Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 94:

TRUYỀN KIẾM

Tác giả: Văn Mặc

Không ngờ tại đây lại gặp được thanh Thạch kiếm hắc sắc thứ hai, không biết bên trong có bản tàn đồ nào còn sót lại hay không.

"Chờ một chút." Mạc Vấn gọi ba người Vệ Lâm Phong dừng lại rồi đi đến quầy hàng có bán Thạch kiếm hắc sắc.

"Vật này bán thế nào?"

Chủ quán là một linh kiếm sư ở cảnh giới Kiếm mạch trung kỳ, khoảng hơn bốn mươi tuổi. Tư chất như thế ở đây chỉ thuộc loại trung đẳng. Nhìn trang phục bình thường của y, hẳn không phải đệ tử kiếm môn mà là một tán tu.

Gã linh kiếm sư này liếc nhìn thanh Thạch kiếm hắc sắc mà Mạc Vấn vừa chỉ, y không ngẩng đầu lên mà chỉ nói cụt lủn: "Hai mươi viên linh thạch."

Mạc Vấn không phản ứng, ba người Vệ Lâm Phong đứng sau hắn phải hít vào một hơi lạnh. Những linh kiếm sư xung quanh nghe nói vậy cũng quay lại nhìn, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. Giá đó mà cũng dám hét lên!

Hai mươi viên linh thạch chỉ có đệ tử chân truyền hạch tâm của các đại kiếm môn may ra mới có thể có được.

Mạc Vấn trầm tư, mặc dù hắn tiếp xúc giới linh kiếm sư không lâu nhưng giá trị hai mươi viên linh thạch lớn đến mức nào thì hắn cũng hiểu rõ. Hai mươi viên linh thạch có thể mua được một thanh linh kiếm trung phẩm nhất giai khá tốt rồi.

"Ta cầm xem một chút được không?" Mạc Vấn hỏi.

"Xin cứ tự nhiên."

Người nọ vẫn cắm cúi nhưng ánh mắt lại chợt lóe lên một tia sáng. Vật này là y vô tình nhặt được, b��n trong, ngoài một bộ tàn đồ về tinh thần ấn ký ra thì chẳng có gì đặc biệt. Có giữ lại cũng chẳng được việc gì. Nhưng trực giác của y cho rằng thứ này tuyệt đối không đơn giản, bởi vậy liền cho nó một cái giá cực cao để thử vận may. Trước Mạc Vấn đã có rất nhiều linh kiếm sư cảm thấy hứng thú đối với thanh Thạch kiếm hắc sắc này nhưng đều bị cái giá đó làm cho khiếp sợ mà bỏ đi.

Ba người Vệ Lâm Phong hơi sốt ruột, rõ ràng đối phương đang "hét giá" trên trời. Thứ này mà đáng giá hai mươi viên linh thạch sao? Y cứ làm như khi phá tảng đá này ra sẽ có một thanh linh kiếm trung phẩm nhất giai vậy.

"Văn huynh đệ, đừng để bị hắn lừa. Nếu vật này trị giá hai mươi viên linh thạch thì hắn đã không đem ra đây bán rồi." Lý Nguyên Tùng vội vàng khuyên can.

Mạc Vấn khẽ mỉm cười: "Không có việc gì, ta chỉ muốn xem thanh Thạch kiếm này có điểm gì đặc biệt không thôi."

Ba người Vệ Lâm Phong đưa mắt nhìn nhau, xem bộ dạng của Mạc Vấn thì đúng là quyết tâm muốn mua. Điều càng khiến họ kinh ngạc hơn là Mạc Vấn lại có th��� xuất ra hai mươi viên linh thạch.

Cầm lấy Thạch kiếm hắc sắc, Mạc Vấn đưa kiếm thức thâm nhập vào trong. Ngay lập tức, một bộ tàn đồ tinh thần được minh khắc vào tâm thần hắn. Mạc Vấn thu hồi kiếm thức, hắn có thể khẳng định hai bộ tàn đồ này có sự liên hệ với nhau, rất có thể là một phần của bản đồ hoàn chỉnh.

Bản đồ này rốt cuộc dẫn đến đâu? Còn có bao nhiêu Thạch kiếm hắc sắc như vậy? Trong lòng Mạc Vấn cực kỳ tò mò.

Đặt Thạch kiếm hắc sắc xuống, Mạc Vấn nói với y: "Hai mươi viên linh thạch thì ta không có, liệu có thể đổi bằng vật khác hay không?"

Linh kiếm sư nghe vậy ánh mắt sáng lên, bèn ngẩng đầu đáp: "Cũng được, chỉ cần ngươi xuất ra vật phẩm giá trị hai mươi viên linh thạch thì ngươi cứ việc lấy nó đi."

Mạc Vấn gật đầu. Hắn lấy từ kiếm nang ra một hộp ngọc rồi đưa đến trước mặt y: "Ngươi xem vật này có đủ hay không?"

"Linh dược hả?"

Gã linh kiếm sư nhíu mày, thần sắc trên mặt có vẻ khinh thường. Chỉ một gốc linh dược mà muốn đổi Thạch kiếm hắc sắc, gã trẻ tuổi này hẳn là gà non mới xuống núi, không biết giá thị trường trong giới linh kiếm sư.

Khi y thờ ơ mở nắp hộp ngọc, một luồng dược hương nồng đậm khuếch tán ra xung quanh, khiến tất cả linh kiếm sư trong chợ đều chấn động, quay lại nhìn về phía y.

"Bộp!"

Linh kiếm sư đóng nắp hộp ngọc cực nhanh, y thở hổn hển, hai mắt tham lam nhìn chằm chằm Mạc Vấn. "Đây... đây là một linh dược siêu phẩm!"

Mạc Vấn gật đầu.

Lập tức y hít sâu một hơi, ôm thật chặt hộp ngọc. Trong mắt y hiện lên vẻ đấu tranh dữ dội, cuối cùng y nhắm mắt lại. Sắc mặt của y như thể tiếc nuối vô cùng rồi đẩy hộp ngọc trở về trước mặt Mạc Vấn: "Linh dược cực phẩm nhất giai tuy rằng trân quý nhưng giá trị nhiều lắm cũng chỉ mười lăm viên linh thạch nhất giai. Nếu muốn Thạch kiếm hắc sắc của ta thì chưa đủ."

Biểu hiện của y chọc giận Lý Nguyên Tùng: "Ngươi đúng là đồ được hời rồi mà vẫn còn làm bộ làm tịch. Linh dược cực phẩm nhất giai có duyên mới gặp, có tìm cũng khó, ngươi thử bỏ ra mười lăm viên linh thạch xem có mua được không?"

Y chỉ nhắm chặt hai mắt, không nói một lời, quyết tâm nén đau để đòi giá cao. Có nhiều thứ chính là như vậy, để ở trong tay mình có thể không đáng giá một đồng nhưng đối với người khác lại là bảo vật vô giá. Tình huống trước mắt cũng tương tự như vậy.

Rất nhiều linh kiếm sư ở xung quanh đó cũng bị cuộc giao dịch làm cho tò mò. Mọi người đều dừng chân đứng xem nhưng vừa mới ngửi được dược hương nồng đậm như thế, trong lòng đều dấy lên ý nghĩ.

Mạc Vấn do dự một lúc. Đối phương tham lam, lẽ nào hắn không biết? Nhưng nếu muốn Thạch kiếm, chỉ có hai cách. Một là thỏa mãn yêu cầu đối phương, cách này là giao dịch ôn hòa. Hai là cướp đoạt, cách này thì không.

Linh quang nơi bàn tay bừng sáng, hai bình ngọc xuất hiện. "Đây là hai chai Hồi Khí Đan, mỗi bình trị giá mười viên."

Hồi Khí Đan, một loại linh đan hạ phẩm nhất giai dùng để hồi phục kiếm khí đã tiêu hao của linh kiếm sư. Đây là đan dược thường thấy nhất trong giới linh kiếm sư. Đối với kiếm môn mà nói thì đây là đan dược mà các đệ tử trong môn phái chế s��n, được cung cấp theo định lượng hàng tháng. Nhưng nếu là tán tu thông thường thì đan dược này rất quan trọng, bởi vì tán tu không có môn phái hậu thuẫn nên không có người chế thuốc hỗ trợ.

Tán tu muốn có đan dược hoặc là tự luyện chế, hoặc là giao dịch. Bởi vì lượng tiêu hao loại đan dược này rất lớn nên trong giới tán tu cũng khan hiếm. Hai chai này, theo giá thị trường, chỉ trị giá năm viên linh thạch nhất giai.

Sắc mặt gã linh kiếm sư nhăn nhó, cuối cùng không cưỡng lại được sự hấp dẫn, cổ họng nghẹn ứ, vội vàng kêu lên: "Được, thành giao!"

"Chậm đã!"

Một tiếng nói đột ngột từ nơi không xa truyền đến, thanh Thạch kiếm hắc sắc trước mặt Mạc Vấn bị một luồng hấp lực quỷ dị cuốn bay ra ngoài.

Mạc Vấn nhíu mày, trong lòng cố kìm nén sự thôi thúc. Hắn bèn quay người nhìn về phía Thạch kiếm vừa bay tới.

Một gã linh kiếm sư trung niên trông khôi ngô từ từ bước tới. Trên tay y chính là thanh Thạch kiếm hắc sắc đó. Một luồng linh áp khổng lồ bao phủ bốn phía, các linh kiếm sư xung quanh nhao nhao né tránh.

"Kiếm mạch Đại viên mãn!"

Đám linh kiếm sư bị linh áp bức ép lùi lại sắc mặt tái nhợt, không có một người dám kháng nghị mà đều nhìn gã linh kiếm sư trung niên đó với vẻ kính sợ.

"Là đại đệ tử thủ tịch đời thứ ba của Trọng Kiếm Môn nước Vệ: Vạn Trọng Nhất!" Có người nhận ra thân phận của người đến, ánh mắt càng th��m kính sợ.

"Ta muốn thứ này."

Vạn Trọng Nhất thản nhiên liếc nhìn Mạc Vấn và gã chủ nhân Thạch kiếm hắc sắc đang đứng đó. Từ ngón tay bắn ra một viên linh thạch màu vàng đất trong suốt óng ánh. Viên linh thạch đó dừng lại trước mặt gã chủ nhân Thạch kiếm.

Sắc mặt tên linh kiếm sư kia lập tức trở nên vô cùng khó coi nhưng không dám biểu lộ bất cứ sự bất mãn gì. Y cúi đầu cầm viên linh thạch nhất giai thổ thuộc tính. Hành động đó đã chứng tỏ sự lựa chọn của y.

Mạc Vấn cau mày lẳng lặng nhìn về phía Vạn Trọng Nhất đột nhiên xuất hiện và chen ngang.

Dường như cảm nhận được ánh mắt Mạc Vấn đang nhìn mình, trên mặt Vạn Trọng Nhất hiện lên một tia khinh thường. Ngón tay y lại bắn ra một viên linh thạch nhất giai thổ thuộc tính, nó dừng lại dưới chân Mạc Vấn.

"Linh dược của ngươi, ta cũng muốn mua."

Nói xong, tay trái y tóm vào không trung, từ hổ khẩu phun ra một cỗ hấp lực quỷ dị, thế là bình thuốc lập tức bay vào lòng bàn tay y.

Mạc Vấn ngơ ngẩn. Lăng không nhiếp vật (thuật không trung thu vật) là thần thông m�� chỉ linh kiếm sư cô đọng cương khí đạt tới cảnh giới Kiếm Cương mới có thể thi triển được. Người này rõ ràng chưa đạt tới cảnh giới Kiếm Cương. Nhưng đối phương đã làm thế nào được?

Vạn Trọng Nhất sau khi cưỡng ép chủ quán bán Thạch kiếm hắc sắc và linh dược xong, vẫn chưa chịu dừng tay. Ánh mắt y lạnh lùng đe dọa nhìn Mạc Vấn. Linh áp Kiếm mạch Đại viên mãn từ trên người y từ từ áp tới.

"Ngươi có biết đây là vật gì?"

Vạn Trọng Nhất khiến Thạch kiếm hắc sắc trong tay y sáng hơn một chút.

Mạc Vấn nghĩ một lúc bèn bình tĩnh đáp: "Không biết."

"Vậy tại sao ngươi muốn mua?" Hai mắt Vạn Trọng Nhất lóe lên tinh quang, toàn thân y dường như hóa thành một ngọn núi cao vạn trượng, khí thế kinh khủng áp lên Mạc Vấn.

Dù là người trong cuộc, Mạc Vấn lại không hề chịu ảnh hưởng gì. Bởi lẽ, hắn đã trải qua hai lần thiên kiếp nên loại uy áp như vậy gần như không đáng kể với hắn. Nhưng ba người Vệ Lâm Phong phía sau hắn lại bị ảnh hưởng, sắc mặt ba người trắng bệch, toàn thân nhanh chóng lùi về phía sau, khóe miệng tràn máu tươi. Ba người họ đã bị uy áp gây nội thương!

Mạc Vấn cố nén sự tức giận trong lòng, chỉ trầm giọng đáp: "Ta chỉ có cảm giác tò mò về chất liệu tạo nên vật này. Nó nước lửa bất xâm, hơn nữa bên trong có một bộ tàn đồ lưu lại, hẳn là một bảo vật có giá trị không nhỏ."

Vạn Trọng Nhất chăm chú nhìn Mạc Vấn, ánh mắt tựa hồ muốn xuyên thấu qua Mạc Vấn: "Ngươi đã từng nhìn thấy vật này sao?"

"Không."

Vạn Trọng Nhất cười lạnh: "Lấy kiếm nang của ngươi ra đây, rồi gỡ bỏ tâm thần ấn ký của ngươi."

Mạc Vấn biến sắc, sát khí trong lòng hắn trỗi dậy. Người này khinh người quá đáng, hắn cố nhẫn nhịn nhưng đối phương cứ ép sát từng bước. Trong giới linh kiếm sư, cậy mạnh đòi khám kiếm nang đối phương không khác gì thù giết cha đoạt vợ, ngay cả sư tôn truyền thụ nghiệp cũng không làm cái việc cậy mạnh đòi khám kiếm nang.

"Các hạ, yêu cầu như vậy dường như đã quá phận rồi." Mạc Vấn bực mình thốt lên.

Vạn Trọng Nhất khinh miệt hừ lạnh một tiếng: "Ngươi không mở kiếm nang ra, làm sao ta biết được lời ngươi nói là thật hay giả?"

Trên mặt Mạc Vấn không chút biểu cảm, nhưng trong thức hải, Nguyên Linh Kim Kiếm thình thịch rung động, cứ chực muốn xông ra.

"Các hạ, ta có thể làm chứng, huynh đệ ta đây tuyệt đối không có thanh Thạch kiếm hắc sắc kia." Vệ Lâm Phong khó khăn lắm mới chống đỡ được linh áp của Vạn Trọng Nhất, bèn lên tiếng nói chen vào.

"Ta cũng có thể làm chứng!"

"Ta cũng vậy, có thể làm chứng!"

Lý Nguyên Tùng và Tạ Thanh Trúc nói theo.

Trong lòng Mạc Vấn ấm lên, thật không ngờ chỉ bình thủy tương phùng mà ba người họ dám mạo hiểm đắc tội với một linh kiếm sư Kiếm mạch Đại viên mãn để giải vây cho hắn. Phần ân tình này, trong cái thế giới đầy rẫy hiểm nguy phải đề phòng khắp chốn này, hắn làm sao có thể trả hết đây?

"Các hạ, ngài xuất thân danh môn chính phái lại là một linh kiếm sư Đại viên mãn, thật sự cần phải... làm khó những kẻ nhỏ bé như chúng ta sao?" Vệ Lâm Phong nói tiếp.

Nhưng hắn vừa dứt lời, trên mặt Vạn Trọng Nhất hiện lên một tia dữ tợn: "Cút!"

Y vung tay lên, một luồng trọng lực kinh khủng đánh thẳng vào người ba người. Ba người bị bay vọt ra ngoài, té ngã xuống đất.

"Lão tử đang nói, chưa tới lượt các ngươi chen mồm vào!" Vạn Trọng Nhất nhìn ba người rơi xuống đất, giận dữ mắng.

Sát ý trong lòng Mạc Vấn lên đến đỉnh điểm, ý nghĩ ẩn giấu thực lực, hay hạ mình để đạt được mục đích đều bị vứt ra sau đầu. Hắn chỉ biết là nếu hắn lại không ra tay thì sẽ không còn mặt mũi nào đối mặt với ba huynh muội Vệ Lâm Phong nữa.

Kiếm thức trong thức hải quay cuồng, Nguyên Linh Kim Kiếm vốn được giữ chặt nơi khiếu huyệt mi tâm, giờ đây bay vút ra.

Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, hy vọng mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất cho quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free