(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 64:
Nguyệt chậm rãi cởi chiếc bọc nhuốm máu, một thanh trường kiếm cổ xưa màu đen tuyền dần lộ ra. Ánh mắt nàng chợt lộ vẻ kinh ngạc, cầm kiếm lên quan sát rồi thử dùng sức rút. Nhưng vỏ kiếm chỉ ánh lên một tia hắc quang mờ nhạt, Nguyệt không thể rút kiếm ra được.
Nguyệt vuốt ve vỏ kiếm, trầm tư một lát rồi ngẩng đầu nhìn thân hình đẫm máu đang nằm ở phía xa, nàng cất tiếng: "Ngươi còn định nằm đó đến bao giờ nữa?"
Mạc Vấn đang nằm dưới đất, bỗng trợn mắt nhìn lên đỉnh thạch thất, ra vẻ không để ý đến Nguyệt.
Nguyệt lạnh lùng cười nói: "Sao vậy? Ngươi đang lo rằng việc ở chung với một ma nữ như ta sẽ làm ô uế thanh danh của ngươi ư?"
"Không phải." Mạc Vấn đột nhiên khẽ nói: "Ta chỉ đang suy nghĩ, nếu như ta quyết đoán hơn một chút, có lẽ nàng ấy đã không phải chết."
Ánh mắt Nguyệt sáng lên, nàng nhìn về phía Mạc Vấn, dường như không nhận ra người đàn ông trước mặt mình.
Mạc Vấn lẩm bẩm nói tiếp: "Hai năm trước là lần đầu ta ra khỏi nhà, cũng là lần đầu tiên ta giết người. Nhưng ta lại không cảm thấy sợ hãi hay khó chịu gì cả, như thể trời sinh ra ta là để giết người. Về sau ở mỏ quặng Đại Hoang Sơn, ở Thanh Thành, ta cũng giết vô số người mà chưa bao giờ nương tay, chẳng màng những người đó có đáng chết hay không. Ta đương nhiên không phải là người tốt, nhưng không hiểu sao, lần này ta lại do dự..."
Ánh mắt Nguyệt lộ ra vẻ cảm thông: "Ta rất vui khi ngươi dám dũng cảm đứng về phía bọn ta để đối đầu với cả thiên hạ. Tiểu Ngải chết không phải lỗi của ngươi, ngươi không nên tự trách bản thân."
Mạc Vấn lắc đầu. Hắn ngồi im lặng nhìn về phía một thân ảnh cách đó không xa, rồi hỏi: "Nàng ấy sao rồi?"
Trong mắt Nguyệt ánh lên vẻ chua xót pha lẫn lạnh lẽo: "Ta đã cho nàng uống Uân Tâm Đan. Nó có thể khôi phục ngoại thương nhưng đan điền của nàng đã bị phá hủy nên sẽ không thể tiếp tục tu luyện được nữa."
Mạc Vấn khẽ gật đầu. Hắn cởi bộ quần áo ướt sũng ra rồi mặc lên một bộ kiếm phục do Nguyệt chuẩn bị từ sớm. Nhờ công dụng của linh đan Nguyệt đưa cho, vết thương trên người hắn đã lành lại từ nửa canh giờ trước.
Nguyệt nhìn Mạc Vấn rồi nói: "Tu vi của ngươi lại tăng tiến rồi."
"Đồ đạc của ta đâu?" Mạc Vấn hỏi, không bận tâm đến câu nói của Nguyệt.
Nguyệt khẽ bĩu môi. Ở sư môn, nàng chưa bao giờ bị phớt lờ như vậy nên trong lòng không khỏi tức giận. Nàng ném Băng Vân kiếm cho Mạc Vấn, sau đó chỉ vào một đống đồ vật cách đó không xa: "Đồ đạc của ngươi đều nằm ở đằng kia, tất cả còn nguyên, nhưng mấy bình đan dược thì hình như bị hỏng rồi."
Mạc Vấn chụp lấy Băng Vân kiếm, một cảm giác quen thuộc truyền đến khiến hắn thở phào nhẹ nhõm. Hắn nhìn theo ánh mắt Nguyệt thì thấy đồ đạc của mình đang nằm ngổn ngang trên mặt đất cách đó không xa. Ba miếng Trận Phù Thủy Vân và cả ngọc giản lấy được trong cổ động không thiếu mảnh nào.
"Chẳng lẽ ngươi lại là đệ tử của một tiền bối Cổ Linh Kiếm sư hay sao? Những vật ngươi đang mang theo bên người đều có giá trị sánh ngang với bảo vật truyền thừa của bất kỳ môn phái nào. Ngươi đúng là không biết trời cao đất dày." Nguyệt bĩu môi, nhìn Mạc Vấn đang thu xếp đồ đạc.
Mạc Vấn ngẩng đầu nhìn Nguyệt, hắn không ngạc nhiên lắm. Gã Hoa Thiên Phong, đệ tử Kiếm Quang Môn kia có thể đoán ra thì truyền nhân Tuyệt Tình Cốc như Nguyệt đương nhiên cũng có thể đoán được.
"Ngươi chưa được truyền thụ đến nơi đến chốn rồi. Ngươi không hiểu về thủ pháp thông thường của Linh Kiếm sư, đương nhiên sẽ không hiểu giá trị của những vật này. Đúng là có đồ tốt mà không biết dùng."
"Cái gì?" Mạc Vấn nhìn Nguyệt, thầm nghĩ: "Đúng là như vậy, ngoại trừ ba miếng Trận Phù Thủy Vân, những vật khác hình như đều vô dụng, ngay cả mấy miếng ngọc giản cũng bị cấm chế, chẳng thể xem được bên trong chứa gì."
Nguyệt cười đắc ý, lòng thầm nghĩ: "Tên tiểu tử này, ai bảo ngươi dám phớt lờ ta?" Nàng ho một tiếng rồi nói: "Ngươi cũng lấy được thanh kiếm này dọc đường à?"
Mạc Vấn nhẹ gật đầu.
"Đó là một thanh Kiếm nang, đẳng cấp khá cao, ta dùng toàn lực cũng không rút ra được. Ta cũng không cảm nhận được linh lực bên trong, thứ này ít nhất cũng là Kiếm nang cấp hai."
"Ngươi biết sử dụng nó như thế nào ư?" Mạc Vấn vội vàng hỏi, trong lòng có chút dao động.
Nguyệt híp mắt cười cười: "Đương nhiên, bổn cô nương hiện tại đang dùng một thanh Kiếm nang cực phẩm cấp một đấy. Phương pháp tế luyện Kiếm nang hầu hết là giống nhau, chỉ có một số ít Kiếm nang của các Tông phái lớn mới cần phương pháp riêng. Kiếm nang của ngươi thuộc loại cần có phương pháp riêng. Ngươi cứ dựa theo Kiếm quyết mà vị tiền bối Cổ Linh Kiếm sư kia đã truyền thụ, ắt có thể tế luyện thanh Kiếm nang này."
"Tế luyện ư? Vậy là phải tế luyện thì mới có thể rút ra được ư?" Mạc Vấn giật mình, hắn đã thử rút ra bằng nhiều cách mà không có kết quả, thì ra là do Kiếm nang chưa được tế luyện!
"Để cám ơn việc ngươi cứu Tiểu Địch, ta sẽ dạy ngươi miễn phí Linh quyết tế luyện Kiếm nang." Nguyệt tiếp tục nói.
Trong lòng Mạc Vấn có chút cảm động, hắn khẽ cúi đầu về phía Nguyệt rồi thốt lên hai tiếng "Đa tạ" đầy chân thành.
Một lúc sau, theo cách Nguyệt dạy, Mạc Vấn dùng máu mình vẽ một bức phù văn trên Kiếm nang, sau đó bắt đầu sử dụng Linh quyết để tế luyện. Quả nhiên, vỏ Băng Vân kiếm đã có phản ứng, kiếm khí Vân Vũ bên trong bắt đầu chuyển động. Một tia kiếm khí tách ra, bao phủ bức phù văn vẽ bằng máu của Mạc Vấn, huyết phù tan ra, nhập làm một với vỏ kiếm. Cùng lúc đó, Mạc Vấn có cảm giác như bản thân mình và vỏ kiếm đã hòa làm một, vỏ kiếm bây giờ cũng như một phần cơ thể của hắn vậy!
Trong lòng thoáng động, vỏ kiếm lập tức hóa thành một vầng sáng, trong phút chốc tách khỏi thân kiếm, biến thành một túi tơ rơi vào trong tay Mạc Vấn. Thân kiếm thì cắm xuống đất kêu "đinh" một tiếng.
Mạc Vấn cầm túi tơ mà cảm thấy chấn động tinh thần. Hóa ra là vì hắn phát hiện ra, bên trong cái túi tơ này là một vùng không gian có chu vi khoảng sáu trượng, rộng tương đương với một đình viện lớn!
Không gian này hầu như trống rỗng, chỉ có vài mẩu linh thạch hình thoi với đủ màu sắc khác nhau đang nằm trong góc. Nhưng khi nhìn thấy những mẩu linh thạch này, khuôn mặt Mạc Vấn liền tỏ vẻ kinh hoàng, bởi vì đây chính là vật mà ngọc giản trong ba miếng Trận Phù Thủy Vân đã nhắc tới, "Linh Thạch"!
Trong góc đó có tổng cộng một trăm linh chín mẩu Linh Thạch thuộc đủ loại thuộc tính Ngũ Hành! Mạc Vấn sử dụng Linh giác quét qua những linh thạch để xác định thuộc tính. Tuy nhiên hắn liền thất vọng, bởi vì ở đó không có một mẩu nào thuộc hệ Thủy, những thuộc tính khác như Kim, Mộc, Hỏa, Thổ hay các thuộc tính phụ như Phong hay Lôi đều vô dụng đối với hắn.
Mạc Vấn thu hồi Linh giác, hắn liếc nhìn Băng Vân kiếm vẫn còn đang cắm trên mặt đất. Ý niệm vừa động, trên Kiếm nang liền sinh ra một lực hút, hút Băng Vân kiếm vào trong.
Mạc Vấn cuối cùng cũng mỉm cười hài lòng, có Kiếm nang này trong tay chẳng khác nào sở hữu một nhà kho di động, việc hành tẩu giang hồ của hắn sẽ hết sức thuận tiện.
Nhìn Mạc Vấn thu hồi Trận bàn và các Trận phù của Kiếm trận Thủy Vân, Nguyệt do dự một chút rồi cũng rút từ trong Kiếm nang ra ba viên linh thạch trong suốt. Nàng tiện tay ném cho Mạc Vấn rồi bảo: "Bộ pháp trận hệ Thủy của ngươi cần Linh thạch xúc tác, cho ngươi ba viên Thủy Linh Thạch cấp một đó."
Mạc Vấn dùng Kiếm nang thu Linh thạch. Hắn nhìn Nguyệt, trong mắt có chút kinh ngạc, lòng thầm nghĩ: "Yêu nữ này trở nên hào phóng từ khi nào vậy?"
Lúc này, thiện tâm của Nguyệt tự dưng nổi lên, nàng chỉ vào mấy miếng ngọc giản rồi nói: "Những vật này đều đã bị cấm chế, ngươi phải có đủ tu vi mới có thể xem được bên trong."
"Cảm ơn." Mạc Vấn đa tạ Nguyệt lần nữa rồi cho những miếng ngọc giản vào trong Kiếm nang.
"Tốt nhất là ngươi đừng để lộ ra những vật này, nếu không, ắt sẽ gặp họa sát thân." Nguyệt dặn dò cẩn thận.
Mạc Vấn khẽ gật đầu, nhìn Nguyệt với ánh mắt cổ quái rồi cất tiếng hỏi: "Ngươi không động tâm trước những vật này sao?"
Sắc mặt Nguyệt liền biến đổi, tâm tình bất định, cuối cùng nàng hừ một tiếng, quay mặt đi, không thèm trả lời Mạc Vấn.
Mạc Vấn mỉm cười: "Chúng ta bây giờ đã coi như bằng hữu rồi đúng không?"
Mắt Nguyệt trợn trắng: "Sao vậy? Chẳng phải ngươi vẫn chê thân phận yêu nữ của ta ư?"
Mạc Vấn lắc đầu: "Bản thân ta cũng không phải người tốt, lấy tư cách gì mà chê bai ghét bỏ ngươi chứ."
Nguyệt gật đầu, nét mặt lộ ra vẻ hài lòng: "Xem ra ngươi đã nghĩ thông suốt, chỉ sợ ngoài kia giờ chắc cũng đã đánh đồng ngươi với ma giáo của chúng ta, ngươi muốn quay về chính đạo cũng khó. Hay là ngươi gia nhập Tuyệt Tình Cốc đi? Với tư chất của ngươi chắc chắn sẽ được đứng vào hàng đệ tử Nội Môn, qua vài năm sẽ có cơ hội trở thành đệ tử chân truyền. Đến lúc đó, được sư môn che chở, ngươi sẽ được đảm bảo an toàn. Hơn nữa, với sự chỉ dẫn của các vị tiền bối, ngươi sẽ tiến bộ nhanh hơn nhiều so với việc tự mình tu hành như bây giờ."
"Cám ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta quen sống một mình r��i, đợi khi nào ta không thể lăn lộn trên giang hồ được nữa thì hẵng nói sau." Mạc Vấn tỏ ý không đồng ý.
Nguyệt nhíu mày, nàng vẫn cho rằng Mạc Vấn xem thường Tuyệt Tình Cốc vì nó là Ma Giáo nên sắc mặt liền trầm xuống, hừ một tiếng: "Không muốn thì thôi, không có ngươi, Tuyệt Tình Cốc vẫn sống được."
Mạc Vấn khẽ cười, hắn thấy lúc này, Nguyệt rất giống một thiếu nữ bình thường.
Thấy sắc mặt Mạc Vấn vui vẻ, Nguyệt càng tức giận.
Nàng dậm chân, rồi nói: "Đi thôi, bọn chúng sắp tới đây rồi, lợi dụng lúc trời còn tối, chúng ta hãy mau rời khỏi nơi này."
Lúc này đã là gần sáng, cách thời điểm diễn ra cuộc chiến ở Địa lao khoảng ba canh giờ. Thương thế của Mạc Vấn tuy rất nghiêm trọng, nhưng Uân Tâm Đan của Tuyệt Tình Cốc cũng là Thánh Dược trị thương hiếm có, hơn nữa, luồng dị chủng kiếm khí mà Hoa Thiên Phong đưa vào người Mạc Vấn đã bị mầm mống Vân Vũ kiếm khí và Kim hành kiếm khí, phối hợp với Hỗn Nguyên kiếm khí, hấp thụ hoàn toàn nên thương thế của Mạc Vấn hồi phục rất nhanh. Hai canh giờ sau, không những thương thế của Mạc Vấn đã khỏi hoàn toàn mà thực lực của hắn còn tiến bộ thêm một tầng!
Kiếm Quyết Đại Vân Vũ của Mạc Vấn đã thuận lợi đột phá giới hạn tầng thứ bảy để tiến vào tầng thứ tám. Hỗn Nguyên kiếm khí cũng tiến bộ theo, bước vào tầng thứ tám. Đạo Kim hành kiếm khí yếu ớt kia, sau khi hấp thụ hơn phân nửa dị chủng kiếm khí đã lớn mạnh tới mức có thể so sánh với Vân Vũ kiếm khí tầng thứ sáu! Với tốc độ này, nó sẽ nhanh chóng đuổi kịp Vân Vũ kiếm khí. Lúc này có thể nói, thực lực của Mạc Vấn đã tăng lên hơn năm lần! Cảm giác phấn khích xuất hiện trong tâm tư Mạc Vấn, hắn tự hỏi: "Không biết, nếu lại chạm trán với Hoa Thiên Phong, mình có còn phải chật vật như vừa rồi không?"
Mạc Vấn cõng Tiểu Địch trên lưng rồi cùng Nguyệt đi về Danh Kiếm sơn trang. Trên đường đi không gặp phải nguy hiểm. Có lẽ do Sơn trang có diện tích quá rộng lớn nên mấy ngàn người tiến vào hay đi ra vẫn không gây ra động tĩnh gì quá lớn, không làm kinh động bất cứ ai đang phải trốn chạy ra ngoài.
Dựa theo lời Tiểu Ngải trước khi chết, mọi người đã tìm được dấu hiệu của Dục Kiếm Môn mà nàng để lại tại hòn đảo phía bắc trong rừng rậm. Căn cứ theo dấu hiệu, mọi người dễ dàng tìm ra một chiếc thuyền buồm nhỏ có buộc hai mái chèo. Chiếc thuyền này dài không đến hai trượng, nhưng nếu hai ba người ngồi thì vẫn thoải mái.
Đưa Tiểu Địch cho Nguyệt, Mạc Vấn lại một lần nữa trở thành người phục vụ. Hắn thả chiếc thuyền nhỏ xuống nước. Do nơi này cách mép nước một đoạn tương đối xa, khi Mạc Vấn thả chiếc thuyền xuống nước thì hắn đã cảm thấy khá mệt mỏi.
Mạc Vấn và Nguyệt chia nhau ngồi hai bên trái phải ở cuối thuyền, mỗi người sử dụng một mái chèo, dùng sức chèo một cái. Chiếc thuyền nhỏ chậm rãi lao về phía trước, dần dần rời xa bờ.
Nhìn thấy hòn đảo dần dần biến mất giữa bóng đêm, Mạc Vấn đột nhiên mở miệng hỏi: "Tu vi đạt tới Kiếm Mạch dường như có thể Ngự kiếm phi hành, Hoa Thiên Phong đã thiêu hủy hết tất cả tàu thuyền trên đảo, ngoài ra hắn còn gọi bầy yêu thú cá trong hồ, nhưng lại không phong tỏa không trung, vì sao ngươi không Ngự kiếm bay đi?"
Nguyệt trợn mắt trắng dã, tức giận thốt lên: "Ngươi cho rằng chúng ta là Tiên nhân ư? Tuy cảnh giới Kiếm Mạch có thể Ngự kiếm bay lên, nhưng tu vi có hạn, kiếm khí cũng không thể chống đỡ được lâu. Chúng ta chỉ mới tiến vào cấp bậc Linh Kiếm sư Kiếm Mạch sơ kỳ, phi hành trong một hai dặm là đã tiêu hao hết sạch kiếm khí. Khoảng cách từ hòn đảo đến bờ ít nhất cũng ba bốn mươi dặm, chỉ sợ chưa bay đến nơi đã bị bầy yêu thú cá xé xác."
"Nếu đã như vậy thì tu vi càng cao, khả năng phi hành càng xa. Việc Ngự kiếm ngàn dặm cũng không phải chỉ là thần thoại trong truyền thuyết." Mạc Vấn vẫn mải mê ngẫm nghĩ về thuật Ngự kiếm phi hành.
Nguyệt gật đầu: "Điều này là đương nhiên, nếu như có thể ngưng tụ được bản mạng Kiếm cương thì Ngự kiếm trăm dặm cũng là chuyện dễ như bỡn. Nếu ngưng luyện ra bản mạng Kiếm nguyên, Linh kiếm sẽ hoàn toàn hóa nhập vào Kiếm nguyên, có thể chính thức lăng không đi lại, việc di chuyển ngàn dặm chỉ trong chớp mắt là tới."
"Kiếm cương, Kiếm nguyên..." Mạc Vấn dường như đang suy nghĩ điều gì, từ trong lời nói của Nguyệt đã đoán ra được thông tin về hai cấp bậc cảnh giới này.
Hai người không nói thêm một câu nào nữa. Thời gian dần dần trôi qua, phía chân trời cũng đã hiện lên một tia ánh sáng báo hiệu màn đêm sắp tàn. Dải đất màu đen phía chân trời dường như đã trở nên rõ ràng hơn, hiện tại thuyền đã sắp cập bờ.
Nhưng tiệc vui chóng tàn, ba bóng dáng thuyền lớn cũng xuất hiện trong tầm mắt. Trên thuyền đều treo cờ hoàng thất Triệu quốc, hiển nhiên đó là chiến thuyền của hoàng thất đang tuần tra trong hồ.
Gương mặt Nguyệt trở nên âm trầm: "Quả nhiên là Thiên la địa võng, nếu không phải do ngươi khá đặc biệt thì chỉ sợ ta vẫn không thể thoát khỏi Thái Hồ."
Mạc Vấn không trả lời, Nguyệt nói rất đúng. Nếu như hắn không có năng lượng đặc thù của Hỗn Nguyên kiếm khí thì vết thương của Nguyệt cũng không có khả năng phục hồi nhanh như vậy. Dị chủng kiếm khí nhập vào cơ thể, hơn nữa, bản chất của nó còn cao hơn kiếm khí của chính Nguyệt một tầng. Mặc dù Nguyệt có bí pháp, cũng không dễ dàng bức ra được, ngược lại sẽ khiến dị chủng kiếm khí ngưng tụ trong cơ thể, làm vết thương ngày càng trở nên nghiêm trọng, thậm chí không khống chế được kiếm khí mà dẫn tới tẩu hỏa nhập ma mà chết. Nếu không phải hắn khá đặc biệt thì chỉ sợ lúc này Nguyệt vẫn còn hấp hối bên trong căn hầm đá.
Trên lâu thuyền đã phát hiện ra chiếc thuyền nhỏ của bọn hắn, ngay lập tức mũi thuyền quay về phía này để lao đến. Những bóng người nhanh chóng xuất hiện trên lâu thuyền, ngân quang lấp lánh trên tay, đó chính là những vũ khí kim loại phản quang.
Những chiếc chiến thuyền này dường như không hề nghi ngờ, nhanh chóng đến gần chiếc thuyền nhỏ, dừng lại cách hơn ngàn trượng rồi bắt đầu tấn công.
Sáu bóng đen khổng lồ từ lâu thuyền bay ra nhanh và mạnh như tia chớp. Chúng rít lên như xé rách không khí, bay về phía Mạc Vấn và Nguyệt trên chiếc thuyền nhỏ.
"Xạ yêu nỗ!"
Thần sắc Mạc Vấn khẽ biến, hắn biết bọn chúng đã dùng vũ khí công kích. Xạ yêu nỗ, tên gọi đã nói lên công dụng của nó. Nó dùng để bắn chết yêu thú, còn là loại đặc chế để bắn chết yêu thú cao cấp! Giá loại nỗ xa này rất đắt đỏ, tài liệu chủ yếu là xương cốt của yêu thú khổng lồ cao cấp và gân thú để chế thành. Lực bắn mạnh kinh người, nếu không có mười tên Linh Kiếm sư trung giai phối hợp thì không thể sử dụng nổi. Nỗ xa dùng loại mũi tên kim loại cũng phải được đặc chế, dài sáu thước sáu tấc, hơn nữa còn phải thêm vào rất nhiều tài liệu quý dùng để rèn ra thanh linh kiếm thượng phẩm, cùng với bí pháp luyện chế. Nó dùng để phá vỡ linh khí các loại hộ tráo.
Sáu bộ xạ yêu nỗ đủ để giết được yêu thú cấp chín! Thật không ngờ hoàng thất nước Triệu lại có nhiều như vậy. Nỗ xa thường chỉ được trang bị cho các Đô thành nước Triệu và các châu trọng yếu. Nó là khí giới công kích đồ sộ, vậy mà ở đây có những sáu bộ!
"Kinh mạch của ta còn chưa khỏi hẳn nên không thể xuất thủ toàn lực, chỉ có thể đón đỡ bốn cái. Hai cái còn lại giao cho ngươi." Nguyệt không hề khách sáo.
"Yên tâm đi." Mạc Vấn gật đầu, vươn người đứng dậy. Nếu như đêm qua phải đối mặt với hai mũi tên thì quả thật có chút mệt mỏi. Bởi vì mũi tên này tránh né không khó, nhưng hiện giờ bọn họ lại ở trên thuyền. Nếu thuyền bị hủy thì không còn chỗ đặt chân. Chính vì thế, sáu mũi tên này bắt buộc phải đỡ. Thực lực của Mạc Vấn đã tinh tiến nên hắn không cảm thấy áp lực.
Rút Lãnh Nguyệt ra không một tiếng động, ngón tay Mạc Vấn hoa lên. Mũi tên bay tới rất gấp, thời gian không đủ để chuẩn bị những kiếm thức khác, hơn nữa, hắn không biết rõ uy lực của mũi tên Xạ yêu nỗ này thế nào nên để bảo đảm không sơ suất, hắn đã rút Lãnh Nguyệt ra. Nhưng lần này hắn đột nhiên thay đổi một chút, hắn không sử dụng Hỗn Nguyên kiếm khí mà vận Kim hành kiếm khí. Trong nháy mắt Mạc Vấn cảm thấy uy lực kiếm thức được tăng lên gấp đôi!
Xuy... xuy...
Hai mũi tên bị đánh thành bốn đoạn trên không trung, văng bốn phương tám hướng không trúng mục tiêu rồi rơi tõm xuống hồ, tạo thành bốn ngọn sóng.
Thì ra là thế! Mạc Vấn cuối cùng cũng hiểu vì sao mỗi lần thúc giục Lãnh Nguyệt luôn không thông suốt cho lắm. Thì ra kiếm thức này thuộc về hành Kim. Hiện giờ hắn vận Kim hành kiếm khí nên Lãnh Nguyệt kiếm thức không những tăng uy lực gấp đôi mà còn sử dụng rất thông suốt, thoải mái, không còn có cảm giác trì trệ như trước nữa!
Xem ra nếu có cơ hội, hắn phải tìm một bộ Kim hành Kiếm quyết để tăng uy lực Kim hành kiếm khí. Mạc Vấn quyết định như vậy.
Thủ đoạn của Nguyệt bên kia trông còn đẹp mắt hơn. Một kiếm chém ra, kiếm quang dài chừng mười trượng tỏa ra tán loạn. Ba mũi tên bị xoắn thành bột phấn. Sau đó nàng duỗi ngón tay ra điểm, từ đầu ngón tay bắn ra một đạo kiếm khí vừa vặn trúng mũi tên cuối cùng. Mũi tên nổ tung ở trên không, những mảnh vụn rơi lả tả xuống hồ, làm mặt hồ thoáng xao động.
"Phải xông vào bờ cho nhanh, chúng ta ở trên hồ chẳng khác nào mục tiêu." Mạc Vấn bảo.
Hai người cầm mái chèo ra sức chèo chống. Hiện tại họ chỉ còn cách bờ khoảng hai ba dặm. Toàn lực chèo thuyền cũng phải mất một giờ đồng hồ. Khoảng thời gian này đủ để ba chiếc lâu thuyền bắn năm sáu lượt nữa.
Quả nhiên sau khoảng một trăm nhịp thở lại có sáu mũi tên bén nhọn rít lên trong không trung. Sáu mũi tên thô to từ ba chiếc lâu thuyền bắn tới. Mạc Vấn và Nguyệt đã có chuẩn bị nên thay nhau đánh rớt sáu mũi tên. Lúc này thuyền nhỏ đã tiến về phía trước mấy trăm trượng nữa, khoảng cách với lâu thuyền càng lúc càng gần!
Ba chiếc lâu thuyền dường như không dám lại gần chiếc thuyền nhỏ nên vừa lui về sau vừa tiếp tục chuẩn bị Xạ yêu nỗ.
Sau hai lượt bắn nữa, sự việc vẫn diễn ra như vậy, ba chiếc lâu thuyền đã không thể lui thêm được nữa. Thuyền nhỏ của Mạc Vấn và Nguyệt chỉ còn cách bờ một ngàn trượng. Những tên Linh Kiếm sư của hoàng gia đã tập trung lại thành một dải vàng lấp lánh. Hơn một ngàn tên Linh Kiếm sư tập trung lại, hình thành một luồng linh lực dao động vô cùng khủng bố, đến mức mắt thường có thể thấy được linh khí nồng đậm cuồn cuộn dâng lên cao trăm trượng.
Những dòng chữ này, được truyen.free tỉ mỉ biên tập, kính mong độc giả trân trọng thành quả lao động.