(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 374:
Dù kiếp nạn lần này gây tổn thất nặng nề cho Kiếm Tông La Sát, nhưng cũng chính là cơ hội để họ ổn định lại nội bộ. Mạc Vấn đã trừng phạt nghiêm khắc những Linh Kiếm Sư sống sót trở về từ Huyết Hồn Hải năm đó mà vẫn ôm lòng phản bội. Tất cả chúng đều phải giao nộp hồn huyết vào chiếc la bàn Mặc Ngọc do hắn luyện chế. Mạc Vấn không ngờ rằng chiếc la bàn được luyện chế trong lúc cao hứng này về sau lại trở thành một trong những tín vật quan trọng bậc nhất, không thể thiếu của chưởng tông Kiếm Tông, và hắn đặt tên cho nó là Phong Hồn Bàn!
Sau khi ổn định tình hình nội bộ, Kiếm Tông La Sát không kịp nghỉ ngơi khôi phục nguyên khí, mà lập tức xuất quân quét ngang tứ phía. Toàn bộ sản nghiệp của Huyết Lang Liên Minh vừa bị tiêu diệt đều được lập tức cử người đến tiếp quản.
Sau ba tháng, mọi sóng gió mới chính thức lắng xuống. Thế lực của Kiếm Tông La Sát không hề suy giảm mà còn lớn mạnh không ngờ. Kiếm Tông đã có cơ nghiệp vững chắc với các Linh đảo ở cả ba vùng biển lớn Lạc Hải, Hoành Hải, Mặc Hải. Hơn nữa, đây đều là những linh đảo thượng phẩm cấp ba. Lúc này, tài nguyên dùng để tu luyện có thể nói là nhiều vô kể. Sản nghiệp của Kiếm Tông giờ đây đã vượt xa những Kiếm Tông cấp ba có thâm niên rất lâu năm, thậm chí lượng tài nguyên đó còn có thể so sánh xấp xỉ với một vài Kiếm Tông cấp bốn.
“Huynh đã muốn đi chưa?”
Trên đài Quan Tinh ở chủ điện La Sát, Lưu Chấn Huyên đi tới bên cạnh Mạc Vấn, hai người đứng sánh vai nhau cùng nhìn ngắm những vì sao trên bầu trời đêm.
“Ta đã mở ra một con đường rộng mở cho các nàng, còn việc các nàng có thể phát triển đến cấp độ nào thì tùy thuộc vào chính năng lực của các nàng!” Mạc Vấn nói.
“Đúng vậy, huynh không thể chiếu cố các nàng mãi mãi được.” Lưu Chấn Huyên khẽ nhún vai: “Việc huynh nhờ ta tìm kiếm tin tức về phương pháp kéo dài tuổi thọ cho các nàng, đến nay đã có chút kết quả rồi!”
Mạc Vấn thoáng giật mình, hắn vội nhìn sang Lưu Chấn Huyên.
“Ta đã tìm khắp các tư liệu cấp năm trở xuống trong Kiếm Các, chỉ có một Linh Đan là phù hợp để luyện chế trên quy mô lớn. Nó có tên là Huyết Thai Đan, là một loại Linh đan cấp ba. Nếu dùng lâu dài, nó có thể giúp tăng thêm sáu mươi năm tuổi thọ đấy! Đây chính là công thức của loại linh đan đó, ta đã mang về cho huynh!”
Lưu Chấn Huyên ném một quả ngọc giản về phía Mạc Vấn.
Mạc Vấn liền lấy tay chụp lấy rồi dùng linh thức xem qua nội dung.
“Công thức này cũng không quá ph��c tạp. Đa phần nguyên liệu đều là Linh dược bổ dưỡng thông thường, chỉ có hai loại nguyên liệu quan trọng nhất: Một là máu huyết của yêu thú cấp cao. Cái này thì không khó kiếm, huynh chỉ cần giết vài con yêu thú cấp cao là có thể dùng thoải mái. Hơn nữa huynh đã có khá nhiều máu huyết của Giao Long, tuy chưa đạt đến cấp bốn chính thức nhưng giá trị của nó đã vượt xa yêu thú cấp ba siêu cấp, dùng để luyện đan thì quá chuẩn rồi. Cái thứ hai mới là khó kiếm. Nó là một loại Linh thảo cấp ba có tên là Quý Âm Thảo. Loại linh thảo này được sinh ra bởi tinh túy của Tiên Thiên Quý Thủy. Ở hải ngoại tuy không quá hiếm nhưng lại khó thu mua với số lượng lớn!”
Mạc Vấn chỉ im lặng lắng nghe. Hắn hiểu rõ rằng Lưu Chấn Huyên đã nói ra thì chắc chắn sẽ có cách khắc phục những khó khăn đó.
Quả nhiên, Lưu Chấn Huyên nói tiếp: “Tất nhiên, cũng có một cách khác để lấy được nhiều Quý Âm Thảo. Trên vùng biển Bắc Minh Hải có một hòn đảo tên là Đảo Mê Tiên. Hòn đảo này không đứng yên một chỗ, mà quanh năm trôi nổi phiêu du trên mặt biển B���c Minh Hải, chưa bao giờ dừng lại quá lâu ở một nơi. Tuy nhiên, nhiều Linh Kiếm Sư đã có cơ hội đặt chân lên hòn đảo này và mang về rất nhiều Linh thảo, Linh dược, trong đó chủ yếu là Quý Âm Thảo. Nếu huynh có thời gian thì có thể tìm tới đó mà thử vận may!”
“À! Huyết Thai Đan này còn có một khuyết điểm nhỏ. Bởi vì nó cướp đoạt sinh cơ từ máu yêu thú, nên bên trong viên đan luôn ẩn chứa lệ khí của Yêu Tộc. Nếu dùng lâu dài, người sử dụng dễ trở nên hung bạo, nặng hơn có thể dẫn phát Tâm Ma. Để an toàn, cần dùng thêm Linh dược hoặc sử dụng các bí pháp tĩnh tâm an thần. Đương nhiên, cách giải quyết triệt để nhất là khử sạch lệ khí trong máu huyết, việc này huynh phải tự tìm cách thôi!”
“Xin đa tạ!” Mạc Vấn nói bằng giọng rất trang trọng.
Lưu Chấn Huyên gãi gãi mũi: “Huynh đừng khách sáo như vậy, đó không phải tác phong của chúng ta. À đúng rồi, huynh định khi nào lên đường?”
“Ba ngày nữa!”
Lưu Chấn Huyên khẽ gật đầu: “Vậy chúng ta đi cùng nhau nhé. Ta rời xa nhà lâu quá rồi, giờ cũng phải về thôi!”
Ba ngày sau, trong đại điện truyền tống kiếm trận của một Linh đảo cấp ba nào đó thuộc Thiên Tinh Hải, một chùm sáng ngũ sắc chói lòa hiện lên, rồi bảy bóng người xuất hiện trên truyền tống kiếm đài.
“Đây là đảo Vân Hà hả? Chà chà... quả không hổ danh là một trong những Linh đảo cấp ba đẹp nhất vùng Thiên Tinh Hải.” Lưu Chấn Huyên ngước nhìn bầu trời đang không ngừng đổi sắc sặc sỡ, ánh hào quang rực rỡ, rồi nói bằng giọng tán thưởng.
“Đại nhân, chúng ta đang đi đâu vậy ạ?” Một nàng thiếu nữ mặc quần lụa mỏng màu đen, trên mặt đeo mạng che, khẽ nháy mắt hỏi.
Lưu Chấn Huyên liền nhìn về phía nàng ta và mỉm cười: “Tiểu nha đầu à, ca ca dẫn các nàng đi đập phá quán!”
“Đi đập phá quán hả?” Trên mặt thiếu nữ kia ngập tràn vẻ hiếu kỳ và nghi hoặc.
Đứng bên cạnh đó là một thiếu nữ khác cũng mặc quần lụa mỏng màu đen và đeo mạng che mặt. Lúc này nàng ta đang trừng mắt liếc về phía thiếu nữ kia, thiếu nữ ban đầu vội rụt cổ le lưỡi không dám thắc mắc gì thêm nữa, nhưng hai mắt nàng lại đang quan sát các gian hàng hai bên đường một cách rất hứng thú. Bên cạnh hai nàng này còn có thêm hai nàng nữa với trang phục giống hệt. Bốn nàng chính là bốn thiếu nữ La sát năm xưa được Mạc Vấn cứu khỏi Huyết Hồn Hải, nay lại được theo hắn đến đảo Thiên Diễn. Việc dắt theo bốn nàng cũng là bất đắc dĩ của hắn, nhưng Mạc Vấn cũng cần vài người thân tín theo hầu hạ sai vặt, và khi cần liên lạc với tổng bộ Kiếm Tông La Sát thì cũng tiện có người sai đi.
Thiếu nữ vừa hỏi với vẻ hiếu kỳ đó tên là Lam Bối. Nàng là người ít tuổi nhất nhưng cũng nhanh nhẹn hoạt bát nhất trong bốn người.
Lưu Chấn Huyên cảm giác được cô bé bên cạnh mình đang phập phồng lo lắng, hắn khẽ siết chặt bàn tay nhỏ nhắn của nàng, nhẹ nhàng nói: “Yên tâm đi, tất cả đã có ta làm chủ!”
Liễu Chân khẽ gật đầu, nhưng nàng vẫn còn ngượng ngùng khi được Lưu Chấn Huyên nắm tay. Lúc này đã trải qua ba năm tính từ khi họ thoát khỏi chiến trường Huyết Hồn Hải, thiếu nữ nhỏ bé ngày xưa nay đã thành người lớn. Mới nhìn qua, thật khó có thể tưởng tượng nàng chính là cô bé đóng giả con trai nhem nhuốc ngày nào. Sau khi được đi theo Lưu Chấn Huyên tu luyện trong hai năm, tu vi nàng đã nhanh chóng tăng trưởng, đạt đến đỉnh phong Kiếm Mạch hậu kỳ, chỉ một bước ngắn nữa là có thể ngưng tụ Kiếm Cương.
Mạc Vấn không hề thắc mắc về lai lịch thân thế của Liễu Chân, tuy nhiên khi thấy Lưu Chấn Huyên lựa chọn nơi đây là điểm dừng của truyền tống kiếm trận thì hắn biết mọi chuyện đã sắp sáng tỏ. Chính vì vậy, hắn cũng ung dung ở lại đây.
Nơi họ đang đứng là khu vực chủ thành của đảo Vân Hà. Đảo Vân Hà là một trong những Linh đảo cấp ba, thuộc vùng phụ thuộc vào đảo Thiên Diễn. Chủ nhân của đảo này là một Kiếm Tông cấp ba có tên Phúc Vân Kiếm Tông. Kiếm Tông này có lịch sử hơn ngàn năm, trong tông cường giả như mây, quanh năm suốt tháng có ba vị lão tổ Kiếm Nguyên tọa trấn, số đệ tử Kiếm Cương cũng vượt quá một trăm, được xếp vào hạng trung bình khá trong số các Kiếm Tông cấp ba ở Thiên Tinh Hải.
Ngay từ khi bảy người Mạc Vấn xuất hiện ở khu vực chủ thành, họ đã gây sự chú ý của nhiều người.
Tại một góc tường kín đáo ven đường đang vang lên tiếng đối thoại của hai Linh Kiếm Sư.
“Ngươi không nhìn nhầm đó chứ?”
“Không thể sai được! Chính là nha đầu đó! Tuy hai, ba năm qua đã có nhiều thay đổi lớn, nhưng nét mặt vẫn y như xưa.”
“Tiếp tục bám theo bọn chúng, ta sẽ về báo cáo ngay với các trưởng lão!”
Lưu Chấn Huyên đang giả bộ lơ đãng, vô tình nhìn thẳng về phía góc tường đó. Hắn khẽ nhếch mép lên, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.
Lưu Chấn Huyên đã bao trọn toàn bộ tầng cao nhất của một quán rượu cực kỳ sang trọng. Hắn cho người dọn sẵn một bữa đại tiệc thịnh soạn.
“Mạc huynh, bắt huynh phải xem màn kịch này, thật lòng ta rất áy náy!” Lưu Chấn Huyên nâng một ly linh tửu kính Mạc Vấn và nói với vẻ áy náy.
Mạc Vấn khẽ cười: “Không sao đâu, nhưng đừng bắt ta trả tiền nhé!”
Lam Bối thì đang nghiêng đầu quan sát và đánh giá hai người, nàng không hiểu sao họ lại bí ẩn đến thế. Vốn nàng định tò mò hỏi, nhưng đã bắt gặp ánh mắt nghiêm khắc của đại tỷ Du Phương Hoa liếc nhìn. Cuối cùng nàng đành phải chăm chú vào việc đánh chén các món cao lương mỹ vị trên bàn tiệc.
Mạc Vấn hiếm khi được thưởng thức văn hóa ẩm thực từ khi ở Huyết Hồn Hải tới giờ. Ngày hôm nay, trong vùng nội hải của Nhân Tộc, mọi sóng gió đã yên lặng, Mạc Vấn cảm thấy rất thoải mái, hắn ăn uống nhiệt tình và khoái chí.
Tuy nhiên, có kẻ lại không muốn họ dùng bữa một cách yên bình. Bữa tiệc mới diễn ra được nửa chừng thì bỗng có một đám khách không mời ập tới. Bọn chúng đuổi sạch tất cả mọi người ra ngoài, ngoại trừ đám người Mạc Vấn.
Một nam tử trung niên ăn vận trang phục của một nội môn trưởng lão Phúc Vân Kiếm Tông đang dẫn theo hơn chục Linh Kiếm Sư leo lên lầu cao nhất của quán rượu. Bọn hắn khẽ quan sát bốn người Lam Bối một chút, vì trong bảy người thì bốn nàng có khí tức mạnh nhất: Kiếm Nguyên Sát Lục của Mạc Vấn ở ngoài đan điền nên không hề phát ra chút chấn động, Lưu Chấn Huyên là chuyên gia che giấu khí tức, người ngoài nhìn vào cứ tưởng hắn chỉ có tu vi Kiếm Mạch viên mãn là cùng, còn Liễu Chân thì có thể bỏ qua ngay.
“Xin chào mấy vị kiếm hữu, kẻ hèn Hồ Đại Hải này là trưởng lão chấp pháp của Phúc Vân Kiếm Tông.” Gã trung niên nam tử nói chậm rãi, giọng điệu không hề kiêu ngạo nhưng cũng không chút quỵ lụy.
Bốn nàng không hề ngẩng đầu lên mà cứ tiếp tục ngang nhiên ăn uống.
Ánh mắt Hồ Đại Hải lập tức lộ ra vẻ âm độc, nhưng gã có tu dưỡng khá tốt, nên những biểu hiện vừa rồi của các nàng chưa khiến gã nổi giận. Gã một lần nữa ôm quyền chào hỏi: “Xin hỏi mấy vị muội muội đây là cao đồ của môn phái nào?”
Lam Bối đột nhiên mở to mắt ra và nói với Du Phương Hoa ngồi bên cạnh: “Tỉ tỉ à, gã vu cho chúng ta trộm đồ kìa! Chúng ta phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ phải ngồi tù? Hay là bọn gã sẽ đánh chúng ta vậy?” Lam Bối làm bộ sợ sệt, đưa hai tay lên che ngực.
Một Linh Kiếm Sư Kiếm Cương sơ kỳ đứng sau lưng Hồ Đại Hải cười nói: “Tiểu cô nương yên tâm đi, chỉ cần các cô nương chứng minh được mình không phải kẻ trộm, chúng ta sẽ không làm phiền nữa đâu. Còn nếu các cô nương đúng là những kẻ trộm, bọn ta sẽ phải dạy cho các cô nương một bài học thích đáng!”
“Tỉ tỉ, muội không đi đâu! Muội sợ đau lắm!” Lam Bối làm ra vẻ sợ hãi, nhào tới trốn vào lòng Du Phương Hoa. Người nàng khẽ run lên, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn lại không hề có biểu hiện sợ sệt nào. Nàng ôm chặt eo Du Phương Hoa khiến mọi người ph���i cố kiềm chế để không bật cười thành tiếng.
Mấy Linh Kiếm Sư đứng sau lưng Hồ Đại Hải âm thầm nuốt nước miếng, cả bọn nhìn chằm chằm vào cơ thể Lam Bối với vẻ dâm tà. Cơ thể Chân Âm có sức hấp dẫn trời sinh đối với nam giới, những biểu hiện vừa rồi của Lam Bối chẳng khác gì Mị Thuật.
Hồ Đại Hải dù sao cũng là nội môn trưởng lão chấp pháp của Phúc Vân Kiếm Tông, định lực đương nhiên cũng hơn hẳn mấy kẻ kia. Gã cảm nhận được có gì đó rất kỳ lạ ở đây. Gã khẽ nhíu mày, rồi vung tay lên ra lệnh dứt khoát: “Bắt toàn bộ bọn chúng mang đi!”...
Tác phẩm này được chuyển thể bởi đội ngũ truyen.free, mong muốn mang đến trải nghiệm đọc hoàn hảo nhất cho quý độc giả.