(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 307:
“Ngươi là ai?” Chu Khánh Thư quá sợ hãi, vô thức định rút Linh Kiếm, nhưng vì đêm qua trong cơn điên cuồng mà gã không nhớ mình đã vứt kiếm nang ở chỗ nào, không thể lấy ra được.
Tuy nhiên, khi nhìn rõ quần áo đệ tử Nội Môn trên người Mạc Vấn, tâm thần Chu Khánh Thư mới trấn định lại đôi chút. Gã bên ngoài cố tỏ vẻ mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu ớt, quát lớn: “Ngươi là đệ tử của Phong nào? Sao dám tự ý xông vào động phủ của ta?”
Mắt trái Mạc Vấn lóe lên huyết quang rồi vụt tắt, hắn cố gắng đè nén sát ý cuồn cuộn trong lòng, lạnh lùng lên tiếng: “Năm năm trước, ngươi dẫn người đến nước Triệu chấp hành nhiệm vụ gì?”
“Năm năm trước? Nước Triệu?” Chu Khánh Thư sững sờ, sau đó cả giận quát: “Dựa vào cái gì mà ta phải báo cho ngươi việc làm của ta? Lá gan của ngươi cũng thật lớn, dám lẻn vào động phủ của ta!”
Mạc Vấn cười lạnh nói: “Xem ra ngươi vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh của mình hiện tại.”
“Ngươi to gan!” Chu Khánh Thư không thể chịu đựng được sự sỉ nhục như vậy. Gã định quát thêm nữa, nhưng rồi đột nhiên phát hiện hai thị thiếp bên cạnh vẫn cứ nằm ngủ như chết, đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh giấc. Cả hai đều là Linh Kiếm sư Kiếm Mạch kỳ chứ không phải người thường, chỉ một tiếng động nhỏ thôi cũng đủ đánh thức các nàng! Thế mà lúc này… Toàn thân Chu Khánh Thư ướt đẫm mồ hôi, nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt gã.
“Ngươi, ngươi rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?” Giọng nói của Chu Khánh Thư mềm nhũn, mang ý muốn thỏa hiệp. Dù sao gã cũng chẳng phải kẻ ngốc. Có thể lẻn vào động phủ của mình mà không gây ra tiếng động nào, nếu người này chỉ là một đệ tử Nội Môn bình thường thì có đánh chết gã cũng không tin nổi! Bởi vì gã chẳng cảm nhận được bất kỳ chấn động kiếm khí nào trên người đối phương, nhưng rõ ràng lại có một cỗ khí tức lạnh thấu xương khiến gã sợ hãi, thậm chí còn đáng sợ hơn vài phần so với lão tổ Kiếm Nguyên!
Mạc Vấn hừ một tiếng, thân thể hắn khẽ động, lập tức hóa thành một dải bóng mờ, thoáng chốc đã đứng trước mặt Chu Khánh Thư.
Chu Khánh Thư giật mình, tay phải gã co lại thành kiếm chỉ, nhằm thẳng vào Mạc Vấn đâm tới, một đạo Kiếm Cương bắn ra.
Mạc Vấn trực tiếp dùng tay bắt lấy, đạo Kiếm Cương đâm thẳng vào lòng bàn tay hắn, nhưng nó chẳng khác nào dòng nước va vào tảng đá ngầm, chỉ tóe ra vài tia sáng lốm đốm. Sau đó bàn tay trái Mạc Vấn tiếp tục chụp tới kiếm chỉ của Chu Khánh Thư, chẳng hề gặp chút trở ngại nào.
Tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên, kiếm chỉ của Chu Khánh Thư đã bị bẻ gãy rời.
“A...!”
Chu Khánh Thư rú lên thảm thiết một tiếng, nhưng rồi chợt im bặt. Đó là bởi vì bàn tay trái của Mạc Vấn đang giữ tay phải của gã đột nhiên dùng sức bóp mạnh, làm cho tiếng xương nứt vỡ nối đuôi nhau vang lên như một điệu nhạc. Trong nháy mắt, từ xương năm ngón tay cho đến bàn tay, chẳng biết đã vỡ thành bao nhiêu mảnh. Cơn đau kịch liệt như sóng biển dâng trào, xuyên thấu tim gan, đâm thẳng vào tinh thần, suýt chút nữa khiến Chu Khánh Thư ngất lịm. Hai mắt gã mở trừng trừng như cá chết, miệng há rộng nhưng lại chẳng thể phát ra lấy một tiếng kêu!
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đó. Hai tay của Mạc Vấn không ngừng hoạt động trên người gã, lướt qua đốt ngón tay nào là tiếng xương nứt vỡ lại vang lên ở đó. Bản thân Chu Khánh Thư là một Linh Kiếm sư Kiếm Cương sơ kỳ, vậy mà khi rơi vào tay Mạc Vấn, gã chẳng khác nào một con rối yếu ớt, độ rắn chắc của Cương khí hộ thể cũng chẳng là gì, mỏng manh như vải bố. Thế nên, những chỗ ngón tay Mạc Vấn lướt qua đều tan nát.
Chỉ sau hai nhịp thở, toàn bộ khớp xương trên thân thể Chu Khánh Thư đã bị ép buộc tháo rời. Đây không phải do mánh khóe hay kỹ thuật, mà hoàn toàn từ sức lực thuần túy.
Sau khoảng hai ba nhịp ngừng lại, Chu Khánh Thư đột nhiên rống lên một tiếng cực kỳ thê lương thảm thiết. Nhưng vì kiếm trận phòng hộ bên ngoài đã ngăn cách, tiếng kêu này chỉ quanh quẩn trong động phủ.
“A... A...”
Chu Khánh Thư điên cuồng gào thét, dùng đầu – bộ phận duy nhất trên người còn cử động được – liều mạng đập vào chiếc giường ngọc dưới thân. Lúc này, gã rất hối hận vì bản thân đã lĩnh hội được Kiếm Ý, nếu không thì với cơn đau nhức nhối này, gã đã ngất xỉu từ lâu rồi. Thế nhưng, hiện tại gã lại không thể ngất đi, mà vẫn hoàn toàn tỉnh táo.
“A... Phụ thân cứu con! A... con chết đến nơi rồi!”
Sắc mặt Chu Khánh Thư co rúm lại, nước mắt nước mũi vung vãi khắp giường.
Mạc Vấn lạnh lùng nhìn Chu Khánh Thư đang chịu sự đau đớn dày vò, cho đến khi gã thích ứng được với loại đau đớn này, hay đúng hơn là đã chết lặng.
Khi sự yên lặng trở lại, hai mắt Chu Khánh Thư đã dại ra, thân thể run rẩy, trông như người vừa được vớt lên từ dòng nước lạnh. Làm gì còn phong thái Thiếu Tông Chủ Vô Vi Kiếm Tông ngày nào nữa.
“Bây giờ đã có thể trả lời hay chưa?” Âm thanh lạnh lùng của Mạc Vấn vang lên, không hề có chút cảm xúc nào.
Đôi mắt trắng dã của Chu Khánh Thư khẽ nhấp nháy, vẻ sợ hãi lại một lần nữa hiện rõ trên mặt. Gã cất tiếng khàn khàn cầu khẩn: “Ngươi tha cho ta đi, ngươi muốn biết chuyện gì ta đều nói hết! Chỉ cần ngươi chịu tha mạng, muốn ta làm gì cũng được!”
“Năm năm trước ngươi đi nước Triệu làm gì?”
“Là, là phụ thân phái ta đi để tìm một thứ gọi là ‘Kiếm Đồ Tứ Linh Phong’ gì đó. Tâm Kiếm môn nước Triệu nói có nghi ngờ loại Kiếm Đồ này tồn tại, phụ thân liền phái ta đi.” Ý chí của Chu Khánh Thư đã gần như sụp đổ, gã thầm nghĩ chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi kiểu tra tấn cực kỳ đau đớn này.
Ánh mắt Mạc Vấn phát lạnh, hơi thở trở nên nặng nề, hắn cố nén sát ý đang dâng lên trong lồng ngực: “Tấm Kiếm Đồ đó ở đâu?”
“Là, là ở một chỗ tên là Chú Kiếm Sơn Trang.”
Rắc..!
Tay phải Mạc Vấn mạnh mẽ bóp chặt cổ Chu Khánh Thư, khiến gã gần như treo lơ lửng trên không trung, âm thanh rít ra từ kẽ răng: “Có những ai cùng vào trong đó?”
Cơn đau kịch liệt truyền khắp thân thể khiến Chu Khánh Thư bật ra một tiếng rên rỉ, nhưng ý thức của gã, dưới sự bao phủ của sát ý Mạc Vấn, lại hoàn toàn tỉnh táo. Nếu có thể, gã chỉ muốn được chết ngay lập tức! Gã giãy giụa, cố gắng thều thào: “Lữ Tân! Trưởng lão Nội Môn Lữ Tân!”
“Hắn ở đâu?” Tay phải Mạc Vấn vẫn thít chặt, suýt nữa bóp đứt cổ Chu Khánh Thư.
“Hắn đã chết! Hắn đã chết từ năm năm trước! Chết ở sơn môn Tâm Kiếm môn!”
“Còn có ai nữa?”
Chu Khánh Thư thật sự phát điên rồi. Toàn bộ cơ thể gã gần như bị Mạc Vấn phế bỏ, nhưng ý thức lại cực kỳ tỉnh táo. Hai trăm phần trăm đau đớn trên thân thể đều dội thẳng vào tinh thần. Cổ bị Mạc Vấn bóp chặt không thể phát ra âm thanh, gã chỉ có thể dùng ý thức điên cuồng đáp lại, truyền ra một loạt tin tức hỗn loạn.
Mạc Vấn khắc sâu những tin tức này vào tiềm thức. Buông tay thả Chu Khánh Thư, chiếc cổ gã gần như đã biến dạng vì bị nắm chặt.
Mạc Vấn nhìn chằm chằm vào thân hình nửa sống nửa chết của Chu Khánh Thư trên giường một lúc lâu. Cuối cùng, hắn vẫn không lập tức đánh chết gã mà bắt đầu bố trí trong ngoài động phủ. Đợi mọi thứ được bố trí ổn thỏa, hắn liền đánh nát đan điền Chu Khánh Thư, hoàn toàn hủy diệt khả năng hồi phục của gã, sau đó lặng lẽ rời đi không một tiếng động.
Xoay người nhìn thoáng qua động phủ lần cuối, thân ảnh Mạc Vấn lại chìm vào bóng tối. Khi mặt trời mọc, tia nắng đầu tiên soi rọi nơi đây, cả tòa động phủ cùng toàn bộ cấm trận phòng hộ sẽ tự bạo cùng lúc, đến lúc đó cả tòa động phủ sẽ bị san thành bình địa. Để Chu Khánh Thư trải qua một canh giờ cuối cùng sống trong tuyệt vọng và đau khổ, coi như đó là sự trừng phạt dành cho gã.
Giải quyết xong Chu Khánh Thư, giờ Dần vừa mới qua được một nửa. Ngày đó, các Linh Kiếm sư cùng tham gia diệt môn Chú Kiếm Sơn Trang còn có ba người, đều là trưởng lão Nội Môn. Tuy nhiên, Lữ Tân đã chết năm năm trước, không hiểu thần xui quỷ khiến thế nào mà hắn lại chết dưới tay Mạc Vấn. Hiện tại còn lại hai người, một người là Kiếm Cương sơ kỳ, một người là Kiếm Cương trung kỳ.
Dựa vào tin tức Chu Khánh Thư khai báo, trong hai gã trưởng lão kia chỉ có một người đang ở Tông môn, còn người kia hiện đang trấn thủ ở một vùng đất quan trọng bên ngoài Vô Vi Kiếm Tông.
Sau một khoảng thời gian không quá dài, Mạc Vấn đã tìm được động phủ của gã trưởng lão Kiếm Cương sơ kỳ đang ở Tông môn. Chỉ có điều, hắn không tìm thấy mục tiêu, trong động phủ chỉ có vài tên Kiếm thị. Không chút thương hoa tiếc ngọc, Mạc Vấn liền bắt vài nữ Linh Kiếm sư thiên kiều bá mị này tra hỏi. Sau một hồi, hắn lấy được tin tức rằng gã trưởng lão này tối nay tạm thời làm nhân viên phục vụ tại nơi nghỉ của sứ giả Thượng Tông.
“Sứ giả Thượng Tông?”
Mạc Vấn rời khỏi động phủ, nhìn qua ngọn núi ở chỗ sâu nhất trong Tông môn, đôi mắt híp lại. Hắn chưa từng nhìn thấy những sứ giả Thượng Tông kia, nhưng lúc ở Ngoại Môn, hắn đã cảm nhận rõ ràng có bảy luồng chấn động cảnh giới Kiếm Nguyên từ sơn môn truyền đến. Bỏ qua ba lão tổ Kiếm Nguyên của Vô Vi Kiếm Tông, điều đó có nghĩa là nếu chạy đến nơi ở của sứ giả Thượng Tông, ít nhất c��ng có bốn cường giả Kiếm Nguyên cảnh! Nếu truy đuổi đến đó, chắc chắn sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm. Hơn nữa, từ phương hướng đó, hắn cảm nhận được một mối đe dọa, dường như nơi đó ẩn chứa một nguy cơ không thể giải thích được.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.