(Đã dịch) Truyền Kiếm - Chương 233:
Mạc Vấn không kìm được khẽ rên lên một tiếng, một tay ôm đầu, tay còn lại chống vào vách tường chậm rãi đứng dậy.
Hiện tại sắc mặt hắn cực kỳ tái nhợt. Sát Lục Nguyên linh tuy không phải chủ Nguyên linh, nhưng dù sao nó cũng là một bộ phận của thần hồn, việc cưỡng ép bỏ dở dung hợp đã khiến tinh thần Mạc Vấn chịu tổn thương nghiêm trọng.
Liên tục niệm bí âm chữ “Úm” hơn trăm lần, tâm thần đang đau đớn của Mạc Vấn mới dần dịu đi. Nhả ra một ngụm trọc khí, Mạc Vấn cố gắng trấn áp tinh thần rồi kiểm tra thức hải của mình. Chủ Nguyên linh không hề hấn gì, tuy vẫn ở cảnh giới Kiếm Cương sơ kỳ, nhưng đã tiếp nhận ý chí tinh túy của Tử Vân Linh Chủ nên trở nên tinh túy, thông suốt, để lại một nền tảng vững chắc cho việc tấn cấp sau này. Thế nhưng lúc kiểm tra đến Sát Lục Nguyên linh, Mạc Vấn cũng không khỏi cười khổ. Bên trên kiếm phôi huyết sắc đã xuất hiện vô số vết rách, chỉ cần khẽ động đến thần hồn Sát Lục Kiếm Ý một chút thôi là cả tâm thần hắn đau đớn dữ dội, thật sự đã tổn thương đến tận gốc rễ!
Với thương thế như vậy, cho dù có bí âm chữ “Úm”, cũng phải mất đến ba tháng mới có thể khôi phục hoàn toàn như trước! Trong thời gian tới, hắn không thể động dụng Sát Lục Kiếm Ý được rồi. Việc làm hôm nay quả thật là có chút "được không bằng mất".
“Ông ——”
“Mạc Thu, người dự thi Tiềm Long Luận Kiếm Đại Hội. Ngươi đã chống đỡ được một trăm mười ba tức trước khảo nghiệm ý chí của ta, hiện tại có thể trao đổi ba kiện vật phẩm trên Truyền Bảo Tinh Bàn làm phần thưởng.”
Một thanh âm bình thản nhưng không kém phần uy nghiêm vang vọng trong mật thất.
Két ——
Một cánh cửa tự động xuất hiện trước mặt Mạc Vấn.
Mạc Vấn nhìn thoáng qua cánh cửa đen kịt, trầm ngâm giây lát rồi bước vào…
“Tiêu tán rồi!”
“Không còn chút nào! Không phải lúc nãy chỉ là ảo giác chứ?”
Bên ngoài Tinh Các, huyết màn và hư ảnh Sát Lục Kiếm Vực trên bầu trời đều biến mất vô thanh vô tức, uy áp vừa rồi cũng tự động tiêu tán theo, giống như chưa từng xuất hiện vậy.
Sáu lão tổ Kiếm Nguyên cũng hơi sững sờ. Trong mắt các Linh Kiếm sư thuộc Kiếm Mạch hay Kiếm Cương, bọn họ cũng là những cường giả, nhưng vẫn chưa phải là thần. Sự việc vừa xảy ra đã vượt quá nhận thức của bọn họ. Cuối cùng, họ chỉ có thể kết luận rằng hình ảnh đó là do khí tức của một vị Linh Kiếm sư từng độ kiếp lưu lại bên trong, huyễn hóa thành và lọt ra ngoài khi Ảo Cảnh Tinh Các mở ra. Bởi vì trùng kích cảnh giới Kiếm Thai cần phải có linh khí tổ mạch, mà Ảo Cảnh Tinh Các chính là nơi duy nhất quanh đây có linh khí tổ mạch. Nó không chỉ là nơi thí luyện mà còn là nơi độ kiếp của các Linh Kiếm sư ở cảnh giới cao nhất, Kiếm Nguyên cảnh. Tuy ngàn năm qua chưa từng có ai độ kiếp thành công, nhưng ít nhất cũng đã có không dưới năm người từng độ kiếp tại Ảo Cảnh Tinh Các. Những người này khi độ kiếp đã để lại một tia lạc ấn không thể phai mờ trong thiên địa, bất cứ lúc nào cũng có thể hiện ra, giống như ảo ảnh chốn thế tục vậy.
Trong đại sảnh Tinh Các, linh quang màu tím chớp động liên tục, Hạ Thiên Tuyền và Diệp Huyên gần như xuất hiện cùng một lúc.
“Mới năm mươi tám tức thôi! Thật đáng tiếc, nếu có thể kiên trì được đến sáu mươi tức là sẽ có cơ hội đổi lấy một vật phẩm trên Truyền Bảo Tinh Bàn trong Tinh Các. Đó chính là nơi các nhân kiệt đời trước lưu lại không ít dị bảo!”
“Hiện tại Mạc Thu và Tử Ngọc đều chưa đi ra. Hiển nhiên cả hai người đều đã vượt qua sáu mươi tức, chỉ không biết ai có thể kiên trì lâu hơn. Nghe nói sáu mươi tức có thể đổi một vật phẩm, tám mươi tức thì hai kiện, trên một trăm tức thì ba kiện. Thế nhưng trong lịch sử Tinh Các, đến nay cũng chỉ có một vị yêu nghiệt duy nhất có thể chống đỡ quá một trăm tức. Có truyền thuyết nói rằng cuối cùng người đó đã đột phá Kiếm Thai cảnh và đạt đến cấp độ rất cao. Từ đó đến nay đã quá lâu rồi, có lẽ hắn cũng đã hóa thành xương khô.”
Mạc Vấn đi qua một hành lang, tiến vào một không gian trống trải. Trên đỉnh đầu hắn, một chiếc la bàn cực lớn đang lơ lửng trên không, bề mặt chia thành hàng ngàn ô vuông nhỏ, mỗi ô dài hơn thước. Có một vài ô nhỏ để trống nhưng hơn phân nửa thì đều chứa vật phẩm.
Chiếc la bàn cực lớn này lơ lửng trên không, chậm rãi chuyển động, từng kiện vật phẩm thay phiên xuất hiện trước mắt Mạc Vấn, giống như đang cưỡi ngựa xem hoa vậy.
Mạc Vấn dùng kiếm thức cảm ứng thử, bên trong những ô nhỏ đều chứa kỳ trân dị bảo, có cả Kiếm Quyết bí pháp, áo nghĩa kiếm thức, tàn phổ kiếm pháp, đủ loại!
Thế nhưng đối với một phế nhân đan điền đã bị nghiền nát như hắn, thì những vật phẩm này thật sự không có mấy tác dụng đối với hắn.
Tiếp tục tiến về phía trước, chậm rãi quan sát một lượt, hắn đã bỏ qua rất nhiều vật phẩm chứa trong các ô vuông.
Đột nhiên, bước chân dừng lại trước một ô vuông, Mạc Vấn nhìn qua mấy dòng giới thiệu về vật phẩm bên trong.
“Cuồng Đình Kiếm Quyết. Bản thiếu sót, chưa hoàn thành, chỉ có tâm pháp trước Kiếm Cương. Cách làm cụ thể: dẫn lôi sát nhập vào cơ thể, cô đọng Cuồng Đình kiếm khí! Cảnh cáo: Lôi sát có lực phá hoại rất lớn đối với kinh mạch và thân thể, cần có số lượng lớn Linh Dược phụ trợ để dưỡng kinh mạch, tăng cường thể chất mới có thể tu luyện.”
Ánh mắt Mạc Vấn lóe lên, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người lợi dụng lôi lực để luyện Kiếm Quyết. Dẫn lôi nhập vào cơ thể, nói thì đơn giản nhưng thực tế lại là một chuyện điên rồ. Kinh mạch và thân thể của người bình thường căn bản không thể chịu nổi lực phá hoại của lôi sát, nhẹ thì kinh mạch đứt từng khúc, nặng thì giống hắn, đan điền cũng bị nghiền nát, hoặc chắc chắn biến thành cục than đen.
Nhưng hiện tại đối với Mạc Vấn, dường như bộ Cuồng Đình Kiếm Quyết chưa hoàn chỉnh này được tạo ra dành riêng cho hắn vậy. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết chính là phải khôi phục đan điền như trước đã.
Đan đi���n… Nghĩ đến đan điền, lông mày Mạc Vấn tự nhiên cau lại. Đan điền là vật Tiên Thiên tạo hóa của thân thể con người, không thể so sánh với tay chân, muốn chữa trị đan điền chẳng khác nào cải tạo Tạo Hóa. Hắn đã xem qua tất cả điển tịch của Thiên Trì Kiếm Tông, nhưng không thấy bất kỳ dấu vết nào nói về việc cải tạo lại đan điền. Chẳng lẽ nhất định phải tìm kiếm hướng tu luyện khác một lần nữa sao? Việc này đối với một Linh Kiếm sư mà nói thì thật sự rất khó chấp nhận.
Được rồi, đi đến đâu tính đến đó vậy.
Nghĩ vậy, Mạc Vấn lấy từ trong kiếm nang ra một ngọc giản, bên trong chỉ ghi lại một bộ Kiếm Quyết. Tuy không phải loại đỉnh nhất nhưng cũng là Thượng phẩm, đồng thời lại có tất cả tâm quyết tu luyện từ Kiếm Nguyên cảnh trở xuống. Giá trị thực của nó so với Cuồng Đình Kiếm Quyết chỉ có thể xem mà không thể dùng kia, thì tuyệt đối cao hơn chứ không thấp hơn.
Nhưng khi Mạc Vấn ném ngọc giản đến ô vuông chứa Cuồng Đình Kiếm Quyết, một lực lượng cản lại xuất hiện, đánh bật ngọc giản khỏi tay hắn.
“Giá trị không phù hợp…, không thể trao đổi.” Một làn sóng tinh thần lạnh nhạt truyền ra, giống như một chương trình được cài đặt sẵn vậy.
Giá trị không phù hợp ư? Mạc Vấn nhíu mày, chẳng lẽ Truyền Bảo Tinh Bàn này không chú trọng tính thực dụng, mà là giá trị thực tế ư? Nếu vậy, chỉ riêng việc lợi dụng lôi sát để cô đọng Cuồng Đình kiếm khí đã có thể sánh với đa số các Kiếm Quyết khác.
Suy tư một chút, Mạc Vấn thu hồi ngọc giản, rồi lấy ra một khối linh kim Nhị giai Hạ phẩm. Đứng tại chỗ dùng ngân diễm tế luyện, rất nhanh, khối linh kim lớn bằng bàn tay đã hóa thành một khối kim loại hình cầu đường kính ba tấc. Bên ngoài khối kim loại cũng được khắc lên từng đạo hoa văn huyền ảo, chính là những lôi văn thần bí kia.
Mạc Vấn khắc bảy thành lĩnh ngộ lôi văn của bản thân lên khối kim loại, sau đó mới thu hồi ngân diễm. Hắn ném khối kim loại đó vào ô vuông trên la bàn.
Đột nhiên, một đạo linh quang màu tím bắn ra từ ô vuông, bao phủ khối kim loại trong tay Mạc Vấn. Chỉ qua khoảng hai tức, tay Mạc Vấn nhẹ bẫng, khối kim loại đã biến mất, thay vào đó là ngọc giản Cuồng Đình Kiếm Quyết vốn đang nằm trong ô vuông kia.
Mạc Vấn không nhìn lại ngọc giản Cuồng Đình Kiếm Quyết một chút nào mà trực tiếp thu nó vào kiếm nang.
Tiếp tục quan sát, chỉ chốc lát, bước chân Mạc Vấn dừng lại cách chỗ vừa nãy không xa.
“Diệt Sát Ngưng Đan Quyết.”
Đây là một bộ bí pháp, tác dụng của nó là rút sát khí trên người Linh Kiếm sư, để tinh lọc tinh thần và thể xác, làm giảm tỷ lệ bị Tâm Ma ăn mòn dẫn đến tẩu hỏa nhập ma. Mỗi Linh Kiếm sư, dù không phải kẻ thị sát khát máu, cũng không tránh khỏi việc giết chóc; giết chóc càng nhiều thì sát khí trên người càng đậm đặc, lúc tu luyện rất dễ bị Tâm Ma quấy nhiễu. Nhưng điều khiến Mạc Vấn chú ý chính là bộ bí pháp này còn có thêm một công hiệu bổ sung ở cuối cùng: nó đem sát khí đã rút ra cô đọng lại thành một khỏa Diệt Sát kiếm đan, từ đó thai nghén ra Sát Lục kiếm khí! Điều này có thể dùng như đan điền thứ hai của Linh Kiếm sư!
Mạc Vấn cũng phải động tâm. So với Cuồng Đình Kiếm Quyết chỉ có thể xem mà không thể dùng, thì Diệt Sát Ngưng Đan Quyết này càng giống như được tạo ra riêng cho hắn! Sát khí trên người Mạc Vấn không hề thiếu, hơn nữa cấp độ sát khí lại tương đối khủng bố. Chỉ vì có Sát Lục Kiếm Ý áp chế nên tất cả sát khí đều thu liễm bên trong cơ thể. Nhưng không thể không nói, đây cũng chính là một tai họa ngầm khá lớn, bởi vì một khi hắn không thể khống chế được Sát Lục Kiếm Ý nữa, lúc đó sát khí cũng sẽ mất kiểm soát, xâm nhập vào tâm trí, không biết sẽ gây ra tai họa gì. Đã có bí quyết Ngưng Sát Tẩy Tâm này, hắn có thể dễ dàng từ từ rút sát khí trong cơ thể ra ngoài, bài trừ tai họa ngầm, hơn nữa lại còn có thể cô đọng Diệt Sát kiếm đan. Đây đúng là giải pháp giải quyết tình thế tiến thoái lưỡng nan khi không có kiếm khí của hắn hiện nay! Dù sao kiếm khí của cánh tay Khôi Lỗi cũng là do kiếm trận sinh ra, nó chỉ có thể dùng cho công kích tiêu hao trực tiếp, căn bản không thể dùng để thi triển kiếm thức hoặc các loại bí pháp khác. Ngay cả cấm trận hắn cũng không thể thúc đẩy một cách tự nhiên! Nhìn Mạc Vấn bây giờ có vẻ rất mạnh, nhưng thực ra lại là miệng cọp gan thỏ, có rất nhiều thủ đoạn mà hắn không thể sử dụng.
Hít sâu một hơi, Mạc Vấn ổn định lại tâm thần đang xao động của mình, hắn bắt đầu suy nghĩ về giá trị của bộ Diệt Sát Ngưng Đan Quyết này.
Một lát sau, Mạc Vấn lấy ra một ngọc giản, bên trong có ghi lại bí pháp “Sinh Tử kiếm”, hơn nữa, Mạc Vấn cũng đã dùng Diễn Tinh Thần Cấm suy diễn và cải tiến nó.
Ngọc giản chạm vào cấm quang đặc biệt của ô chứa, cấm quang màu tím kích động một trận, sau mấy tức, nó liền phát ra một sức đẩy mãnh liệt, ngọc giản bị bắn ngược trở lại.
“Không được!”
Mạc Vấn chớp chớp mắt, quả nhiên giá trị của Diệt Sát Ngưng Đan Quyết cao hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, cũng không biết là vị Linh Kiếm sư nào đã bỏ ra nó nữa.
Thu lại ngọc giản, Mạc Vấn cẩn thận suy tư một lát, cuối cùng thở dài một tiếng. Nếu muốn có bộ bí pháp Diệt Sát Ngưng Đan Quyết này, không bỏ ra chút vốn liếng là không được rồi.
Một lần nữa, Mạc Vấn lấy ra một ngọc giản trống, dán ngọc giản vào mi tâm, sau đó lặng lẽ xem lại bí âm chữ “Úm”, cuối cùng khắc nó vào trong ngọc giản.
Nếu bí âm này có thể khôi phục lực lượng tinh thần, chữa trị tinh thần bị thương mà vẫn không đổi được Diệt Sát Ngưng Đan Quyết, thì hắn cũng không còn biện pháp nào khác. Hắn không thể lấy Diễn Tinh Thần Cấm ra để trao đổi!
Ngọc giản tiếp xúc với cấm quang của ô chứa, dừng lại đó đại khái mấy tức, linh quang màu tím lóe lên mãnh liệt, tiếp đó ngọc giản bên trong ô chứa liền hoán đổi vị trí với ngọc giản trong tay Mạc Vấn. Trao đổi thành công!
Lấy được ngọc giản Diệt Sát Ngưng Đan Quyết, Mạc Vấn nhìn nó một cách thật chăm chú. Hắn cố nén ham muốn tìm hiểu ngay tại chỗ lại rồi thu ngọc giản vào trong kiếm nang.
Bởi vì đã có thu hoạch lớn ở vật phẩm thứ hai, vật phẩm thứ ba, Mạc Vấn cũng thoải mái, dễ dàng hơn nhiều. Cuối cùng, hắn tập trung nhìn lên bề mặt một khối linh kim kỳ dị.
“Cốt tủy kết tinh của yêu thú thuộc tính Kim sau khi chết, ẩn chứa Kim Tinh b���n nguyên của yêu thú cấp cao, là yêu thú Tam giai hoặc có thể cao hơn nữa.”
Dường như thứ này được tạo ra dành riêng cho Đại Hôi. Đại Hôi là Lôi Dực Thôn Kim Thú, vốn nó dùng linh kim quáng vật làm thức ăn, vậy mà đây lại là Kim Tinh kết tinh của yêu thú cấp cao, e rằng sẽ giúp Đại Hôi tiến thêm một bước vào giai đoạn mới.
Không suy nghĩ nhiều, Mạc Vấn lựa chọn nó làm vật phẩm trao đổi thứ ba, thế nhưng hắn lại không ngờ rằng giá trị của vật ấy vậy mà cũng xa xỉ đến thế. Cuối cùng, hắn phải dùng ngọc giản “Sinh Tử kiếm” mới đổi được.
Truyện này được dịch bởi truyen.free và giữ mọi bản quyền tác phẩm.