Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Dạ Hành - Chương 432: Sư tỷ nương tử

Đêm hôm đó, khí trời mát mẻ.

Trong tiểu uyển tinh xảo của tòa thành vững chắc, hơi nước mịt mờ bao phủ. Trên lối đi lát đá ngọc trắng, tiếng suối nước nóng róc rách chảy hòa cùng những cánh hoa rơi.

Thiên Tỳ Kiếm chủ trẻ tuổi đang tựa mình trong làn nước ấm của suối nước nóng. Trên chiếc bàn tre đặt cạnh đó là một bộ áo ngủ mềm mại được xếp gọn gàng.

Hắn khẽ khép đôi mắt, trên nét mặt hiện rõ vẻ an bình, thư thái hiếm có.

Tiếng suối nước nóng róc rách bị phá vỡ bởi một tràng tiếng bước chân khẽ khàng.

Người đàn ông trong bồn tắm ngước mắt lên, từ xa đã trông thấy một nữ tử tóc dài áo trắng đang bước tới.

Nàng không mang giày dép, đôi chân ngọc ngà tuyết trắng trần trụi, bước trên lối đá trắng, qua làn nước trong vắt. Tà váy dài tung bay, vẻ đẹp ấy không sao tả xiết.

– Sư tỷ? – Giọng người đàn ông lộ vẻ kinh ngạc: – Bây giờ đã là giờ Tuất, là thời gian tu kiếm, sao tỷ lại xuất hiện ở đây?

Vân Dung tự nhiên và hào phóng cúi người ngồi xuống mép bờ đá ngọc phía sau hắn, rót chén trà đã pha sẵn rồi đưa cho chàng.

Người đàn ông sững sờ nhận lấy chén trà, đặt trong tay mà chưa uống.

– Hôm nay có một chuyện suy nghĩ mãi không thông, nên ta không tu kiếm nữa.

Vân Dung cúi người, đưa tay thăm dò vào làn nước ấm trong bồn tắm, dịu dàng vuốt mái tóc ướt đẫm của phu quân, dùng linh lực làm khô hơi nước rồi tự tay buộc gọn thành búi cao tiện cho việc tắm rửa.

Hắn suýt nữa không giữ nổi chén trà trong tay.

Ngày thường, việc tắm rửa thay đồ, dậy sớm tu luyện đều do chính hắn tự thân làm. Vân Dung vốn lười biếng, việc như hôm nay vừa pha trà lại vừa buộc tóc chăm sóc, thật đúng là lần đầu tiên.

Hắn có chút không quen với sự thay đổi đột ngột này của nàng, ho nhẹ một tiếng rồi hỏi: – Sư tỷ vì chuyện gì mà phiền lòng?

– Gần đây ta cứ suy nghĩ, thân là vợ của Tông chủ, có phải ta đã quá thất trách không?

Cứ tưởng là chuyện gì khẩn yếu.

Hắn khẽ bật cười: – Sư tỷ lo lắng quá rồi. Tỷ đã nhìn ta lớn lên, từ trước đến nay vẫn luôn đối xử với ta vô cùng tốt, làm sao có thể gọi là thất trách chứ?

Lời hắn nói vô tâm, nhưng Vân Dung lại nghe thấy những điều không vừa ý.

Nghe lời này, nàng ngược lại càng giống một người già cả đã nhìn đứa nhỏ trưởng thành.

Tuy nói trên thực tế, nàng đích thực lớn hơn hắn tròn hai mươi năm, khi nàng trở thành Thiên Tỳ Đệ Tứ Kiếm thì hắn vẫn còn chưa ra đời...

Bây giờ nàng là vợ hắn, hắn là phu quân của nàng.

Thế nhưng vì sao nàng cảm thấy mối quan hệ giữa hai người từ đầu đến cuối đều không có một chút thay đ��i nào.

Nàng chưa bao giờ nghĩ đến việc chăm sóc hắn những việc nhỏ nhặt, vụn vặt trong cuộc sống, chỉ cảm thấy hắn đã là chủ một tông, Kiếm chủ thiên hạ, làm sao có thể đến nỗi không tự chăm sóc tốt cho bản thân.

Thân là vợ hắn, nàng chỉ cần cầm kiếm thay hắn giữ vững chính đạo của nhân gian là đủ.

Nhưng nghĩ lại, dù không phải thê tử của hắn, thân là Thiên Tỳ Đệ Tứ Kiếm, nàng chẳng lẽ không có trách nhiệm bảo vệ hắn sao?

Nghĩ như vậy, ý nghĩa nàng thành thân với hắn là ở đâu?

Chẳng lẽ chỉ vì một đạo lệnh của lão Kiếm chủ, phụng mệnh kết hôn, lại khiến vị trí chính thê của hắn trở nên trống rỗng vô nghĩa?

Ngày trước nàng không hề cảm thấy như vậy, chỉ là chuyến đi suối lạnh hôm nay đã khiến nàng thông suốt nhận ra sự sơ suất của chính mình.

Vân Dung nhìn người đàn ông trước mắt chậm rãi bưng chén trà lên, làn trà nóng vừa chạm môi, nàng liền thấy lông mày hắn khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, rồi hắn lập tức buông chén trà trong tay xuống.

– Sao thế? – Nàng hỏi.

Hắn khẽ dùng ngón tay sờ lên khóe môi một cách mơ hồ, rồi mím môi nói: – Không sao, có lẽ gần đây ta quá khô khan, dễ sinh hỏa khí, bị nước trà nóng chạm vào mới phát hiện khóe môi có chút vết nứt.

Vân Dung rơi vào sự trầm mặc khó tả, rất lâu không nói gì.

Mãi đến khi hắn thổi nguội chén trà rồi uống cạn, nàng mới thốt ra lời kinh người: – Sư đệ, hay là ta nạp thêm một thị thiếp cho đệ nhé?

Đọc đến đây, Phương Ca Ngư đã phải bội phục sát đất vị chính cung phu nhân của Thiên Tỳ Kiếm Tông này rồi.

Người đàn ông đang tựa vào tảng đá cạnh suối, vai hắn chợt trượt mạnh, cả người suýt chút nữa ngã chìm xuống. Hắn sặc mấy ngụm nước suối nóng đến kịch liệt, sắc mặt ửng đỏ nói: – Sư tỷ, đêm nay tỷ uống rượu sao? Nói lời say sao?

Vân Dung cũng tự biết mình đã nói không đúng, hơi thẹn đỏ mặt nói: – Xin lỗi, là ta nói sai rồi, nạp thiếp thật sự không tốt.

Hắn xoa xoa ngực vẫn còn hoảng hốt: – Sư tỷ chớ có đêm hôm khuya khoắt trêu đùa người khác như vậy.

Vân Dung nói tiếp: – Sư đệ thấy rằng, thu nhận thêm một bình thê nữa thì sao?

Ngữ khí vô cùng thân mật, khiến người thanh niên vô cùng kinh ngạc.

Soạt một tiếng, hắn đột ngột đứng phắt dậy từ trong ôn tuyền, những giọt nước trong suốt chảy dọc theo lồng ngực rắn chắc của hắn.

Sắc mặt hắn hiếm khi xấu hổ quá hóa giận: – Chẳng lẽ ta có chỗ nào làm chưa tốt, khiến sư tỷ tức giận sao? Lại để sư tỷ không tiếc lãng phí thời gian tu kiếm tốt đẹp, nhàm chán đến mức thăm dò ta như vậy?

Vân Dung cũng không nghĩ đến hắn lại phản ứng kịch liệt như thế. Hắn đứng dậy quá đột ngột, không có chút phòng bị nào liền bị nàng nhìn rõ mồn một ở cự ly gần.

Mặt nàng nóng lên, hơi mất tự nhiên nghiêng mắt đi, nói: – Ta cũng không giận đệ. Những lời hôm nay ta nói đều là nghiêm túc. Trên đường tới ta cũng hỏi qua Diệp sư đệ, hắn nói thế gian này nào có nam tử nào lại không thích nạp thiếp cưới vợ chứ. Ta cứ nghĩ sư đệ sẽ vui vẻ.

Trên mặt người đàn ông này ngược lại chẳng nhìn ra một chút vẻ vui vẻ nào, hắn mặt lạnh tanh: – Sư tỷ vậy mà lại đi nghe cái tên phong lưu lãng tử kia nói bừa!

Thấy hắn thực sự nổi giận, Vân Dung vô cùng ngoài ý muốn, lại có chút phiền muộn: – Nói nh�� vậy là sư đệ không muốn sao?

Vẻ phiền muộn khó tả của nàng quả nhiên khiến cơn nóng giận trong lòng hắn càng bùng lên. Dù là người hiền lành, hắn cũng không nhịn được nắm chặt nắm đấm, rồi lại bất đắc dĩ buông ra.

Trong bồn tắm, nước suối khẽ gợn sóng. Người đàn ông tuấn mỹ như tranh vẽ cũng không trả lời mình có muốn hay không, hắn chỉ trầm mặc tiến lên hai bước, chợt khẽ cong eo, đi nắm lấy đôi chân ngọc ngà của nàng cạnh bờ ao.

Ngồi trên tảng đá ngọc, Vân Dung theo bản năng rụt chân lại.

Nhưng nghĩ lại, người trước mắt chính là phu quân của mình, đôi chân đang rụt vào dưới vạt váy lại từ từ đưa ra, chủ động đặt vào lòng bàn tay hắn, quả là hiếm khi nàng có chút tâm ý nhu thuận như vậy.

Sự bực bội trong mắt hắn sớm đã biến mất không còn dấu vết, ánh mắt cúi xuống trong veo tựa hồ không gợn chút sóng.

Khi đến, nàng không mang giày dép. Lúc bước qua lối đá trắng, giữa kẽ chân không mấy dính vài cánh hoa rơi, được ngón tay hắn tỉ mỉ gỡ từng cánh một.

Sau khi gỡ xong cánh hoa, hắn lại múc nước suối nóng, tận tình dịu dàng rửa sạch những hạt cát mịn bám trên chân nàng.

Đầu ngón tay hắn lướt qua lòng bàn chân, hơi nhột.

Vân Dung hơi cong mu bàn chân, đôi chân ngọc ngà tựa vầng trăng khuyết trắng nõn tinh xảo. Nàng nói: – Việc này vốn dĩ là thê tử như ta nên làm cho chàng.

Hắn cũng không mấy để ý: – Ai làm cũng vậy thôi.

Đặt đôi chân nàng chậm rãi ngâm vào làn nước ôn tuyền hơi nóng, hắn đứng dậy, một tay ôm lấy eo nàng. Vân Dung hơi giật mình vì hành động của hắn, nhưng cũng không hề từ chối hay phản kháng. Thân thể nàng khẽ ngửa ra sau, hai tay chống lên tảng đá phía sau lưng, mặc cho hắn vùi vào lòng mình.

Hắn đầu gối bên tai, lắng nghe nhịp tim nàng đập bình yên, nhắm mắt nói: – Từ bái đường lễ đến cử án tề mi, chỉ cần có sư tỷ là đủ, chỉ cần nương tử một mình là đủ.

Vân Dung cứng đờ thân thể, khẽ ừ một tiếng rất nhỏ, gần như không thể nhận ra, xem như trả lời.

Sao hôm nay tiếng "Sư tỷ nương tử" này nghe có vẻ hơi nóng mặt thế nhỉ?

Nhìn hai người tương ủng dưới đêm trăng, Phương Ca Ngư cuối cùng cũng hiểu được, với tính cách tiêu dao cuồng nhiệt như Vân Dung, nàng lại gả cho hắn.

Vân Dung à, nàng cứ như vậy về sau sẽ phải hối hận đấy.

Phiên bản văn học này được truyen.free tuyển chọn và biên tập công phu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free