Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tìm Lại Thế Giới - Chương 2: Chapter 2: Cánh Cửa Và Bước Chân Đầu Tiên

Âm thanh phát ra khi cánh cửa đá mở ra không phải tiếng rít ầm ỹ, mà là một tiếng thở dài — dài và trầm như thể chính không gian này đang thức giấc.

Ashen bước qua ngưỡng cửa.

Ánh sáng phía bên kia dịu đi, chuyển sang màu xám bạc, phủ sương. Cậu không chắc mình đang đứng trên đất hay đang lơ lửng trong một giấc mơ được dệt bằng ảo ảnh. Mọi thứ như một bức tranh vẽ chưa hoàn chỉnh: những hình khối mơ hồ, mặt đất không rõ chất liệu, và bầu trời không có mặt trời.

Nhưng có một con đường.

Một lối đi duy nhất, lát đá cũ kỹ và kéo dài về phía trước, nơi sương mù dày đặc dường như đang nuốt chửng tất cả.

Ashen liếc quanh một lần nữa. Không có âm thanh, không có người, không có bất kỳ dấu hiệu sống nào. Không còn cách nào khác.

Cậu bước đi.

Mỗi bước chân vang lên khẽ khàng, như tiếng gõ vào chính tâm trí mình. Trong đầu Ashen, từng câu chuyện, từng tin đồn cũ rích về Cõi Thế Giới lần lượt hiện về. Nhưng không gì thực sự chuẩn bị cho cậu cảm giác này — sự cô đơn tuyệt đối.

Không gian này không lạnh, không nóng, không nặng mùi. Nhưng nó khiến người ta cảm thấy như đang bị bóp nghẹt từ bên trong. Cậu biết có gì đó đang quan sát mình — không phải bằng mắt, mà bằng một dạng ý thức mơ hồ nào đó.

Nửa giờ trôi qua. Không có gì thay đổi. Con đường không rẽ, không có địa điểm, không dấu hiệu.

Ashen bắt đầu bực bội.

“Cái thể loại thử thách gì thế này? Bắt người ta đi bộ đến chết à?”

Cậu đá nhẹ một viên đá nhỏ bên đường. Viên đá bật lên, lăn vào vùng sương phía ngoài... rồi biến mất không dấu vết.

“Ồ,” cậu thì thầm. “Vậy là đường duy nhất không chỉ là lựa chọn — mà còn là giới hạn.”

Đúng lúc ấy, mặt đất phía trước rung nhẹ. Một thứ gì đó — lớn — đang đến gần.

Ashen lùi lại bản năng, tay siết chặt dù chẳng có vũ khí gì trong tay.

Từ giữa làn sương, một bóng người dần hiện ra. Không phải quái vật. Là một người... giống hệt Ashen.

Chính cậu.

Một bản sao y hệt, với mái tóc đen rối, dáng người gầy guộc, và ánh mắt lạnh nhạt vô hồn.

Ashen khựng lại. “Trò chơi gì đây?”

Bản sao không trả lời. Nó chỉ đứng đó, cách cậu vài bước, như đang chờ đợi.

Rồi nó bước tới.

Ashen né sang một bên — nhưng bóng kia cũng dịch theo hướng y hệt.

Cậu dừng lại. “Bắt chước à? Hay là...”

Không để cậu nói hết câu, bản sao bất ngờ lao tới, vung nắm đấm thẳng vào mặt.

Ashen kịp lùi lại, tránh được. Cú đấm xé gió, mạnh mẽ và chính xác, cậu không biết là mình có thể đấm mạnh đến như vậy.

“Chết tiệt.”

Cậu không phải chiến binh. Cậu chỉ là một thằng nhóc đường phố, sống nhờ mưu mẹo và lừa dối. Nhưng điều đó cũng đủ để giúp cậu xoay xở tránh né trong vài phút đầu tiên.

Bản sao không nói một lời. Nó tấn công liên tục, mỗi đòn đều giống như thể nó biết chính xác Ashen sẽ làm gì. Bởi vì... nó là cậu.

Nhưng Ashen cũng không phải kiểu dễ bị bắt bài.

Cậu trượt người sang bên, giả vờ ngã rồi bất ngờ bật dậy, lao tới, dùng đầu gối thúc vào bụng đối thủ — một đòn mà cậu từng dùng khi đánh nhau giành chỗ ngủ trong các khu ổ chuột. Không đẹp mắt, nhưng hiệu quả.

Bản sao bị trúng đòn, nhưng đã kịp tung một cú đấm hiểm hóc vào bên sườn phải của cậu. Rùng mình, cả hai loạn choạng lùi lại, cậu nhăn mặt cảm nhận cơn đau từ bên sườn, cơn đau...

thật lạ lẫm cậu đã từng bị nhiều lần cho ăn đấm không thương tiếc, nó đau, nhưng quen thuộc còn cái này thì... bỏ qua cơn đau, vì cậu không còn thời gian để nghĩ về nó nữa bản sao của cậu lại lao tới.

Lần này nó đã rút kinh nghiệm, không bị mắc lừa như trước, ngược lại thì đúng hơn cậu đang gặp khó khăn với các đòn giả mà bản sao tung ra, chặn cú đấm phải bằng tay trái, nơi mà cú đấm tới thẳng vào mặt cậu trong tích tắc, để rồi bị đá thẳng vào bụng.

"Aah... tên chết tiệt đó"

Lùi lại bằng một cú nhảy, cố giữ khoảng cách nhưng vô dụng, khi cậu lùi lại đang trên đà tiếp đất, bản sao ngay lấp tức lao tới, đâm sầm vào người cậu với lực va chạm mà cậu chỉ muốn rên rỉ.

"Chết tiệt" làm sao mà cậu có thể chiến đấu thắng bản thân đây, cậu cố gắng nghĩ ra gì đó nhưng không thể vì... cậu không cần.

Cậu hét lên "Mày muốn chơi kiểu này hả!?"

Cả hai đang trong tình huống giống như tư thế đấu vật vậy, cậu từ bỏ sự khéo léo, né tránh của mình thay vào đó cậu điên cuồng tung những cú đấm, đá và...cả cắn nữa.

"Chết đi chết đi chết đi tên chết tiệt!"

Cậu đang đau đớn, cơn đau thật kỳ lạ, cố giữ vững tỉnh táo, tiếng hét củng cố quyết tâm của cậu.

Sau vài phút giằng co tưởng chừng như bất tận. Bị đá ra không thương tiếc.

Ashen cười khẩy. “Vậy ra mày không hoàn hảo.”

Cậu nhìn bản sao của mình, nó đã bị thương... kinh khủng, cũng giống như câu vậy nhưng không bằng, nhìn những vết thương mà cậu gây ra với cái gật đầu hài lòng. Những vết thương chảy máu, nhiều chỗ bị bầm tím và vài miếng thịt bị mất...

Phun ra một ngụm máu cậu lại cười, nụ cười của câu kinh dị do dính đầy máu, cơ thể thì tàn tạ, đau đớn.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Bản sao chợt xoay người, lùi lại vào trong sương... và biến mất.

Ashen thở dốc, cảnh giác nhìn quanh. “Thế là xong à?”

Im lặng.

Rồi một tiếng thì thầm vang lên từ khắp nơi — không có giọng nói, chỉ là... suy nghĩ.

“Chấp nhận chính mình. Hay mãi mãi bị mắc kẹt trong bóng tối của bản thân.”

Ashen cau mày. “Triết lý nữa hả?”

Ngó lơ vết thương của mình cậu bước tiếp.

Nhưng lần này, cậu thấy có gì đó đang thay đổi.

Hai bên con đường, những bức tượng bắt đầu hiện ra — từ sương mù, dần định hình. Là tượng đá, chạm khắc chi tiết, cao bằng người thật. Mỗi bức mang khuôn mặt của một người — và từng người ấy, Ashen đều biết.

Mẹ cậu. Người đàn bà tiều tụy với ánh mắt dịu dàng dù luôn mệt mỏi.

Cha cậu. Người đàn ông gầy nhom, đã ngã xuống khi Ashen còn quá nhỏ để hiểu thế nào là mất mát.

Bạn cùng trại mồ côi. Một vài đứa trẻ từng ngủ cạnh cậu, rồi biến mất không lý do.

Kẻ đã đánh cậu trong một lần tranh đồ ăn. Người dân làng từng đuổi cậu đi như chó hoang.

Tất cả đều ở đây. Những ký ức, những gương mặt, những đoạn đời ngắn ngủi... hóa đá, nhìn cậu.

Cậu dừng lại.

Không một ai trong số họ sống sót. Họ đều đã mất, rời bỏ cậu — hoặc bị cậu bỏ lại.

“Đây là thử thách của tao à?” Ashen lẩm bẩm. “Ký ức? Ăn năn?”

Im lặng.

Một bức tượng bắt đầu vỡ.

Tiếng nứt vỡ lan ra, từng mảnh đá rơi rụng — và từ trong tượng, một sinh vật kỳ lạ bò ra. Nó không có mắt, chỉ là một khối da xám với những cái miệng mọc ngược, lởm chởm răng.

Với cái cau mày sâu Ashen lùi lại. “Ồ, tới phần quái vật rồi đấy hả...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free