Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tìm Lại Thế Giới - Chương 1: Chapter 1: Tàn Dư Của Vùng Ngoài

Vùng Ngoài chưa bao giờ được coi là một phần của thế giới văn minh. Đó là những khu ổ chuột bị thời gian và chiến tranh quên lãng, nơi mặt trời dường như chỉ chiếu sáng để nhấn mạnh sự bẩn thỉu của những mái nhà nghiêng ngả, của những con hẻm ẩm ướt và những mảng tường bong tróc như da thịt bị lột xác.

Ashen, năm nay cậu đã mười sáu tuổi, gầy gò như thể gió có thể thổi bay bất cứ lúc nào, đang chen chúc giữa dòng người hỗn loạn. Tóc cậu dài, rối bù và đen nhánh như lông quạ, phủ một phần trán và đôi mắt đen sâu thẳm – đôi mắt mà ngay cả người Vùng Ngoài cũng chẳng mấy ai dám nhìn thẳng lâu. Không phải vì sợ, mà vì cảm giác trống rỗng trong đó khiến người ta lạnh sống lưng.

Hôm nay trời âm u. Mây dày đặc như bùn loãng bao trùm bầu trời, khiến cả không khí cũng trở nên nặng nề. Nhưng thứ nặng nhất đối với Ashen lúc này không phải là thời tiết, mà là túi đồ ăn lén trộm được đang giấu dưới lớp áo rách của mình.

Tiếng hò hét phía sau mỗi lúc một gần hơn. Một nhóm dân địa phương — những kẻ cũng nghèo khổ nhưng tự cho mình cái quyền bảo vệ lãnh địa bằng nắm đấm — đang truy đuổi Ashen. Một đứa trẻ mồ côi trộm vài khúc bánh mì có lẽ không đáng bị đánh chết, nhưng Vùng Ngoài không có luật. Ở đây, đạo lý yếu hơn bản năng sinh tồn.

Ashen lách mình vào một con hẻm nhỏ, chân không ngừng chuyển động, mắt lia nhanh các lối thoát. Cậu không sợ. Sợ là thứ xa xỉ từ lâu cậu không còn giữ. Chỉ có tính toán. Lý trí. Và một chút ngạo mạn ngầm ẩn trong nụ cười nhếch mép khi nghe tiếng bước chân loảng xoảng sau lưng ngày càng xa dần.

“Đám ngu,” cậu lẩm bẩm, leo lên ống nước và nhảy qua mái nhà thấp bên cạnh. “Biết đường mà rượt thì còn đỡ bẽ mặt.”

Trốn thoát không quá khó. Cậu đã sống cả đời ở đây, từng ngóc ngách của khu này Ashen đều thuộc lòng như lòng bàn tay. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khiến cậu khó chịu. Một cơn nhói nhẹ sau gáy. Một cảm giác... không đúng.

Cậu ngồi trên mái nhà cũ kỹ, bóc một miếng bánh khô và nhai chậm rãi. Bụng cậu đã quen với việc không ăn, nên ngay cả khi có đồ ăn, nó cũng không vội vã đòi hỏi. Ashen ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u. Dưới chân cậu là thế giới đổ nát. Xa xa phía đường chân trời là các tháp chọc trời của thành phố trung tâm – nơi những công dân cấp cao sống trong ánh đèn vĩnh cửu, xa rời bụi bặm và dơ bẩn.

Ashen từng hỏi mẹ mình, khi bà còn sống, rằng tại sao người ta có thể sống ở hai nơi khác nhau đến vậy dù cùng một thế giới.

“Vì họ không coi chúng ta là người,” mẹ cậu đáp, ánh mắt không giận dữ, chỉ buồn đến lạ.

Cậu không phải anh hùng, càng không phải kẻ mộng mơ muốn thay đổi thế giới. Ashen chỉ muốn sống sót. Như những loài động vật nhỏ bé giữa rừng sâu, cậu học cách ẩn mình, cách cười khi nên khóc, và cách sống khi chẳng còn lý do gì để tiếp tục.

Cậu đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, rồi bắt đầu đi về phía khu trọ đổ nát nơi mình tạm trú.

Nhưng vừa bước vài bước, Ashen khựng lại.

Mọi thứ... yên lặng một cách kỳ lạ.

Không có tiếng rít gió quen thuộc, không có tiếng la hét từ những căn nhà cãi vã, không có tiếng chó sủa hay tiếng xe cũ kỹ chạy rì rì.

Không gì cả.

Thế giới như đóng băng. Không, chính xác hơn — cậu như bị tách ra khỏi thế giới.

Ashen nhìn quanh, môi khẽ mím lại. Một cơn đau nhẹ nhói lên trong đầu, như kim châm, rồi lan dần xuống sống lưng. Tầm nhìn cậu nhòe đi trong một thoáng, và khi nó rõ lại, cậu nhận ra mọi thứ xung quanh... đã thay đổi.

Không còn mái nhà. Không còn bầu trời xám xịt.

Chỉ còn một khoảng trống trắng xóa, rộng lớn và vô định. Một không gian kỳ lạ mà cậu không thể phân biệt đâu là trên đâu là dưới. Cơ thể Ashen vẫn đứng, nhưng cậu không cảm thấy trọng lực, không cảm thấy gió, không cảm thấy gì cả — ngoài sự cô độc tuyệt đối.

“Chết tiệt...” Cậu khẽ rít lên, bàn tay siết chặt. “Mình bị... Lạc rồi sao?”

Cảm giác này — cảm giác mơ hồ như đang đi trong sương, như có một bàn tay vô hình đang kéo cậu vào một hướng mà chính cậu cũng không rõ — là điều mà những kẻ ở Vùng Ngoài truyền tai nhau. Về những người “bị Lạc”.

Người Lạc – những kẻ bỗng nhiên biến mất khỏi thực tại, linh hồn bị hút vào một chiều không gian khác, gọi là Cõi Thế Giới. Nếu vượt qua được thử thách ở đó, họ sẽ Thức tỉnh, trở thành một phần của nhóm người gần như thần thánh, sở hữu nhiều kỹ năng và có thể thay đổi cả cuộc đời.

Nhưng phần nào là sẽ không quay lại.

Không một người nào ở đây biết bên trong Cõi Thế Giới có gì, cũng không ai hiểu rõ thử thách là gì. Chỉ biết, nếu thất bại thì... sẽ là một điều kinh khủng.

Ashen khịt mũi. “Lần đầu tiên trong đời gặp vận may... mà lại là loại vận may có thể giết chết mình.”

Cậu bước một bước — mặt đất, hay thứ gì đó dưới chân, vẫn vững chắc một cách kỳ quái. Bước nữa. Không có hướng đi rõ ràng. Chỉ là đi.

Một âm thanh vang lên. Như tiếng nước nhỏ giọt, nhưng vang vọng và kéo dài, như thể vọng từ tận sâu trong tâm trí. Rồi một giọng nói giống nữ vang lên, không mang cảm xúc:

“Ngươi đã bước vào Cõi Thế Giới.”

Ashen dừng lại, nhíu mày.

“Đừng tìm lối ra. Hãy tìm lý do ngươi tồn tại.”

Cậu nhếch môi. “Mấy lời triết lý rẻ tiền. Có thử thách gì thì nói đại ra đi.” Dù biết sẽ không có câu trả lời nhưng cậu vẫn hỏi tất nhiên... không có câu trả lời.

Chỉ có ánh sáng mờ ảo dần tụ lại trước mặt cậu, vẽ nên hình dạng của một cánh cửa đá khổng lồ.

Cậu không biết điều gì chờ mình bên kia. Nhưng thứ duy nhất cậu biết rõ lúc này — là không có đường lui.

Ashen khẽ hít một hơi thật sâu. Cậu vươn tay, đặt lên mặt cửa lạnh buốt.

Và cánh cửa bắt đầu mở ra…

---

> Hết chương 1.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free