(Đã dịch) Tiên Bảo - Chương 328: Ngươi làm lần đầu tiên ta làm 15!
Không sao đồng ý được, thanh niên bất chợt trở mặt, hắn phóng thẳng người lên, cánh tay tựa như một sợi đằng tiên, vút một tiếng quất ra, xé toạc khí lưu cản trở, ngay l���p tức xuất hiện trước yết hầu Kỳ Tượng.
Phốc!
Chưởng tựa như lưỡi đao, trực tiếp xuyên qua yết hầu Kỳ Tượng, tựa hồ muốn chặt đứt đầu của hắn.
Nhưng mà, một kích đắc thủ, trên mặt thanh niên lại không hề có lấy nửa điểm vui thích. Nét mặt hắn âm trầm, một đôi huyết mâu lại càng thêm đỏ rực vài phần, phóng ra ánh sáng lăng lệ ác liệt.
Tàn ảnh...
Cú đánh của thanh niên, chỉ trúng một hư ảo tàn ảnh mà thôi. Cảm giác trống rỗng trên đỉnh đầu cũng khiến hắn biết rằng, tập kích đã thất bại. Kỳ Tượng sớm đã có phòng bị, sẽ không dễ dàng bị ám toán.
Đó cũng là sự thật, giờ này khắc này, toàn thân Kỳ Tượng đã biến mất trong mưa gió. Trong không trung đen kịt, thanh âm của hắn phảng phất vô chỗ bất tại, từ bốn phương tám hướng bay tới: "Tiền bối, ngươi làm như vậy, thật không hay chút nào!"
"Có chuyện gì, mọi người cứ ngồi xuống, từ từ thương lượng. Động tay động chân, dễ gây tổn hại hòa khí..."
Những lời Kỳ Tượng vừa thốt ra, ngay cả chính hắn cũng không tin, thủy chung không lộ diện. H���n đã dung nhập vào trong mưa to gió lớn, cẩn thận quan sát cảnh vật bốn phía.
Vào lúc này, Mộc Thu cùng một đám hắc y bảo tiêu đã giao chiến, đánh nhau khí thế hừng hực.
Hay đúng hơn, đây là một trận chiến đấu nghiêng về một phía.
Mộc Thu, người mang Thanh Y Lệnh, vô cùng hưng phấn, phấn đấu quên mình, phi thường tích cực. Dù cho mưa to trút xuống như thác, cũng không thể ngăn cản được nhiệt tình của hắn.
Huống hồ, trận mưa to bất thình lình này cũng trở thành lớp màn che tự nhiên. Tầm mắt của rất nhiều người bị ngăn trở, căn bản không nhìn thấy tình huống bên này, cũng khiến hắn có thể yên tâm thi triển quyền cước.
Hoa Đán Thủ!
Cánh tay Mộc Thu mềm nhũn, phảng phất như một con cá chạch gian xảo, thập phần thần kỳ né tránh được những cơn mưa xối xả, men theo khe hở trong mưa mà chui ra, nhẹ nhàng khắc lên người một tên bảo tiêu.
Phanh!
Bàn tay mềm mại tựa sợi thô, thình lình tuôn ra uy mãnh lực lượng. Trong nhu có cương. Va chạm khiến hắn gần như muốn vỡ vụn, người kia lập tức ngửa người bay tứ tung, đánh ngã hai ba đồng bọn theo.
"Mộc Cầu, Mộc Cầu, thật lợi hại thay, cố lên!"
Hoa Điệp đứng bên cạnh xem náo nhiệt, mấy người cởi áo khoác, đứng vòng quanh bên ngoài đình, vừa vặn che mưa. Nàng không lo bị mưa gió quấy nhiễu, tự nhiên có thể vô tư vỗ tay trợ uy.
"Lại một cao thủ..."
Lúc này, Đồ Phi quan sát, trong lòng lo sợ bất an, vội vàng khuyên: "Đường Đường, ngươi nghe ta, việc này... hay là bàn bạc kỹ hơn thì hơn. Trước hết hãy rời khỏi đây, về khách sạn tránh mưa..."
"Ngươi tránh ra..."
Thanh âm của Đường Châu Đề bất chợt trở n��n vô cùng lạnh như băng.
Nàng khẽ gẩy đầu ngón tay, Đồ Phi liền cảm giác được một cỗ lực lượng khổng lồ vọt tới.
Bất ngờ không kịp đề phòng, Đồ Phi trực tiếp ngã xuống. Ngồi phịch xuống bãi cỏ, mưa lớn như trút xối xả, hắn lập tức ướt sũng, trông vô cùng chật vật.
Đồ Phi đương nhiên sẽ không để tâm đến việc ướt sũng thân mình. Vấn đề cốt lõi là, hắn nhạy cảm phát giác được tình huống của Đường Châu Đề, tựa hồ có chút không đúng.
Hắn ngồi dưới đất. Ngơ ngác ngóng nhìn, cổ tay hắn mơ hồ có chút đau đớn. Không phải do ngã xuống mà bị thương, mà là sợi dây xích Thanh Đồng cổ xưa kia. Trong cơn mưa âm lãnh, nó phảng phất đang bốc cháy, nóng lên, phát nhiệt...
"Chuyện gì thế này?"
Đồ Phi vừa sợ vừa nghi, giãy giụa đứng dậy, cúi đầu dò xét dây xích, chỉ thấy một luồng ánh sáng nhạt như nước thoáng qua. Không đợi hắn kịp nghiên cứu ra kết quả, chợt nghe Đường Châu Đề nũng nịu một tiếng, vậy mà lại phóng thẳng về phía Mộc Thu.
A...
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, Đồ Phi kinh hãi vội vàng g��i: "Đường Đường, ngươi đang làm gì vậy, mau quay lại..."
Đường Châu Đề ngoảnh mặt làm ngơ, phi nhào tới. Hơn nữa, trong nháy mắt này, hai tay nàng như bay, điểm lấy vài hạt mưa trước người, lập tức đánh ra ngoài.
Một vài giọt nước, rơi trên tay nàng, vậy mà ngưng tụ lại thành từng hạt li ti, phảng phất từng viên bi thép, gào thét xuyên thẳng qua, xoáy lên đầy trời tàn ảnh, bao trùm Mộc Thu trong đó.
Chứng kiến tình hình này, Đồ Phi giơ tay lên định giữ lại, lập tức đình trệ giữa không trung. Hắn mở to hai mắt, tròng mắt thiếu chút nữa muốn rớt xuống, vỡ tan đầy đất.
"Làm sao có thể..."
Đồ Phi chỉ cảm thấy tam quan đổ nát. Một cô gái nũng nịu, làm sao cũng là cao thủ được?
"Vì sao lại không thể?"
Cùng lúc đó, Kỳ Tượng xuất hiện sau lưng Đồ Phi, đặt bàn tay lên vai hắn, khẽ nói: "Người trẻ tuổi, thế giới này rất lớn, có rất nhiều chuyện khó có thể tưởng tượng. Những gì ngươi bình thường chứng kiến, tiếp xúc, chỉ là một cái vòng tròn nhỏ hẹp mà thôi."
"Ngươi không thể dùng tầm mắt nhỏ hẹp kia, để cân nhắc cái thế giới rộng lớn bao la này."
Kỳ Tượng ra vẻ thần bí, một bộ khí phái cao nhân.
Đừng nói nữa, dưới tình huống này, Đồ Phi quả thực xem hắn như cọng rơm cứu mạng, gấp giọng thỉnh giáo: "Đạo trưởng, Đường Đường nàng... có phải vẫn luôn lừa gạt ta?"
Đồ Phi rất khẩn trương, trong lòng bứt rứt bất an, tâm tình vô cùng mâu thuẫn.
"Không phải..."
Kỳ Tượng lắc đầu, không muốn thừa nước đục thả câu, thẳng thắn nói: "Nàng hẳn là đã bị người khống chế, bị người chế trụ."
"Khống chế?"
Đồ Phi vốn ngẩn ngơ, chợt giận tím mặt: "Là ai, dám hại nàng?"
"Bất kể là ai, dù sao tình huống hiện tại của nàng, cũng không mấy tốt."
Kỳ Tượng khẽ thở dài: "Dù sao, nàng chỉ là một tiểu nữ tử nhu nhược, dù cho dưới sự khống chế của người khác, tạm thời trở thành cao thủ, nhưng đối với thân thể mà nói, tổn thương cũng khẳng định là vô cùng cực lớn."
"Tựa như cây liễu yếu mềm, tuyệt đối không thể chịu đựng gánh nặng ngàn quân."
Kỳ Tượng không phải nói chuyện giật gân, chỉ là giảng thuật sự thật: "Cho dù có ngoại lực gia trì, bây giờ nhìn lại không có việc gì. Nhưng một khi ngoại lực rút đi, sự việc qua rồi, di chứng bộc phát, e rằng không thể chịu đựng nổi..."
Đồ Phi không phải kẻ ngu ngốc, cho dù có chút bán tín bán nghi, cũng không nhịn được hỏi: "Đạo trưởng, vậy phải làm thế nào? Van cầu ngài, cứu nàng với, nàng vừa rồi... không phải cố ý..."
"Ta biết rõ, nàng sở dĩ gây phiền toái cho ta, không phải xuất phát từ bản tâm."
Kỳ Tượng khoan dung độ lượng, hời hợt nói: "Mà ta, cũng không phải là không thể không làm khó nàng. Quan trọng nhất là, việc này tuy rằng không liên quan đến ta, nhưng lại do ta mà ra..."
Nào là không liên quan, nào là do ta mà ra, thật là loạn thất bát tao.
Đồ Phi nghe không rõ, chỉ đành trông mong nhìn Kỳ Tượng, cẩn thận từng li từng tí nói: "Đạo trưởng, bây giờ không phải là lúc cảm thán, ngài xem Đường Đường nàng..."
Kỳ Tượng liếc mắt một cái, tự nhiên biết rõ nguyên nhân Đồ Phi sốt ruột.
Bởi vì lúc này, Đường Châu Đề đã nhào tới, cùng Mộc Thu chiến đấu thành một đoàn.
Hai người. Quả thực có chút kỳ phùng địch thủ, có dấu hiệu gặp lương tài. Bộ pháp của bọn họ cũng là vô cùng linh xảo, khi giao chiến, tựa như những cánh bướm nhẹ nhàng lượn giữa bụi hoa, bay tới bay lui, trông rất đẹp mắt.
Cứ việc bề ngoài nhìn như không có gì hiểm nguy, nhưng những hạt mưa quay quanh hai người, lại thỉnh thoảng bắn tung tóe. Tình hình ấy, thật giống như mạch nước ngầm dưới đáy biển, mãnh liệt bành trướng, thập phần đáng sợ.
Bất kể là ai, khi nhìn thấy một nam một nữ, cứ giơ tay nhấc chân là xoáy lên từng mảng mưa lớn, thì đều có thể biết rõ bọn họ không phải đang diễn trò, mà là đang thảm thiết chém giết.
Mưa khi thì như một cây trường thương đâm tới, khi thì lại giống như lưỡi đao quét ngang.
Đao thương tung hoành, kèm theo sấm sét giăng đầy bầu trời. Khí thế tràn ngập mười phần, khiến người ta trông thấy đều kinh hồn táng đảm, adrenaline tăng vọt, vô cùng mạo hiểm kích thích.
Đồ Phi có chút chịu không nổi kích thích này. Vuốt ngực thở dốc: "Đạo trưởng, mau mau mau... Ngăn cản bọn h�� đi!"
"Ta không ngăn cản được..."
Kỳ Tượng vừa định tiếp tục nói, chợt nghe sau lưng có động tĩnh, lập tức mũi chân điểm nhẹ một cái. Lại lần nữa lóe lên, biến mất vào trong mưa gió. Bất quá thanh âm của hắn, cũng từ bốn phía bay tới: "Ngươi có thể ngăn cản... dây xích!"
"Cái gì?"
Đồ Phi ngây người. Chỉ thấy một thanh niên xẹt qua bên cạnh hắn, hùng hổ đuổi giết Kỳ Tượng. Không biết vì sao, Kỳ Tượng lại không chính diện ứng chiến, mà là chạy ngược chạy xuôi, tránh đi sự dây dưa của thanh niên.
"Dây xích!"
Lúc này, Đồ Phi nhìn dây xích trên cổ tay, bỗng nhiên cắn răng một cái, liền định tháo sợi dây xích xuống. Hắn nhớ mang máng, Kỳ Tượng tựa hồ từng nói qua, sợi dây xích này có công hiệu tịch tà trừ mị.
"Nhưng mà, nên sử dụng thế nào đây?"
Đồ Phi vừa định cao giọng thỉnh giáo, chợt thấy món đồ chơi tiểu kiếm trên dây xích, đột nhiên có ánh sáng lóe lên, sau đó tiểu kiếm phảng phất lơ lửng, tựa như kim chỉ nam, chỉ về một phía hơi nghiêng.
A...
Đột nhiên, có người rên rỉ, tựa như kêu th��m thiết. Đồ Phi lại càng thêm hoảng sợ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hoa Điệp đang ngồi trong chòi nghỉ mát, bỗng nhiên hai tay ôm đầu, một bộ dạng thống khổ không chịu nổi.
"Thế nào rồi?" Đồ Phi sững sờ.
Đúng lúc này, Hoa Điệp mở mắt, ánh mắt lóe lên ánh sáng thanh sắc nhàn nhạt, lạnh như băng mà vô tình, cùng ánh mắt của Đường Châu Đề thập phần tương tự.
"Bắt lấy hắn." Hoa Điệp ra hiệu cho hộ vệ của mình bằng một ngón tay.
Chỉ lệnh của Hoa Điệp, cho dù Đồ Phi không nghe thấy, cũng nhìn thấy. Dù sao ánh mắt hắn không mù, tự nhiên chứng kiến một đám người lao tới. Đương nhiên, đám bảo tiêu bên cạnh hắn cũng không phải kẻ ăn chay.
Trong chốc lát, hai nhóm bảo tiêu thuộc hai trận doanh khác nhau, cũng va chạm mạnh.
Trong một khoảng thời gian ngắn, toàn bộ cục diện trở nên rối bời, phảng phất như một đoàn đay rối, không sao gỡ rõ được.
"Tốt rồi, cuối cùng cũng giải quyết xong phiền toái."
Cùng lúc đó, Kỳ Tượng lơ lửng đứng trên đỉnh Ba Say Đình, mỉm cười nhìn thanh niên đang truy đuổi mình, nhẹ nhàng tho���i mái nói: "Ngươi hẳn là đã không còn hậu chiêu, nếu không, chúng ta bàn lại?"
Xùy!
Trong mắt thanh niên huyết quang đại thịnh, lúc này, đã không còn gì để nói nữa rồi. Hay đúng hơn, trong tình huống hiện tại, chỉ có dùng nắm đấm nói chuyện, mới là thiết thực nhất.
"Đừng vội mà."
Chứng kiến thanh niên đánh tới, Kỳ Tượng thả người lóe lên, tiếp tục lặp đi lặp lại: "Nếu không, ngươi nghe ta một chút, trước tiên hãy đưa chỗ tốt cho ta, ta lại thay ngươi giải quyết vấn đề."
"Cái này đâu có xung đột, mà ngươi lại không muốn, khẳng định khiến ta hoài nghi..."
Kỳ Tượng thở dài một hơi, biểu lộ bỗng nhiên nghiêm túc, trở nên thập phần chăm chú: "Ta hoài nghi chỗ tốt ngươi đưa cho ta, cũng giống như công đức chi quang vậy, thuộc về viên đạn bọc đường."
Trong nháy mắt, thân thể thanh niên trì trệ, huyết mâu hào quang lập lòe, khi mở miệng, lại truyền đến thanh âm của một người khác: "Ngươi đang nói cái gì?"
"Chính là nói đến lực tín ngưỡng của ngươi..."
Kỳ Tượng mỉm cười nói: "Ngay từ lúc bắt đầu, mục đích của ngươi hẳn là muốn thông qua Tín Ngưỡng Chi Lực kia để độ hóa ta, khiến ta trở thành hộ pháp đệ tử của ngươi. Đáng tiếc chính là, ngươi lại không hề thành công!"
"Đoán chừng ngươi cũng đang kỳ quái, vì sao chiêu thuật bách phát bách trúng kia, vậy mà lại thất bại."
Trong lúc nói chuyện, nụ cười trên mặt Kỳ Tượng từng điểm từng điểm phai nhạt biến mất, sau đó lẽ thẳng khí hùng nói: "Ngươi đã làm lần đầu tiên, thì cũng đừng trách ta làm đến lần thứ mười lăm vậy..."
Dịch độc quyền tại truyen.free