(Đã dịch) Tiên Bảo - Chương 13: Trầm thủy hương
Kỳ Tượng hiểu rõ, đây chính là cái thần thái khi tìm được món đồ quý. Dù là món hời lớn hay nhỏ, chỉ cần là đồ quý bị bỏ sót, cái cảm giác thành tựu, cảm giác thỏa mãn ấy còn say đắm lòng người hơn rượu ngon, ngọt ngào hơn kẹo, khiến người ta muốn dừng mà chẳng thể, dư vị khôn nguôi...
Cũng cần phải thừa nhận, cùng với sự trỗi dậy mạnh mẽ của phong trào sưu tầm trong toàn dân, ít nhất chín phần mười những người chơi đồ cổ hiện nay đều nhắm vào việc tìm kiếm món hời, mong một đêm phất lên làm giàu.
Thế nhưng, những người như Ngụy gia đây, dẫu chẳng thể nói là coi tiền tài như phù vân, thế nhưng tố chất chuyên nghiệp của bản thân cũng khiến ông ấy thoát ly khỏi giai đoạn tương đối thấp cấp, mà càng nghiêng về tình thú thẩm mỹ.
Nói cách khác, món đồ quý Ngụy gia ra tay kiếm được chưa hẳn thực sự đáng giá nhiều tiền, bất quá khẳng định rất có giá trị thưởng thức.
Kỳ Tượng hiểu rõ điểm này, tự nhiên rất cảm thấy hứng thú: “Ngụy gia, ngài vừa kiếm được món đồ chơi gì vậy, có thể nào cho ta mở rộng tầm mắt không?”
“Không thành vấn đề.” Ngụy gia cũng sảng khoái, trực tiếp đưa chuỗi hạt qua.
Kỳ Tượng xòe bàn tay ngửa ra, đợi Ngụy gia đặt chuỗi hạt lên, lúc này mới cầm chắc để đánh giá.
Thoạt nhìn, hắn nhất thời có chút sửng sốt, chỉ thấy chiếc vòng này do mười lăm viên châu tử tạo thành. Mỗi một viên châu tử đại khái cỡ đầu ngón cái, mười phần trơn nhẵn, mặt ngoài còn có hoa văn loang lổ vặn vẹo.
Thế nhưng những viên châu tử tương tự như vậy, rõ ràng chính là châu ngọc thạch giả nhân tạo mà.
Kỳ Tượng lại nhìn kỹ, cẩn thận giám định, vẫn đi đến kết luận tương tự. Những viên ngọc thạch giả như vậy, đó là được ép thành từ dây chuyền sản xuất công nghiệp, giá thành nhiều nhất chỉ mấy đồng tiền.
Đừng nhìn chiếc vòng tay hiện tại sáng sủa đẹp đẽ, chỉ cần đeo lâu, liền sẽ trở nên ảm đạm không chút ánh sáng, thậm chí xốp nứt vỡ ra.
Kỳ Tượng không tin, với nhãn lực của Ngụy gia, lại có thể mắc phải sai lầm với chuỗi hạt giả này.
Đúng lúc này, Ngụy gia cười hỏi: “Thế nào, món đồ này không tồi chứ?”
“Ách?” Kỳ Tượng có chút chần chừ, ấp a ấp úng nói: “Ngụy gia, thứ lỗi ta mắt vụng về, không nhìn ra chuỗi hạt này có gì hay ho, còn xin ngài chỉ đi���m cho kẻ mê muội.”
Kỳ Tượng không mê tín quyền uy, bất quá càng thêm tin tưởng vững chắc, cho dù Ngụy gia có muốn bị lừa, cũng không thể nào lại sai lầm trên cái vòng tay này. Theo phép loại trừ đơn giản, không phải Ngụy gia sai lầm, thì chính là nhãn lực của hắn có hạn, nhìn không rõ ràng.
Ngụy gia khen ngợi nhìn hắn một cái, thò tay cầm chuỗi hạt về, sau đó khẽ dùng sức giật, cư nhiên trực tiếp làm đứt sợi dây của chuỗi hạt.
Dưới ánh mắt sửng sốt của Kỳ Tượng, Ngụy gia tiện tay đưa một nắm châu tử cho một đứa trẻ bên cạnh, hiền lành cười nói: “Cầm lấy mà chơi đi.”
Đứa trẻ sửng sốt, chợt mặt mày hớn hở, ngọt ngào cười nói: “Cảm ơn gia gia.”
“Ngoan!”
Ngụy gia xoa đầu đứa trẻ, liền đúng lúc tránh ra vài bước, miễn cho bị người khác hiểu lầm là bụng dạ khó lường, lừa bán trẻ con.
Đối với hành động của Ngụy gia, Kỳ Tượng cũng có vài phần mơ hồ, khó hiểu ý này.
Đúng lúc này, Ngụy gia lật bàn tay, chỉ thấy một viên châu tử sáng long lanh, liền lóe ra sáng bóng trong lòng bàn tay ông ấy.
“Đây là?” Kỳ Tượng trong lòng vừa động, như có điều suy nghĩ.
“Ngươi xem xem.” Ngụy gia lại đưa viên châu tử qua.
Trong một chuỗi châu tử, Ngụy gia chỉ để lại trong đó một viên.
Kỳ Tượng rất thận trọng, tiếp nhận viên châu tử để cẩn thận đánh giá. Vừa mới bắt đầu, lập tức phát hiện sự bất đồng trong đó.
Trung Quốc có một thành ngữ, tên là vàng thau lẫn lộn. Bởi vì vào thời cổ đại, mắt cá lớn cùng loại với trân châu, một vài thương nhân lòng dạ đen tối liền đơn giản đem mắt cá trộn lẫn vào trân châu đ��� buôn bán, lừa gạt người khác.
Kỹ xảo loại này, lấy hàng kém làm giả, thật giả lẫn lộn, bất kể cổ kim đều không hiếm lạ, không phải số ít.
Thế nhưng việc này ngược lại, nếu nói một viên trân châu rơi vào một đống mắt cá, lại có ai có thể khẳng định, trân châu là trân châu, mà không phải mắt cá đâu?
Kỳ Tượng thở hắt ra, cười chua chát, biểu tình có chút tự giễu, cũng có chút kiên định: “Đây là...... Mã não!”
Đồ giả nhiều, tự nhiên rất dễ dàng bị vẻ ngoài giả dối che giấu, thế cho nên xem nhẹ đồ thật. Nhưng hiện tại, đồ thật đã được chọn ra, nhãn lực của Kỳ Tượng dù kém, cũng có thể giám định rõ ràng.
Nếu không có gì bất ngờ, viên châu này hẳn là mã não thạch tự nhiên. Nó có sắc màu diễm lệ thanh thoát, tự nhiên thuần khiết, trơn bóng mịn nhẵn. Hoa văn tự nhiên trôi chảy, nhan sắc rõ ràng, cảm giác phân cấp mạnh mẽ, đường nét rõ ràng.
Soi dưới ánh sáng mà đánh giá, viên châu còn có ánh sáng óng ánh như thủy tinh. Đủ loại dấu hiệu tỏ rõ, đây khẳng định là mã não không thể nghi ngờ.
“Ừm, là mã não.” Ngụy gia cũng khẳng định phán đoán của hắn.
Kỳ Tượng cười, ngợi khen không ngớt: “Ngụy gia, vẫn là ngài mắt sáng như đuốc, quan sát tỉ mỉ a, có thể nói là Hỏa Nhãn Kim Tinh vậy...”
Cùng xem một chiếc vòng tay, người ta dễ dàng tuệ nhãn thức châu, kiếm được món hời nhỏ, mà hắn lại mơ mơ màng màng, phải để người ta nhắc nhở lần nữa mới hiểu ra là sao, đây chính là sự chênh lệch lớn vậy.
“Ngươi xem nhiều, học nhiều, về sau cũng có thể như vậy.” Ngụy gia thuận miệng cổ vũ một câu.
“Ta sẽ cố gắng...” Kỳ Tượng trả lại viên mã não, sau đó cười nói: “À phải rồi Ngụy gia, ta còn có chút chuyện khác muốn thỉnh giáo ngài một chút.”
“Chuyện gì? Ngươi nói đi.” Ngụy gia hỏi, ông ấy hiện tại tâm tình không tệ, không ngại chỉ điểm.
“Trong tiệm của ngài có Trầm Hương không? Trầm thủy hương!” Kỳ Tượng nhấn mạnh nói, đây mới là mục đích chủ yếu hắn ở lại chờ đợi.
“Trầm Hương?” Ngụy gia nhướng mày: “Ngươi muốn à?”
Kỳ Tượng ậm ừ gật đầu, lại cười nói: “Ngụy gia, hiện tại trầm thủy hương không dễ tìm, trong tiệm của ngài hẳn là có chứ.”
Kỳ Tượng nhiều lần nhấn mạnh muốn trầm thủy hương, chủ yếu là vì hắn cũng hiểu việc.
Nói như vậy, Trầm Hương mật độ càng lớn, chứng tỏ nhựa cây ngưng tụ càng nhiều, chất lượng cũng càng tốt, cho nên cổ nhân thường lấy việc có thể chìm xuống nước hay không làm tiêu chuẩn, để chia Trầm Hương thành các cấp bậc khác nhau.
Thứ chìm trong nước, tên là trầm thủy hương; thứ đến, nửa nổi nửa chìm, tên là sạn hương, cũng xưng tiên hương, lộng thủy hương, vân vân; lại nữa, thứ thoáng vào nước mà nổi trên mặt nước, tên là hoàng thục hương.
Kỳ Tượng xác định muốn trầm thủy hương, chủ yếu là có chút không tin được chất lượng Trầm Hương trên thị trường hiện tại.
Bởi vì số lượng Trầm Hương thưa thớt, việc hình thành Trầm Hương cũng cần một xác suất nhất định, có thể gặp mà không thể cầu, cho nên cổ nhân coi Trầm Hương thiên nhiên thượng phẩm là vật báu vô giá.
Vào thời Tống, đã có thuyết “một lượng trầm một lượng vàng”. Thời Minh Thanh, thuyết này càng trực tiếp diễn biến thành “một tấc trầm một tấc vàng”.
Đến hiện đại, giá Trầm Hương càng tăng cao, vượt xa Hoàng Kim. Có lợi lộc để kiếm, tự nhiên có người vắt óc tìm mưu kế, thông qua một vài thủ đoạn để thúc đẩy Trầm Hương, thậm chí giả tạo Trầm Hương.
Trong thời đại đồ giả hoành hành, Kỳ Tượng không thể không cẩn thận đề phòng, miễn cho chịu thiệt mắc mưu.
“Trầm thủy, trong tiệm ta ngược lại là có...”
Lúc này, Ngụy gia mỉm cười nói: “Chỉ là số lượng không nhiều, chỉ khoảng hai ba lạng như vậy.”
“Hai ba lạng là đủ rồi.” Kỳ Tượng vội vàng nói: “Còn xin Ngụy gia bỏ bớt đồ yêu thích.”
“Mở cửa làm ăn, ngươi muốn mua, ta còn có thể không bán sao?” Ngụy gia phất tay nói: “Đi, đến tiệm của ta ngồi chơi.”
Tiệm của Ngụy gia cách nơi này cũng không xa, vẫy một chiếc xe di chuyển hơn mười phút, liền thuận lợi đến nơi.
Đó là một cửa tiệm hai tầng trên dưới, bốn chữ lớn "Bác Cổ Nhã Ngoạn" trên nền trắng, chữ đen, nét chữ đen đậm, như rồng bay phượng múa, cho người ta một ấn tượng đậm chất cổ điển.
Cách bài trí trang hoàng trong tiệm cũng rất cổ kính. Song cửa sổ chạm khắc bằng trúc và gỗ, sàn gỗ sáng bóng, cùng với từng bộ bàn ghế bện bằng dây leo, không một thứ nào không tràn ngập phong cách sùng cổ.
“Ngụy gia, ngài đã trở lại ạ.”
Kỳ Tượng cùng Ngụy gia bước vào tiệm, vài người tiểu nhị khôn khéo lão luyện liền nhao nhao xông tới.
“Các ngươi cứ tự bận việc của mình đi...” Ngụy gia nói, dù sao trong tiệm còn có khách, một đám bỏ lại khách mà vây quanh mình thì thật là lẫn lộn đầu đuôi.
Vài người tiểu nhị cũng hiểu tính nết của Ngụy gia, vội vàng gật đầu tản ra, tiếp tục công việc.
“Tiểu Kỳ, chúng ta lên lầu đi.”
Cùng lúc đó, Ngụy gia nhẹ nhàng ngoắc tay, mang theo Kỳ Tượng lên lầu hai, vào một phòng khách.
“Ngươi ngồi trước đi, ta đi lấy Trầm Hương đến.”
Ngụy gia rót cho hắn một ly nước, liền rời khỏi phòng khách.
Kỳ Tượng uống một ngụm nước, có hứng thú đánh giá cách bài trí trong phòng. Sáng sủa sạch sẽ, phong cách trang nhã, trên vách tường trắng tuyết treo ngang tranh chữ, có vẻ vẫn là tác phẩm của danh gia.
Cao cấp, hào sảng...
Đây là ấn tượng tổng thể của Kỳ Tượng đối với "Bác Cổ Nhã Ngoạn", trong lòng hắn mười phần hâm mộ. Nghĩ lại quán nhỏ của mình, so với nơi này căn bản không thể lên mặt bàn, cách biệt một trời một vực vậy.
Kỳ Tượng cảm thán, thưởng thức tranh chữ trên tường.
Thời gian lơ đãng trôi qua, đảo mắt hơn mười phút đã qua, Ngụy gia lại chẳng thấy trở về.
Kỳ Tượng có chút kỳ quái, cân nhắc có nên đi ra ngoài xem tình hình một chút hay không.
Đúng lúc này, một tiểu nhị đẩy cửa bước vào, trên mặt mang theo vài phần tươi cười xin lỗi: “Kỳ tiên sinh, ngại quá, đã để ngài đợi lâu.”
“Không có gì...” Kỳ Tượng khẽ nhíu mày, đánh giá xung quanh: “Ngụy gia đâu rồi?”
“Trong tiệm đột nhiên có một vị khách quen đến, đó là lão bằng hữu của Ngụy gia, ông ấy tự mình ra mặt tiếp đãi rồi.” Tiểu nhị tươi cười rạng rỡ, vừa giải thích, hắn vừa nâng chiếc hộp trên tay lên: “Kỳ tiên sinh, đây là Trầm Hương ngài muốn, Ngụy gia b��o ta mang đến.”
Có Trầm Hương là tốt rồi...
Kỳ Tượng mày giãn ra, cười nói: “Ngụy gia là quý nhân bận rộn, cũng có thể lý giải.”
Tiểu nhị gật đầu đáp vâng, cười ha hả đi tới, trực tiếp đặt chiếc hộp lên mặt bàn, ý bảo nói: “Kỳ tiên sinh, theo yêu cầu của ngài, đây là trầm thủy còn sót lại trong tiệm, ngài xem thử đi.”
Kỳ Tượng mở chiếc hộp ra, chỉ thấy một mảnh gỗ giống như vỏ cây khô héo liền xuất hiện trước mắt hắn.
Miếng gỗ hơi dày, màu nâu đen, chỉ to bằng lòng bàn tay em bé, hoa văn tương đối tinh mịn, mắt thường có thể nhìn thấy một chút sáng bóng tựa như dầu mỡ.
Không hề nghi ngờ, đây là Trầm Hương, trầm thủy hương có thể chìm xuống đáy nước.
Kỳ Tượng vừa đánh giá, vừa hỏi: “Có thể chạm vào không?”
“Có thể...” Tiểu nhị tự nhiên sẽ không phản đối.
Kỳ Tượng cầm miếng gỗ lên, chỉ thấy mặt ngoài miếng gỗ không được bằng phẳng cho lắm, có hoa văn chất gỗ, lại không theo quy tắc nào, thật giống như do rất nhiều hoa văn tạp nham mà thành.
Quan trọng nhất là, miếng gỗ không có mùi gì, không ngửi thấy chút hương khí nào.
Kỳ Tượng cũng biết, đây thuộc về hiện tượng bình thường. Rốt cuộc Trầm Hương chỉ khi thiêu đốt mới có hương khí tỏa ra. Không thiêu đốt, hương khí của Trầm Hương thuộc dạng nội liễm, rất có ý tứ.
“Mảnh trầm thủy này, giá bao nhiêu vậy?” Kỳ Tượng thử hỏi, hắn sau khi nghiên cứu cảm thấy, Trầm Hương này phẩm chất không tồi, không thể bỏ lỡ.
“Ba mươi vạn!” Tiểu nhị cười tủm tỉm nói, báo giá ra, lại khiến cổ tay Kỳ Tượng khẽ run lên.
“Ba mươi vạn sao?”
Vẻ mặt Kỳ Tượng có chút phức tạp, dẫu hắn trong lòng cũng rõ ràng Trầm Hương khẳng định không hề rẻ, thế nhưng lại không nghĩ tới lại quý đến trình độ này...
Dịch độc quyền tại truyen.free