(Đã dịch) Thỉnh Đồng Học Trảm Yêu - Chương 74: Trong thôn đại sự
Mặt trời chiều ngã về tây, nắng chiều đầy trời.
Trên con đường làng dài hun hút, Phương Kiêu cưỡi con lừa Đại Thanh tiến về phía trước.
Con lừa lộc cộc bước đi, khiến từng chút bụi bay lên.
Chẳng mấy chốc, Phương Kiêu liền thấy một bóng người quen thuộc đứng bên lối rẽ ở cửa thôn.
Người đó cũng vừa hay phát hiện ra anh, lập tức vẫy tay la lớn: “Phương Kiêu ca ca!”
Phương Kiêu vỗ vỗ vào cổ con lừa Đại Thanh, ra hiệu cho gia hỏa này thả chậm bước chân.
Tới gần người đó, Phương Kiêu tò mò hỏi: “Hòe Hoa muội, em không đi đạo quán cùng mẹ em à?”
Hôm qua Bàng đạo nhân đã xẻ thịt con heo yêu, đồng thời nói muốn mời Tần nương tử tới làm cỗ mổ heo.
Anh ngỡ rằng hôm nay sẽ không gặp tiểu nha đầu ở đây.
Không ngờ Hòe Hoa vẫn ở đây đợi mình!
“Không có.”
Tiểu nha đầu chu môi: “Em phải ở nhà trông chừng bà nội em, kẻo bà lại chạy lung tung.”
Phương Kiêu từ trên lưng lừa nhảy xuống, nói: “Vậy giờ anh đưa em đi đạo quán nhé, chúng ta cùng nhau ăn cỗ mổ heo.”
Hòe Hoa mắt cong cong, nở nụ cười thật tươi: “Phương ca ca, anh thật tốt!”
Phương Kiêu gãi gãi đầu.
Anh cười cười.
“Anh bế em lên nhé.”
Anh dang hai tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy eo Hòe Hoa từ phía sau.
Kết quả Phương Kiêu kinh ngạc phát hiện.
Eo của tiểu nha đầu rất nhỏ nhắn.
Rất nhỏ nhắn!
Chỉ là bình thường bị quần áo che khuất, nên căn bản không nhìn thấy.
“Vâng.”
Hòe Hoa nhẹ gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng lên một vệt hồng nhạt, ánh mắt long lanh như nước.
Đáng tiếc Phương Kiêu không nhìn thấy.
“Ngồi vững.”
Anh một tay bế tiểu nha đầu đặt lên lưng lừa.
Con lừa Đại Thanh bất an hất chân sau, cái đuôi xù vẫy vẫy mấy cái.
Tựa hồ có ý muốn chạy trốn ngay lập tức.
“Thành thật một chút!”
Phương Kiêu tranh thủ thời gian bắt lấy dây cương.
Cùng lúc đó, anh vỗ bốp một cái vào đầu nó.
Bàng đạo nhân nói qua.
Gia hỏa này trong não có yêu cốt.
Cho nên bình thường không thể nuông chiều nó.
Một khi xuất hiện dấu hiệu phản kháng, nhất định phải trấn áp một cách mạnh mẽ!
Bị vỗ một cái vào đầu, con lừa Đại Thanh.
Lập tức rụt đầu lại, nước mắt rưng rưng, khôi phục vẻ ngoan ngoãn dịu dàng như lúc đầu.
Phương Kiêu liền nhảy lên.
Ngồi vững vàng phía trước Hòe Hoa.
Anh quay đầu nói với tiểu nha đầu: “Nắm chặt vạt áo của anh nhé, kẻo lại ngã.”
“Vâng ạ.”
Hòe Hoa chớp chớp mắt, bàn tay nhỏ trắng nõn nắm chặt vạt áo Phương Kiêu.
“Đi!”
Phương Kiêu kẹp hai chân vào hông lừa, con lừa Đại Thanh ngoan ngoãn chạy về phía núi Tiểu Kinh.
Tiểu nha đầu ngồi phía sau anh, khóe môi hơi nhếch lên, vẽ nên một nụ cười ranh mãnh.
Nàng mím môi, cất giọng nói: “Phương ca ca, anh biết không? Làng chúng ta xảy ra chuyện lớn rồi đấy!”
Phương Kiêu hiếu kỳ: “Chuyện lớn gì cơ?”
“Nghe nói thôn trưởng làng mình, đêm qua bị ‘mã thượng phong’, sau đó mê man không tỉnh lại.”
Hòe Hoa nói: “Sáng nay mời lang trung từ huyện thành đến cũng không cứu được, cả nhà hắn khóc thê thảm lắm!”
“Phương ca ca, anh biết cái gì là mã thượng phong không?”
“Ách ~”
Phương Kiêu vò đầu: “Anh cũng không biết nữa.”
“Ý em là... tự nhiên phát điên? Hay là điên ngay trên lưng ngựa?”
“Nhưng mọi người phía sau lưng lại rất hả hê, đều nói hắn là đáng đời bị trừng phạt!”
Hòe Hoa tiếp tục nói: “Thôn trưởng này bình thường đã xấu xa, chuyên ức hiếp dân lành chúng ta, trước kia còn muốn đuổi cả mẹ, chị và em ra khỏi làng!”
“Đáng đời!”
Phương Kiêu nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
Anh sực nhớ ra.
Anh hình như đã gặp qua thôn trưởng của thôn Chân gia rồi. Ngày đó anh vừa diệt trừ tai họa ‘hoàng bì tử’ ở nhà lão Hán Chân, thế mà đối phương đã dẫn người chạy tới hưng sư vấn tội.
Còn nói cái gì mà phải tìm Bàng đạo nhân nói chuyện.
Về sau Phương Kiêu lại gặp đám thủ hạ của vị thôn trưởng này, trắng trợn cướp bóc dân nữ để thúc giục nộp thuế!
Cái kiểu địa chủ lão tài chuyên bóc lột, ức hiếp dân làng này.
Đáng đời gặp phải ác báo như vậy!
“Đúng vậy.”
Phương Kiêu chợt nhớ ra một chuyện: “Chị em đâu rồi? Chị ấy có đi cùng mẹ em không?”
Phương Kiêu nhớ là Hòe Hoa có một người chị gái tên là Tiểu Đương.
Nhưng anh chưa từng gặp mặt cô ấy!
“Chị gái á?”
Hòe Hoa vô thức thẳng lưng, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo Phương Kiêu, năm ngón tay dùng sức, trong đôi mắt ánh lên vẻ cảnh giác: “Chị gái em á?”
Tiểu nha đầu đôi mắt láo liên đảo một vòng, đáp: “Chị ấy đang tu hành ở đạo đường Học Xã Lục Giang, bình thường rất ít khi về nhà.”
“Hơn nữa, chị ấy rất chán ghét Đạo gia.”
“Phương ca ca, sau này nếu anh có gặp chị ấy, tuyệt đối đừng để ý tới chị ấy nhé.”
“Tính tình chị ấy thối lắm!”
“Ừ.”
Phương Kiêu liên tục gật đầu: “Anh biết rồi.”
Anh nhưng không có quên.
Lúc trước Hòe Hoa từng khóc lóc kể lể với anh, nói bị chị ấy ép moi kẹo sữa từ miệng ra.
Trên đời này lại có một người chị gái như vậy?
Mặc dù chưa từng gặp mặt bao giờ.
Phương Kiêu chẳng có chút ấn tượng tốt nào với Tiểu Đương này!
Hòe Hoa âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Nàng tiếp tục tố cáo: “Phương ca ca, anh thật không biết chị ấy xấu đến mức nào đâu, chỉ cần là đồ em thích, chị ấy nhìn thấy là nhất định phải cướp lấy đi…”
Trong tiếng lảm nhảm líu ríu, nói liên miên của tiểu nha đầu.
Con lừa Đại Thanh chở hai người trở lại đạo quán.
Từ xa, Phương Kiêu đã ngửi thấy mùi thịt thơm lừng mê người.
Anh nóng lòng nhảy xuống đất, sau đó bế Hòe Hoa xuống.
Rồi nắm lấy bàn tay nhỏ của tiểu nha đầu.
Cùng nhau tiến vào trong viện.
“Đạo gia!”
Chỉ thấy Bàng đạo nhân đang ngồi trên ghế mây, gãi đầu bứt tóc, dáng vẻ thèm thuồng đến chảy cả nước miếng.
Thấy Phương Kiêu và Hòe Hoa tới.
Hắn vội vàng hít một tiếng, nuốt nước bọt vào trong, rồi nắm tay ho khan: “Khụ khụ, hai đứa đến đúng lúc lắm, mẹ Hòe Hoa nói chừng nửa nén hương nữa là xong.”
Phương Kiêu nghe tiếng động từ phía nhà bếp truyền đến, vừa cảm thấy hiếu kỳ, vừa dấy lên mấy phần mong đợi.
Tay nghề của Tần nương tử thì anh biết rồi.
Nhưng món cỗ mổ heo thì vẫn là lần đầu anh được ăn.
Chưa kể nguyên liệu lại đến từ yêu quái!
“Phương ca ca, em đi giúp mẹ em làm việc đây.”
Hòe Hoa nhẹ nhàng thoát khỏi tay Phương Kiêu, rồi thoăn thoắt chạy về phía nhà bếp.
Bàng đạo nhân thấy thế, lộ ra nụ cười mờ ám: “Tiểu Phương, chú mày…”
“Đạo gia.”
Kết quả lời trêu chọc của hắn còn chưa kịp nói hết, đã bị Phương Kiêu cắt ngang: “Có chuyện này con phải nói với đạo gia!”
Phương Kiêu đem những gì đã xảy ra hôm nay ở học xã, kể hết cho Bàng đạo nhân nghe từ đầu đến cuối.
Anh và Cao Hồng vốn không quen biết, hai người cũng chẳng có oán thù gì.
Đối phương đột nhiên phái người đưa thiệp mời, mời anh tham gia cái gọi là ‘uống thắng yến’.
Thật sự có chút khó hiểu!
Vốn dĩ đây không phải chuyện gì to tát, Phương Kiêu cũng sẽ không để tâm.
Nhưng lời nhắc nhở của Hàn Đại Hổ đã khiến anh cảnh giác.
Bởi vì dính đến đạo quán Thanh Phong!
Mà Bàng đạo nhân sau khi nghe Phương Kiêu kể xong, sắc mặt lập tức sa sầm: “Lại là mấy lão tạp mao kia, hổ không gầm, mèo lại tưởng không có răng, thật sự là chán sống rồi!”
Hắn nói với Phương Kiêu: “Con không cần nghi ngờ, bề ngoài là nhắm vào con, nhưng thực chất mục tiêu thật sự là ta!”
“Con hiểu rồi.”
Nắm đấm Phương Kiêu siết chặt lại.
“Nếu hắn dám chọc con, con sẽ đánh trả thật mạnh!”
Rắc!
Khớp ngón tay phải của Phương Kiêu bỗng nhiên phát ra tiếng kêu giòn giã.
Cơ bắp cánh tay anh nổi lên cuồn cuộn.
Ẩn chứa vô tận lực lượng!
Mọi quyền lợi của bản biên tập này thuộc về truyen.free, cấm sao chép dưới mọi hình thức.