(Đã dịch) Thiên Nhãn - Chương 1405: La Bân đuổi tới
“Anh nghĩ nhà tù là nhà anh mở à? Anh muốn ai vào thì người đó phải vào. Sống thì nên khiêm tốn một chút, nếu không sẽ chết lúc nào không hay.” Lưu Đào cười nói.
“Bây giờ tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát. Đợi đến đồn rồi sẽ xử lý anh.” Hoàng Tuấn vừa nói vừa chuẩn bị rút điện thoại.
“Vừa rồi tôi còn tưởng nhà tù là nhà anh mở, không ngờ đồn công an cũng là nhà anh mở luôn.” Lưu Đào nói.
“Để tôi cho anh nói thêm một lát, đợi vào đồn cảnh sát thì có mà anh khóc.” Khóe miệng Hoàng Tuấn thoáng hiện một nụ cười nham hiểm. Trong mắt hắn, ngay cả khi đồn công an không phải do nhà hắn mở, thì tầm ảnh hưởng của gia đình hắn cũng đủ để tác động đến quyết định của lãnh đạo những nơi này.
“Tôi luôn tin rằng chính nghĩa vẫn còn tồn tại. Kẻ làm sai chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt.” Lưu Đào thản nhiên nói.
“Tôi khinh! Chỉ những kẻ bất tài vô dụng mới tin vào cái thứ gọi là chính nghĩa tồn tại trên đời! Nếu thật sự có chính nghĩa thì quyền lực còn có ích gì? Anh lẽ nào nghĩ rằng quyền lực chỉ là vật trang trí sao?” Hoàng Tuấn vẻ mặt khinh thường nói.
“Quyền lực chỉ là công cụ để phục vụ quần chúng. Quần chúng tin tưởng anh thì mới giao phó quyền lực cho anh. Nếu anh dùng quyền lực để làm điều xấu, quyền lực rất nhanh sẽ bị thu hồi.” Lưu Đào nói.
“Nghe giọng điệu của anh cứ như Thượng Đế vậy. Tôi khuyên anh hay là tỉnh lại nhanh đi. Anh có phải xem tiểu thuyết võ hiệp nhiều quá rồi không? Muốn làm một hiệp khách cứu nước cứu đời ư? Tôi thấy đầu óc anh thật sự là bị úng nước rồi.” Hoàng Tuấn nói.
“Làm một hiệp khách cũng chẳng có gì là không tốt. Nếu thời đại này có thêm một chút hiệp khách, biết đâu quan tham ô lại sẽ không nhiều đến vậy. Cũng sẽ không có nhiều kẻ chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng như anh.” Lưu Đào liếc nhìn hắn, nói.
“Anh nói ai chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng hả! Cảnh sát rất nhanh sẽ có mặt. Đại hiệp, anh hay là tự cầu nhiều phúc đi. Cảnh sát không nhận ra cái thứ đại hiệp nào đâu.” Hoàng Tuấn vẻ mặt cười gian nói.
Lưu Đào khẽ lắc đầu.
Lúc này, La Bân vừa đến nơi.
Anh dừng xe lại, nhìn một lượt mọi người xung quanh nhưng không thấy Lưu Đào. Phải biết rằng lúc này Lưu Đào đang đeo kính râm, lại còn hóa trang một chút, đừng nói là anh, ngay cả Tần Lạc e rằng cũng không nhận ra được.
Ngược lại thì Lưu Đào đã nhận ra anh.
Lưu Đào vẫy tay về phía anh, hô: “A Bân, tôi ở đây!”
La Bân nghe ra tiếng Lưu Đào thì giật mình, vội vã bước tới.
“Lưu ca. Anh đang đóng vai gì thế này! Em còn chẳng nhận ra anh.” La Bân nhìn đối phương từ đầu đến chân, cười nói.
“Tôi cũng là để tiện ra ngoài thôi, nếu không e là đến cửa cũng không bước qua được.” Lưu Đào cười khổ nói.
“Anh vội vàng gọi em đến vậy, rốt cuộc có chuyện gì?” La Bân vội hỏi.
“Cửa kính xe của tôi bị người ta đập phá.” Lưu Đào nói.
“Hả? Là thằng khốn nào làm! Nó có phải không muốn sống nữa rồi không!” La Bân quả thực không thể tin vào tai mình. Phải biết rằng Lưu Đào là đại ca của Tần Lạc. Nếu chuyện này mà để Tần Lạc biết được thì hậu quả quả thực không thể tưởng tượng nổi.
“Này! Mày nói chuyện kiểu gì thế! Chuyện này là tao làm! Mày làm gì được tao?” Hoàng Tuấn ở bên cạnh vẻ mặt không vui hô lên.
La Bân quay người nhìn, ngây người ra.
Hoàng Tuấn nhìn thấy đối phương cũng ngây người không kém.
“Hoàng Tuấn. Chuyện này là cậu làm sao?” La Bân hỏi.
“Đúng vậy! Người này là bạn của cậu à?” Hoàng Tuấn gật đầu nhẹ, hỏi.
“Hoàng Tuấn, cậu mau xin lỗi Lưu ca đi. Lưu ca đại nhân đại lượng, sẽ không chấp nhặt với cậu đâu.” La Bân khuyên nhủ.
“Hả? Tôi nghe không lầm chứ? Cậu bảo tôi xin lỗi hắn ta?” Hoàng Tuấn quả thực không thể tin vào tai mình.
“Cậu làm chuyện sai thì xin lỗi là điều nên làm.” La Bân nói.
“La Bân, đầu óc cậu có bị úng nước không thế? Thân phận của tôi chẳng lẽ cậu còn không rõ sao? Kinh thành có nhiều thiếu gia quyền thế như vậy, tôi sợ cũng chỉ có mình Tần Lạc. Nghe nói hắn đi bộ đội nhập ngũ rồi, phóng mắt nhìn toàn bộ kinh thành, tôi căn bản không thèm để mắt đến những thiếu gia quyền thế khác! Vốn dĩ tôi muốn tống anh ta vào tù. Nhưng vì anh ta là bạn của cậu, lại để anh ta xin lỗi tôi, chuyện này coi như bỏ qua.” Hoàng Tuấn nói.
La Bân nhíu mày.
Thân phận của Hoàng Tuấn anh đương nhiên biết. Bối cảnh của Hoàng gia anh cũng biết rõ tường tận. Nhưng trước mặt Lưu Đào, cho dù Hoàng gia có quyền thế đến mấy thì cũng chẳng thấm vào đâu. Lâm gia, Diệp gia, Tần gia, thêm cả vị lão thủ trưởng kia nữa. Mười cái Hoàng gia cộng lại cũng chẳng là gì.
Còn nghĩ đến chuyện tống Lưu Đào vào tù? Quả thực là quá ngông cuồng! Đừng nói một Hoàng Tuấn nhỏ bé, ngay cả lão gia tử của Hoàng gia có mặt ở đây cũng không dám nói lời này.
Xem ra lần này Hoàng Tuấn phen này toi đời rồi.
“Cậu không xin lỗi có phải không? Nếu Tần Lạc mà biết chuyện này, cậu sẽ bị đánh cho sưng mặt sưng mày đấy.” La Bân cảnh báo.
“Chuyện này liên quan gì đến Tần Lạc? Đừng tưởng cậu với Tần Lạc quan hệ tốt thì có thể lôi hắn ra dọa tôi! Tôi đã gọi điện báo cảnh sát rồi, cảnh sát rất nhanh sẽ có mặt. Vị bạn của cậu nếu bây giờ chịu nói lời xin lỗi tôi, đến lúc đó tôi có thể xin cảnh sát không truy cứu trách nhiệm của hắn.” Hoàng Tuấn không biết sống chết nói.
“Tôi nói anh có bị bệnh không thế! Rõ ràng là anh suýt nữa đâm vào tôi, tôi nói anh vài câu thì anh đã xuống xe đập nát cửa kính xe của tôi. Tôi nói lý lẽ với anh, anh liền động thủ, kết quả là đánh không lại tôi. Anh lại gọi đến một lũ phế vật như vậy, lại bị tôi đánh cho một trận. Cảnh sát đến đáng lẽ phải bắt anh mới đúng chứ.” Lưu Đào cười nói.
“Sự tình căn bản không phải như anh nói vậy! Rõ ràng là anh suýt nữa đâm vào tôi, tôi nói anh vài câu, anh liền mắng tôi! Tôi tức quá mới đập phá cửa kính xe của anh! Mấy người bạn của tôi đến nói lý lẽ cũng bị anh đánh. Anh ỷ vào việc mình biết công phu, lộng hành ngang ngược, quả thực là khiến người người căm phẫn.” Hoàng Tuấn đổi trắng thay đen nói.
“Anh thật đúng là có thể nói bừa. Nhưng không sao, bên cạnh anh thì có một nhân chứng. Mỹ nữ, lát nữa cảnh sát đến, cô cứ nói sự thật đi! Thứ cặn bã như hắn, tốt nhất là nên biến khỏi đây sớm.” Lưu Đào cười nói.
Cô gái nhìn Hoàng Tuấn một cái, không nói gì.
“Tuyệt đối đừng nói lung tung. Bằng không cô sẽ phải chịu đựng không ít đâu.” Hoàng Tuấn khẽ đe dọa.
Cô gái nhẹ gật đầu. Nàng vất vả lắm mới móc nối được quan hệ với Hoàng thiếu, còn trông cậy vào đối phương có thể nâng đỡ mình. Bây giờ đúng lúc là lúc nàng thể hiện, nàng tự nhiên muốn làm tốt một phen.
“Lưu ca, anh không cần phải lo lắng. Đợi đến lúc cảnh sát đến, em sẽ nói chuyện với họ.” La Bân ở bên cạnh nói.
“Không cần.” Lưu Đào lắc đầu, nói: “Tôi tin cảnh sát nhất định sẽ trả lại công bằng cho tôi.”
La Bân thấy hắn nói vậy, lập tức cũng không nói gì thêm. Trong lòng anh ta rất rõ ràng, Lưu Đào đây là thật sự nổi giận, muốn cho Hoàng Tuấn biết tay. Khéo léo lần này Hoàng Tuấn cùng đám người đứng sau hắn đều sẽ gặp họa lớn.
Lưu Đào muốn cho Hoàng Tuấn không may, La Bân tự nhiên cũng không thể can thiệp nữa. Vở kịch hay vừa mới bắt đầu, hắn cứ đứng đó mà xem kịch vui là được.
Rất nhanh, tiếng còi hụ của xe cảnh sát vang lên, đuổi đến nơi này.
Những cảnh sát bước xuống xe sau khi hỏi han sơ bộ đã đưa tất cả những người liên quan đến vụ việc về đồn.
Phần nội dung này được chuyển ngữ và thuộc bản quyền của truyen.free.