(Đã dịch) Thiên Nhai Cô Đao - Chương 108: Tử thần trở về
Thực ra, rất nhiều khi, người ta làm một số chuyện là do bị ép buộc, sẽ trở nên khác biệt so với dáng vẻ và phong cách hành xử cố hữu thường ngày, bởi lẽ tình thế phát triển buộc người ta phải làm như vậy. Đây cũng chính là điều mọi người thường nói, một người đã thay đổi, không còn là con người ban đầu nữa. Khi một người đối mặt với việc sắp mất đi điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình, thường sẽ trở nên mất lý trí, thậm chí điên cuồng.
Ngay khi Nam Cung Sở dùng quạt xếp gạt bay một cây Phán Quan Bút của Cung Cửu, đồng thời dùng chân đá vào cổ tay cầm bút còn lại của y, Cung Cửu cũng lập tức biến chiêu. Lợi dụng lúc Nam Cung Sở vừa đỡ vừa vung quạt, y nhanh chóng thu hồi bàn tay sắp bị Nam Cung Sở đá trúng, đồng thời nhanh như chớp tung một cước, đá thẳng vào lồng ngực Nam Cung Sở.
Vốn đang vội vàng nghênh chiến, Nam Cung Sở không ngờ Cung Cửu lại biến chiêu nhanh đến vậy, bị đánh bất ngờ không kịp ứng phó. Muốn tránh né thì đã không kịp, trong tình thế cấp bách, chàng đành phải chụm hai tay che trước ngực. Ngay sau đó, chàng cảm thấy cánh tay mình tê dại trong khoảnh khắc, tiếp đến là cơn đau nhói thấu tim, Cung Cửu đã một cước đạp trúng lồng ngực Nam Cung Sở!
Mất đi trọng tâm, Nam Cung Sở không kìm được lảo đảo lùi mấy bước, suýt nữa thì không thở nổi. "Cước lực thật mạnh!" Nam Cung Sở thầm giật mình trong lòng, không ngờ Cung Cửu, người vốn kiêu ngạo hống hách thường ngày, quả nhiên lại là một cao thủ tuyệt đỉnh.
"Sư huynh, huynh không sao chứ?" Như Ý thấy Nam Cung Sở lảo đảo lùi về sau, vội vàng lao tới, lo lắng hỏi, vẻ mặt tràn đầy âu lo.
Nam Cung Sở đưa tay ôm Như Ý ra sau lưng, trầm giọng nói: "Đừng tới đây, ta không sao, muội tự chăm sóc tốt bản thân đi!" Chàng đã biết thực lực của Cung Cửu, cho dù mình dốc toàn lực ra tay cũng chưa chắc đã địch lại, chàng lo lắng Như Ý sẽ bị thương.
Nếu chỉ có một mình chàng, trong tình huống dốc hết toàn lực liều mạng có lẽ vẫn có thể giết ra ngoài. Nhưng giờ đây, Như Ý còn ở bên cạnh, muốn thoát ra ngoài gần như đã không thể. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chàng sẽ bó tay chịu trói; cho dù chết, chàng cũng phải cố gắng đưa Như Ý rời khỏi nơi giống như nhà tù này.
Ngay lúc này, Cung Cửu đã một lần nữa lao tới, hai cây Phán Quan Bút trong tay y vung vẩy trên dưới, liên tục tung ra mấy chiêu, lần lượt tấn công vào ba đường thượng, trung, hạ của Nam Cung Sở, không cho chàng một chút cơ hội thở dốc nào.
Vốn dĩ đã chịu một phen thiệt thòi, Nam Cung Sở thấy Cung Cửu lại một lần nữa xông tới, không suy nghĩ nhiều, chàng vẫy vẫy đôi tay vừa mới hồi phục từ cơn tê dại thoáng qua, lại một lần nữa nghênh đón. So với phòng thủ, chàng càng muốn chủ động tấn công, như vậy có lẽ vẫn còn một tia cơ hội giành chiến thắng. Hơn nữa, chàng cũng muốn giữ chiến trường cách xa Như Ý đang ở phía sau, tránh cho nàng có bất kỳ hành động lỗ mãng nào.
Một cây quạt xếp, hai cây Phán Quan Bút, liên tiếp giao nhau! Vì Cung Cửu nắm giữ hai món binh khí trong tay, nên mỗi khi y ra một chiêu, Nam Cung Sở nhất định phải xuất hai chiêu mới có thể chặn được đòn tấn công của Cung Cửu. Sau liên tiếp mười mấy hiệp, chàng dần dần có chút không chống đỡ xuể, tay chân cũng trở nên lúng túng.
Cũng chính là vào lúc này, một cây Phán Quan Bút của Cung Cửu lại một lần nữa tấn công về phía cổ họng Nam Cung Sở, l��n này tốc độ nhanh hơn, góc độ cũng hiểm ác hơn!
Nam Cung Sở thấy vậy, vội vàng nhanh chóng lùi về phía sau, đồng thời quạt xếp trong tay chàng vung lên, mấy cây ngân châm lại một lần nữa bắn ra, bay thẳng về phía mặt Cung Cửu. Trong quạt xếp của chàng lại vẫn còn giấu ngân châm!
Cung Cửu cảm thấy bất ngờ, khẽ cau mày, vội vàng tránh sang một bên! Thân thể y nghiêng ngả, nhưng tốc độ dưới chân không hề giảm. Chỉ thấy bàn tay y dùng sức chống đất, lại tung ra một cước, nhanh như chớp đá thẳng vào bụng Nam Cung Sở!
Đang nhanh chóng lùi về phía sau, Nam Cung Sở thấy vậy, chân trái dùng sức đạp mạnh xuống đất phía sau, cố định thân thể đang lùi, đồng thời đùi phải co gối, hung hăng nghênh đón cái chân đang đá tới của Cung Cửu! Nhưng ngay lúc này, chàng thấy khóe miệng Cung Cửu nhếch lên một nụ cười lạnh khinh thường, trong lòng chàng không khỏi chùng xuống.
Một tiếng va chạm mạnh vang lên, đầu gối và chân giao nhau, chỉ thấy thân thể Nam Cung Sở đột nhiên lại một lần nữa bay ngược ra sau, lảo đảo lùi mấy bước mới đứng vững được. Nhưng đầu gối đùi phải của chàng đã không chịu nổi, suýt nữa quỵ xuống, một cơn đau nhức kịch liệt rất nhanh lan khắp toàn thân. Cước này của Cung Cửu giấu nội kình thật sự quá mức cứng rắn, gần như trong nháy mắt đã đá nát xương bánh chè của Nam Cung Sở.
Nam Cung Sở cắn răng, hung hăng nhìn chằm chằm Cung Cửu. Lúc này, Cung Cửu đã vỗ một cái xuống đất thuận thế đứng dậy, vẻ mặt vẫn đầy khinh thường, khẽ lắc đầu, như thể đối với thực lực của Nam Cung Sở mà nói thì có vẻ thất vọng.
Nam Cung Sở dùng quạt xếp dùng sức đánh vào đầu gối của mình, muốn khôi phục một chút cảm giác, sau đó không hề do dự, lại một lần nữa xông về phía Cung Cửu!
Cung Cửu hừ lạnh một tiếng, nghênh đón. Trong lòng y, trước giờ y chưa từng xem Nam Cung Sở là đối thủ của mình, lúc này lại càng không thèm để ý. Y không muốn lãng phí thời gian, hai cây Phán Quan Bút trong tay hung hăng đâm về phía hai chỗ xương bả vai trước ngực Nam Cung Sở. Lần này, y dốc toàn lực ra tay, muốn một chiêu dồn Nam Cung Sở vào chỗ chết.
Mắt thấy hai người sắp lại m��t lần nữa giao chiến, có lẽ lần này chính là lần cuối cùng, thắng bại sắp được phân định. Tất cả mọi người tại chỗ trong lòng cũng đều nghĩ như vậy.
Nhưng bất chợt, Nam Cung Sở, người vốn dĩ tốc độ đã không chậm, lại đột nhiên lần thứ hai tăng tốc, cả người chàng nhanh như chớp đã đến trước mặt Cung Cửu, dường như là trực tiếp xông vào giữa hai cây Phán Quan Bút trong tay Cung Cửu vậy!
Cũng chính vào lúc này, Nam Cung Sở đột nhiên vung quạt xếp trong tay, nhẹ nhàng gạt một cây Phán Quan Bút của Cung Cửu, sau đó trong nháy mắt chàng đã chui vào trong ngực Cung Cửu. Hai cây Phán Quan Bút gần như chỉ lướt qua thân thể chàng trong tích tắc!
Ngay sau đó, liền nghe thấy Cung Cửu rên khẽ một tiếng, Nam Cung Sở đã lại một lần nữa tung một đầu gối, hung hăng húc vào bụng Cung Cửu! Không ai ngờ tới tốc độ của Nam Cung Sở lại đột nhiên trở nên nhanh đến vậy, gần như không cho Cung Cửu thời gian phản ứng. Có lẽ mọi người cũng không biết, Nam Cung Sở độc bộ thiên hạ không chỉ bởi công phu ngân châm điểm huyệt, mà khinh công thân pháp của chàng cũng thuộc hàng thượng thừa.
Không đợi Cung Cửu kịp phản ứng, Nam Cung Sở đã phát động lần tấn công thứ hai! Chỉ thấy chàng thừa dịp Cung Cửu sau khi bị đòn nặng thoáng khom lưng trong khoảnh khắc, hai cánh tay co lại, hai cùi chỏ hung hăng đánh vào cằm Cung Cửu! Không ngờ trong không gian chật hẹp như vậy, chàng lại có thể liên tục biến chiêu, khiến mọi người ở đây đều trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Cung Cửu thấy vậy, kinh hãi thất sắc, y cũng không ngờ Nam Cung Sở lại vẫn còn có hậu chiêu, ngay từ đầu cũng không dùng hết toàn lực. Không kịp nghĩ nhiều, y nhón mũi chân, dùng sức lùi về phía sau! Đồng thời, y dùng sức thu về hai bàn tay lúc này đang ở sau lưng Nam Cung Sở, hai cây Phán Quan Bút hung hăng đâm về phía sau lưng Nam Cung Sở!
Mắt thấy hai cùi chỏ của mình gần như đã đánh trúng mặt Cung Cửu, Nam Cung Sở lại đột nhiên cảm thấy sau lưng một trận lạnh lẽo, một luồng khí tức nguy hiểm nhanh như chớp ập tới. Chàng không khỏi thầm kêu một tiếng "Không ổn!", vội vàng thu hồi hai cánh tay đang chống đỡ giữa không trung. Đồng thời, chàng dùng sức chống đỡ hai cánh tay của Cung Cửu đang cản ở bên cạnh mình, ngay sau đó hung hăng đá ra một cước vào bụng Cung Cửu! Gần như cùng lúc đó, Cung Cửu đang lùi về sau cũng nhanh như chớp tung một cước, mục tiêu cũng là bụng Nam Cung Sở!
Hai tiếng kêu đau đớn gần như cùng lúc vang lên, chỉ thấy thân thể Nam Cung Sở lại một lần nữa bay ngược ra sau. Lần này, chàng không còn may mắn như vậy nữa, đã không kiểm soát được thân thể, ngã ầm xuống đất, phát ra tiếng động nặng nề.
Cung Cửu lùi lùi mấy bước, cuối cùng cũng ổn định được thân hình. Gò má y vốn xám như tro tàn, giờ đã trở nên đỏ bừng, không biết là vì nhất thời sơ sẩy bị Nam Cung Sở lợi dụng sơ hở mà thẹn quá hóa giận, hay là vì cước kia của Nam Cung Sở vừa nhanh vừa mạnh, quả thực đã khiến y ăn đau khổ. Giờ đây y có chút hối hận, hối hận không nên quá xem thường Nam Cung Sở, hối hận bản thân vừa ra tay đã không dùng hết toàn lực, nếu không cũng sẽ không dưới sự bất ngờ không kịp phòng bị mà bị Nam Cung Sở đánh trúng.
Nam Cung Sở ngã xuống đất giãy giụa, khó khăn lắm mới bò dậy từ dưới đất. Vừa bò dậy được một nửa, chàng liền không kìm được phun ra một ngụm máu tươi. Mặc dù chàng đã dựa vào khinh công của mình để làm Cung Cửu bị thương, nhưng cuối cùng vẫn không tránh khỏi cước hiểm ác mà Cung Cửu đã tung ra trong phút cuối cùng đó.
"Sư huynh!" Như Ý kêu lên một tiếng sợ hãi, đang định lao về phía Nam Cung Sở vừa mới bò dậy từ dưới đất, nhưng lại bị chàng lên tiếng ngăn lại.
"Đừng tới đây!" Nam Cung Sở phất phất tay, cắn răng hô. Từng cơn đau nhức trên người kích thích thần kinh của chàng, đau đến mức toàn bộ khuôn mặt cũng vặn vẹo, nhưng ánh mắt chàng vẫn luôn nhìn chằm chằm Cung Cửu trước mặt, không rời đi dù chỉ một khoảnh khắc.
Trên hai cánh tay chàng, đã bị rạch ra hai vết thương sâu đến thấy xương, đó là do Phán Quan Bút của Cung Cửu để lại. Mặc dù chàng đã gạt được hai cánh tay của Cung Cửu, không để Phán Quan Bút cắm vào sau lưng mình, nhưng vẫn không thể nào hoàn toàn phá giải được chiêu đó. Ngay trong khoảnh khắc chàng bay ngược ra sau, Phán Quan Bút cũng đã đâm vào hai cánh tay chàng, để lại hai vết thương. Máu tươi theo cánh tay chàng chậm rãi chảy xuống, nhỏ giọt trên mặt đất dưới chân.
Nhìn Cung Cửu đã thẹn quá hóa giận, Nam Cung Sở khó khăn lắm mới thẳng được sống lưng, khóe miệng chàng lộ ra một nụ cười đắc ý, hàm răng dính máu, gào thét hô: "Lại đây!" Nói rồi, chàng nắm chặt hai nắm đấm. Mặc dù thân thể chàng khẽ run, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, kiên định hơn bất cứ lúc nào.
"Muốn chết!!!" Cung Cửu gầm lên một tiếng, bước nhanh đi về phía Nam Cung Sở. Trong tay y nắm chặt Phán Quan Bút, gân xanh nổi lên, y đã bị chọc giận hoàn toàn.
Cung Cửu càng đi càng nhanh, cuối cùng gần như đã phi nước đại. Phán Quan Bút trong tay y hung hăng đâm ra, đâm về phía cặp mắt Nam Cung Sở vẫn luôn trừng lớn tròn xoe, không hề chớp. Y căm ghét cặp mắt không sợ chết ấy.
Nam Cung Sở không chút nào sợ hãi, vẫn mang theo nụ cười đắc ý ấy, vẫn nhìn chằm chằm Cung Cửu đang ngày càng đến gần, không muốn tránh né, không muốn lùi về sau.
Nhưng ngay khi Cung Cửu sắp sửa xông đến trước mặt, lại đột nhiên lóe lên một bóng người, chặn trước mặt Nam Cung Sở, không chút nào sợ hãi, quật cường nhìn chằm chằm Cung Cửu đã xông đến gần. Đó là Như Ý.
"Mau tránh ra!" Cung Cửu gằn giọng quát, nhưng lại không hề dừng bước chân, cũng không thu hồi Phán Quan Bút đã đâm ra. Mà Như Ý cũng không tránh né, không lùi bước. Mắt thấy Phán Quan Bút sắp sửa trong chớp mắt đâm thủng lồng ngực một vị mỹ nhân tuyệt thế, nhưng dường như đã không kịp ngăn cản.
"Dừng tay!!!" Một tiếng hô lớn truyền đến từ cửa tiểu viện, vọng vào tai mỗi người tại chỗ, cũng truyền vào tai Cung Cửu. Nhưng y cũng không dừng lại, bởi vì y đã bị chọc giận hoàn toàn. Y căm ghét có người nào đó trước mặt mình lại lộ ra ánh mắt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, mà lúc này, trước mặt y vừa đúng lúc lại có ánh mắt như vậy, hơn nữa không chỉ một người.
Đột nhiên, một bóng đen nhanh như chớp vút tới từ đằng xa, gần như cùng lúc tiếng hô lớn từ cửa tiểu viện truyền đến, nhưng lại đến nhanh chóng hơn cả tiếng đó. Khi tiếng hô truyền vào tai Cung Cửu thì bóng đen kia cũng đã đến gần y.
Vốn dĩ đang dốc lực xông về phía trước, Cung Cửu đột nhiên cảm thấy bóng người trước mắt chợt lóe lên, ngay sau đó một đạo hồng quang thoáng hiện, giống như một tia chớp đỏ, mang theo khí thế trời long đất lở, bổ thẳng vào hai cây Phán Quan Bút của y. Lực đạo cực lớn suýt nữa làm Phán Quan Bút chấn động văng khỏi tay. Không kịp chờ y kịp phản ứng, cả người y đã bay ngược ra sau, cảm giác như bị người ta hung hăng đạp một cước vào lồng ngực.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, cũng quá kỳ dị, t��t cả mọi người đều không ngờ tới. Không ai biết bóng đen đột nhiên xuất hiện kia đã xuất hiện như thế nào, chỉ thấy lúc này Cung Cửu đã ngã trên mặt đất, mà nơi Cung Cửu vừa đứng, giờ đây đã có một người, một người giống như quỷ mị.
Quần áo lam lũ, thân thể gầy gò, ống tay áo khẽ lay động theo gió, gò má trắng bệch như tuyết, còn có luồng sát khí nồng nặc toát ra từ chàng, cùng thanh Huyết Đao khẽ run trong tay chàng.
Khoảnh khắc này, lại không ai cảm thấy chàng là một kẻ ăn mày. Những hạt bụi đất, những vết máu loang lổ dính bám trên người chàng, dường như là những dấu ấn lưu lại trên người chàng khi chàng lên trời xuống đất vậy.
"Vô Tâm!!!"
Như Ý kinh hoàng nhìn bóng người xuất hiện trước mặt mình với vẻ không thể tin nổi, kinh ngạc hô lên. Mặc dù đây chẳng qua chỉ là một cái bóng lưng, nhưng đối với nàng mà nói, đã đủ để nhận ra.
Chỉ thấy nàng cắn chặt môi, nước mắt lập tức tràn mi mà ra. Tất cả uất ức, tất cả tuyệt vọng, tất cả bi thương, vào khoảnh khắc này, cuối cùng đều được giải tỏa, và lại khiến nàng một lần nữa nhen nhóm hy vọng.
Không sai, người đột nhiên xuất hiện này, chính là Vô Tâm, cũng chính là kẻ đã trèo non lội suối, ngựa không ngừng vó câu đuổi về kinh thành, "kẻ ăn mày" ấy. Chàng đã đến kịp lúc, không sớm không muộn.
Nhưng giờ phút này, không ai còn dám coi chàng là "kẻ ăn mày", bởi vì huyết đao đã ra khỏi vỏ, tử thần đã trở lại...
Bản dịch Việt ngữ này, như một lời nguyện khắc ghi, là tâm huyết riêng của truyen.free gửi đến độc giả.