Thiên nga báo thù - Chương 2: Chapter 2: Món quà sinh nhật muộn
Những tia nắng yếu ớt cuối cùng trong ngày len lỏi qua đám mây tuyết xám xịt của mùa đông, tôi lặng lẽ nhìn chúng vươn tới lớp tuyết phủ trắng xoá. Chúng giống như sét vậy, loé sáng bất ngờ như một đợt tuyết đầu đông và trong chốc lát lụi tàn nhanh như cái cách mà nó đến.
Tôi hướng ánh mắt của mình trở lại cuốn nhật ký, ghi lại những bất ngờ của ngày hôm nay. Hôm nay tôi đã được gặp cha của tôi ở thế giới này, ông trông hơi khác với tưởng tượng của tôi về một người mới khoảng hai lăm tuổi. Gương mặt của ông gầy gò, hốc mắt hõm sâu còn đôi mắt thì trừng trừng như vừa trông thấy ác quỷ vậy.
Tôi trầm ngâm hồi lâu trước cuốn nhật ký da. Đã sắp bốn năm rồi kể từ khi tôi đến thế giới này thế mà tôi vẫn chưa thể làm quen hoàn toàn. Nơi này kỳ quặc vô cùng, một đứa trẻ bốn tuổi là tôi đây đã có thể chất và vóc dáng của một đứa mười tuổi ở thế giới cũ của tôi. Hay như mấy cái cây Bạch Dương ngoài kia, không một ngày nào trong năm chúng có màu xanh lục cả, khi tôi hỏi ông ngoại rằng chúng sống kiểu gì thì ông chỉ bảo là nhờ phước lành của đất mẹ.
Cả ký ức của tôi về kiếp trước nữa… Cứ như mỗi khi tôi quên đi ai đó từ quá khứ, một tai hoạ sẽ lại đổ ập lên đầu tôi vậy. Tôi đã quên đi một người phụ nữ ốm yếu trên giường bệnh và rồi không lâu sau đó mẹ tôi cũng trút hơi thở cuối cùng bên ngoại và tôi.
Hình như… ‘tôi’ kia cũng từng có một người mà đã ở bên ‘tôi’ thời thơ ấu… Một người đàn ông già, nhiều tuổi như ngoại tôi vậy… Lẽ nà-
Cộc, cộc, cộc. Cánh cửa gỗ cũ kĩ ọp ẹp của phòng tôi vang lên tiếng kêu thảm hại như đang van xin đừng đập nó vậy. Đồng thời nó kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ đang nhấn chìm tôi xuống vực sâu.
“Mikhail, nh- con có đó không?” Cha tôi vừa gọi vừa mở cửa bước vào, giọng của ông hơi khản có lẽ là di chứng của chiến tranh “Ồ! Con đang đọc sách à?”
“Vâng” Tôi vừa đáp lại vừa trượt khỏi ghế và ra chỗ của ông ấy. Cha có vẻ bất ngờ khi nhìn thấy tôi đang ngồi lật giở cuốn sổ da.
“Ông dạy chữ cho con à Mikhail? Còn bé thế này mà đã biết chữ rồi sao, giỏi quá!” Cha mỉm cười, ông vươn bàn tay thô ráp được băng trong vải mỏng tới và xoa đầu tôi.
Đó là một nụ cười hơi gượng ép, có lẽ cha đang cố hết sức để làm thân với tôi khi mà sâu trong tâm trí ông vẫn còn chưa thể chấp nhận được sự tồn tại của tôi. Cũng dễ hiểu mà, con người đâu có thể điều chỉnh tâm lý để dễ dàng làm quen với bất hạnh. Nhất là sau khi tôi nghe lén được chuyện đó trong ngày hôm nay.
Tôi biết mất đi người mình yêu đau đớn đến nhường nào. Tôi biết cha đã mất quá nhiều rồi, nhưng ông ấy vẫn cố gắng làm một người cha cho tôi… Tôi còn đòi hỏi điều gì nữa?
“Cảm ơn cha” Nhìn thẳng vào mắt cha, tôi cười lại.
“Ừm… Thôi, đi nào con. Bữa tối sẵn sàng rồi” ánh mắt ông hơi dao động khi nhìn tôi cười… Tôi cười trông kỳ quặc lắm à? Có lẽ thế, tôi ít khi cười lắm.
…
Tôi trèo lên cái ghế gỗ cao kều của phòng ăn, nhìn quanh bàn ăn một lượt. Tối nay quả thực là một bữa tiệc chào mừng, thịt lợn rừng nướng, một ổ bánh mì đen to tướng ăn kèm với súp Borchst nấu từ nước hầm tuỷ lợn rừng với củ cải đường và vài loại cây, củ khác. Chúa ơi! Đây là bữa ăn thịnh soạn nhất mà tôi được ăn kể từ khi đến thế giới này. Không uổng công tôi chịu đựng mùi thơm đầy cám dỗ của nồi nước dùng từ sáng tới giờ.
Cầu nguyện trước bữa ăn xong, chúng tôi bắt đầu bữa tiệc nho nhỏ này. Trong khi tôi đang đắm chìm trong thoả mãn cùng với những miếng thịt lợn rừng ngọt nước, cha và ông vừa nhấm nháp bát súp chua vừa bàn chuyện.
“Vadim này, nhân mùa đông năm nay sẽ không lạnh quá, cậu đưa Mikhail về mấy thành phố phía tây đi” Ông ngoại ngưng thìa súp, nhìn thẳng vào cha nói “Thằng bé học rất giỏi, nếu cứ ở lại đây thì sẽ lãng phí tài năng của nó mất”
“…Vậy cha thì sao?” Cha nhìn lại ông ngoại với ánh mắt ngạc nhiên “Và sao không đợi đến mùa hạ khi đường hết lầy lội và thời tiết dễ chịu hơn, thưa cha?”
Ông ngoại im lặng một hồi, cuối cùng ông khẽ thở dài và ra hiệu cho cha đi theo ông ra ngoài. Trước khi đi, cha dặn tôi ngồi ngoan đợi hai người họ.
Tất nhiên là tôi sẽ nghe lén họ rồi, tôi có quyền được biết chứ. Hơn nữa thính giác của tôi rất tốt từ khi sinh ra rồi, những lời thì thầm tôi cũng có thể nghe rõ dù cách cả một căn phòng. Tôi rời phòng ăn, tiến tới gần cửa vườn và dựa lưng vào bức tường gỗ. Căng tai lên, tôi lắng nghe cuộc trò chuyện bên ngoài.
…
“Vadim… Thời gian của ta không còn nhiều nữa. Thân là một pháp sư, cậu nhìn tình trạng của ta mà không chịu hiểu sao?”
“Cha…”
“Ta muốn cậu đưa thằng bé đi, đi tới những thành phố lớn ở phía tây của đất mẹ. Ở đó Mikhail sẽ có cơ hội với một tương lai sáng lạn hơn chúng ta, sẽ có bè có bạn, sẽ có những đồng chí…”
Một khoảng lặng dài lấp đầy không gian. Chỉ còn lại những tiếng thở âm u bên ngoài trước khi sự im lặng cuối cùng bị phá vỡ bởi ngoại.
“…Quả thực ta sẽ rất nhớ thằng bé, nhưng...
bắt nó chứng kiến kẻ già này chết đi thì quả thật vô cùng quá quắt và ích kỷ. Nó đã mất mẹ từ khi còn rất nhỏ rồi, giờ bắt nó nhìn ngoại nó chết… Khác nào đang đầu độc linh hồn tội nghiệp của nó chứ. Ta sẽ chết không yên mất…”
Hai người vừa nói vừa bước ra hướng của hồ, tiếng tuyết vỡ và khoảng cách càng lúc càng xa khiến tôi không còn nghe được cuộc trò truyện của hai người nữa.
Tôi run rẩy ngồi bệt xuống xàn nhà, cố gắng bình tĩnh trong vô vọng. Những suy đoán đó… chúng đúng sao? Không! Có lẽ chúng chỉ là những trùng hợp thôi! Có lẽ đây chỉ là giấc mơ, một cơn ác mộng, tôi sẽ tỉnh dậy sớm thôi…
Có lẽ vậy…
Có lẽ vậy…
Soạt, soạt… Tiếng bước chân trên tuyết đánh thức tôi dậy khỏi cơn mê man, tôi quẹt vội những giọt nước mắt đang nhấn chìm mắt tôi và trở lại phòng ăn giờ đã nguội lạnh. Giờ đây, tôi chẳng còn tâm trí mà ăn được cái gì nữa…
…
Sau khi giúp dọn dẹp xong bữa tối, tôi lê những bước nặng nề về phòng của mình. Cái ý nghĩ sẽ sớm mất đi một người thân nữa cứ mãi đeo bám tâm trí tôi như một lũ đỉa đói khát máu tươi. Tôi kéo cánh cửa gỗ một cách vô hồn như thể nó nặng cả tấn vậy, nhưng trước khi tôi bước vào phòng thì một giọng nói đã gọi tôi lại.
“Mikhail, con có muốn đi ngắm cực quang không?” Cha gọi tôi lại với một tông giọng nhẹ nhàng, dù rằng nó nghe hơi khản.
“Cực quang ạ?” Tôi cố chuyển sự chú ý của mình sang một thứ khác đỡ tiêu cực hơn mấy con đỉa đó. Ánh mắt tôi hướng ra cửa sổ, không biết những đường vân trên trời ấy ở thế giới này trông tận mắt thì như nào nhỉ?
“Ừm, đi, theo cha” Cha đưa tay ra trước tôi, chẳng ngần ngại tôi nắm lấy bàn tay to lớn của cha.
Chúng tôi đi ra bờ hồ Bol’shoy, nay đã đông cứng thành một mặt băng dày trong suốt tới nỗi tôi còn thấy được một vài con cá đang bơi ở dưới. Sao tôi không thấy nó nhỉ?
“Mikhail này, con có biết tại sao lại có cực quang không?” Cha đột ngột dừng lại bên một cây Bạch Dương trắng xoá, hoa băng trong suốt của nó phản chiếu ánh sao như một bầu trời thu nhỏ vậy.
“Con không biết” Tôi nhìn cha, ông ấy mỉm cười và bắt đầu kể cho tôi một câu truyện.
Truyền thuyết kể lại rằng khi hoàng đế Vlad đệ nhất tập hợp những người con của đất mẹ lại thành một quốc gia thống nhất, đất mẹ đã ban phước cho những chiến công vĩ đại của Người. Bằng sức mạnh của mình, đất mẹ thiêng liêng đã cho những người con của bà nhìn thấy những dòng chảy năng lượng của thế giới và sử dụng thứ sức mạnh tinh khiết ấy.
Tuy nhiên do sự đố kỵ với Vlad đệ nhất, một vài hoàng thất đã cùng những kẻ ngoại bang âm mưu lật đổ Người và độc chiếm thứ sức mạnh vĩ đại ấy cho riêng chúng. May mắn thay, hoàng đế đã sớm vạch trần và dập tắt kế hoạch ghê tởm của bọn chúng. Để ngăn những kẻ đời sau tiếp tục đi vào vết xe đổ của long tham, hoàng đế đã phong ấn những suối nguồn năng lượng đó lại. Một số thì trở lại sâu trong long đất nơi cung điện ngầm bí mật, số còn lại thì trở lại bầu trời cao vô tận, vĩnh viễn rời xa bàn tay của con người.
Tương truyền rằng, chỉ có hậu duệ chân chính của Người, đứa con được đất mẹ ban phước mới có thể chạm tới những suối nguồn năng lượng thuần khiết ấy.
Khi cha kết thúc câu truyện, tôi vô thức nhìn lên bầu trời. Xa phía trên con mắt kinh ngạc của tôi, những đường vân đầy màu sắc lấp đầy bầu trời. Chúng nhuộm mặt đất trong những sắc màu sặc sỡ của chúng, nhuộm những bông hoa Băng trong suốt thành màu của cầu vồng. Khu rừng Bạch Dương trắng xoá xung quanh hồ bỗng trở thành một bức tranh tràn đầy ánh cầu vồng muôn màu. Cực quang đã biến cả mặt đất trở thành một lễ hội màu sắc sống động và rực rỡ.
“Đẹp quá…” Vô thức, tôi thốt ra điều duy nhất tôi có thể nghĩ ra lúc này. Cảnh tượng này vượt quá sức tưởng tượng của tôi, trong chốc lát tôi dường như đã quên hết mọi phiền muộn mà thả hồn theo dòng chảy của cực quang.
“Cực quang đẹp thật nhỉ” Cha cười khi ông nhìn thấy sự choáng ngợp của tôi. Khuôn mặt của tôi tức vậy à.
Trong khi tôi còn đang thơ thẩn ngồi trên tuyết ngắm nhìn không gian đẹp đẽ siêu thực trước mắt, cha vừa thu thập những bông hoa Băng vừa làm gì đó với chúng…
“Mikhail này, cha xin lỗi vì đã không thể trở về sớm hơn để cùng con tổ chức sinh nhật” Cha đang ngồi đan những bông hoa ấy thành một cái vòng hoa trong suốt, rồi ông nhỏ một giọt máu của ông lên trên những cánh hoa. Chiếc vòng hoa bùng lên một ánh sáng rực rỡ màu vàng cam của lửa, trông như một vương miện tinh xảo của bậc quân vương.
“Đây là quà sinh nhật muộn của con. Nó chứa đầy Mana của cha cho nên là… Mikhail, dù rằng trong tương lai có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, chỉ cần con còn giữ nó thì cha sẽ luôn ở bên con cho tới khi con bước sang tuổi trưởng thành”
Cha vừa nói, vừa đội chiếc miện hoa lên đầu tôi. Nó ấm áp làm sao, ấm hơn cả chiếc mũ len dày mà ngoại thường đội cho tôi lúc đông về. Tôi chạm nhẹ tay vào những cánh hoa, bất giác nước mắt bỗng nhấn chìm đôi mắt của tôi. Những hàng nước mắt cứ thế chảy xuống khỏi mắt tôi, cứ theo đuôi những giọt nước mắt đầu tiên tôi cứ thế khóc mãi không thôi.