Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Thiên nga báo thù - Chương 1: Chapter 1: Kẻ trở về

“Năm năm không quá ngắn cũng chẳng quá dài.

Nhưng là đủ để thay đổi một đời người.”

Đó là một ngày nhiều mây đầu thu, tiết trời lạnh lẽo và âm u nhưng đối với chúng tôi, những người lính đang trên một chiếc xe ngựa thô sơ, đó lại là một ngày vui vẻ và ấm áp.

Chúng tôi, những kẻ may mắn giữ được mạng, đang trên đường trở về nhà sau cuộc chiến tranh khốc liệt, dai dẳng cả nửa thập kỷ.

Cuộc chiến đó đã rút cạn máu của cả hai quốc gia, để lại vô số vết sẹo nhức nhối cho những người sống sót. Những người bạn của tôi trên xe ngựa, người thì mất vài ngón tay, người thì mất một bên tai, kẻ thì phải chặt đi bàn tay trái vì nhiễm độc và một số thì chẳng bao giờ trở lại.

Mặc những vết thương chiến tranh kinh hoàng ấy chúng tôi vẫn cười nói với nhau, đùa cợt về những dự định cho một tương lai mơ hồ.

Chiếc xe ngựa dừng lại trước một ngôi làng nhỏ bên sườn núi và một người nhảy xuống. Anh ta vẫy tay chào cỗ xe ngựa đang ngày một xa dần. Tôi tự hỏi liệu có một ngày nào đó chúng tôi có thể gặp lại nhau không ...

Chiếc xe ngựa được lái bởi một lão đánh xe già cùng chúng tôi tiếp tục trên con đường đất tiến tới điểm dừng tiếp theo. Hành trình trở về của chúng tôi dài như cuộc hành quân từ đầu này sang đầu kia của dãy Xương Rồng vậy, dài lê thê gần ba tháng.

Chúng tôi đi từ làng này sang làng khác, đi qua những thị trấn nhộn nhịp và cả những cánh rừng thưa thớt. Những người bạn của tôi lần lượt xuống dọc đường và trở về quê nhà của họ. Thế rồi chỉ còn mình tôi trên chiếc xe ngựa cùng với lão đánh xe già.

Chúng tôi lại đi mãi trên con đường mòn. Chẳng còn ai để nói mấy chuyện vẩn vơ cùng khiến tôi cảm thấy thời gian thật chậm chạp. những cái cây dần dần chuyển sang màu đỏ rực và rồi chỉ còn trơ những thân cây khô khốc. Mùa thu cứ thế trôi qua một cách lười biếng.

Trời đã sang đông khi tôi tới gần ngôi làng của mình, một ngôi làng nhỏ nhắn bên bờ hồ của rừng phương bắc. Khu rừng mùa này ngập tràn hoa của cây Bạch Dương, bông hoa nở đẹp nhất và duy nhất vào lúc chớm đông, chúng trong suốt như những tảng băng của hồ Bol’shoy vậy. Những bông hoa băng ấy nở xen kẽ giữa những tầng lá rũ xuống tựa lông vũ đại bàng trắng trên cây Bạch Dương cũng trắng như tuyết. Cùng với nhau, chúng tạo nên một khung cảnh trắng xoá đẹp mê hồn của thiên nhiên.

Có lẽ tôi nên hái một vài bông để tặng cho Lana, ánh dương của cuộc đời tôi, người con gái đang đợi tôi trở về. Nàng ấy xinh đẹp như một tiên nữ trong truyện cổ tích vậy. Đôi mắt nàng xanh như bầu trời mùa hạ, hàng mi thướt tha như hàng liễu quanh bờ hồ…

Khi tôi còn đang chìm trong nhưng tâm tư về nàng thì chiếc xe ngựa bỗng thắng lại và hất tung tôi trở lại thực tế. Tôi ngẩng đầu lên nhìn cái cổng làng cổ kính quen thuộc ấy đã ở ngay trước mắt. Chà, nó chẳng thay đổi chút nào từ lúc tôi rời làng.

lão già đánh xe chẳng nói chẳng rằng thẳng cẳng đá tôi xuống khỏi xe ngựa khiến tôi suýt chút nữa chạm môi với đất mẹ. Chào một câu tạm bợ, lão cùng con ngựa gầy khom của lão kéo lết cỗ xe biến khỏi tầm mắt của tôi.

Tôi bước từng bước về phía làng. Tuyết non vỡ vụn dưới đế dày tôi như đống lá khô cuối thu vậy, không gian thoang thoảng mùi hoa Bạch Dương thơm mát như lá Bạc hà, tôi ngước nhìn cái cổng làng gỗ cổ kính. Tôi về nhà rồi.

Tôi đi chậm rãi, thưởng thức quang cảnh của quê nhà… Nhưng càng đi, một cảm giác rờn rợn bỗng sôi sục trong tôi. Những ngôi nhà gỗ đen sì như bị đốt trụi, những mái nhà đổ sụp phủ đầy tuyết, dụng cụ vứt trỏng trơ bị mọt ăn đến mục ruỗng và tuyệt nhiên không một bóng người.

Có chuyện đã xảy ra với làng của tôi. Tôi chạy vội vã về trung tâm của làng, nơi mọi người hay quây quần, tụ tập với nhau. Đón chào tôi không phải là những láng giềng mà tôi đã quen biết cả đời. Thứ chào đón tôi lại là những bia mộ lạnh lẽo được xếp ngay ngắn ở trung tâm làng. Tim tôi hẫng mất một nhịp.

Chuyện kinh khủng gì đã xảy ra khi tôi còn bị kẹt lại trên chiến trường vậy? Hỡi Chúa! Lana, làm ơn xin nàng hãy còn yên ổn!

Trước khi tôi tuyệt vọng chạy đi tìm kiếm nàng, một giọng nói thân thuộc đã gọi tôi lại.

“Về rồi sao…Vadim…” một người đàn ông cao lớn đã qua tuổi xế chiều đang tiên về phía nghĩa trang giữa làng. Khuôn mặt ông bị thời gian tàn phá, nay lại thêm một vết sẹo che mù con mắt trái. Ông dắt theo một đứa trẻ xinh đẹp.

“Tr-trưởng làng?! C-cha! Cha còn sống sao! Chuyện gì đã xảy vậy, cha!? C-còn Lana đâu thưa cha!?”

“Từ từ thôi Vadim” Ông già cố gắng làm kẻ mới đến bình tĩnh lại “Theo ta, ta sẽ kể cho con mọi thứ.”

Ông để lại đứa trẻ ở khu nghĩa trang tạm bợ giữa làng, cùng người đàn ông đi về phía nhà thờ cháy xém. Vừa đi, ông vừa kể một câu truyện kinh hoàng từ quá khứ.

_____________

Bốn năm trước ngôi làng vẫn bình yên chờ đợi những người con của nó trên chiến tuyến trở về.

Đám trẻ vẫn nô đùa bên bờ hồ, những người lớn vẫn cặm cụi làm việc nuôi sống ngôi làng.

Một ngày, có một đoàn xe ngựa của quý tộc dừng qua làng. Chúng ép dân làng phải phục vụ chúng. Xui xẻo thay, tên quý tộc đó đã nhìn trúng Lana xinh đẹp. Hắn dùng tiền bạc để quyến rũ cô, dùng tước vị để ép buộc cô nhưng cô một mực chung thuỷ với người chồng còn đang ở trên chiến trường.

Con lợn kinh tởm đó coi lòng chung thuỷ của cô là sự sỉ nhục hắn. Thế rồi, trong cơn thịnh nộ của mình, hắn ra lệnh giết tất cả dân làng trước mặt cô. Có người chạy trốn, có người chống trả nhưng những dân làng bình dị ấy làm sao có thể địch lại những kẻ có thể thao túng các nguyên tố. Những tiếng hét tuyệt vọng vang khắp làng. Trẻ con, người già, phụ nữ, đàn ông bọn chúng giết không chừa một ai. Còn tên quý tộc ấy thì thoả mãn sự bệnh hoạn của hắn bằng cách làm nhục Lana.

Ngày hôm sau, bọn chúng bỏ lại ngôi làng tan hoang một cách vội vã như đang chạy trốn cái gì đó. Chỉ còn lại Lana và cha của cô, trưởng làng, là hai người may mắn còn sống sót sau cái ngày kinh hoàng đó.

______________

“Con bé…đã bị mang thai và đã hạ sinh đúa trẻ đó” Ông lão trưởng làng nói với giọng xúc động mạnh, như thể chứng kiến lại cái đêm mà đứa con gái yêu quý của ông bị hãm hiếp mà ông chẳng thể làm gì để cứu nó

“con bé ngày một tiều tuỵ và rồi…mùa đông ba năm trước, con bé đã trở về với đất mẹ…” Nước bắt đầu lấp đầy khoé mắt của ông lão, người ông run rẩy bởi những ký ức đau thương, tay ông nắm chặt tới trắng các đốt ngón tay.

“Còn đứa bé đó, nó là thứ duy nhất con bé để lại cho chúng ta…” Ông lão liếc nhìn người đàn ông đang im lặng quỳ trước mộ người vợ quá cố của anh “Nghe này, Vadim, nó là một đứa bé trong sạch, nó chẳng biết gì cả và nó cũng chẳng có tội lỗi gì. Ta mong cậu đừng căm hận nó Vadim à… Bởi ta và cậu, là gia đình duy nhất mà nó có…”

Vadim yên lặng một lúc lâu, một cơn bão cảm xúc đang càn quét tâm trí của anh. Giá như cuộc chiến ấy chưa từng xảy ra, anh đã có thể bảo vệ cô ấy… Giá như anh không bị đi lính… Giá như… Giá như… Như thể tâm trí anh là một kẻ sắp chết đang cố bám víu lấy bất cứ con đường sống nào, nó lặp đi lặp lại từ ‘giá như’.

Anh vẫn quỳ trước nấm mồ của vợ anh, lâu đến nỗi tuyết đã bắt đầu phủ trắng mái tóc của anh. Ông lão cũng chẳng đi đâu, ông đứng cạnh người con trai của mình như đang cố gắng an ủi nó nhưng lời vô thanh. Hai người lưu lại đó một lúc lâu, mỗi người đều chìm trong những suy nghĩ đau thương của riêng mình, không gian sau nhà thờ tĩnh lặng một cách rùng rợn.

Xoạt, xoạt, xoạt… tiếng chân giẫm lên lớp tuyết non đã khuấy động bầu không khí yên lặng khiến cả hai người đàn ông đều quay lại nhìn. Đó là một đứa bé chừng ba tuổi, nó thừa hưởng nhan sắc xinh đẹp của người mẹ quá cố của nó. Đôi mắt xanh biếc như ngọc lưu ly, khuôn mặt nữ tính và cân đối, làn da trắng mịn màng như tuyết, mái tóc đen màu than. Nó xinh đẹp như một bức hoạ vẽ các tiểu thư quý tộc cả đời sống trong sự sa hoa vậy, như một con thiên nga thuần khiết nơi âm u, ảm đạm này.

Vadim nhìn đứa bé với ánh mắt phức tạp. Anh không căm ghét nó chỉ là… nhìn vào khuôn mặt xinh xắn ấy, hình ảnh người vợ đã khuất lại hiện lên trong anh, lại khiến cơn đau khổ nổi lên hành hạ anh. Anh cũng chưa thể rũ bỏ được cảm giác xa lạ đối với nó, tâm trí của anh đang cố gắng hết sức để quen với sự tồn tại mới này.

“Thằng bé tên Mikhail, họ là Vasiliev của cậu” Ông lão bắt đầu giới thiệu đứa cháu của ông với đứa con trai của ông.

“Mikhail, lại đây con, đây là cha của con, Vadim Vasiliev” Vừa nói, ông vừa vẫy đứa nhỏ lại gần.

Đứa bé lon ton bước lại gần hai người, đôi mắt ngây thơ của nó hướng về con mắt đang chìm trong đau khổ của Vadim.

“Cha” Thằng bé gọi anh, giọng của nó thánh thót như những thiên sứ đang ca hát, trong trẻo như tiếng suối chảy trong mùa hạ. Âm thanh ấy như đang đem lại ánh dương cho tâm hồn hãy còn chìm trong hỗn loạn của anh.

Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh của anh. Anh chưa thể chấp nhận được sự thật tàn nhẫn này, tâm trí của anh lại chìm vào hỗn loạn. Một phần trong anh bài xích đứa trẻ đó như nó là lí do khiến người vợ thân yêu của anh qua đời, một phần thì chấp nhận nó như trân trọng di sản cuối cùng mà vợ anh để lại, phần thì lại kinh tởm bản thân vì đi đổ tội lỗi lên đầu một đứa trẻ.

Đặt một tay lên vai của thằng bé, anh tin rằng nó sẽ lớn lên trở thành một người tốt, một người biết hi sinh vì người khác, anh tin rằng nó sẽ không trở thành tên quý tộc bẩn thỉu đã khiến nó phải đến với thế giới tàn khốc này. Anh sẽ cố gắng

“Ừ, nhóc con” Anh nhìn vào đôi mắt của thằng bé, nó mới ngây thơ và trong trắng làm sao…

Cho đến cuối cùng, anh vẫn chẳng thể gọi nó là con của mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free