(Đã dịch) Thiên Khu - Chương 172: Buôn bán
Ái chà, lại gặp mặt rồi, lâu rồi không gặp nhé!
Ở quán vỉa hè không xa, Chu Ly trông thấy một người đàn ông tay nâng phong bì thư màu vàng, cố nói một câu tiếng Nhật bập bõm đầy vẻ đắc ý để chào hỏi.
Phù Mệnh...
Chu Ly bất đắc dĩ thở dài: "Xem ra ở đâu cũng có thể gặp được anh nhỉ."
"Trùng hợp thôi mà." Phù Mệnh cười đắc ý, để lộ hai hàm răng trắng toát: "Muốn ngồi xuống một lát không? Anh là một trong số ít khách hàng của tôi đấy."
Chu Ly nghiêng đầu nhìn sang Lô Nhược Thủy đang vật lộn với chiếc máy gắp búp bê cách đó không xa. Anh đoán chừng, tờ tiền lẻ cô bé đang dùng có lẽ còn đủ để cô bé tiếp tục cuộc chiến thắng thua đầy cam go này trong một thời gian nữa.
Ngồi xuống quán vỉa hè, Chu Ly tiện tay nhặt cuốn sách giáo khoa bìa vàng (tiêu chuẩn Nhật Bản ngữ) Phù Mệnh đặt trên bàn. Không ngờ tên này thật sự đang học.
Anh ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Phù Mệnh đang cười khà khà, đoạn cúi đầu tiện tay lật sách, miệng hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
"Uống chút gì không? Trà sữa ở đây không tệ, các cặp tình nhân đến đây đều thích uống."
"Anh đừng nói chuyện nghe như gay vậy, tôi không có hứng thú với mấy chú bụng bia trung niên đâu. Anh mời, vậy cho tôi một ly nước chanh là được rồi."
"Xí, đúng là thằng keo kiệt! Cứ tưởng tiền trà có người lo rồi chứ." Phù Mệnh thở dài, phất tay gọi nhân viên phục vụ đến, chỉ vào Chu Ly nói: "Cho anh chàng đẹp trai này một ly nước chanh."
"Thôi được rồi, nói chuyện chính đi." Phù Mệnh đợi nhân viên phục vụ rời đi, hai tay đan xen đặt trên bàn, đầy cảm thán nói: "Dạo này cậu làm động tĩnh cũng lớn đấy chứ."
"Như mọi khi, anh không định báo cáo tôi đấy chứ?" Chu Ly ngẩng đầu nhìn hắn một cái: "Mà tôi thì giết không ít người rồi."
"Ha ha. Anh muốn nói 'Cũng không thiếu tôi một cái' sao?" Phù Mệnh lại bắt đầu nói một câu bông đùa chẳng hề buồn cười: "Yên tâm đi, yên tâm đi, tôi là người làm ăn mà, chỉ là thuận miệng hỏi xem có tin tức đáng giá nào không thôi."
"Có chứ, giá năm mươi ngàn." Chu Ly cúi đầu nhìn sách giáo khoa, cũng không ngẩng đầu lên, nói: "Đô la Mỹ, không phải Nhân dân tệ."
"Xí, thằng cha này còn đen hơn cả tôi!"
"Là thông tin liên quan đến Song Đầu Thứu. Anh cứ thử hỏi chỗ khác xem, có ai ra giá thấp hơn bảy mươi ngàn đô la Mỹ không?"
Trong nháy mắt, Phù Mệnh chau mày: "Anh nói cái gì? Con Song Đầu Thứu nào?"
"Chính là con Song Đầu Thứu ăn no rửng mỡ suốt ngày đối nghịch với Cơ Kim Hội ấy. Chẳng lẽ còn có con thứ hai à?"
"Thôi được, giá năm mươi ngàn là giá cơ bản, tùy theo mức độ quan trọng của thông tin. T��i sẽ dựa vào đó mà tăng giá."
"Triệu gia Tam công tử, Triệu Vũ An, là thành viên Song Đầu Thứu, tin tức kia giá trị bao nhiêu tiền?"
"Hít..." Phù Mệnh hít một hơi khí lạnh: "Tôi ít học nhưng anh đừng có lừa tôi, tôi về có thể tra ra được. Triệu gia đúng là có chiêu mộ hai dị năng giả, nhưng không phải bị anh xử lý rồi sao?"
"Tôi không chắc anh nói là ai, nhưng chắc là đều bị diệt rồi." Chu Ly ngẩng đầu nhìn hắn một cái: "Triệu Vũ An tuy đã chết, nhưng nếu các anh đi điều tra, chắc chắn vẫn còn manh mối để lần theo."
"Chết rồi? Ai giết..." Phù Mệnh còn chưa nói hết, liền hiểu ngay ra. Anh ta lập tức nở một nụ cười cay đắng: còn có thể là ai đây?
Cái tên trước mặt mình đây, trong một tháng qua, đã giết chết bao nhiêu dị năng giả rồi?
Trong đó có một tên lại còn là thành viên của Song Đầu Thứu... Tên này, quá sức gây chuyện rồi đấy chứ?
Chu Ly cúi đầu lật sách giáo khoa, hỏi: "Anh nghĩ cái giá này đáng bao nhiêu tiền?"
"Người đã chết thì không đáng giá nữa, manh mối để điều tra cũng quá ít. Nếu là thật, miễn cưỡng có thể xếp vào mức giá cao cấp cấp C, tôi sẽ chiết khấu hai mươi phần trăm, anh có thể nhận được sáu mươi ba ngàn. Đó là đô la Mỹ, như anh đã nói."
"Vậy thì sau khi xác thực thì chuyển tiền là được." Chu Ly tiện tay đặt cuốn sách xuống bàn, giơ tay nhận ly nước chanh từ tay nhân viên phục vụ vừa tới, đặt xuống bàn trước mặt.
Đạt được chiết khấu hai mươi phần trăm, tâm trạng Phù Mệnh có vẻ không tệ: "Dường như lần nào gặp cậu cũng có chuyện tốt cả."
"Tôi nói này, anh thật sự cần tiền đến thế sao?" Chu Ly ngẩng mắt nhìn tên này: "Anh kiếm tiền đủ cho anh ăn chơi trác táng cả đời rồi chứ?"
Phù Mệnh chỉ cười cười, ngẩng đầu nhìn cảnh đường phố: "Có tiền, ai lại chê ít bao giờ?"
Chu Ly chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài: "Cái tên anh... Sớm muộn gì cũng vì tham tiền mà mất mạng thôi."
"Chưa biết chừng." Phù Mệnh bắt đầu cười ha hả, khiến mấy cặp tình nhân ở bàn gần đó nhìn với ánh mắt hơi khó chịu.
Hạ thấp giọng, Phù Mệnh cảm thán: "Thế là Triệu gia định bỏ cuộc sao? Huy động tài chính khổng lồ như vậy, ngầm điều động vô số mối quan hệ, khiến hậu trường Lý gia khó mà tự bảo vệ được, lại càng khiến huynh đệ Lý gia thê thảm không nỡ nhìn. Hiện tại toàn bộ 'kế hoạch thương mại' khó khăn lắm mới bắt đầu hoạt động, sắp sửa đè bẹp Lý gia... Lại đột nhiên rút tay. Thực sự đáng tiếc."
"Những thứ anh tiếc nuối thật khiến người ta khó chịu." Chu Ly nhìn hắn một cái: "Thương nhân chính là như vậy, khi phát hiện kiếm không ra tiền, hoặc lợi bất cập hại, họ sẽ chọn từ bỏ."
Mất đi hai dị năng giả được chiêu mộ đã đủ khiến Triệu gia đau điếng người, hiện tại Triệu Vũ An lại chết rồi, bóng ma mà Song Đầu Thứu để lại cũng đủ để khiến Triệu gia rung chuyển bất an dưới sự lục soát của 'Ban ngành liên quan'.
Có tiền thật sự rất quyền lực, thế nhưng muốn thôn tính Thượng Dương, cũng không phải chuyện ngày một ngày hai. Nếu Lý Tử Câm đã định gây khó dễ, bọn họ ít nhất phải tổn thất bảy mươi phần trăm tài chính mới có thể hoàn thành mục đích sau ba năm.
Đến lúc đó, các hoạt động về mặt chính sách đã sớm hoàn thành, những pháp lệnh liên quan được ban hành đã khiến mọi ánh mắt tập trung vào mảnh đất đô thị cận Trung Hải này, kế hoạch thương mại vốn dĩ chiếm hết tiên cơ cũng sẽ trở thành trò cười.
Trong đó những thứ li��n lụy rắc rối phức tạp, tổng hợp lại, đủ để viết một bản báo cáo phân tích mười vạn chữ, theo tiêu chuẩn quy định – mỗi trang khoảng 616 chữ, cộng thêm bìa ngoài thì ít nhất cần 164 trang.
Mà sức mạnh chính trị của 'Ban ngành liên quan' thì, chỉ cần một tờ công văn.
Tổng cộng một trăm sáu mươi lăm tờ công văn chất chứa những cái giá phải trả, cuối cùng hợp thành cái giá phải trả khiến Triệu gia lợi bất cập hại.
Chỉ là nhưng đằng sau đó, Chu Ly cảm giác dường như còn có một vài nguyên nhân khác đang ảnh hưởng, anh cố gắng tìm hiểu, thế nhưng lại không bắt được manh mối, chỉ đành bỏ qua.
"Thế nhưng nói đi nói lại, Triệu gia nếu có năng lực như thế, tại sao không động thủ khi Lý Hưng Thịnh còn sống?"
Chu Ly rốt cục nhớ tới cái vấn đề này.
Phù Mệnh nở nụ cười, châm điếu thuốc đang ngậm ở khóe miệng, anh ta tối hôm qua vừa điều tra toàn bộ câu chuyện này một lượt, cuối cùng nhận được đáp án có thể giải đáp nghi hoặc của Chu Ly từ một đại lý ở thủ đô.
Đạo lý rất đơn giản, khi Lý Hưng Thịnh còn sống, các chính sách khai phá liên quan vẫn chưa được quyết định kia mà... Triệu gia nếu có năng lực biết trước, đã sớm trở thành một Rothschild thứ hai rồi.
Nghe xong Phù Mệnh giải thích, Chu Ly không khỏi khẽ bật cười, bất đắc dĩ lắc đầu: rốt cuộc mình vẫn nghĩ mọi chuyện hơi phức tạp rồi.
Bất quá, còn có cuối cùng một chuyện hắn muốn tra rõ ràng.
Anh ngẩng đầu nhìn Phù Mệnh, chăm chú hỏi: "Luyện kim thuật sư nào ở trong nước có thể chữa trị 'Luyện Kim Vũ Trang', anh có thể giúp tôi liên hệ một chút được không?"
"Chữa trị?" Phù Mệnh ngẩng đầu nhìn hắn một cái: "'Giàn Hỏa' hỏng rồi sao?"
Nhớ lại bộ hài cốt của Giàn Hỏa trong chiếc rương đen dưới giường, Chu Ly thở dài: "Vỡ thành mấy trăm mảnh rồi."
"Đã vỡ thành như vậy, thì làm sao mà sửa được nữa?" Phù Mệnh không khỏi lắc đầu cảm thán: "Cậu nghĩ luyện kim vũ trang cứ ghép lại rồi dùng keo dán vào là xài được à?"
"Thôi được rồi, anh không cần nhắc nhở tôi hiện thực tàn khốc đến mức nào. Anh cứ nói có hay không thôi."
"Các xưởng luyện kim trong nước quả thật không ít, ít nhất cũng có năm sáu cái, trong đó những xưởng có tay nghề trác tuyệt như 'Long Uyên', nghe nói vẫn nắm giữ mười sáu phù văn cao cấp nhất kia mà, thế nhưng..."
Phù Mệnh dừng lại một lát: "'Giàn Hỏa' là thành phẩm của xưởng 'MASTER', dùng chính là mạch luyện kim và phù văn độc đáo của họ. Nếu đã hỏng bét đến mức này, thì e rằng chỉ có họ mới sửa được."
Hắn đồng tình nhìn Chu Ly: "Cậu có thể đi một chuyến Thụy Sĩ sao? Tiện thể nhắc nhở cậu, nếu hỏng đến mức độ đó, chi phí để sửa chữa còn cao hơn mua một cái mới. Với chi phí của một luyện kim vũ trang thượng hạng như Giàn Hỏa, tôi không cần nhắc nhở anh nữa chứ?"
Kỳ vọng trong lòng Chu Ly lại một lần nữa bị hiện thực tàn khốc dập tắt, anh chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Vậy tôi cứ về nhà lấy keo dán lại làm kỷ niệm là được rồi."
"Trời không tuyệt đường người, đừng bỏ cuộc chứ. Đầu năm sau, hội giao lưu 'Thái Nhất Chi Hoàn' do nhiều bên tổ chức sẽ diễn ra ở Trung Hải, đến lúc đó anh cứ đến thử vận may, biết đâu còn có hy vọng."
"Cảm ơn lời chúc tốt đẹp của anh." Chu Ly bưng ly nước chanh vẫn chưa động đến đứng lên, hơi bất đắc dĩ cười cười: "Tôi phải đi trước đây, cô bé đang đợi đến sốt ruột rồi."
Mới vừa đi hai bước, anh như thể vừa sực nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói với Phù Mệnh, người lại lần nữa cầm lấy cuốn sách giáo khoa: "Đúng rồi, cuốn trong tay anh là bản mới. Thế nhưng đối với người mới học ngữ pháp mà nói, bản cũ sẽ tốt hơn một chút."
"Cái gì? Bản cũ?" Ánh mắt đắc ý của Phù Mệnh đột nhiên khựng lại: "Bản cũ nào cơ? Này, đừng đi chứ... Này! Này!"
Sau khi nói xong, Chu Ly lại một lần nữa bỏ lại Phù Mệnh với vẻ mặt đầy nghi hoặc mà rời đi – giúp người là niềm vui, tiện thể khiến người ta nghẹn họng, khiến tâm trạng của anh cũng thoải mái hơn không ít.
"Sao lâu vậy? Chậm quá."
Cách đó không xa, Lô Nhược Thủy đang đợi đến hơi sốt ruột oán giận, xem ra lần này cuộc chiến với máy gắp búp bê cũng kết thúc bằng thất bại rồi.
"Xin lỗi, có vài lời muốn nói với một người bạn. Đây là quà xin lỗi cho em." Chu Ly cười cười, đặt ly nước chanh vào tay Lô Nhược Thủy.
"Đi thôi, giờ đi đâu tiếp?" Chu Ly hỏi.
Theo thói quen kéo tay Chu Ly, Lô Nhược Thủy bước về phía trước, trên mặt lại lần nữa nở nụ cười: "Đi thẳng phía trước, nghe nói hôm nay Giáng sinh có giảm giá."
Bị Lô Nhược Thủy lôi kéo, Chu Ly lười biếng đi theo phía sau, nhưng trên mặt vẫn mang theo nụ cười, để mặc cô bé đã mong chờ từ lâu kéo mình đi về phía trước.
"Đi chậm một chút, đi chậm một chút, trung tâm thương mại cũng sẽ không mọc chân mà chạy mất đâu."
Nghe được tiếng nói của hắn, trong nụ cười của Lô Nhược Thủy nhưng mơ hồ có chút thất vọng.
Chu Ly, ý nghĩ của con gái, tại sao anh lúc nào cũng không hiểu vậy?
Điều em sợ sẽ chạy mất không phải trung tâm thương mại... Mà là anh đó. Bản chỉnh sửa văn phong này là sản phẩm trí tuệ của truyen.free, không được tự ý sao chép.