(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 4: A ! Có tiền !
Trong phòng ăn của Nhật Nguyệt, một bàn thịnh soạn đang nghi ngút khói trên chiếc bàn ăn dài kiểu quý tộc.
Trái với sự đồ sộ của lượng thức ăn, chỉ có hai người ngồi đó.
Một cô bé mười ba tuổi với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo, mặc trang phục gothic loli tông đen đỏ, trông không khác gì một con búp bê cỡ lớn. Đó chính là Lâm Vân Tiên – em vợ của Thiên Dạ.
Người còn lại cũng lãnh đạm không kém, khuôn mặt có đến bảy phần giống Vân Tiên nhưng lại trưởng thành hơn một phần và bớt đi nét trẻ con. Mái tóc đen thẳng dài mềm mượt như trong quảng cáo Sunsilk, khoác lên mình bộ kimono đen họa tiết hoa sen, cô như một tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.
Cô là Lâm Kim Vân, vị hôn thê cao quý của Thiên Dạ.
Cả hai đang tao nhã dùng bữa, im lặng không nói một lời.
"Thế hắn ta đâu rồi?"
Người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng là Kim Vân.
“Ai?” Vân Tiên đáp cụt lủn.
“Em biết chị đang nói tới ai mà, vị hôn phu ‘phế phẩm’ của chị ấy.”
“Đuổi đi rồi!”
“Ồ? Em biết hôm nay chị về nên cố tình đuổi hắn đi sao?”
“Chị suy nghĩ nhiều rồi. Chỉ là hắn ta làm em tức giận thôi.”
“Tức giận? Em ư? Đừng đùa chứ! Xem ra em vẫn quyết tâm đối nghịch với chị, vẫn muốn bảo vệ thứ phế phẩm đó hả?”
Kim Vân cười nhạt, không bận tâm đến sự lạnh lùng của em gái. Vừa nói, cô vừa nở một nụ cười trên môi, nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống cùng nụ cười đó.
“Hắn ta chỉ là một kẻ tầm thường, chị không cần phải bận tâm đến vậy đâu. Dù sao hắn cũng làm rất tốt vai trò vị hôn phu bù nhìn của mình rồi. Chị không thể để hắn yên ổn sao?”
“Vân Tiên, chị không cần những công cụ không nằm trong tầm kiểm soát của mình đâu, dù chỉ là một con sâu kiến cũng không được.”
“Kim Vân, chị thật sự đáng sợ đấy, theo nhiều nghĩa.”
“Vậy em có định giao hắn cho chị không?”
“Em đã hứa với ông rồi, sẽ không để hắn xảy ra chuyện. Em sẽ ngăn chị. Giỏi thì cứ cướp hắn từ tay em đi.”
Lạnh lùng, Vân Tiên đứng lên nhìn thẳng vào Kim Vân.
“Ồ! Cuối cùng em vẫn muốn đối mặt với chị à? Em chắc chứ?”
Im lặng không có câu trả lời, nhưng vẻ mặt của Vân Tiên đã thể hiện rõ điều đó.
“Em đã quên sao? Rằng em chưa bao giờ thắng chị trong bất cứ trò chơi nào…”
Kim Vân cũng từ tốn đứng lên, nụ cười trên môi chưa từng biến mất, nhưng giọng nói của cô lại khiến người nghe phải rét lạnh cả người.
“Đùng!”
Âm thanh khởi đầu cho cuộc chiến của hai chị em vang lên từ phía Kim Vân. Làn khói trắng lan tỏa, nhiệt độ xung quanh hạ thấp cực nhanh, căn phòng giờ đây hoàn toàn băng kết.
Không hề kém cạnh, một cuồng phong rít gào lấy Vân Tiên làm trung tâm, điên cuồng tàn phá xung quanh.
Các bức tường rung lên vì khí thế của hai người, nhưng rồi những hoa văn trang trí chợt sáng lên và các bức tường lại ổn định.
Đây không chỉ là hoa văn trang trí cho đẹp, mà có vẻ là một loại pháp trận nào đó.
“Tới đây Vân Tiên, cho chị thấy những năm qua em đã tiến bộ thế nào.”
Kim Vân vừa lấy tay áo che miệng cười vừa khiêu khích. Vân Tiên đáp trả bằng hành động, cô bé lao thẳng về phía chị mình như một viên đạn pháo…
Trong phòng ăn của Nhật Nguyệt, băng tuyết và cuồng phong đang giao tranh dữ dội giữa hai chị em vì một thiếu niên, nhưng người ngoài chẳng hề hay biết. Trong mắt họ, Nhật Nguyệt vẫn tĩnh lặng như mọi ngày.
Trước cổng Nhật Nguyệt, người thiếu niên gây ra cuộc chiến ấy đang nhàn nhã tiến vào.
Khác với mọi ngày, cổng chính Nhật Nguyệt hôm nay có một nữ hầu đang đứng đó, cứ như thể đang chờ ai đó. Tất nhiên, Thiên Dạ không nghĩ rằng mình lại được chào đón đến mức phải có người ra tiếp đón như vậy tại nơi này.
Thế nên, hắn cứ thế nhàn nhã đi thẳng vào bên trong.
Nhưng ngay lúc Thiên Dạ định đẩy cổng bước vào, nữ hầu lại đột nhiên đưa tay ngăn lại.
“Có việc?”
Dừng chân, Thiên Dạ thản nhiên hỏi.
“Lệnh từ Vân Tiên tiểu thư, người dặn rằng hôm nay không cho phép người tiến vào Nhật Nguyệt nửa bước. Nên vui lòng quay người ra khỏi đây.”
“Cái…”
Thiên Dạ sững người trong chốc lát, nhưng rồi cũng quay lưng bỏ đi. Nếu đã không được chào đón thì cũng không nên mạnh mẽ xông vào làm gì cho mất mặt.
“Hừm, xem ra hôm nay con búp bê đó có sự cố không muốn mình dây vào.”
Vừa đi, hắn vừa suy ngẫm. Còn về sự cố gì? Kệ đi! Đó là chuyện của người khác. Nếu đã không định nói cho hắn, không quan tâm tới việc hắn sẽ nghĩ thế nào, thì tại sao hắn phải tự mình tìm hiểu?
Thiên Dạ – còn không có hứng thú đến mức đó.
“Ọt… ọt…”
Bị kéo khỏi dòng suy nghĩ bởi tiếng bụng réo, Thiên Dạ sờ lên bụng.
“Phải ha, mình chưa ăn gì cũng phải vài ngày rồi…”
Cho dù có mạnh mẽ thế nào, hắn vẫn luôn cần ăn uống, có lẽ là do sở thích, cũng có thể là do thói quen. Và hiện tại thì hắn đang cảm thấy rất muốn ăn, nói cách khác, hắn đang thèm…
“Haizz… Không còn một đồng phải làm sao đây?”
Thiên Dạ thở dài. Lẽ ra, việc bỏ tiền ra để ăn bữa sáng đối với hắn trước đây không phải là vấn đề gì. Vấn đề là hiện tại hắn đã để cái ví trong đống đồ đạc cũ ở Nhật Nguyệt vào tối hôm qua rồi. Hiện tại, ngoài cái mạng ra, hắn chẳng còn gì khác.
À, còn một cây linh thảo trong túi quần, nhưng hắn không nghĩ thứ này giúp được gì vào những lúc thế này. Hắn có thể đem bán, nhưng chưa nói đến việc mấy hiệu thuốc có biết hàng hay không, dù có biết đi nữa thì cũng sẽ kéo theo một số phiền phức không hay ho gì nếu bán nó đi.
“Haizz…!”
Tiếng thở dài bất chợt tuôn ra lần nữa. Thiên Dạ rảo bước nặng nề, lê theo cái bụng đói. Bất chợt, hắn va phải ai đó. Cú va chạm không mạnh lắm, nhưng người nọ bỗng ngã lăn ra đất, ôm lấy tay và la oai oái.
“Trời ơi, gãy tay tao rồi! Đau quá á á á!”
“Trời ơi, đại ca có sao không?”
“Thằng kia, mày làm gãy tay đại ca bọn tao rồi bỏ đi như vậy hả?”
“Phải đó, đền tiền thuốc men đi!”
“Không bỏ ra thì mày không được đi.”
“Mày cố tình phải không? Gan cũng lớn lắm, đi theo bọn tao mau!”
Bỗng nhiên từ đâu xuất hiện dăm ba thằng tóc nhuộm đủ màu, dáng vẻ tiêu chuẩn côn đồ, chỉ tay về hắn vừa la om sòm vừa bao vây.
“À?”
Nhìn đám người xung quanh mình, Thiên Dạ hơi ngạc nhiên. Thời đại nào rồi mà còn chơi kiểu ăn vạ này? Mặc dù nghĩ thế nhưng hắn vẫn đi theo, bởi lẽ tự nhiên lại có người đến dâng tiền đúng lúc hắn cần kia mà.
Khóe miệng Thiên Dạ cong lên, tạo thành một biểu cảm tựa như đang cười, dù không rõ hắn có thật sự cười hay không.
Truyện được tái tạo văn phong độc đáo bởi truyen.free, nơi những câu chuyện thêm phần bay bổng.