(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 15: Định Nhan Đan !
Nhật Nguyệt
Sáng sớm, Thiên Dạ lười biếng ngồi trên ghế sofa, tay cầm điều khiển tivi liên tục chuyển kênh. Sau khi lướt qua hơn chục kênh, hắn quăng điều khiển sang một bên, tay sờ cằm suy ngẫm.
"Tối qua động tĩnh lớn tới vậy mà tivi không hề đưa chút tin tức nào. Xem ra là bị bưng bít rồi."
Hắn ngả người ra ghế sofa, từ từ nhắm hai mắt lại.
"Nè, tên kia!"
Tiếng gọi lớn khiến Thiên Dạ chán nản mở mắt. Phía sau hắn, Vân Tiên và Kim Vân sát cánh đứng đó, ánh mắt cả hai đều nghiêm túc xen lẫn nghi vấn.
"Ngươi có chịu nói hay không?"
Kim Vân bước lên trước, nhìn hắn chằm chằm chất vấn.
"Nói cái gì hả?"
Thiên Dạ ngồi dậy, nhàn nhạt liếc qua bốn thiếu nữ trước mặt.
"Ngươi biết rõ ta đang hỏi ngươi cái gì!"
Kim Vân bực tức nói.
"Ngươi không nói thì làm sao ta biết mình cần phải nói cái gì?"
Điềm nhiên bóc một viên kẹo cho vào miệng, Thiên Dạ hỏi ngược lại.
Dường như bị chọc tức không nhẹ, Kim Vân giậm chân một cái, nhưng cô cố gắng kiềm chế việc lao lên ăn thua đủ với Thiên Dạ một trận. Cô chỉ vào bể cá chứa đầy những viên kẹo vàng đặt trên bàn.
"Đây là thứ gì?"
Kim Vân nghiêm túc hỏi lại lần nữa.
"Kẹo."
Nhưng đáp lại cô chỉ là một từ cụt lủn, khiến người nghe cụt hứng. Thấy chị mình sắp bùng nổ, Vân Tiên tiến đến kéo tay Kim Vân lại, đoạn cô cũng nói:
"Chúng ta không đùa đâu, đây là chuyện hoàn toàn nghiêm túc đấy."
"Ta cần thi���t phải đùa với các người ư? Với ta, chúng chỉ là mấy viên kẹo không hơn."
Thở dài, Vân Tiên đành nói lảng sang chuyện khác.
"Vậy chúng từ đâu mà ra?"
"Tự làm."
"..."
"Được rồi, nếu như ngươi không muốn nói thì thôi vậy. Chúng ta làm một giao dịch đi."
Nghĩ rằng Thiên Dạ muốn che giấu lai lịch của thứ này, Vân Tiên cũng chẳng đào sâu hơn mà đưa ra một đề nghị cho Thiên Dạ.
"Giao dịch?"
"Phải, giao dịch. Bán những thứ này cho ta, giá cả tùy ngươi định đoạt."
"Ngươi muốn ta bán thứ này cho ngươi?"
Thiên Dạ chỉ vào bể cá trên bàn và hỏi. Vân Tiên nhẹ gật đầu. Thứ thuốc có khả năng đánh thức và thậm chí tăng cường sức mạnh cho con người, nếu nói cô không động tâm thì là giả dối. Vân Tiên tin rằng, ngay cả kẻ đứng đầu nhà họ Lâm nếu biết đến sự tồn tại của thứ này cũng sẽ bất chấp mọi thứ để đoạt lấy.
Tất nhiên, nếu biết kẻ sở hữu nó chỉ là một thiếu niên, hắn sẽ không đơn giản mà giao dịch sòng phẳng như cách cô và Kim Vân đang làm, bởi lẽ, trong thế giới này, kẻ yếu không có tiếng nói.
"Nếu các ngươi muốn thì cứ tự ý sử dụng đi. Với ta, chúng cũng không quan trọng đến mức không có không được..."
"Ngươi nói thật?"
"Tất nhiên, nhưng cũng không hẳn là ta cho không. Ta có vài điều kiện."
"Ngươi cứ nói, nếu có thể chúng ta sẽ tuyệt đối đáp ứng."
Lần này đáp lời Thiên Dạ là Kim Vân. Thứ thuốc này đối với các cô thực sự là rất cần thiết. Để chống lại số phận bị biến thành món đồ trong tay kẻ khác, thành món hàng phục vụ lợi ích của nhà họ Lâm, Kim Vân và Vân Tiên cần phải mạnh mẽ hơn. Nếu cả hai đủ mạnh, cô tin chắc nhà họ Lâm sẽ không thể bắt ép họ nữa, bởi khi đó giá trị của họ sẽ không còn là một món hàng có thể tùy ý vứt bỏ.
Và những viên thuốc trước mắt cô chính là tia hy vọng lẻ loi cho việc đó.
"Thứ nhất, ta cần một cái thẻ tín dụng. Ta cũng không muốn mỗi lần cần mua gì cũng phải gọi người đến thanh toán..."
"Thứ hai là gì?"
"Chưa nghĩ ra, để sau vậy!"
"Hả?"
Kim Vân không ngờ điều kiện của Thiên Dạ chỉ đơn giản như vậy.
"Lẽ nào hắn không biết ý nghĩa to lớn của những viên thuốc có khả năng đánh thức năng lực và tăng cường sức mạnh đối với người khác hay sao? Chắc chắn là vậy rồi."
"Cũng tốt. Giữ thứ quan trọng và trân quý như vậy bên người cũng chẳng phải chuyện hay. Nếu bị kẻ khác biết được, nó có thể gây nguy hiểm cho chính hắn. Đây, ngươi cứ dùng thứ này!"
Vân Tiên nói rồi đưa ra một tấm thẻ màu trắng cho Thiên Dạ. Sau đó, cô và Kim Vân cẩn thận lấy ra từng viên từ bể cá đặt vào trong một chiếc hộp gấm.
Nhận lấy tấm thẻ từ tay Vân Tiên, Thiên Dạ đút nó vào túi áo.
Thật ra, hắn không hề hào phóng như vậy, cũng không phải là hắn không nghĩ tới giá trị của những viên "kẹo" ấy đối với thế giới đang dần khôi phục này. Dù với hắn, nó chỉ là kẹo, nhưng so với những người thường như Vân Tiên hay Kim Vân, chúng chẳng khác nào thần dược.
Cũng đúng thôi, dù sao chúng cũng được tạo ra từ Bạch Thuần Thảo và Lam Vị Thạch. Bản thân chúng đã chứa một lượng năng lượng khổng lồ. Dù với hắn, lượng năng lượng đó chẳng khác gì giọt nước so với đại dương bao la. Nhưng hai cô bé đối với hắn căn bản không thể so sánh cùng cấp độ.
Với họ, năng lượng trong mỗi viên vẫn là rất lớn. Chẳng qua là vì hắn vừa nhớ ra rằng nếu hắn chỉ muốn kẹo thì chỉ cần mật ong thôi cũng đủ rồi.
Nguyên bản, thứ thuốc kia chỉ cần Lam Vị Thạch và Bạch Thuần Thảo. Việc thêm mật ong vào là do trước đây hắn rảnh rỗi nghĩ ra mà ném vào công thức thôi.
Hôm qua, do ký ức còn khá mơ hồ nên hắn cứ ngỡ đó là công thức thật, nhưng "Không phải!" – cái tôi của hắn trước đây đã phán.
Nhân tiện thì thứ thuốc được làm ra từ Lam Vị Thạch và Bạch Thuần Thảo kia tên là Định Nhan Đan. Công dụng của nó một phần là loại bỏ tạp chất trong cơ thể, một phần là tăng cường năng lượng.
Nhưng những công dụng đó khá nhỏ bé. Công dụng lớn nhất của nó là giữ nguyên hình dạng của người sử dụng kể từ thời điểm uống vào. Đó cũng là lý do tên của nó là Định Nhan.
Liếc nhìn cơ thể 13 tuổi của Vân Tiên và cơ thể thiếu nữ 16 tuổi của Kim Vân, Thiên Dạ sờ cằm thầm nghĩ.
"Có nên nói cho hai con bé này bi���t là kể từ bây giờ chúng nó đách thể nào lớn thêm được nữa không? Mà kệ đi, việc gì mình phải nói chứ!"
Hoàn tất việc chuyển Định Nhan Đan từ bể cá vào hộp gấm, Vân Tiên và Kim Vân cẩn thận đóng nắp hộp lại rồi đứng lên.
"521 viên."
Vân Tiên lẩm bẩm. Nếu phải chia đều cho cô và Kim Vân thì mỗi người sẽ có 260 viên, thừa một viên.
"Chúng ta nên chia làm 4 phần."
Ngẫm nghĩ một lúc, Kim Vân nói.
"4 phần?"
"Phải. Còn Hà Linh và Phương Anh nữa. Bọn họ mạnh lên cũng là lợi thế lớn cho chúng ta mà."
"À, phải rồi, chị nhắc em mới nhớ."
"Nếu các người muốn mạnh hơn thì ta có cách đấy."
Trong lúc Vân Tiên và Kim Vân đang nghĩ xem phải phân chia thế nào thì Thiên Dạ lười biếng lên tiếng cắt ngang hai người.
"Ngươi có cách?"
Kim Vân nghi hoặc hỏi, Vân Tiên cũng dùng ánh mắt nghi vấn nhìn hắn.
"Cách thì có, nhưng hiện tại thì chưa làm được."
"Cách gì?"
"Hoặc là tìm nơi nào có dòng chảy năng lượng đi qua thì chuyển đến đó mà sống, hoặc đơn giản hơn là lập một pháp trận tập trung năng lượng phân tán trong không gian."
"Nói thì dễ, nhưng làm sao chúng ta biết được nơi nào có dòng chảy năng lượng đi qua đây? Vả lại, pháp trận cũng đâu phải muốn lập là lập được."
Nghe phương pháp của Thiên Dạ, Kim Vân chỉ có thể chán nản lắc đầu.
"Nếu các ngươi định tìm nơi có dòng chảy năng lượng thì ta chịu. Ta khá thích cái Nhật Nguyệt này nên không định dời đi nơi khác. Còn nếu các ngươi định lập một pháp trận thì ta có thể giúp."
"Ngươi biết lập pháp trận?"
Bản quyền dịch thuật của đoạn văn này thuộc về truyen.free.