Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thiên Dạ - Chương 11: Chân Long giáng thế !

Gần trưa, nằm mãi trong phòng cũng đâm ra chán, Thiên Dạ quyết định sử dụng Lam Vị Thạch và Bạch Thuần Thảo vì hiện tại chẳng có việc gì khác để làm.

Hắn xuống phòng bếp để tìm thêm nguyên liệu thì bắt gặp Hà Linh đang chuẩn bị thức ăn trưa.

Cũng may, khỏi mất công tự tìm.

"Hà Linh." Thiên Dạ lên tiếng gọi.

"Có việc gì không thưa cậu chủ?"

Hà Linh dừng tay mỉm cười hỏi.

"Cậu chủ sao? Ta không nhớ cô từng lễ phép với ta đến thế... thôi bỏ qua. Nhật Nguyệt có mật ong không?"

Bỏ qua sự bất thường trong cách Hà Linh gọi mình, Thiên Dạ hỏi cô.

"Mật ong ư? Có một ít nhưng cậu chủ cần làm gì?"

"Chỉ là đồ ăn vặt thôi, cô không cần để ý. Một ít là khoảng bao nhiêu?"

Thiên Dạ đang suy ngẫm xem có nên làm món khác không, vì nếu chỉ có một ít mật ong thì có vẻ còn chẳng đủ hắn nhét kẽ răng.

"Em không nhớ rõ, nhưng chắc còn khoảng năm mươi lít ạ!"

"Vãi cả ít! Các người dùng để tắm hay gì à?"

Hà Linh mỉm cười không nói.

"Thật luôn? Không đùa chứ?"

"Thế anh định làm gì?"

Nhìn Thiên Dạ lấy ra một hòn đá màu lam ngọc và một bụi cỏ, Hà Linh hiếu kỳ hỏi.

"Nói rồi mà. Chỉ là đồ ăn vặt thôi. Lát nữa làm xong, ta sẽ cho cô nếm thử chút."

Dứt lời, Thiên Dạ vỗ vào thùng mật ong trước mặt. Chuyện không tưởng đã xảy ra trước mắt Hà Linh: bất chấp mọi quy luật vật lý, chất lỏng vàng óng kia liền bay lên và lơ lửng giữa không trung.

Tiếp đó, từ tay Thiên Dạ, một ngọn lửa yêu dị màu tím bùng lên, bao bọc lấy khối mật ong kia. Tay còn lại hắn nắm lấy viên đá màu lam ngọc, và ngọn lửa tím tương tự cũng bùng lên từ đó.

Bằng mắt thường có thể nhìn thấy hòn đá kia nhanh chóng tan chảy thành chất lỏng lơ lửng giữa không trung. Điều kỳ lạ là mặc dù lửa cháy lớn như thế, nhưng Hà Linh lại không hề cảm thấy nhiệt độ, cứ như thể ngọn lửa tím đó chỉ là ảo ảnh.

Vươn tay ra, Hà Linh định chạm vào thử.

"Thật đáng kinh ngạc, cậu chủ đã làm thế nào vậy?"

"Không muốn mất cánh tay thì đừng chạm vào!"

Nhưng trước khi tay cô chạm vào ngọn lửa kia, Thiên Dạ đã lên tiếng ngăn lại. Hà Linh rụt rè thu tay lại, nhưng trong lòng cô ngập tràn hiếu kỳ và sự khó hiểu.

Đây thật sự là kẻ nhu nhược và kém cỏi trước đây sao?

Thật sự là cùng một người ư?

Nhìn thế nào cũng không giống!

Khi hòn đá đã hoàn toàn tan chảy, Thiên Dạ nâng hai tay ép vào nhau. Hai thứ chất lỏng, một lớn một nhỏ, một vàng một xanh, dần dần sát hợp vào nhau. Nhưng cứ như thể dầu với nước, chúng chỉ tạo thành một hỗn hợp hai màu chứ không hòa tan vào nhau thành dung dịch.

"Chúng không dung hợp."

Th���y hiện trạng như vậy, Hà Linh buột miệng thốt lên.

"Tất nhiên rồi. Hai loại vật chất mang thuộc tính khác nhau mà dung hòa được thì mới có vấn đề đấy chứ. Vậy nên mới cần thứ này!"

Hắn ném bụi Bạch Thuần Thảo vào hỗn hợp kia. Rất nhanh, nó bị hòa tan, trở thành loại chất lỏng thứ ba.

"Lúc này đây!"

Thiên Dạ đưa tay vào giữa hỗn hợp ba loại chất lỏng kia, rồi bắt đầu khuấy lên, tốc độ càng lúc càng nhanh. Ba loại chất lỏng, dưới tác động xoắn ốc và ngọn lửa yêu dị kia, dần dần hợp nhất.

"Hà Linh, nhờ một chút, lấy giúp ta một cái bình thủy tinh hơi to một chút."

Nghe Thiên Dạ nói, Hà Linh lập tức mang ra một cái bể cá cảnh rồi đặt bên cạnh hắn.

"Cái này được không?"

Mắt Thiên Dạ giật giật, nhưng rồi cũng đành kệ.

"Miễn sạch sẽ thì không sao."

Rồi hắn siết chặt nắm tay lại, đấm vào vòng xoắn ốc khiến nó vỡ nát, văng ra khắp nơi. Nhưng chúng cũng không rơi xuống mà vẫn tiếp tục lơ lửng giữa không trung cùng ánh lửa tím chập chờn yêu dị.

"Coi như tạm được rồi. Thu lại đi!"

Như có một lực khống chế kỳ lạ nào đó, những đốm sáng đang bay kia, sau câu nói của Thiên Dạ, vội vã lao vào cái bể cá cảnh bên cạnh hắn. Ánh sáng lóe lên làm rực sáng cả căn bếp trong khoảnh khắc, rồi tan đi.

Chỉ còn lại đó chiếc bể cá chứa đầy những viên tròn màu nhũ vàng óng ánh, tựa mật ong, với kích cỡ khoảng chừng những viên bi ve.

"Đây là gì vậy? Thật đẹp!"

Hà Linh cảm thán.

"Ta nói ba lần rồi! Đồ ăn vặt."

Thiên Dạ híp mắt nói, "Con nhỏ này rốt cuộc có nghe hắn nói gì không đây?" Cúi người cầm lên một viên tròn, ném nó cho Hà Linh.

"Như đã nói, cho ngươi đấy, nếm thử đi!"

Rồi xách bể cá rời khỏi phòng bếp. Hà Linh hơi do dự, rồi cũng ném viên tròn vào miệng mình.

Lập tức, vị ngọt tràn ngập đầu lưỡi. Cảm giác khoan khoái như có một dòng nước ấm đang chảy trong từng mạch máu của cô. Tâm hồn thư thái, dễ chịu tới mức như đang bay bổng.

Nhưng rồi dòng nước ấm ấy càng lúc càng nóng ran, tới mức Hà Linh cảm thấy như cả cơ thể mình đang bốc cháy.

À không, cô bé đang cháy thật.

Bùm!

Một tiếng nổ thật lớn được tạo ra vì sự chênh lệch áp suất và nhiệt độ. Lấy Hà Linh làm tâm, ngọn lửa đang khuếch đại, nhiệt độ không ngừng tăng cao.

Vừa bước một chân khỏi phòng bếp, tiếng nổ xảy ra khiến Thiên Dạ quay đầu lại. Chứng kiến chuyện xảy ra, hắn một mặt ngỡ ngàng.

"Chân long giáng thế?"

Thiên Dạ không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn chỉ cho Hà Linh viên kẹo ăn vặt thôi mà. Hoặc ít nhất với hắn thì đó chỉ là kẹo.

Tại sảnh lớn, Kim Vân và Vân Tiên đang ngồi đối diện nhau. Phương Anh – nữ hầu còn lại của Nhật Nguyệt – đang đứng hầu bên cạnh.

"Chuyện quan trọng mà tên đó nói tới lúc sáng là gì?" Vân Tiên hỏi.

"Theo nguồn tin của chị, vài hôm trước có người vô tình phát hiện ba dị quả. Người đó hiếu kỳ ăn một quả thì lập tức thức tỉnh năng lực. Nên khi nhận được tin, chị lập tức tới đó, hòng muốn mua hai dị quả còn lại, biết đâu nó có thể giúp chúng ta tăng cường khả năng siêu năng lực của mình. Nhưng..."

"Nhưng...?"

"Đáng tiếc, chị tới chậm, nó đã bị kẻ khác chiếm mất rồi, cả người lẫn dị quả."

"Là tập đoàn Thiên Lang?"

"Không sai. Lẽ ra chị mời tên đó tới là định mua lại hai dị quả kia, nhưng hắn từ chối vì đó đã là mặt hàng trong buổi đấu giá ở chợ đen năm ngày sau. Muốn vào cửa phải có vé, và hắn dùng cơ hội này ��ịnh kéo gần khoảng cách giữa chị và hắn. Đúng lúc đó thì em và tên kia về tới."

"Vậy chị định bỏ qua cơ hội này ư?"

"Bỏ qua thì bỏ qua thôi, còn hơn là bị một con ruồi nhơ bẩn làm phiền. Chỉ việc phải nhìn gương mặt giả dối của hắn cũng suýt làm chị buồn nôn..."

Bùm! Một tiếng nổ lớn cắt ngang lời Kim Vân. Ba người nhìn nhau nghi hoặc, rồi lập tức chạy đến nơi phát ra âm thanh.

"Chuyện gì xảy ra?"

"Âm thanh hình như từ phía bếp."

"Nổ bình ga ư?"

Đến nơi, cả ba mở trừng mắt ngạc nhiên vì cảnh tượng trước mắt.

Trước cửa phòng bếp, Thiên Dạ đang ôm bể cá chứa gì đó, một mặt ngỡ ngàng nhìn vào giữa phòng. Còn bên trong, lúc này đã là một hỏa ngục. Giữa ngọn lửa khủng khiếp đó, Hà Linh đang rực cháy. Vân Tiên lập tức rút bớt không khí trong phòng, giảm lượng oxy để làm dịu bớt ngọn lửa. Kim Vân thì phóng xuất luồng hơi lạnh, dập tắt lửa bao trùm Hà Linh.

Thiên Dạ cũng cởi áo khoác, tiến lên đắp lên người hầu nữ đang trần truồng vì quần áo đã bị lửa thiêu rụi.

"Cô bé không sao chứ?"

Nhìn Hà Linh an giấc trên giường, Kim Vân quan tâm hỏi.

Dù sao bọn họ cũng cùng nhau lớn lên, nên gọi là bạn từ nhỏ cũng chẳng sai chút nào.

"Không sao, chỉ là ngủ mà thôi. Có lẽ Hà Linh chị ấy đã thức tỉnh rồi, nhưng vì cái gì?"

"Thức tỉnh dù sao cũng là một chuyện tốt, nguyên nhân chúng ta có thể từ từ tìm hiểu. Hiện tại, tình trạng sức khỏe của Hà Linh quan trọng hơn."

Phiên bản dịch này thuộc sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free