Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thập Phương Vô Địch - Chương 9: Tham Quan

Thanh kiếm cùn của Trầm Vân, sau khi tung đại chiêu, liền rung lên bần bật rồi vỡ vụn thành từng mảnh, dường như không chịu nổi sức công phá. Thở dài, Trầm Vân vứt kiếm đi.

“Hừm, chỉ là mấy quyển võ học phổ thông, làm sao ngăn cản được con đường cường giả của tiểu gia ta chứ.”

Nói đoạn, hắn chắp tay sau lưng ngắm mặt trời lặn, ra vẻ một ông cụ non.

“Thập Tứ, đi về ăn cơm.”

Từ xa, tiếng Thập Tam gọi vọng lại. Y vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm, vẻ mặt không giấu được sự sốt ruột: “Thằng này càng ngày càng giống ông cụ non.”

“Ta tới!” Trầm Vân đáp.

Cứ thế, cuộc sống yên ả trôi qua. Tám năm thoắt cái đã qua, Thập Tam nhờ sự “dạy dỗ” cẩn thận của Trầm Vân mà thi đỗ tú tài, được trở về nhậm chức quan gia thay cha ở Vân La trấn. Còn Bao Bất Đồng, tuổi già sức yếu, cũng đã về hưu, mua một căn nhà trong trấn để dưỡng già cùng Di nương.

Trầm Vân thì theo Thập Tam làm thư ký, cũng coi như có tiền đồ. Sau khi nhậm chức, Thập Tam tuy tâm địa không độc ác nhưng lại vô cùng tham lam, đúng là một tham quan điển hình, bất cứ thứ gì cũng nhận. Bởi vậy, Bao Long Tinh, Bao đại nhân, được dân làng đồn xa trăm dặm là một tham quan chính hiệu. Trầm Vân bèn lắc đầu ngao ngán, không hiểu sao anh mình lại tham lam đến vậy, nhưng nghĩ lại, hắn cũng thích tiền mà. Thập Tam kiếm được tiền, thỉnh thoảng cũng chia cho hắn một ít, nào gà quay, heo quay thì chẳng thiếu món gì.

Sau tám năm khổ luyện võ nghệ, Trầm Vân nay đã mười tám tuổi, luyện thành một thân bản lĩnh. Thế nhưng, buồn cười thay, Vân La trấn, nơi chim không thèm ị này, lại chẳng có võ giả nào đi ngang qua. Hắn cũng chẳng có cơ hội giao đấu, càng không biết mình thuộc đẳng cấp nào trong xã hội võ giả.

Vào một ngày đẹp trời, sáng sớm tiếng chim hót lanh lảnh, thì tại nha môn bỗng vang lên tiếng trống báo án.

Tiếng trống dồn dập khiến tro bụi trên công đường bay tứ tán, tấm biển hiệu Công Đường Vân La trấn cũng rung lên bần bật, như sắp đổ sập.

Đám quan binh Vân La trấn chạy ùa ra như kiến vỡ tổ. Trầm Vân cũng trong số đó, vừa đến đại sảnh đã quát lớn:

“Kẻ nào đánh trống vậy?”

Trước mặt Trầm Vân là một thanh niên tướng mạo anh tuấn, ánh mắt sắc bén pha chút tà dị. Hắn mặc một chiếc áo bằng gấm vóc loại thượng hạng, tay cầm cây quạt không ngừng phe phẩy, cốt để tránh bụi bẩn từ nha môn bám vào người.

Khi nhìn thấy đám quan binh và một thư ký chạy ra, hắn mới ngừng đánh trống, cất giọng mỉa mai:

“Trống thì cũ, bảng hiệu mục nát, nha môn toàn tro bụi.”

“Kêu quan gia của các người ra đây!”

“Dám lớn lối như vậy? Dám sỉ nhục quan gia chúng ta ư?” Trầm Vân tức đến nổ đom đóm mắt. Đang nằm ngủ một giấc ngon lành thì bị tên này đánh thức, hắn vén tay áo lên định cho tên tiểu tử không biết trời cao đất dày kia một bài học. Đúng lúc ấy, hắn thấy một đám người khác tiến vào công đường, giải theo một người đàn ông và một người đàn bà bị trói. Kẻ dẫn đầu ăn mặc sạch sẽ, quần áo tươm tất, nhìn đích thị là nhà giàu, bước vào nha môn với gương mặt ngạo mạn, gần như song song với trần nhà.

Người thanh niên kia thì đắc ý cười nói, tay vẫn không ngừng phe phẩy quạt:

“Hừm, chỉ là một chức quan cửu phẩm, đáng để Phương Đường Kính ta phải sỉ nhục hay sao chứ?”

“HẢ, Phương Đường Kính? Đệ nhất trạng sư Phương Đường Kính, tên này đến Vân La trấn, nơi chim không thèm ị, để làm gì thế nhỉ?” Trầm Vân và đám quan binh xì xào bàn tán không ngớt.

Nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của đám quan binh, Phương Đường Kính cười mỉm, móc từ trong ống tay áo ra một tờ cáo trạng, rồi mở ra đọc to:

“Đây là cáo trạng của ta. Ta thay mặt Lâm viên ngoại tố cáo vợ của Hoàng Lão Thu rằng, trong lúc Lâm viên ngoại đến nhà thu tiền mướn ruộng, vì mê mẩn sắc đẹp của Lâm viên ngoại nên đã có ý đồ dụ dỗ, dâm loạn.”

Người được gọi là Lâm viên ngoại nghe vậy thì đắc ý cười to, từng thớ thịt mỡ rung lên bần bật.

“Oan quá quan gia ơi! Lâm viên ngoại mượn cớ thu tiền mướn đất để đến nhà hiếp dâm vợ tôi mới là sự thật mà! Chúng tôi thật oan ức quá đi thôi!”

Nghe xong, Trầm Vân giật cả mình, không biết phải làm sao, bèn quay sang một quan binh hỏi: “Đại nhân đi đâu rồi?”

“Đại nhân đi đến nhà Bao lão gia rồi ạ,” người quan binh kia sốt sắng đáp.

“Các ngươi bảo bọn họ đợi ở đây, ta đi tìm Bao đại nhân.”

Trầm Vân vận dụng Du Ngư Bộ 2.0, chạy như bay đi tìm Thập Tam. Đến một góc phố trong Vân La trấn, hắn chuẩn bị đẩy cửa bước vào thì nghe thấy tiếng hai người nói chuyện.

“Mày có còn nhớ tao từng nói với mày không? Làm quan thì phải trong sạch như gương!” Đó là giọng của một ông lão đang nhắc nhở, chính là cha nuôi Trầm Vân, Bao Bất Đồng.

“Cha, con nghe nói hồi trước cha cũng là….” Rồi tiếng Thập Tam vọng lại.

Bao Bất Đồng tức giận vỗ một cái vào đầu Thập Tam, nói: “Hồi trước là hồi trước, bây giờ là bây giờ! Bởi vậy nên mười hai thằng anh của mày, tao chẳng nuôi sống được thằng nào cả. Từ khi về đây, cải tà quy chính làm một vị quan thanh liêm, tao mới nuôi sống được mày, có biết không hả?”

“Dạ biết,” Thập Tam ôm đầu rầu rĩ đáp.

“Vậy nên ta mới viết một chữ để treo lên tường nhà mày đó. Đó là chữ “Liêm” trong “Liêm khiết”,” Bao Bất Đồng nói, tiện tay móc trong tủ ra một tấm giấy có chữ “Liêm” to đùng, đưa cho Thập Tam.

Thập Tam cầm chữ lên, lật qua lật lại, rồi lắc đầu nói: “Nhưng mà nhìn tới nhìn lui, con cũng chỉ thấy chữ “nghèo” thôi ạ.”

Đúng lúc này, Trầm Vân đẩy cửa phòng đi vào: “Thập Tam ca, Thập Tam ca, nguy to rồi!”

“Chuyện gì?” Thập Tam nghe vậy, bèn cúi đầu về phía Trầm Vân nghe hắn nói thầm.

Đúng lúc này, Di nương từ trong phòng bước ra, cầm hai cây củ cải hướng về phía Thập Tam và Trầm Vân nói: “Lại đây ăn chè nè các con.”

Rồi đưa cây củ cải cho Thập Tam và nói: “Ăn chè đi tiểu Cửu.”

Thập Tam cầm cây củ cải, lắc đầu đáp: “Con là Thập Tam đây mà mẹ.”

“Hả, ta lại đẻ thêm mấy đứa nữa à?” Rồi bà quay sang Bao Bất Đồng nói: “Này tiểu tử, mày là ai?”

Thập Tam “….”

Trầm Vân “…..”

“Tôi là chồng của bà đây,” Bao Bất Đồng chán nản nói.

“Ờ, ờ, vậy còn mày?” Di nương quay sang Trầm Vân.

“Con là Thập Tứ đây mẹ,” Trầm Vân nói.

Di nương nghe vậy thì cười ha hả: “Không ngờ con gái ta lớn như vậy rồi.”

Bà quay sang Thập Tam nói: “Tướng công à, mau ăn chè đi, kẻo nguội!”

Thập Tam “….”

Thấy vậy, Trầm Vân kéo Thập Tam ra một góc, nói nhỏ: “Hề hề, đại ca à, lần này anh em mình phát tài rồi! Cứ để Phương Đường Kính muốn nói gì thì nói, mình cứ ung dung kiếm tiền thôi.”

Thập Tam cười gật đầu: “Kế này hay thật! Không uổng công ta học hành chăm chỉ để lấy được chức quan cửu phẩm này.”

Bốp!

Một tiếng bốp vang lên. Thập Tam đau điếng đầu, quay ra nhìn gương mặt tức giận của Bao Bất Đồng.

“Cái thằng con khốn nạn này! Tao đã dạy mày đừng có làm tham quan, sao mày không nghe lời tao chứ? Phương Đường Kính là đệ nhất trạng sư, mày còn dám đấu với nó, tao khuyên mày đừng có nghĩ đến chuyện này nữa!”

“Có gì đó sai sai,” Thập Tam lắc đầu liên tục, nói xong thì chào cha, rồi cùng Trầm Vân lên công đường. Trầm Vân cũng chào tạm biệt.

Đang đi thì có tiếng của Bao Bất Đồng gọi lại:

“Thập Tam à, mày để quên chữ rồi!”

“Chữ nghèo đó để lại cho cha đi!” Dứt lời, Thập Tam và Trầm Vân xoa xoa bàn tay, cười hèn mọn rồi đi về công đường.

Độc giả có thể tìm đọc bản dịch hoàn chỉnh nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free