Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Tích - Chương 20: Thâm nhập Mộ Cổ

Lý Nguyên Thiên đang trên đường lao vào cửa cổ mộ theo đám đông thì động tác chợt khựng lại. Hắn đối diện với nam tử thô kệch, nhìn kỹ gương mặt chất phác vẫn đang lộ ra nụ cười ngây ngô. Một thoáng chốc, cả hai nhìn chằm chằm vào nhau, đều âm thầm suy tính, đánh giá đối phương không dưới bảy lượt.

Thời gian trôi qua trong nháy mắt. Cái nháy mắt ấy chỉ kéo dài chưa đến một phần hai mươi giây, nhưng đối với bất cứ ai trong hai người đều dài như cả phút đồng hồ. Tu sĩ, cảnh giới càng cao, càng thấu hiểu thời gian, tốc độ tư duy và xử lý càng nhanh.

Sau cùng, Lý Nguyên Thiên phản ứng trước. Hắn từ chối: "Các hạ nghĩ quá rồi. Mục tiêu của ta trong chuyến này chỉ là kiếm một chút lợi nhỏ, hỗ trợ chi phí tu hành còn thiếu thốn mà thôi. Đến mức Tiên khí, Tiên duyên, ta đây không dám tranh giành cùng các vị."

Nghe được lời hắn nói, phản ứng của nam tử thô kệch rất bình tĩnh. Hắn chỉ nhẹ gật đầu, trên gương mặt vẫn giữ nụ cười chất phác, nói: "Nguyên lai là ta đã hiểu lầm huynh đệ. Ta xin lỗi. Huynh đệ cứ tự nhiên."

Nói xong, hắn tiếp tục bình tĩnh tiến lên, biểu cảm hết sức bình thản như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Lý Nguyên Thiên cũng không tỏ ra khác thường, tiếp tục theo đoàn người đông đúc lao vào trong cổ mộ. Thế nhưng, trong lòng, hắn âm thầm ghi nhớ gương mặt kẻ này.

Đệ tử của Thiên Thần điện sao?

Hắn ta vẻ ngoài chất phác, cho người đối diện ấn tượng về một kẻ ngu ngơ, chậm chạp, vậy mà, ẩn bên dưới lại là kẻ đầu óc linh hoạt và khá có tâm kế. Loại người này, mặc cho tu vi có thể không quá cao, nhưng nếu trở mặt thành kẻ địch thì cực kỳ phiền phức. Huống chi, thiên phú tu luyện của đối phương không kém, sau lưng lại có chỗ dựa vững chắc.

...

Lý Nguyên Thiên cùng một nhóm tu sĩ trẻ tuổi vượt qua cửa lớn, tiến vào khu vực bên trong của cổ mộ.

Bọn hắn ngay lập tức bị choáng ngợp bởi không gian nơi đây.

Nơi đây không còn chút quỷ khí âm tà, không còn vẻ âm u nặng nề hay lạnh lẽo, cũng chẳng còn bóng tối mịt mờ, không rõ bàn tay năm ngón như ở bên ngoài. Tại đây, bầu không khí gần như trong sạch đến cực điểm, như được lọc liên tục không ngừng. Nguồn linh khí tinh thuần đến cực điểm, dày đặc như động thiên phúc địa, không ngừng luân chuyển, thấm qua từng lỗ chân lông và khoang mũi tràn vào cơ thể, khiến đám tu sĩ cảm thấy toàn thân khoan khoái, thoải mái vô cùng.

"Tách ra."

Không biết là ai dẫn đầu quát lớn, gần một trăm người, tu vi cao thấp khác nhau, giống như đã luyện tập từ trước, đồng loạt xông về bốn phương tám hướng.

Không gian trong cổ mộ rộng lớn lắm, phân thành những khu vực riêng biệt, được ngăn cách với nhau bởi trận pháp, tường vây và những tòa lầu tháp cao lớn. Cổ mộ này vốn được khoét sâu vào lòng núi, sau đó lại được trận pháp nới rộng không gian ra gấp nhiều lần, tạo thành một vùng không gian độc lập, trống trải vô cùng. Vô số mảnh vườn, rừng cây, hồ nước nhỏ, dòng suối cùng cung điện nối liền với nhau san sát nhưng không hề tạo cảm giác chật hẹp. Ngược lại, bố cục hài hòa khiến cho người ta nhìn vào lại có một cảm giác rộng rãi, khoáng đạt. Ánh sáng rực rỡ chiếu xuống từ trên vòm trần cao gần một cây số bởi hàng chục ngàn chiếc đèn pha lê, khiến khung cảnh càng trở nên sáng rõ, rực rỡ lung linh.

Nơi đây nào có phải cổ mộ? Nếu như nói, đây là chốn bồng lai tiên cảnh, đoán chừng, quá một nửa số tu sĩ tại chỗ đều sẽ tin tưởng.

Không thể không nói, người bố trận pháp này có tay nghề khá cao, Lý Nguyên Thiên mới bước từ bên ngoài vào, vượt qua tầng không gian nới rộng mà không hề cảm thấy bất ngờ hay khó chịu, hắn như thể bước từ căn phòng này, qua một cánh cửa, sang một căn phòng khác, nhẹ nhàng và êm ái.

Lý Nguyên Thiên chọn lấy một hướng vắng người mà đi. Đi được gần mười cây số, hắn đã bị tấn công bảy lần.

Ba lần trong số đó là cơ quan cảm ứng được sự hiện diện của tu sĩ, tự động phát động pháp thuật tấn công.

Hai lần khác là các khôi lỗi canh gác dọc lối đi, ẩn mình trong góc khuất, chỉ chực chờ tu sĩ đi qua là bất ngờ công kích. Khá nguy hiểm nếu như kẻ xâm nhập không duy trì cảnh giác cao độ.

Một lần là một loài yêu hoa đặc biệt có khả năng phát tán phấn khiến cho sinh vật hít vào liền gặp phải ảo giác và một lần cuối cùng là ám khí. Không phải là ám khí thông thường như các bộ tiểu thuyết kiếm hiệp mô tả. Ám khí mà Lý Nguyên Thiên đụng phải là pháp khí được phát động, phía trên có Cương Khí gia cố, mũi tinh thiết dài chừng một gang tay được gia tốc tới tốc độ đủ để đâm xuyên bức tường thép đúc nguyên khối dày tám mét.

Không có một lần ngoại lệ, tất cả đều bị Lý Nguyên Thiên hóa giải dễ dàng. Những thủ đoạn tấn công như vậy, đừng nói là hắn, cho dù là gặp phải tu sĩ Luyện Huyệt cảnh hậu kỳ cũng vô dụng. Nếu như chúng được áp dụng để đánh lén một tôn Luyện Huyết cấp năm, vậy thì còn có khả năng thành công.

Lúc này, Lý Nguyên Thiên đang đứng trước một mảnh vườn linh dược nhỏ, rộng chừng một sào. Mảnh vườn này được bảo vệ bởi một trận pháp cấp thấp.

Cái gọi là trận pháp cấp độ bất nhập lưu, ấy là chỉ loại trận pháp thô thiển, mới chỉ vận dụng đến các quy tắc cơ bản nhất của trận đạo, xem như là tiếp xúc đến da lông của môn này. Nói một cách trực quan hơn, trận pháp cấp thấp đơn giản như trận pháp tương ứng cấp bậc của tu sĩ Luyện Huyết cảnh trong hệ thống tu hành Tân tu, Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ trong dòng Linh tu.

Bên cạnh vườn linh dược, ba, bốn tên tu sĩ trẻ tuổi, trang phục thống nhất, đến từ một thế lực nào đó đang loay hoay phá trận. Nhìn tiến độ của bọn hắn, có lẽ không đến mười phút nữa là có thể thành công. Sự xuất hiện của Lý Nguyên Thiên lập tức khiến mấy người này nhao nhao cảnh giác.

Lý Nguyên Thiên khẽ lắc đầu, làm như không nhìn thấy mấy người đó rồi bỏ đi.

Hắn đã nhìn qua Linh dược được trồng trong vườn. Không phải là hạng cao cấp gì. Phẩm giai của chúng chỉ thuộc loại cấp thấp mà thôi. Linh dược ở đây, cho dù chưa đến ngàn năm tuổi, cũng chỉ thuộc loại cấp thấp.

Loại cấp bậc Linh dược này sở hữu dược lực quá mức nhỏ bé, chỉ có tác dụng với tu sĩ cảnh giới Luyện Huyết, Luyện Khí hay Trúc Cơ mà thôi.

Nói như vậy không có nghĩa Linh dược cấp thấp hoàn toàn vô dụng đối với tu sĩ lĩnh vực Siêu Phàm.

Sai.

Như vậy là không đúng. Lý Nguyên Thiên vẫn có thể luyện hóa Cương Khí từ Linh dược cấp thấp để tăng cường tu vi. Chỉ là, lượng năng lượng bên trong cấp bậc Linh dược này đã quá thấp, hiệu suất luyện hóa còn kém xa so với việc hắn trực tiếp thổ nạp linh khí.

Tiếp tục tiến sâu vào trong, cơ duyên xuất hiện ngày càng lớn hơn, nhiều hơn. Bây giờ, ẩn đằng sau các lớp trận pháp cùng cấm chế bảo vật đã không chỉ là bảo vật cấp thấp nữa. Dần dần, Nhất giai Linh Dược, Nhất giai pháp khí, thậm chí là Nhất giai đan dược,... cũng dần xuất hiện trong tầm mắt. Mặc dù chúng chỉ là Nhất giai hạ cấp, nhưng đích thực là bảo vật Nhất giai. Ngay cả tu sĩ lĩnh vực Siêu Phàm sơ giai cũng sẽ động lòng, đừng nói gì đến đại đa số đệ tử trẻ tuổi tràn vào đây vẫn còn ở cảnh giới Luyện Huyết, Luyện Khí hay Trúc Cơ.

Cơ duyên lớn hơn và nhiều hơn cũng đồng nghĩa với việc tu sĩ không nỡ buông xuống mà đi tìm vận may khác. Cứ thế, những cuộc tranh đấu nổ ra.

Tại phía trước một tòa tháp cổ, Lý Nguyên Thiên nhìn thấy tám tên tu sĩ Luyện Huyết hậu kỳ đến từ một thế lực xa lạ đang giao đấu với bảy tên Võ tu của Ngọc Võ môn, những người đều đạt tu vi Đại Tông sư.

Hai bên đánh đến rất hăng. Mỗi cú đấm tung ra mang theo sức mạnh tương đương một trăm quả bom hiện đại, đủ sức đánh nổ một ngọn núi thấp cao bốn, năm mươi mét. Kiếm khí sắc bén tung hoành trong không gian, hoặc để lại trên mặt đất một khe rãnh hẹp, sâu, dài đến mấy trăm mét; hoặc cắt đôi vách tường cứng rắn dày hàng mét, khiến tàn dư bay tán loạn trong không trung nhiều cây số mới tiêu tán; hoặc đơn giản là gọt phẳng một khu rừng nhỏ cách đó không xa.

May mắn thay, những công trình kiến trúc quan trọng trong cổ mộ vẫn được bảo vệ an toàn trước những trận dư ba như vũ bão của các công kích ấy bởi tầng tầng lớp lớp cấm chế đan xen chặt chẽ vào nhau, đủ an toàn để ngay cả tu sĩ đã bước vào lĩnh vực Siêu Phàm cũng khó lòng phá vỡ ngay lập tức.

Tại một bên khác, Lý Nguyên Thiên nhìn thấy một nhóm tu sĩ Trúc Cơ kỳ dòng Linh tu đang đấu pháp cùng với một nhóm tu sĩ Luyện Huyết cảnh.

Khác với tu sĩ dòng Tân tu, những người bước đầu tiên thông qua Luyện Huyết để từng bước cải thiện toàn bộ tố chất thân thể, Linh tu chủ yếu tu luyện Linh lực. Từ rất sớm trên giai đoạn tu hành, tu sĩ sẽ bắt đầu nếm thử khí cảm, cảm nhận linh khí trong thiên địa, từ đó dẫn khí nhập thể, luyện hóa thành Chân Khí ở giai đoạn Luyện Khí và Chân Nguyên ở giai đoạn Trúc Cơ. So với Tân tu, năng lực thể chất, tốc độ phản xạ, sức mạnh vật lý,... của tu sĩ Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ dòng Linh tu, dù mạnh hơn nhiều so với phàm nhân, nhưng vẫn kém xa tu sĩ Luyện Huyết.

Tuy nhiên, tu sĩ Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ có thể ngự kiếm, có thể thi triển pháp thuật công kích, phòng thủ cùng di chuyển. Cho nên, tu sĩ dòng Linh tu ở giai đoạn đầu chiếm ưu thế về sự linh ho��t và thủ đoạn đa dạng.

Xét về mặt nào đó, tu sĩ Luyện Huyết cảnh đối chiến với tu sĩ Luyện Khí kỳ, Trúc Cơ kỳ là một điều khá đau đầu.

Bằng chứng hiện lên ngay trước mắt. Nhóm đệ tử của Trấn Sơn tông, chỉ bằng cách phối hợp thi triển phi kiếm, chém ra kiếm khí cùng với pháp thuật, đã có thể khiến đám tu sĩ Luyện Huyết tay chân rối bời, không biết ứng đối ra sao. Trong khi đó, các nhóm tu sĩ Luyện Huyết khó khăn lắm mới tìm ra một cơ hội phản kích thì lại dễ dàng bị chặn lại bởi nhiều tầng phù chú phòng ngự, pháp thuật hệ Thổ hay Băng.

Tất nhiên, điều này cũng không có nghĩa tu sĩ Luyện Huyết kỳ dòng Tân tu hoàn toàn lép vế trước tu sĩ Luyện Khí kỳ dòng Linh tu. Nhóm tu sĩ Luyện Huyết sở dĩ lép vế là bởi bọn hắn không biết tận dụng điểm mạnh về tốc độ, sức mạnh thể chất cùng phản xạ của bộ thân thể đã được trui rèn đến cực hạn mà thôi. Nếu thế chỗ cho bọn hắn là đệ tử đến từ môn phái lớn của dòng Tân tu, được rèn luyện cẩn thận, tình hình có thể đảo ngược ngay tức khắc.

Mạnh hay yếu, điều ấy phụ thuộc vào bản thân tu sĩ chứ không phải hệ thống tu luyện của họ.

...

Lý Nguyên Thiên tiếp tục đi vào sâu hơn, cơ duyên lại càng quý giá hơn, kéo theo đó là những cuộc tranh đấu ngày càng dồn dập, gay gắt và hung hiểm hơn.

Lúc này, hắn đã thâm nhập sâu vào nội bộ cổ mộ gần bốn mươi cây số nếu tính theo đường đi, và chừng ba mươi cây số nếu tính theo đường chim bay từ lối vào.

Về cơ bản, những người có thể đi tới nơi này đều được xem là có tu vi không tệ trong giới đệ tử trẻ tuổi. Đối với Tân tu, cảnh giới của bọn hắn chí ít cũng là Luyện Huyết cảnh tầng tám, tầng chín trở lên; đối với Linh tu thì là Trúc Cơ trung, hậu kỳ; còn Võ tu thì cũng không kém hơn Đại Tông Sư.

Chỉ là, Lý Nguyên Thiên vẫn không để mắt đến cơ duyên mà bọn hắn tranh đoạt. Cấp bậc quá thấp, đối với hắn không có ích lợi gì đáng kể. Hắn cũng không nhìn thấy dấu vết của nhóm đệ tử thủ lĩnh.

"Chất lượng bảo vật tại nơi này vẫn phổ biến ở Nhất giai hạ cấp, trung cấp. Đoán chừng, tầng lớp nhân vật thủ lĩnh đã sớm bỏ qua nơi này, tiến vào nơi sâu hơn." Lý Nguyên Thiên thầm nghĩ: "Biết đâu chừng, bọn hắn cũng chẳng thèm để ý đến phần cơ duyên nho nhỏ này mà đi thẳng một mạch tới chỗ Tiên Khí."

Mặc dù nghĩ như vậy, hắn ngược lại không vội. Hắn vẫn chưa cảm nhận được bức xạ năng lượng đặc trưng của Tiên khí trong cổ mộ này. Điều đó cho thấy, Tiên khí vẫn chưa xuất thế.

Lại nói, cho dù những người này có tranh đoạt được Tiên khí thì sao chứ? Chỉ cần đối phương chưa thoát khỏi cổ mộ, hắn vẫn còn khả năng tranh đoạt.

Tiếp tục thăm dò cổ mộ sâu hơn nữa trong khi vẫn phân ra một bộ phận ý thức để ý động tĩnh nơi sâu của cổ mộ, Lý Nguyên Thiên dừng lại trước một tòa tháp chín tầng. Tòa tháp này rất lớn, sừng sững như một ngọn núi đứng bất động giữa không gian mênh mông. Nó bề thế, trang nghiêm và uy nghi. Từ từng đường nét hoa văn kiến trúc của tòa tháp, một cỗ khí tức cổ xưa lan tràn khắp xung quanh.

Tàng Kinh Các.

Ba chữ lớn như rồng bay phượng múa được khắc họa trên tấm hoành phi to lớn, không biết được đẽo từ loại linh mộc quý hiếm nào và luyện chế bằng vật liệu trân quý nào. Người ta chỉ thấy rõ, từ ba chữ lớn kia tỏa ra một cỗ ý cảnh mênh mông, thâm thúy, khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải kính nể.

"Rốt cuộc tìm đến thứ tốt." Lý Nguyên Thiên thầm hô, trong lòng vui vẻ.

So với đan dược, dược tài, pháp khí cùng các dạng thiên tài địa bảo thông thường, hắn càng ưa thích công pháp truyền thừa, kinh thư, bí thuật, bảo thuật cùng thần thông hơn.

Do phương pháp tu hành đặc thù, Lý Nguyên Thiên cần số lượng khổng lồ những vật phẩm mang lại cảm ngộ tu hành, giúp hắn lĩnh hội chân lý, áo nghĩa và quy tắc cơ bản của thế giới như kinh thư, công pháp, bảo thuật... thì mới có thể gia tăng đạo hạnh, từ đó kéo theo tu vi. Đạo hạnh bị trì trệ không tiến, thì mặc cho hắn có nuốt bao nhiêu thiên tài địa bảo, dùng bao nhiêu đan dược, tất cả đều vô dụng.

Với hắn, gia tăng đạo hạnh là yếu tố tiên quyết, là điều quan trọng nhất, khởi nguồn cho tất cả. Không tăng lên được đạo hạnh, hết thảy những điều còn lại đều chỉ là phù du.

Tiếp cận lối vào Tàng Kinh các, Lý Nguyên Thiên phát hiện, đã có mười mấy người đứng tại nơi này.

Nếu như so với bên ngoài ồn ào náo nhiệt thì số lượng này không tính là nhiều nhưng chất lượng thì cao hơn hẳn. Người yếu nhất cũng đã bước vào cảnh giới Kim Đan. Bọn hắn không che giấu khí tức, cẩn thận đánh giá những người xung quanh, trong thể nội âm thầm vận chuyển sức mạnh, đề phòng đối phương ra tay đánh lén, độc chiếm cơ duyên.

Bầu không khí trở nên căng thẳng.

Lý Nguyên Thiên vốn định mặc kệ bọn hắn, một mình xông vào Tàng Kinh các trước. Tuy nhiên, hắn còn chưa kịp cất bước đi tới thì một vị tu sĩ bước lên phía trước, hướng về phía tất cả những người có mặt tại đó, lớn tiếng nói: "Các vị, tự giới thiệu một chút, ta là Vũ Phi, đệ tử hạch tâm của Ngọc Võ môn."

Sự chú ý của mười mấy người đều bị kẻ này thu hút. Khí tức của hắn không yếu, đủ để hầu hết những người ở đây phải e ngại. Tất cả mọi người đều muốn biết, kẻ này muốn nói gì.

Thấy vậy, Vũ Phi âm thầm gật đầu hài lòng. Hắn nói tiếp: "Ta biết, tất cả mọi người đều nóng lòng muốn đoạt được công pháp truyền thừa, bí thuật, võ kỹ tại trong Tàng Kinh các. Giữa tất cả những người ở đây đều có thể xem như đối thủ cạnh tranh, ắt sẽ có một cuộc tranh giành."

Không có ai phản đối. Đây là điều hiển nhiên đến một thằng ngốc cũng biết. Mọi người vẫn kiên nhẫn chờ hắn nói tiếp.

"Tuy nhiên, các vị hẳn phải biết, trong cổ mộ này, mỗi một cơ duyên đều có thử thách cùng nguy cơ. Cơ duyên càng lớn, nguy hiểm càng nhiều, thử thách càng khó khăn. Nếu tiến lên đơn độc, các vị có dám chắc sẽ vượt qua nguy cơ để thành công tiến vào Tàng Kinh các không?"

Cơ duyên đi kèm với nguy cơ. Đây là điều mà tất cả mọi người đạt được chung nhận thức trên đường đi tới nơi này. Trận pháp, cấm chế, bẫy rập, khôi lỗi, hung thú,... có đủ mọi thứ thử thách đi kèm với mỗi một chỗ cơ duyên. Không vượt qua nó, tu sĩ không có cách nào thu được bảo vật.

"Thế nào?" Lúc này, một tên tu sĩ Linh tu lên tiếng chất vấn: "Ý của đạo hữu là không có ngươi, chúng ta sẽ không thể vượt qua thử thách của Tàng Kinh các?"

Hắn vừa nói xong, ba tên tu sĩ Linh tu khác cũng nhao nhao lên tiếng bày tỏ thái độ. Thực lực của những người này không yếu, đều đạt tới Kim Đan tầng hai, tầng ba. Kẻ vừa lên tiếng chất vấn có tu vi đạt tới Kim Đan tầng bốn đỉnh phong, chỉ còn nửa bước là có thể tiến vào Kim Đan tầng năm.

Vũ Phi không đáp lại, chỉ lạnh lùng nhìn hắn. Những người khác cũng không nói gì, chỉ giương ánh mắt hứng thú nhìn xem hai phe.

"Hừ." Hắn ta hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào mà dẫn ba tên tu sĩ đi cùng sải bước về phía cửa chính Tàng Kinh các.

Không có ai ngăn cản.

Lý Nguyên Thiên cũng dừng lại bước chân, nhìn qua những người này. Hắn tuy mạnh nhưng tính cẩn thận khiến hắn khó lòng từ chối việc có kẻ tiên phong dò đường, thăm dò nguy hiểm. Theo đánh giá của hắn, bốn tên tu sĩ Linh tu này tu vi không thực sự xuất chúng, hành động lỗ mãng như vậy, e rằng sẽ chẳng thu được gì tốt đẹp.

Quả nhiên, khi bốn kẻ này tiến vào phạm vi năm mét phía trước cửa chính Tàng Kinh các, biến cố phát sinh.

Một chùm sáng chói lóa mang theo cỗ nhiệt lượng khổng lồ đột ngột xuất hiện, đổ ập vào mặt những kẻ xâm nhập.

"Cẩn thận!"

Tên tu sĩ Linh tu dẫn đầu chỉ kịp quát lên một tiếng cảnh báo, đồng thời hai tay vội vàng kết ấn, điều động pháp khí phòng ngự chắn trước người. Đồng thời, xung quanh hắn, ba tấm phù lục bay lên lơ lửng, cấp tốc đốt cháy, tạo ra một lồng năng lượng vàng nhạt che kín thân thể.

Ba tên tu sĩ phía sau cũng đồng loạt thi triển ra thủ đoạn phòng ngự. Bọn hắn kết thành một dạng trận pháp đặc thù nào đó, tầng tầng lớp lớp phòng ngự chồng chất lên nhau, hình thành những bức tường liên tiếp, vững chắc, vượt qua cảnh giới vốn có thể thi triển của bọn hắn.

Có thể thấy, những kẻ này không hề lỗ mãng như vẻ bề ngoài của bọn hắn. Bọn hắn cũng có những chuẩn bị cho riêng bản thân.

Đáng tiếc, bọn hắn vẫn là coi thường nguy cơ trước Tàng Kinh các. Thủ đoạn của bọn hắn còn chưa đủ.

ĐÙNG!

Cỗ sức mạnh khổng lồ từ chùm sáng nóng bỏng va chạm với tầng tầng phòng ngự mà bốn tên tu sĩ Linh tu tạo ra, gây nên một vụ nổ dữ dội, quét ngang bán kính mấy cây số.

Nơi xa, nhóm tu sĩ đang quan sát chăm chú phải vội vàng dựng lên phòng ngự, che chắn những đợt sóng xung kích dữ dội cùng sóng nhiệt đủ sức nung chảy cả sắt thép.

Mà tại trung tâm của vụ nổ, bốn tên tu sĩ Linh tu khẽ run lên. Phân nửa phòng ngự của bọn hắn bị đánh tan trong nháy mắt. Phần còn lại thì xuất hiện những vết rạn nứt chằng chịt, kín mít.

Tuy nhiên, không chờ đợi bọn hắn kịp thở phào nhẹ nhõm, cũng không cho bọn hắn thời gian kịp thời gia cố, một cánh tay khổng lồ đột ngột xuất hiện giữa không trung. Cánh tay này rất lớn, dài đến mấy chục mét, nắm tay to như một gian phòng, nặng nề nhưng mạnh mẽ khủng khiếp.

Cánh tay ấy nhấc lên cao rồi không chút chần chờ, nện thẳng xuống vị trí bốn tên Linh tu.

Không có thần thông pháp thuật nào cả, cũng chẳng có võ kỹ hay linh lực được vận chuyển. Thứ mà cánh tay khổng lồ kia vận dụng chỉ đơn thuần là cỗ man lực khủng bố đủ sức thổi bay một ngọn núi cao hàng cây số.

PHANH!

Lại m���t tiếng nổ trầm đục vang lên.

Từ giữa đám khói bụi mù mịt và nóng bỏng vẫn còn chưa tiêu tan, bốn cái bóng bay ngược ra ngoài như những viên đạn pháo, hướng về nơi xa tít tắp rồi cuối cùng biến mất nơi chân trời.

Đám tu sĩ vây quanh Tàng Kinh các lúc này mới kịp phản ứng.

Một tên tu sĩ thi triển pháp thuật hệ Phong thổi bay đi khói bụi mù mịt trong khi những người khác nhao nhao sử dụng thần thức truy tìm dấu vết của bốn tên tu sĩ Linh tu tiên phong.

Tuy nhiên, bọn hắn không tìm thấy bất cứ dấu vết nào. Ngay cả khí tức của đối phương cũng không có. Thứ duy nhất còn sót lại là một bãi chiến trường bị tàn phá nặng nề, bằng chứng cho thấy nơi đó vừa xảy ra một trận công kích khủng bố.

Vũ Phi thấy vậy, liền lên tiếng: "Các vị hẳn là nên tin lời ta nói rồi chứ?"

Bản dịch này được thực hiện độc quyền cho truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free