Thần Linh Thưởng Ngoạn - Chương 1: Chapter 1: Fuhaza Hazenalii
Một ngày mới. Một công việc mới. Một trải nghiệm mới.
Có nhiều chuyện đã xảy ra lắm! Tựu chung là sau khi “mách kế”, giúp hoàng đế của vương quốc Norland – Lalfor Đệ Bát thắng chiến Hỗn Chiến Tứ Vương Địa (Bốn nước lớn đánh nhau loạn xạ), chàng trai “trẻ” Fuhaza Hazenalii đã được phong tước cho danh hiệu Cố Vấn Chiến Lược Quốc Gia – dưới một người, trên vạn người.
Vừa hôm qua, cậu đã chuyển đến sống trong căn dinh thự lộng lẫy nằm ngay cạnh cung điện hoàng gia – Quà chào mừng nhậm chức. Có quản gia, đầu bếp và nhiều hầu nữ riêng cung phụng. Cuộc sống viên mãn hệt như chốn thiên đường.
Ha, không hẳn! Song hành với lượng phúc lợi lớn đó là trọng trách nặng nề chẳng kém. Chày cối lắm Fuhaza mới xin phép được làm việc tại gia, nhưng nó cũng chẳng thể thay đổi khối lượng công việc khổng lồ mà bản thân phải đảm nhận. “Tại sao làm cái quái gì cũng cần thông qua vị trí cố vấn chiến lược chứ?”
Tư Phòng (Phòng làm việc của Fuhaza trong dinh thự cao cấp).
Cậu nằm ườn trên bộ bàn ghế viền vàng quý phái. Trông đẹp mã thế thôi chứ trải nghiệm chúng đem lại thì rõ tệ hại. Đau mỏi xương khớp cũng từ đây mà ra nè. Tổng cộng có 79 tập hồ sơ, 201 giấy tờ đơn lẻ, 44 đơn góp ý cùng lắt nhắt vài bức thư, nhiêu đó là tất cả những thứ cậu cần giải quyết tính tới thời điểm hiện tại.
Liếc sơ qua mớ tài liệu ngổn ngang mà than thở. “Nản… chết… mất!”
Thân là một lữ hành giả, chuyên ngao du đó đây, tham gia vô vàn chuyến phiêu liêu, khám phá kì thú. Giờ buộc mình trong căn phòng ngột ngạt này có khác gì đang bị cầm tù đâu.
Vỗ mạnh hai bên má. “Cố gắng lên!” – Fuhaza phải lớn tiếng hòng tự động viên tinh thần. Nhìn theo hướng tích cực, nếu chăm chỉ, có lẽ cậu sẽ hoàn thành xong mọi thứ khi hoàng hôn chớm buông. Vẫn còn dư kha khá thời gian để giải trí và…
Cộc, cộc, cộc – Âm thanh gõ cửa đi kèm với lời lẽ lễ phép vang vọng từ phía ngoài cắt ngang dòng suy nghĩ. “Thưa… thưa ngài, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ.” – Chất giọng thiếu nữ kì thực rất ngọt ngào.
Dậy tận thuở sớm tinh mơ, Fuhaza sém chút quên cả việc “chưa lấy gì bỏ bụng sất”. Thực ra thì không ăn cậu vẫn sống khoẻ sống tốt, nhưng nào có lí do để từ chối một bữa ăn dâng tận miệng đâu.
Lật giọng vui tươi nói vọng ra bên ngoài. “Rồi rồi, ta xuống ngay.”
Cậu gập lại quyển hồ sơ dày cộp, vươn vai đứng dậy. Đôi chân từng bước tiến gần cánh cửa gỗ sang trọng rồi kéo nhẹ. Cửa mở lộ ra nàng hầu nữ đang cúi mình. Ngoại hình của cô đã hút hồn Fuhaza trong thoáng chốc, không simp. Mà vì cô ấy bị bạch tạng: Tóc, làn da, kể cả mắt (dù tư thế cúi đầu khiến cậu không thể thấy), toàn là màu trắng bệnh tật.
Cô nàng này tên là Sizila. Xuất thân từ gia đình quý tộc Alufia danh giá nhưng bởi nhiều biến cố xảy ra trong quá khứ, cô đã trở thành hầu gái cho hoàng tộc như bây giờ.
Sizila nhận thấy ánh mắt của Fuhaza cứ chăm chăm nhìn về mình. Cô khẽ run rẩy, vẻ rụt rè toát lên rõ rệt thông qua cử chỉ và lời nói. “À… dạ,” – Ngôn từ lắp ba lắp bắp, “Thưa ngài, em… em làm gì sai sao ạ?”
Quá đơn giản để biết niềm khó xử của nàng hầu nhút nhát, cậu lịch thiếp đỡ cô thẳng người dậy. Khoảng khác bốn mắt chạm nhau, Sizila toàn thân bất động, câu xin lỗi nghẹn ứ ở cổ họng, tận mãi mấy giây sau mới bật ra nỗi thành tiếng. “Thành thật…”
Nhưng lời chưa kịp dứt đã bị Fuhaza cắt đứt. “Suỵt! Dùng ‘xin lỗi’ khi mình sai thôi.”
Tay phải chìa ngón trỏ chắn trước miệng cô, tay trái vuốt ve mái tóc dài thiếu nữ. Thật khiếm nhã, lần đầu gặp mà đã skinship rồi. Có điều, tương quan vị thế giữa hai người: “chủ nhân” nắm toàn quyền điều khiến “người hầu”.
Đột nhiên, Fuhaza áp sát con ngươi kì dị lại suýt soát gương mặt trắng bệch đang đỏ dần lên như trái cà chua của Sizila. “Giống Angel quá!” – Cậu lẩm bẩm đánh giá. Nhưng vì khoảng cách cực gần giữa đôi bên nên cô có thể nghe rõ mồn một từng chữ.
Angel. Nếu cô đoán không lầm thì đó là những tồn tại quyền năng sống trên Thiên Giới, đảm nhiệm vai trò lớp phòng thủ vững chắc bảo vệ các vị thần khỏi thế lực thù địch. Đối với nhân loại, Angel được tôn thờ vô cùng.
Vừa bối rối, vừa lo lắng. “Những thực thể như vậy mà lại so sánh với mình ư? Liệu có xúc phạm họ không? Chủ nhân không sợ khiến họ nỗi giận sao? Hay đó chỉ là trùng tên gọi thôi nhỉ?” – Rồi mang suy tư trong đầu cũng tổ mệt mỏi, Sizila phẩy đầu chóng gạt phăng chúng đi. Thay vì mớ băn khoăn vu vơ, cô cần tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.
Chắp tay trước ngực. “Anou… Bữa sáng sẽ nguội mất nếu ngài không xuống nhanh ạ.”
“À nhể. Mém quên mất tiêu.” – Fuhaza nghiêng đầu tỏ vẻ ngây ngốc. Song cậu khéo lùi người ra xa, giữ khoảng cách “an toàn” với cô, miệng nhoẻn cười tươi vui. “Xin lỗi, ta quá trớn rồi… Nhân tiện, ngươi xuống ăn cùng ta luôn nha! Ta có vài chuyện muốn hỏi.”
“Dạ!” – Sizila máy móc cúi đầu nhận lệnh, cho đến khi não bộ kịp hiểu được thì… toàn thân bấn loạn “DÁ? Dạ? Sao cơ ạ? Eh… à… vâng ạ!”
Nhíu mày. “Bê nguyên cả tính cách sang luôn hả trời?”
———
Một bàn ăn thịnh soạn với trên dưới cũng 30 món sơn hào hải vị, tất cả đều dành riêng cho vị tân quân sư – Fuhaza. Không hẳn là vậy, bởi chẳng người bình thường nào có thể ăn hết toàn bộ trong một lần cả, mà chủ yếu, phần đồ ăn thừa còn lại sau khi cậu dùng bữa sẽ trở thành bữa sáng cho mọi người khác ở dinh thự (Quản gia, hầu gái, đầu bếp… các thứ).
Chiếc ghế được chuẩn bị sẵn và việc duy nhất Fuhaza cần làm là ngồi lên nó. Chất liệu vải bông mềm mại, ngoại hình không quá xa xỉ nhưng đem lại cảm giác êm ái khó tả. “Lát nữa mình bưng lên phòng sài thay cái kia.”
Tựa lưng vào thành ghế, cậu ngẩng đầu nhìn lên trên nhà thì bỗng đụng trúng vật gì đó mềm mềm – hóa ra là ngực Sizila, khuôn mặt cà chua của cô hầu hiện ra ngay trước mắt (tại cup A, cup B nên mới thấy chứ size khác thì bị che mất rồi… Eh Hem!).
Cô giật nảy mình, vội lùi lại cùng đôi tay tự ôm lấy ngực. Lúng túng. “Làm… Làm phiền ngài rồi ạ!”
“Từ nãy tới giờ chưa thấy lúc nào em ấy bình ổn vậy?” Fuhaza phẩy tay ngụ ý “không thành vấn đề”. Căn phòng rộng lớn, loại trừ “cô hầu – ngài chủ”, trống vắng bóng người. Cậu tăm tia, trong vô số đồ ngon của lạ lại chọn ngay một ly nước ép táo. Đưa nó đến tay của Sizila, cô lúng túng nhận lấy.
“Lựa đại một ghế mà ngồi xuống đi! Chúng ta có thể trò chuyện.” – Yêu cầu, nhẹ nhàng như một lời mời.
Chắc do cũng đã thích nghi dần với sự đối xử kì lạ mà Fuhaza dành cho (phần khác thì ngồi xuống chung không đến nỗi là “vượt quá giới hạn”), Sizila không thắc mắc gì, chỉ yên lặng làm theo. Cô di chuyển nữa vòng, lựa ngồi xuống chiếc ghế đối diện cậu. Từng cử vẫn chỉ luôn giữ nét lễ phép. “Em ngồi đây được không ạ?”
“Ngươi đang lo lắng quá đấy, hãy cứ thư giãn đi.” – Cậu chồng cằm, bày ra vẻ mệt mỏi, nhìn thẳng vào cô. “Bắt đầu câu chuyện như nào đây?”
Khoảng không im lặng giữa hai người kéo dài thêm chốc lát. Cuối cùng, không thể chịu được sự ngột ngạt này, Fuhaza quyết định lên tiếng. “Thôi thì để ta đi thẳng vào vấn đề chính. Những căn bệnh đăc biệt thường sẽ đi cùng với sức mạnh đặc biệt, và ngươi…”
Vừa nói đến đây, thình lình Sizila xen vào phủ nhận, điều mà cô nàng nhút nhát nãy giờ rõ ràng là không dám. “Dạ không đâu ạ!”
Ngạc nhiên. “Eh?”
Cô tiếp tục nói, giọng trùng xuống buồn bã. Chuyện mà Fuhaza đang đề cập chạm trực tiếp đến nỗi đau của cô, cũng nhờ động lực ấy mà cô mới gan ngắt ngang lời cậu. “Aether’s Blessing của em là Ngự Hỏa Thuật.” – Chút ngập ngừng trong lời nói. “Chỉ là điều khiến lửa thông thường thôi ạ.”
Kiên nhẫn nghe cô hầu giải thích xong, Fuhaza nhoẽn miệng thích thú. Cậu với lấy thêm một ly nước ép ở mép bàn, giơ lên trước mặt. “Bàn này toàn vị táo thôi, ta không thích uống. Nhưng không uống thì khát nước lắm, vậy nên ta đành phải uống cố vậy.”
Đờ người ra khó hiểu. Nhưng nhanh chóng sau đó, cô vội đứng dậy. “Để em đi lấy nước khác cho ngài ạ.”
“Thôi dẹp đi” – Cậu xòe tay ra ngăn cản. Chờ cô nàng lúng túng ngồi lại vị trí, cậu thở dài, giải thích căn kẽ. “Ta định làm tí văn chương, ẩn dụ các thứ cơ mà nó khó hiểu quá. Thế này nhá, nếu ngươi không ưng ý với Aether’s Blessing mà ngươi hiện sở hữu. Một là lược bỏ ý nghĩ, nỗ lực phát triển khả năng. Hai là đập đi xây lại, bằng cách nào đó mà ta không biết, thay đổi Aether’s Blessing của bản thân. Ba là nhắm mắt xuôi tay, từ bỏ nó và sống như người vô năng. Cái nào là tùy ngươi.”
Fuhaza chồm người, nâng vành ly chạm sát môi Sizila. Cô hiểu ngay, nới lỏng cơ môi, tận hưởng từng dòng nước thanh mát, ngọt ngào chậm rãi đổ xuống tận cổ họng. “Ực!... ực?!” Khi lượng nước đã vơi đi một nửa, cậu thu ly về. Nàng hầu bẽn lẽn lau môi, hai má đôi chút ửng hồng. Ngượng ngùng hỏi. “Hành động vừa rồi có… ám chỉ điều gì không ạ?”
“Kkk!” – Fuhaza bụm miệng phì cười. Đây là lần cười tươi nhất từ đầu đến giờ. “Nãy ta cũng đã nói rằng ngươi rất giống một người mà ta quen, vậy nên ta thiên vị ngươi. Thế thôi.”
———
Đó là một biệt phủ nguy nga tráng lệ thuộc về dòng tộc cao quý “Ba Số Đếm”. Nằm ở trên tút tầng 6, có cửa sổ mở và ban công hướng ra phía đại dương xanh thẳm – căn phòng đầy đủ tiện nghi của cô con gái út trong gia tộc. Cô ngồi trên chiếc bàn học gỗ, đung đưa cặp chân trắng muốt, dương mắt nhìn về phía bầu trời rộng lớn.
“Tự nhiên nhớ họ quá!” – Cô khẽ mỉm cười khi nói đến từ “họ”. Hai tay thòng qua háng, dáng ngồi tự do không quan tâm bản thân là một thiếu nữ.
Bất chợt, có tiếng quát tháo, chắc là xuất phát từ tầng dưới (tầng 5), vọng lên inh ỏi. Cô nàng liếc xuống dưới sàn, dù chẳng thấy nhưng cô vẫn xác định được nguồn của âm thanh ấy là chính xác vị trí nào. “Mấy người này thật phiền phức quá mà!”
“Vâng, em xuống ngay đây.” – Cô hét lớn đáp trả lại, bước xuống sàn, thong thả rời khỏi phòng. Rồi nhanh chóng tăng tốc khi chạy trên bục cầu thang hạ lầu. Chẳng mấy chốc, cô đã tới đúng nơi cần tới. Một căn phòng khác, nhìn nội thất đoán ngay phòng nam giới. Chủ nhân của căn phòng, cũng là người la lối um xùm – nhuộm tóc đỏ chất chơi, anh trai của cô nàng, kiêm con trai thứ hai của dòng tộc.
“Gọi em có chuyện gì sao ạ?” – Cô ngoan ngoãn hỏi.
“Tao đã bảo mày là phải dọn dẹp đám chuột trong vườn đi rồi mà. Mày không làm giờ chúng gặm trụi hết cây cảnh cả rồi.” – Gã anh tức giận, mới gặp mặt đã lớn miệng chửi.
Vẻ mặt vẫn tỉnh bơ. “Tại em tưởng chuột nó chỉ ăn cái bàn mục trong phòng của anh thôi, chứ có biết nó sẽ ăn cả cây cối đâu.”
“Mày…” – Anh ta túm lấy cổ áo của cô, định đánh nhưng lại thôi. Bực bội thả ra mạnh bảo, cố ý đẩy ngã cô nàng nhưng không thành. “Nếu không phải vì anh cả thì…”
“Anh ngây thơ thật đấy, Aether’s Blessing của em là năng lực điều khiển thực vật mà.” – Ngắt lời bằng một câu cụt ngủn, vô nghĩa trong trường hợp này – “Người không ăn nói nửa chừng”. Cô quay người bỏ đi, không quên vẩy tay hờ hững một cái chào tạm biệt.
———
Lạc lõng giữa cánh rừng hoang tàn sau trận đại hỏa hoạn, vòng xoáy không thời gian đột ngột xuất hiện rồi nhanh chóng thu nhỏ cho tới khi mất dạng. Bước ra từ trong vòng xoáy ấy, lại một nhân vật mới. “Thật sự thành công rồi này!” – Giọng trầm đục vô cảm.
Người thanh niên đeo chiếc mặt nạ bạc hình nửa khuôn mặt trên của con sói. Thông qua mái tóc, làn da và phong cách trang phục toát lên vẻ chững chạc quá tuổi. Anh ta ngó nghiêng xung quanh, xác nhận bản thân đang đứng trên tàn tích của một cánh rừng. Dạo chân ở chốn toàn tro hòa đất. Vài phút sau, từ chỗ lòng bàn tay, vòng xoáy không gian bé tí lớn dần cho tới khi nuốt chửng hoàn toàn chàng trai. Anh ta biến mất chẳng lấy một giấu vết nào, cứ như thể chưa từng có ai xuất hiện vậy.