(Đã dịch) Tây Du Chi Lược Đoạt Vạn Giới - Chương 97: Vạn Thánh long vương! Long Thần làm càn
Lão nhân xác định Vạn Thánh công chúa bình an vô sự, liền nhẹ nhõm thở phào.
Nhưng rất nhanh, ông ta chú ý thấy một cánh tay của Vạn Thánh công chúa dường như từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt tay của một nhân loại.
Ông ta khẽ nhíu mày, nhìn về phía Chu Dịch.
– Phụ hoàng, đây là Chu Dịch. – Vạn Thánh công chúa vội vàng giới thiệu, – Người này là ân nhân cứu mạng của con!
Bốn chữ ��ân nhân cứu mạng” được nàng nói ra thật rõ ràng và đầy sức nặng.
Lão nhân cảm động, cặp lông mày đang nhíu chặt lập tức giãn ra. Ông ta chăm chú nhìn Chu Dịch một lượt, thoạt nhìn thì không sao, nhưng càng nhìn lại càng thấy khó lường.
Khi thì ông cảm thấy Chu Dịch như thần tiên trên trời, khi thì lại như đại đế dưới biển; có lúc lại thấy chỉ là một phàm nhân tầm thường, nhưng rồi lại cảm giác Chu Dịch có thể sánh ngang Phật Đà Linh Sơn...
Khí chất biến hóa khôn lường, khí tức thâm trầm, quả thực quỷ dị và khó lường vô cùng.
Lão nhân lưng toát mồ hôi lạnh, không dám thất lễ, vội vàng chủ động cúi mình hành lễ:
– Lão hủ Ngao Vạn xin bái kiến thượng tiên!
Chu Dịch chủ động tiến tới đỡ ông ta dậy, ý bảo không cần đa lễ.
Ngao Vạn thấy Chu Dịch hiền hòa, trong lòng yên tâm rất nhiều. Ông ta nhìn lại thái độ của con gái mình, rồi nghĩ đến lời con vừa giải thích.
Trong lòng Ngao Vạn chợt hiểu ra.
Chắc chắn là vị cao nhân này đã cứu trưởng nữ của ông từ trong tay Ngao Ma Ngang!
Ngao Ma Ngang là nhân vật tầm cỡ nào chứ?
Đây chính là một nhân vật có thanh danh lẫy lừng, chiến uy hiển hách ở Tây Hải long cung!
Cung điện của thái tử hắn lại nằm sâu trong Tây Hải long cung, được vô số lính tôm tướng cua canh giữ!
Muốn xâm nhập một nơi như vậy để cứu con gái mình ra, thì phải có bản lĩnh cái thế đến mức nào?
Phải cao minh đến nhường nào?!
Càng nghĩ, trái tim Ngao Vạn càng đập mạnh hơn.
Ông ta biết, đây có thể là một cơ hội vàng để Vạn Thánh Long Vương hắn được thăng tiến như diều gặp gió.
Ông ta giao du rộng lớn, là vì điều gì?
Chẳng phải là để có thể tiến thêm một bước ư?
Chẳng phải là để cả nhà già trẻ có thể sống yên ổn, không phải lo lắng chuyện sinh tử ư!
Nhưng đến tận bây giờ, ông ta hao hết tâm lực mà cũng không thể nào kết giao được với một vị Chí Cao Thần tiên nào.
Giờ đây, con gái mình lại mang về một vị như thế.
Sao lại không khiến Ngao Vạn mừng rỡ cho được.
Độ tán thành của Vạn Thánh Long Vương Ngao Vạn tăng lên. +1 điểm tán thành. ... Chu Dịch thu được 300 điểm khí vận.
Chu Dịch kinh ngạc nhìn Vạn Thánh Long Vương, vị lão Long Vương này quả nhiên biết thời biết thế, biết lễ nghi! Vừa mới gặp mặt đã giúp hắn thu được điểm khí vận!
Chu Dịch rất hài lòng.
– Tất cả đều đến bái kiến thượng tiên. – Vạn Thánh Long Vương ra hiệu cho vợ con tiến đến bái kiến.
Vợ con ông ta tuy hoang mang, nhưng vẫn thông minh tiến lên hành lễ ra mắt.
Sau đó, một đoàn người dưới sự dẫn dắt của Vạn Thánh Long Vương, bước vào chính điện.
Trong chính điện này, còn bày không ít bàn tiệc.
Trên bàn đã sắp sẵn món thịt, rượu ngon.
Ở một bên bàn tiệc, một số người đang ngồi.
Những người này có cả trẻ lẫn già, có nam có nữ, khoảng bảy người.
Trong đó có một người vận trang phục màu xanh, dáng người thẳng tắp và khôi ngô, khuôn mặt cương nghị, hai mắt sắc bén, trông chỉ chừng đôi mươi nhưng lại vô cùng uy nghi.
Hắn đang uống rượu, bỗng nhiên thấy toàn gia Vạn Thánh Long Vương tiến vào, liền hờ hững liếc nhìn qua.
Vừa nhìn, hắn liền thấy Vạn Thánh công chúa, hai mắt liền không rời đi được.
Hắn chưa từng thấy Long n��� nào đẹp đến vậy, hơi thở cũng không khỏi dồn dập.
Hắn nhìn quanh, thấy mấy huynh đệ của mình đều trợn tròn mắt sáng rực lên, không muốn để người khác nhanh chân đoạt trước, liền lập tức đứng dậy, lách qua bàn tiệc, trực tiếp bước tới trước mặt Vạn Thánh công chúa, chắp tay thi lễ rồi rất thẳng thắn nói:
– Ta là Trường Giang Long Thần Ngao Thanh. Hôm nay may mắn được chiêm ngưỡng nhan sắc công chúa, quả thật không uổng công chuyến này! Chẳng hay công chúa đã có mối nhân duyên nào chưa?!
Lời hỏi này quả thực quá đỗi đột ngột.
Không chỉ khiến mấy huynh đệ của Ngao Thanh trở tay không kịp, ngay cả Vạn Thánh Long Vương cũng kinh ngạc vô cùng.
Mấy huynh đệ của Ngao Thanh thì nghĩ: “Ngao Thanh đúng là Ngao Thanh, quả nhiên háu sắc và phong lưu như thường lệ! Ra tay vừa nhanh, vừa chuẩn, vừa hung ác! Lại khiến bọn họ lần nữa bị tụt lại phía sau.”
Đã bị Ngao Thanh ra tay trước, mấy huynh đệ này chỉ có thể buồn bực ngồi xuống, không tiện tranh giành nữa.
Dù sao cũng là huynh đệ. Bọn họ đã sớm hẹn với nhau rằng nếu đối ph��ơng đã nhìn trúng và ra tay thì tuyệt đối không được tranh giành! Đây là luật ngầm.
Ban đầu cứ nghĩ lần này có thể thắng một lần, ngờ đâu rốt cuộc lại là Ngao Thanh giành được tiên cơ. Bọn họ vừa ghen tị vừa hâm mộ.
Còn về phần Vạn Thánh Long Vương, thì quả thực đau đầu thật sự.
Ông ta thật sự không ngờ Ngao Thanh lại bất ngờ làm ra chuyện đường đột như vậy, phải biết ông ta mới là chủ nhà chứ.
Ngao Thanh vô lễ như thế, quả thực không coi Vạn Thánh Long Vương hắn ra gì!
Bất quá nghĩ đến bối cảnh và thực lực của Ngao Thanh, Vạn Thánh Long Vương không khỏi chán nản, bản thân ông ta quả thật không có tư cách để đối phương phải coi trọng!
Có thể chủ động hỏi cưới chứ không trắng trợn cướp đoạt, đã tốt hơn Ngao Ma Ngang nhiều rồi.
Ngao Ma Ngang thì lại trực tiếp lừa gạt!
Sau khi bị phát hiện, hắn chết cũng không chịu thừa nhận, cho dù có nhân chứng cũng không chịu buông tha!
Đây chẳng phải là ăn cướp trắng trợn sao?
Vừa tống tiễn được một Ngao Ma Ngang, giờ lại đến một Ngao Thanh!
Vạn Thánh Long Vương kinh hồn bạt vía, luôn cảm thấy không giấu kỹ con gái là lỗi của mình. Sau này nhất định phải tìm nơi bí mật hơn để sinh sống.
Bằng không, bằng vào nhan sắc của con gái, tất nhiên sẽ dẫn tới càng nhiều kẻ thèm muốn.
Chớ mơ tưởng được sống yên ổn!
– Phụ hoàng... – Vạn Thánh công chúa có chút ngớ người, theo bản năng nắm chặt tay Chu Dịch, liếc nhìn hắn. Nhưng rất nhanh, nàng cảm thấy làm vậy không ổn, liền nhanh chóng chuyển ánh mắt nhìn về phía Vạn Thánh Long Vương.
Một màn này lọt vào mắt Ngao Thanh, khiến hắn không khỏi khó chịu.
Nghĩ hắn đường đường là Trường Giang Long Thần! Chưởng quản vô số nhánh sông lớn nhỏ thuộc lưu vực Trường Giang!
Vạn Thánh Long Vương chẳng qua chỉ là Long Vương của một nhánh sông nhỏ trong đó mà thôi, mà Vạn Thánh công chúa lại càng chỉ là trưởng nữ của Vạn Thánh Long Vương.
Cũng dám không nể mặt hắn!
Sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi!
Vạn Thánh Long Vương thầm nghĩ không ổn, vội vàng giới thiệu:
– Vị này là Trường Giang Long Thần, tam tử của Kinh Hà Long Vương. Những người phía sau hắn đều là huynh đệ tỷ muội của Trường Giang Long Thần. Bọn họ đã đợi mấy ngày ở chỗ ta, chính là để thương thảo giải quyết chuyện của con, không ngờ con lại trở về. Coi như đã giải thoát phiền phức cho Trường Giang Long Thần và họ.
Ông ta hướng về phía Trường Giang Long Thần Ngao Thanh và những người khác hành lễ, ôm quyền, giọng ôn hòa nói:
– Làm phiền chư vị vất vả chuyến này. Lát nữa ta chắc chắn sẽ chuẩn bị hậu tạ cùng rượu ngon đầy đủ cho chư vị, để chư vị không đến uổng công. Hiện tại trưởng nữ đã trở về, thì không cần thương thảo tiếp chuyện này nữa. Chúng ta sẽ bàn lại sau. Ta xin phép đưa trưởng nữ về cung trước.
Nói xong, ông ta liền ra hiệu cho Vạn Thánh Long Bà, để nàng nhanh chóng đưa Vạn Thánh công chúa rời đi.
Vạn Thánh Long Vương cũng âm thầm hối hận.
Nếu như ông ta biết Ngao Thanh háu sắc đến vậy! Gấp gáp không thể chờ đợi như thế!
Ông ta tuyệt đối sẽ không đưa Vạn Thánh công chúa đến chính điện này.
Bất quá mà nói, Thủy Tinh Cung của ông ta cũng không lớn.
Muốn đi tẩm điện hay nội viện, nhất định phải trải qua chính điện!
Điều này thì thật khó giải quyết.
Cho nên việc chạm mặt Ngao Thanh và những người kia là điều chắc chắn sẽ xảy ra.
Điều ông ta tuyệt đối không nên làm chính là mời một đám sài lang như thế tới thương thảo chuyện này. Lần này quả thật là mời thần dễ, tiễn thần khó.
– Chậm đã! – Ngao Thanh đưa tay giữ chặt Vạn Thánh công chúa, hét lớn, – Các ngươi coi ta là đồ đần sao? Hay là coi thường ta?
– Không dám. – Vạn Thánh Long Vương vội vàng nói.
– Hừ! – Ngao Thanh hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Chu Dịch đang đứng sau lưng Vạn Thánh công chúa. – Tên tiểu bạch kiểm này là ai!
Nhìn thấy Chu Dịch có vẻ ngoài đẹp hơn mình, lại có khí chất hơn người, Ngao Thanh đã cảm thấy trong lòng không thoải mái!
Nhất là Vạn Thánh công chúa rõ ràng có sự ỷ lại và lòng ái mộ đối với người này.
Một cánh tay vậy mà đến bây giờ vẫn còn nắm chặt tay của người này!
Điều này khiến Ngao Thanh không khỏi ghen ghét dữ dội, không thể nhịn thêm được nữa.
Bại bởi huynh đệ Long tộc thì hắn không có gì để nói.
Nhưng bại bởi người ngoài thì hắn không chấp nhận được.
– Không phải nói Vạn Thánh công chúa bị Ngao Ma Ngang cướp đi sao? Sao bây giờ lại đang tình chàng ý thiếp với một tên tiểu bạch kiểm thế này?
Hai mắt Ngao Thanh có chút đỏ ngầu. – Các ngươi đang lừa gạt ta sao?! Bi��t hậu quả và kết cục của việc lừa gạt Trường Giang Long Thần không?
– Hạ quan thật không lừa gạt Long Thần đại nhân ngài. – Vạn Thánh Long Vương giật mình thon thót, không ngờ chỉ vì chuyện này mà Ngao Thanh lại bắt đầu làm căng lên, ông ta càng thêm hối hận và ảo não.
Thật không nên trong lúc hoảng loạn mà vội vã đi tìm mấy tên quỷ hút máu này!
– Hừ. – Ngao Thanh tức giận hừ một tiếng. – Để ta tha thứ cho các ngươi cũng được, hãy làm thịt tên tiểu bạch kiểm này đi. Lòng ta sẽ nguôi ngoai, và ta sẽ không truy cứu chuyện này nữa.
– Cái gì?! – Vạn Thánh Long Vương kinh hãi.
Ông ta hiện tại cuối cùng cũng nhớ ra chiến lực của Chu Dịch! Chu Dịch lại là một người mạnh mẽ có thể cứu trưởng nữ của mình từ Tây Hải Long Cung ra!
Mặc dù ông ta không biết chiến lực cụ thể của Chu Dịch ra sao, nhưng nghĩ chắc chắn không kém!
Mà Trường Giang Long Thần cũng là một kẻ khó lường, một kẻ có chiến lực phi phàm.
Liên hợp với mấy huynh đệ, chắc chắn sẽ thắng được Ngao Ma Ngang.
Bằng không, ông ta cũng sẽ không đi mời những vị này đến cứu trưởng nữ.
Chu Dịch một mình có đánh thắng được những vị này không?!
Trong lòng Vạn Thánh Long Vương bất an, có chút lo lắng.
Vạn Thánh công chúa lại càng tức giận hơn, bắt đầu thấy thương hại cho tên gia hỏa này, bởi Chu Dịch lợi hại đến mức nào thì không ai rõ ràng bằng nàng.
Tên gia hỏa này cũng dám như thế mà tìm đường chết đi giật râu hùm!
– Sao nào? Các ngươi không đồng ý sao? – Ngao Thanh cười lạnh. – Vậy ta tự mình động thủ!
Hắn đã sớm nhìn ra Chu Dịch không phải Long tộc! Trên người có nhân khí nồng đậm. Đúng là nhân tộc.
Đường đường Long nữ lại thích một nhân tộc! Quả thực không thể tha thứ, làm mất mặt Long tộc!
Ngao Thanh trong lòng khí phẫn vì mình lại bị một nhân loại làm cho mất mặt, đồng thời cũng rất bất mãn với Vạn Thánh công chúa. Hắn nghĩ rằng cùng với việc thu thập tên tiểu bạch kiểm này, nhất định phải cho nữ nhân này biết tay mình!
Ầm! Ngao Thanh không còn nghĩ nhiều, quả quyết ra tay, một móng vuốt vồ tới đầu Chu Dịch.
Rầm rầm! Một trảo này khiến hư không đều bị xé rách, nước sông cũng vì thế mà chảy ngược! Cả tòa Long Cung đều rầm rầm rung chuyển, như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào.
Sức mạnh của một trảo này dường như có uy năng kinh thiên, như có thể trấn áp thiên hạ, phá vỡ thế giới.
Rõ ràng, đây là đòn toàn lực.
Mặc dù nhìn như muốn bắt chết Chu Dịch, nhưng trọng tâm vẫn là uy hiếp cả nhà Vạn Thánh công chúa, để họ không còn dám làm càn, phản kháng.
– Tên gia hỏa này chết chắc! – Các huynh đệ của Ngao Thanh lắc đầu ra vẻ thương hại mà nói. – Một kẻ đáng thương, thật sự là không may, đã đụng trúng họng súng của tam ca rồi.
Cả nhà Vạn Thánh công chúa cũng đều nơm nớp lo sợ, trong lòng sợ hãi.
Chỉ có một mình Vạn Thánh công chúa là hoàn toàn tin tưởng Chu Dịch.
Ầm! Rầm! Quả nhiên, ngay khi Vạn Thánh công chúa đang chăm chú nhìn, Chu Dịch ra tay. Hắn chỉ nhẹ nhàng duỗi ra một ngón tay, búng vào long trảo của Ngao Thanh, chỉ nghe tiếng nổ lớn vang lên, kèm theo tiếng hét thảm thiết. Ngao Thanh cả người bay ngược ra ngoài, trên đường va bay va ngã không biết bao nhiêu cái bàn, lăn m��ời mấy vòng, mới trong tiếng bịch bịch mà khó khăn lắm dừng lại.
– Tốt quá! – Vạn Thánh công chúa vui vẻ vỗ tay. – Chu Dịch, ngươi thật lợi hại!
– Cái này...! – Vạn Thánh Long Vương há hốc mồm kinh ngạc, ngay lập tức có nhận thức rõ ràng về chiến lực của Chu Dịch.
Một ngón tay! Đã búng tan một trảo toàn lực của Ngao Thanh, trực tiếp đánh nát long trảo của hắn chưa kể, còn tiện thể hất bay cả Ngao Thanh!
Quá mạnh mẽ.
‘Còn mạnh hơn cả trong tưởng tượng của ta!!!’
Vạn Thánh Long Vương trong lòng gào thét: “Lần này kiếm đậm rồi! Nhất định phải lôi kéo vị cao thủ này! Ngay cả gả con gái cho hắn cũng không tiếc!”
Con gái quá đẹp. Ông ta vẫn luôn giữ giá, muốn gả cho một gia đình tốt.
Nhưng bất luận là Ngao Ma Ngang hay Ngao Thanh, đều muốn cướp đoạt, chứ không có sính lễ, hiển nhiên chỉ là muốn coi con gái mình như một món đồ chơi!
Vạn Thánh Long Vương làm sao có thể chấp nhận?
Nếu như có sính lễ, ông ta khẳng định vui vẻ, dù sao tìm được một gia đình tốt, sau này con gái sẽ không cần sợ bị ức hiếp.
Nhưng vấn đề là những người này đều quá đáng khinh mà!
Bây giờ thấy thái độ cường hoành của Chu Dịch, Vạn Thánh Long Vương liền như phát hiện ra ngôi sao dẫn lối trong đêm tối!
Sao lại không coi Chu Dịch như một cọng cỏ cứu mạng?
– Cái này xác định là nhân loại sao?! – Mấy huynh đệ của Ngao Thanh đều chấn động, không kìm được mà đứng dậy, sau đó ăn ý tập hợp lại một chỗ, phát động pháp lực tạo thành một vòng vây, vừa bảo vệ Ngao Thanh, vừa cảnh giác đối phó Chu Dịch.
– Sức mạnh thật lớn, thần thông thật mạnh! – Ngao Thanh đứng lên, khóe miệng hắn đang chảy máu, nhưng hắn cũng không bận tâm, chỉ nhìn chằm chằm Chu Dịch mà nói. – Ta xin tạ tội vì sự thất lễ vừa rồi, mong ngươi có thể tha thứ cho ta!
– Chém xuống một cánh tay, ta sẽ tha thứ ngươi. – Chu Dịch cuối cùng cũng mở miệng.
– Long trảo của tam ca ta đã đứt rồi, ngươi đừng có hùng hổ dọa người, khinh người quá đáng! – Một vị đại hán mặt đỏ, tóc đỏ, râu quai nón rậm rạp, cao chín thước trừng mắt nhìn chằm chằm Chu Dịch, giận dữ mắng mỏ. – Ngươi có biết chúng ta là những ai không? Ta là Hoàng Hà Long Thần. Tam ca ta là Trường Giang Long Thần! Đại ca ta là Hoài Hà Long Thần, nhị ca ta là Tế Thủy Long Thần. Ngũ đệ ta phụ trách chuông chùa của Phật Tổ, lục đệ cùng thần quan trấn giữ địa mạch, thất đệ cùng Ngọc Đế trông coi cột trụ trời, bát đệ...
Hắn cơ hồ kể ra hết cả bối cảnh gia đình bọn họ!
– Gia đình chúng ta trên thông thiên đình, tây liên Linh Sơn, dưới liên ngũ hồ tứ hải, thế lực trải rộng khắp thiên hạ, ngươi dám động vào chúng ta sao?!
Vạn Thánh công chúa nghe xong sợ hãi không thôi, nắm chặt tay Chu Dịch, nhẹ giọng nói: – Nếu không thì thôi đi.
– Hừ. – Đại hán mặt đỏ nghe thấy Vạn Thánh công chúa nói, hừ lạnh một tiếng. – Chúng ta không truy cứu việc ngươi đánh nát long trảo của Tam ca ta đã là phá lệ khai ân rồi. Nhân loại, ngươi đừng có không biết điều!
Hắn biết Chu Dịch lợi hại. Không còn dám giằng co nữa.
Chỉ muốn mau chóng rời đi. Vì vậy, hắn rất nhanh nói: – Tránh ra cho ta một con đường. Ta muốn dẫn tam ca về nhà chữa thương!
Cả nhà Vạn Thánh Long Vương ngơ ngác nhìn nhau, nhưng vẫn thông minh mà nhường đường.
Gia đình Ngao Thanh thế lực khổng lồ, bối cảnh thông thiên, bọn họ đối mặt loại quái vật khổng lồ này, chỉ như sâu kiến, khẳng định không thể trêu chọc.
Vạn Thánh Long Vương chính là vì nhìn trúng bối cảnh của Ngao Thanh, cho nên mới thịnh tình mời mọc, không tiếc hao phí trọng kim, muốn mời bọn họ giúp đỡ đến Tây Hải Long Cung van nài, nói tốt cho người ta một tiếng để cứu Vạn Thánh công chúa về.
Không ngờ, lại phát sinh một chuyện như thế này.
Vạn Thánh Long Vương hối hận đứt ruột.
Đây thực sự là đem độc dược xem như thuốc cứu mạng.
Chọn sai đường rồi!
Nếu biết con gái mình hôm nay sẽ trở về sớm, thì nói gì cũng không mời những người này tới!
Đáng tiếc, chuyện bây giờ đã xảy ra, nói gì cũng đã muộn rồi.
Bản dịch này được tạo và thuộc về truyen.free.