Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 2: Quà Tân Thủ.

Quà Tân Thủ.

Nghe được âm thanh nhắc nhở từ hệ thống, Lê Khiếu Long không chút do dự mà mặc niệm "Có".

[Hệ Thống: Chúc mừng ký chủ đã sử dụng Hộp quà tân thủ, ký chủ nhận được: Tố Mạch Đan x1, Tẩy Tủy Đan x1, Tiên Kinh x1, Điểm Công Đức x1000]

Ngay lập tức, trước mắt hắn, Hộp quà tân thủ biến mất, thay vào đó là ba vật phẩm: hai viên đan dược một trắng một đen, và một cuốn sách.

Chỉ liếc mắt một cái, hắn đã hiểu ngay. Những thứ hệ thống ban tặng đều là để tái tạo kinh mạch, nâng cao thiên phú và công pháp tu luyện – toàn những thứ cơ bản thường thấy trong các truyện hệ thống.

Hắn bực dọc hỏi: "Lão Thiên, ngươi có thể chọn người để ta xuyên không đúng không?"

"Đúng!"

"Vậy sao ngươi không đưa ta vào một kẻ có kinh mạch nguyên vẹn, thiên phú xuất chúng, sau đó chỉ cần ban thêm công pháp là đủ? Cần gì phải đặt ta vào cái thân thể này rồi lại tốn công tặng thêm đan dược, chẳng phải lãng phí sao?"

Lão Thiên: "Ngươi có biết vì sao con người tuổi tác càng cao tu luyện càng chậm và càng khó đạt được thành tựu không?"

"Vì cái gì?"

"Bởi lẽ, khi con người sinh ra đã có sẵn kinh mạch, việc tu luyện chẳng qua chỉ là khai thông và mở rộng chúng mà thôi."

"Nhưng theo thời gian, kinh mạch sẽ càng ổn định. Do đó, thời điểm tu luyện tốt nhất của mỗi người là khi kinh mạch còn non nớt, vừa mới thành hình."

"Tuy nhiên, để đạt được điều đó rất khó, vì vậy, con người tu luyện càng sớm càng có lợi."

"Sử dụng Tố Mạch Đan này là để tái tạo kinh mạch, bắt đầu lại từ đầu, xem như cho ngươi cơ hội tu luyện từ thuở sơ khai, khi kinh mạch vừa thành hình."

"Nhưng nếu ký chủ không muốn, hệ thống có thể phá lệ cho ký chủ trọng sinh lần nữa. Chỉ là lần này, trong phần quà tân thủ sẽ có thêm một thứ dùng để đoạn kinh mạch."

[Hệ Thống: Nhận thấy ký chủ có nhu cầu trải nghiệm lại quá trình đứt đoạn kinh mạch, đồng thời bản hệ thống cảm thấy điều này rất có lợi cho việc tôi luyện tâm tính của ký chủ. Vậy, ký chủ có muốn trọng sinh lại không? Có]

Nhìn bảng thông báo của hệ thống hiện ra trước mặt, Lê Khiếu Long thầm nghĩ, chỉ có kẻ ngốc mới chọn trọng sinh.

Nhưng sau đó: "Ủa, lão Thiên, chữ 'Không' đâu? Không có lựa chọn đó thì sao ta từ chối được chứ? Đừng có đùa như vậy!"

"Ngươi chỉ cần mặc niệm 'Hủy' là được. Hệ thống sẽ tự động thu hồi thông báo này. Nhưng nếu sau này ngươi có ý định tương tự thì vẫn có thể nhắc đến, hệ thống sẽ tự động hiển thị lại lựa chọn cho ngươi."

Lê Khiếu Long: "Được rồi, được rồi, không cần giữ lại đâu, bỏ nó đi luôn. Qua mục khác tìm hiểu xem sao."

Hắn lập tức chuyển sang mục Nhiệm vụ.

Giao diện thay đổi, trước mặt hắn hiện ra ba mục: Nhiệm vụ duy nhất, Nhiệm vụ chính và Nhiệm vụ ngẫu nhiên. Tiếng thông báo của hệ thống lập tức vang lên trong đầu Lê Khiếu Long.

[Hệ Thống: Chào mừng ký chủ đến với hệ thống nhiệm vụ. Nhiệm vụ được chia làm ba loại: Duy nhất, Chính và Ngẫu nhiên. Nhiệm vụ Duy nhất là nhiệm vụ ký chủ bắt buộc phải hoàn thành. Nhiệm vụ Chính là nhiệm vụ giúp ký chủ gia tăng sức mạnh, bổ trợ cho Nhiệm vụ Duy nhất. Nhiệm vụ Ngẫu nhiên chỉ giúp ký chủ trải nghiệm, tận hưởng cuộc sống, ký chủ có thể thực hiện hoặc không]

[Hệ Thống: Chúc mừng ký chủ đã nhận được Nhiệm vụ Duy nhất: Giải Cứu Thế Giới.

Giới Thiệu: Hiện tại, thế giới này sắp cạn kiệt linh khí và đang chết dần chết mòn do một nhóm tu chân giả không chịu phi thăng. Nhiệm vụ của ký chủ là tiêu diệt họ để trả lại linh khí cho thế giới, hoặc buộc họ phải phi thăng.

Thời gian: Giới hạn trong một nghìn năm.

Phần thưởng: Tùy theo thời gian hoàn thành để quyết định. Trở về.]

[Hệ Thống: Chúc mừng ký chủ đã nhận được Nhiệm vụ Chính: Ổn Định Thạch Thành.

Giới Thiệu: Là người mới đến nơi này, ký chủ cần một chốn dung thân. Nhưng hiện tại, tình hình Lê gia đang tương đối nguy nan. Hãy cùng Lê gia ổn định lại Thạch Thành, tiêu diệt hết những kẻ có ý đồ xấu.]

[Hệ Thống: Chúc mừng ký chủ đã nhận được Nhiệm vụ Ngẫu nhiên: Làm quen với thế giới mới.

Giới Thiệu: Là người mới tới, nhập gia tùy tục, hãy bắt đầu bước đi trên thế giới này bằng cách chào hỏi và nhận biết người thân trong Lê Gia.

Phần thưởng: Linh thạch x5, mở chức năng nhận diện.]

Một loạt âm báo liên tiếp như vậy khiến đầu Lê Khiếu Long ong ong, nhưng may mắn thay, cuối cùng cũng đã kết thúc. Hắn nhìn lướt qua các bảng thông báo đang hiển thị trước mặt, đọc một lượt, sau đó cất tiếng hỏi:

"Lão Thiên, sao Nhiệm vụ Chính lại không nói phần thưởng là gì vậy?"

Thiên Đạo:

"Khi ngươi hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống sẽ căn cứ vào tu vi và thời gian hoàn thành của ngươi để trao thưởng."

"Vậy có nghĩa là ta hoàn thành lúc nào cũng có thưởng sao?"

"Không. Ngươi thấy Nhiệm vụ Duy nhất đó chứ? Có giới hạn thời gian là một nghìn năm. Nếu trong vòng năm mươi năm mà ngươi vẫn chưa hoàn thành, ngươi sẽ bị "đá đít". Hệ thống không cần những kẻ thực sự phế vật."

"Nói vậy thì ta phải nắm chắc thời gian mới được. Nào nào, mang đan dược ra đây để ta dùng ngay! À mà, ta lấy nó ra kiểu gì đây nhỉ?"

"Ngươi chỉ cần dùng ý niệm và mong muốn của bản thân là được!"

Nghe Thiên Đạo nói vậy, Lê Khiếu Long lập tức dùng ý niệm mong muốn lấy Tố Mạch Đan ra. Ngay lập tức, trong tay hắn xuất hiện một viên đan dược màu trắng sữa, tỏa hương dịu nhẹ, chỉ nhìn thôi đã biết là vật phẩm dùng được.

Không chút chần chừ, Lê Khiếu Long liền ngồi nghiêm chỉnh, chuẩn bị đưa đan dược lên miệng thì Thiên Đạo đột nhiên lên tiếng:

"Từ từ, ngươi lấy đâu ra phương thức dùng đan dược như vậy đấy?"

Lê Khiếu Long ngơ ngác, không hiểu, chẳng lẽ thế giới này, đan dược không uống được hay sao?

"Không phải là không uống được, mà ngươi đang dùng Tố Mạch Đan. Sau khi uống vào sẽ vận công để xây dựng kinh mạch, nhưng nếu hiện tại ngươi học xong công pháp, sau đó vận hành theo công pháp này để xây dựng kinh mạch thì sau này sẽ dễ tu luyện hơn. Có hiểu không?"

"Làm gì cũng phải từ từ chứ, có chuyên gia đây mà không hỏi. Ngươi nghĩ mình hiểu nhiều hơn Thiên Đạo ta đây chắc?"

"Không biết lần này hệ thống có chọn nhầm người không nữa."

"Haizz…"

Nhìn Thiên Đạo thở dài, Lê Khiếu Long cảm thấy khó hiểu. Kẻ này có phải là Thiên Đạo thật không nhỉ? Sao mà nóng tính vậy? Ý nghĩ này vừa thoáng hiện trong đầu hắn, Thiên Đạo đã cho hắn đáp án ngay lập tức.

"Không phải ta nóng tính, mà là đã trải qua mấy lần thất bại vì những kẻ ngu rồi, nên ta quyết phải dạy dỗ ngươi thật cẩn thận. Chẳng phải ở chỗ ngươi có câu "Dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về" đó sao? Ta cũng định làm như vậy đấy!"

Nghe vậy, Lê Khiếu Long tức tối. Lão già chết tiệt này lấy ví dụ kiểu gì vậy chứ? Nhưng thôi, người ta là Thiên Đạo, lại bám víu vào hệ thống vững chắc hơn hắn, nên hắn cũng chẳng thèm để ý thêm. Trấn tĩnh lại tâm tình, hắn âm thầm mặc niệm, lấy Tiên Kinh ra để học.

Cầm lấy quyển sách màu lam cũ kỹ trong tay, trước mặt hắn lập tức hiện ra phần giới thiệu của hệ thống.

[Tiên Kinh: Thần cấp công pháp.

Giới thiệu: Nghe nói đây là công pháp của tiên gia thời kỳ thượng cổ. Luyện thành công sẽ sở hữu tiên lực vô biên, có thể phi thiên, độn địa, ngao du tinh không.]

Cầm quyển công pháp trong tay, lần này hắn cũng đã khôn ra, liếc mắt nhìn bóng người trước mặt.

Thiên Đạo cũng hiểu ý hắn: "Chỉ cần mặc niệm 'Học tập' là xong!"

Lê Khiếu Long cười cười, cảm thấy như vậy thật tiện lợi. Chứ nếu phải đợi hắn đọc cho xong, nhớ cho kỹ, rồi lại thử vận hành thì sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Cầm chặt quyển công pháp, hắn thầm mặc niệm 'Học tập'. Một điều kỳ lạ lập tức xảy ra: quyển công pháp biến mất, sau đó vô số thông tin về nó, cách tu luyện và vận hành kinh mạch, tràn ngập trong đầu hắn. Lượng tin tức đồ sộ và ập đến bất ngờ như vậy khiến đầu hắn đau như búa bổ, vội vàng ôm đầu lăn lộn.

Một lúc lâu sau, cơn đau biến mất. Trong đầu hắn lập tức hiện lên vô vàn kiến thức về Tiên Kinh, gồm có chín tầng. Đồng thời, chỉ cần tu luyện đến tầng thứ năm là đã có thể phi thăng.

Dựa theo chỉ dẫn trước đó của hệ thống, hắn liền lấy Tố Mạch Đan ra uống, sau đó vận chuyển công pháp để chữa trị và hình thành kinh mạch mới.

Ban đầu, trong người hắn chỉ hơi ngứa râm ran, như có hàng ngàn vạn con kiến đang bò bên trong. Nhưng rồi chúng chuyển sang cắn xé, khiến hắn vừa đau vừa ngứa. Hắn vốn nghĩ bản thân có thể chịu đựng được, nhưng dần dần, cơn đau càng lúc càng dữ dội, khiến hắn không thể không gào lên một tiếng:

"AAA!!!"

Tiếng gào vừa phát ra, bên ngoài lập tức có một nam tử mặc trang phục màu xám chạy vào. Chứng kiến bộ dạng máu me của Lê Khiếu Long, hắn rối rít nói:

"Thiếu gia… Thiếu gia, ngài không sao chứ? Để… Tiểu nhân đi gọi phu nhân và lão gia? Ngài cố chịu đựng một chút!"

Mặc dù Lê Khiếu Long nghe thấy, nhưng do quá đau nên không có tâm trí hay sức lực để trả lời. Hắn chỉ cố gắng nhịn đau, ngồi ngay ngắn để tiếp tục vận công, điều khiển dược lực tái tạo những đường kinh mạch chính.

...

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, có lẽ chỉ là trong thoáng chốc. Nhưng đối với Lê Khiếu Long mà nói, cảm giác như đã mấy năm trời.

Mở mắt ra, hắn hơi giật mình khi thấy phía trước có sáu người, kẻ đứng người ngồi, nhưng tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào hắn.

Thấy hắn vừa tỉnh lại, một phụ nhân mỹ mạo, thành thục trong trường bào màu trắng lập tức lao đến ôm chầm lấy hắn, khóc nức nở. Bà vừa nhìn ngó khắp người hắn, kiểm tra tay chân, vừa lo lắng hỏi:

"Long nhi, con có sao không? Con có bị thương chỗ nào không vậy? May quá, tốt quá, con không sao cả!"

Nhìn phụ nhân trước mặt, không hiểu sao trong lòng Lê Khiếu Long đột nhiên đau nhói. Rõ ràng, hắn thậm chí còn chưa biết rõ tên bà. Tuy nhiên, cũng không khó để đoán người trước mắt này là mẫu thân của thân thể này, và cái cảm giác đau lòng kia cũng là do bản năng của nó tác động.

Nhưng nghĩ đến mẹ hắn ở kiếp trước, chẳng phải cũng yêu thương và lo lắng cho hắn như vậy sao? Nhớ đến mẹ, lại nghĩ đến tình cảnh bản thân hiện giờ, cùng với thân thể này, hắn lập tức hạ quyết tâm.

Mọi bản quyền thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free