(Đã dịch) Ta Là Hàn Vũ Thiên - Chương 353: Hoàng Tuyền Quốc Độ.
Ở một vùng đất tràn ngập âm khí, quỷ khí, tà khí cùng nhiều loại khí tức hỗn tạp của âm giới, tại cầu Hoàng Tuyền có rất nhiều linh hồn vẻ mặt vô thần đang bị xích sắt trói tứ chi và cổ, xếp hàng dài chờ qua cầu. Bên kia cầu, một mỹ nữ váy đỏ liên tục múc từng thìa canh đổ vào chén, đưa cho những linh hồn bước qua uống. Hắc Bạch Vô Thường chớp nhoáng xuất hiện phía sau, dẫn theo hàng vạn linh hồn bị xiềng xích.
“Haiz, dương gian lại có thêm đại họa, âm giới cứ tiếp nhận nhiều linh hồn đến thế này, hai lão nói xem liệu có rơi vào hỗn loạn hay không?” Bạch Vô Thường chống cằm thở dài nhìn mỹ nhân váy đỏ nói.
“Chuyện này cũng không rõ, nhưng thế giới này âm dương hòa hợp, nếu phía dương gian có chuyện thì e rằng âm giới cũng sắp đại loạn rồi.” Hắc Vô Thường khoanh tay nhìn dòng người càng lúc càng đông, thở dài cảm thán: “Diêm gia không biết sẽ giải quyết như thế nào đây?”
Đám linh hồn sau khi uống xong bát canh của nữ quỷ, thần trí liền minh mẫn trở lại, được quỷ sai dẫn tới một tòa quan ải. Trên đó có một vị Phán Quan khuôn mặt dữ tợn đang ngồi, hắn liên tục tra hỏi, nêu ra tội trạng của từng linh hồn, ghi chép rành mạch vào giấy trắng mực đen. Sau khi luận tội, cuộn giấy sẽ được chuyển vào trong để chờ dấu ấn của Diêm gia.
Địa phủ không giống như dân gian lưu truyền là nơi hành hình những kẻ tội ác khi còn sống, mà chính là nơi để linh hồn tu luyện, tìm kiếm cơ hội tái sinh về dương gian. Tuy nhiên, họ cũng sẽ căn cứ vào công đức đã tích lũy khi còn sống mà phân bổ vào tầng tu luyện phù hợp nhất. Mười tám tầng địa ngục về cơ bản chính là môi trường tu luyện của địa phủ, tầng một là lý tưởng nhất, trong khi tầng mười tám là khắc nghiệt nhất, được sắp xếp dựa trên công đức tích lũy và tội ác đã gây ra khi còn sống.
Địa phủ có một điểm đặc biệt: khi linh hồn tu luyện bị đối thủ tiêu diệt, họ sẽ không bị hồn phi phách tán mà chỉ bị xóa sạch tu vi, phải bắt đầu lại từ con số không. Linh hồn đạt đến đỉnh cao ở âm giới có thể đến địa phủ để xin cơ hội trở lại nhân gian, nhưng tu vi linh hồn, trí nhớ lúc còn là hồn thể và ký ức kiếp trước đều sẽ bị xóa sạch. Họ sẽ đầu thai chuyển kiếp, trở thành một người bình thường và lại bắt đầu cuộc sống tại nhân gian.
Trương Tuân Vinh uống canh từ mỹ nữ váy đỏ, rồi được đưa đến chỗ tên Phán Quan. Sau khi cáo trạng được tuyên bố và Diêm gia đóng dấu, hắn được quỷ sai đưa đến tầng mười. Trương Tuân Vinh vẻ mặt khó hiểu khi thấy ở đây tập trung hơn chục vạn linh hồn. Ở một vách đá, một lão quỷ chắp tay sau lưng, uy nghiêm ngút trời, đang nhìn đám người náo loạn bên dưới. Giọng nói đầy uy quyền của lão chậm rãi vang lên:
“Toàn bộ các ngươi đều đã chết, chỉ còn là những linh hồn vô định. Các ngươi sẽ có thêm một cơ hội để trùng sinh. Nếu như cố gắng tu luyện đạt đến đỉnh phong ở thế giới này, có thể gặp Diêm gia để xin đầu thai chuyển thế. Ta nhắc nhở các ngươi một điều quan trọng khi tu luyện ở âm giới: nơi đây khi các ngươi bị hạ sát sẽ không chết, mà linh hồn sẽ quay về đây, nhưng tu vi đã tích lũy sẽ bị giảm một nửa. Ở đây cũng như dương gian, lấy thực lực làm trọng. Hãy cố gắng hết mình để tìm lại cơ hội trở về dương gian. Lão phu chúc các ngươi may mắn ở Hoàng Tuyền Quốc Độ này.”
Âm thanh lão già vừa dứt, mọi người liền ào lên xôn xao, kinh ngạc không thôi. Trong số họ, có kẻ hoang mang, có kẻ hứng thú, nhưng nhiều hơn cả là những kẻ không tin vào sự thật hiển hiện trước mắt. Đột nhiên, “rầm” một tiếng, đã có kẻ động thủ với những người bên cạnh mình. Toàn bộ đám người ở đây tu vi đều là Phàm Cảnh tầng 7 đỉnh phong, hay còn gọi là Linh Giai tầng 7 tại Hoàng Tuyền Quốc Độ. Những kẻ ra tay trước rất độc đoán, tung sát chiêu khiến đối phương tiêu tán linh hồn. Khi ngưng tụ lại, linh hồn chỉ còn Linh Giai tầng 4. Từng tràng âm thanh đắc ý vang vọng:
“Kẻ nào bị giết thì cứ giết! Giảm bớt tu vi tức là bớt đi một đối thủ cạnh tranh!”
Rất nhanh, toàn trường đã trở nên hỗn loạn bởi cảnh tượng chém giết lẫn nhau. Trương Tuân Vinh không hề động thủ, là một trong số ít người chọn cách không ra tay mà liên tục tránh né. Hắn biết động thủ ở đây không phải là điều hay ho gì, sớm muộn cũng sẽ mang đến tai họa ngầm. Mang theo suy nghĩ giống như Trương Tuân Vinh còn có hơn mấy chục người nữa. Khi một nhóm người tách khỏi đám đông, rời xa đại sảnh hỗn loạn này, khiến lão già trên cao chú ý tới, mỉm cười nói:
“Đúng là thông minh, những kẻ này mới thực sự có thể uy chấn Hoàng Tuyền Quốc Độ.”
Trương Tuân Vinh cùng một nhóm người đứng ở phía xa quan sát. Quả nhiên bọn họ đoán không sai. Một lúc sau, những kẻ bị đánh rớt tu vi xuống Linh Giai tầng 4 đã liên thủ với nhau, đánh tan một tên Linh Giai tầng 7. Mười tên Linh Giai tầng 4 liên thủ không thể tiêu diệt một tên tầng 7, nhưng hai mươi, ba mươi tên cùng liên thủ thì lại có thể. Một nam tử áo bào tím trong nhóm người ở đây nhìn cảnh tượng bên kia thì cười nhạt nói:
“Một đám ngu xuẩn, chém giết lẫn nhau như vậy chính là tự hại mình.”
Một nữ tử yêu kiều ma mị trong đó cũng cười duyên dáng nói: “Chúng ta đi thôi, đợi khi tu luyện đạt đến Viên Cảnh thì tính sổ với bọn họ sau.”
Một nửa trong nhóm người cũng hướng về tứ phía mà rời đi. Trương Tuân Vinh một mình ngồi ở tảng đá, thản nhiên nhìn bầu trời phía trên mà nói:
“Ta nghĩ hai ngươi nên từ bỏ ý định động thủ ở thời điểm này đi.”
Hai người phía sau vô cùng kinh ngạc, không ngờ kẻ này từ đầu đến cuối chỉ nhìn về phía xa mà vẫn có thể cảm nhận được động tĩnh của bọn họ. Nhưng hai thân ảnh kia vẫn chọn động thủ, không coi lời Trương Tuân Vinh ra gì. Hắn lắc đầu, cơ thể lóe lên, trực tiếp bóp lấy cổ hai người, bẻ một cái khiến linh hồn họ lập tức bị đánh về đại sảnh phía xa. Linh hồn lực bị Trương Tuân Vinh hấp thu. Hắn không trực tiếp đột phá Viên Cảnh mà từ Linh Giai tầng 7 đột phá lên tầng 8.
Trương Tuân Vinh nhìn đám người xung quanh, khí tức linh hồn tỏa ra cực kỳ cường đại, nói:
“Còn ai muốn ra tay không?”
Đối mặt với một kẻ mạnh như vậy, những người còn lại không dám lên tiếng, vội vàng chạy tán loạn sang nơi khác. Chỉ có duy nhất một nữ tử, vẫn đưa đôi mắt đẹp nhìn về phía trời xa, giống như Trương Tuân Vinh lúc nãy. Nàng không hề quan tâm mọi thứ xung quanh mà chỉ nhìn phương xa. Trương Tuân Vinh đột nhiên cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, cũng nhìn theo hướng của nàng ta. Lão già như cảm nhận được điều gì đó, thân hình lóe lên rồi biến mất. Khi xuất hiện trở lại, lão đã ở một chiều không gian khác, phủi quần áo, chỉnh tề ôm quyền hành lễ nói:
“Đại nhân.”
Người thần bí này nhìn về phía không gian xa xăm, hơi trầm ngâm một chút nói: “Ta đã đưa tiểu nữ đến âm giới của không gian này, ngươi hãy chiếu cố nó một chút. Cũng có một tên tiểu tử đạt được một phần truyền thừa của Tỏa Hồn, ta không rõ làm cách nào tiểu tử này lại có được, nhưng cũng cần phải để mắt tới nó.”
Lão già kinh sợ, cúi người hỏi: “Đại nhân, tiểu nữ của ngài quả thật đang ở không gian của ta, nhưng về kẻ có được Tỏa Hồn của ngài thì không có khả năng.”
Người này lại thở dài nói: “Thế gian chỉ có bốn kẻ biết được Tỏa Hồn, hai trong số đó đã chết, một kẻ mất tích, cuối cùng là ta. Vậy mà lần này lại xuất hiện một người thứ năm, xem ra ta cũng cần phải tự mình điều tra một phen.”
Nếu Hàn Vũ Thiên có mặt tại đây, nhất định sẽ nhận ra người này. Không ai khác chính là chủ nhân của Tỏa Hồn Trường Sinh Quyết, Nguyệt Hoàng Tuyền, còn được gọi là Nguyệt Hoàng Thánh Quân. Nguyệt Hoàng Tuyền là chủ nhân chân chính của toàn bộ âm giới trên cõi thiên hà, là giới chủ duy nhất được thiên địa pháp tắc công nhận ở âm giới. Những kẻ khác chỉ đơn thuần được ban cho một chút quyền năng cai trị mà thôi. Nếu ở dương gian Trần Nguyên là kẻ mạnh nhất hiện tại thì âm giới có Nguyệt Hoàng Tuyền. Dù quyền năng của Trần Nguyên có lớn đến mấy, hiện tại hắn cũng không dám vươn tay tới âm giới. Nguyệt Hoàng Tuyền như ý thức được điều gì đó, liền mỉm cười nói:
“Ta nhớ ra rồi, tên tiểu tử có được Tỏa Hồn của ta chính là nhờ vào đó mà đạt được. Ngươi đừng để hắn rơi vào tay của mấy tên ý đồ xấu.”
Nguyệt Hoàng Tuyền chỉ một bước đã biến mất khỏi vùng không gian này, còn Hàn Vũ Thiên thì nở một nụ cười. Trương Tuân Vinh bên kia chắc chắn đã an toàn. Lại có cả sự chú ý của Nguyệt Hoàng Tuyền, hắn hoàn toàn có thể trông cậy vào vị đệ tử này của mình.
Ở một vùng hoang vắng Huyết Chu Nhai, một quái vật xương sọ độc nhãn, sáu cánh tay với cốt nhận sắc bén, dọc theo lưng có gai nhọn như pha lê, chính là Độc Nhãn Vương Miêu Ưng Quỷ Như Ý. Như Ý miệng đang nhai ngấu nghiến vô số thi thể tà tu. Nàng nhìn về phương xa, nở một nụ cười khiến máu tươi trong miệng chảy ra như thác, rồi cất tiếng nói:
“Tới rồi sao?”
Thiên Quyền Thượng Nhị Mạc Can trần trụi, cơ bắp toàn thân cuồn cuộn như sương mù, một tay đang nắm đầu một tà tu, tay còn lại thì cầm thi thể không đầu vẫn còn đang rỉ máu. Huyết Băng Thượng Tam Tịch Dận thì đang hấp thu lấy cơ thể một nữ tử, khác với hai người kia, không ăn tươi nuốt sống.
Mạc Can cắn một miếng thịt lớn, nuốt ực một cái, thản nhiên nói: “Ta cảm nhận được khí tức của chủ nhân, chúng ta có cần tới bái kiến không?”
Như Ý đột nhiên ngẩng đầu nhìn hư không, đôi mắt lóe lên vẻ thú tính cuồng dã, nói: “E rằng chúng ta không thể, bọn họ tới rồi.”
Mấy vạn người từ phương xa bay tới, trong đó có hơn mười vị Đạo Tổ Thượng Vị dẫn đầu. Tịch Dận vốn nhàm chán, lại bừng sáng, cười nói: “Nhiều thức ăn như vậy, ta nên bắt đầu từ đâu đây?”
Mạc Can ném thi thể trong tay, lập tức vào thế tấn công, khí tức bùng nổ, tràn ngập chiến ý, nói: “Ta cảm nhận được rất nhiều kẻ mạnh.”
Đội quân tà tu mấy vạn người đứng cách ba người bọn họ vài dặm. Một lão già dẫn đầu với vẻ mặt tràn ngập sát ý, nói: “Thì ra là ba tên dã thú các ngươi, trong thời gian qua đã tàn sát rất nhiều người của Huyết Sát Đoàn chúng ta.”
“Chính là ba kẻ này không sai, dám giết nhiều người của Thạch Nham Quân như vậy, đáng chết!”
“Chúng còn sát hại không ít người Tà Hỏa Giáo bọn ta.”
“Nợ máu trả máu.”
Như Ý cốt nhận quét ngang, một luồng huyết khí khuếch tán khiến đám người nhất thời im lặng. Giọng nói tà quái của nàng cất lên: “Đừng nhiều lời, chết hết đi.”
Như Ý phóng ra những đợt gai nhọn từ trên lưng, lao thẳng tới đám người tà tu phía bên kia. Hai lão già bước ra, vung tay hóa thành vòng xoáy huyết khí, va chạm với những gai nhọn tạo thành từng tiếng động lớn. Hai phe cũng không còn nhẫn nại, lập tức bùng nổ khí tức kinh người, lao thẳng vào nhau.
Hàn Vũ Thiên đưa đám người rời khỏi Huyết Chu Nhai, trên đường gặp phải rất nhiều tà tu vây công. Nhưng chỉ cần hắn vung tay một cái, chúng liền hóa thành cát bụi. Ngọc Hư Vinh cùng nhóm người một đường thẳng tiến không lùi, tò mò nhìn Hư Vận hỏi:
“Sư tôn, người đoán cảnh giới của ngài ấy đã đạt tới cấp độ nào rồi?”
Hư Vận nghĩ một lúc lâu, vẫn lắc đầu nói: “Ngài ấy chưa đột phá thành Thần trong truyền thuyết, nhưng có lẽ còn mạnh hơn cả những Chuẩn Thần cường giả canh giữ cổng không gian.”
Đám người yên lặng chạy theo sau bóng người phía trước. Chỉ một cái phất tay đã tạo ra một con đường máu, giúp họ vượt qua. Sau nửa ngày, bọn họ cũng đến được kết giới. Hàn Vũ Thiên vung tay, lệnh bài của Bích Ly Tông lóe sáng. Còn chưa kịp mở kết giới, một chưởng bất ngờ đã giáng xuống, đánh lệnh bài bay ngược trở lại.
“Kẻ đến là ai? Dám tự ý mở kết giới ở Đông Thắng Quốc.”
Một vị tướng quân mặc chiến bào bay phấp phới, đứng giữa hư không như quân vương thiên hạ, cao ngạo nhìn xuống. Hàn Vũ Thiên nhướng mày, thật không ngờ, mới thay đổi tuyến đường một chút đã đến biên giới của một quốc gia khác. Mãn Châu Quốc là một quốc gia nhỏ nằm ở sát bên Thiên Tân Đế Quốc nhưng lại bị địa thế rộng lớn của Thiên Tân che khuất. Mà cái gọi là Đông Thắng Quốc này cũng chỉ là một tiểu quốc, so với ba đại cường quốc vây quanh Huyết Chu Nhai thì chẳng đáng nhắc tới.
Hàn Vũ Thiên không muốn gây phiền toái, liền ôm quyền nói: “Bọn ta đang trốn truy sát của tà tu, mới lạc đường đến đây, mong các hạ rộng lòng cho bọn ta đi qua.”
Tướng quân kia cười nhạt một tiếng nói: “Vậy thì đưa một nửa tài sản của các ngươi ra, còn mấy thiếu nữ kia thì giao cho bọn ta ‘giải tỏa’ một chút, may ra thì…”
Lời còn chưa dứt, đầu của tên tướng quân đã lìa khỏi cổ, bị Hàn Vũ Thiên nắm gọn trong tay. Tên tướng quân thấy thi thể của mình vẫn đứng giữa không trung, hắn trừng lớn mắt tức giận quát:
“Ngươi dám động thủ với ta!”
Là một Chuẩn Thần, dù mất đi nhục thể cũng có thể ngưng tụ lại một lần nữa. Nhưng kỳ lạ ở chỗ, hắn bị kẻ này nắm trong tay lại không tài nào ngưng tụ được một nhục thân mới, như bị cưỡng ép phong ấn vậy. Hàn Vũ Thiên chỉ thở dài. Ma khí bao trùm lấy nhục thân và nguyên thần của tên tướng quân, trực tiếp thôn phệ, không để lại ngay cả một mảnh da.
Hàn Vũ Thiên liếc nhìn đám binh lính, cũng không động thủ với bọn họ. Hắn lại lần nữa đánh ra lệnh bài, mở một lối đi qua kết giới, chui vào bên trong. Đột nhiên, ở trong khu rừng truyền tới tiếng cười tà ác, một bóng đen vọt ra, vô cùng đắc ý nói:
“Không ngờ tới đám người các ngươi lại đắc tội một cường giả như thế. Tên kia chết rồi thì không còn ai cản được ta nữa, hãy trở thành mồi ngon cho ta đi!”
Một tà tu cấp Chuẩn Thần vốn cùng tên tướng quân kia giằng co mấy chục năm ở kết giới này. Không ngờ tên tướng quân kia vì một lần ngạo mạn mà đã chết bất đắc kỳ tử, tạo cơ hội cho tà tu này ra tay. Nhưng một chưởng không biết từ đâu giáng xuống, đánh nát tên tà tu thành thịt vụn. Nguyên thần vừa bay ra, còn chưa kịp hoàn hồn thì một sợi băng xích đã quấn lấy hắn, kéo vào trong kết giới còn chưa kịp khép lại hoàn toàn.
“Đừng nghĩ ta lại quên ngươi.”
Âm thanh nhàn nhạt của Hàn Vũ Thiên vang lên cũng là lúc kết giới khép lại. Đám quân lính ngẩn người một lát, cuối cùng ngồi phịch xuống đất, cảm giác như vừa từ địa ngục trở về vậy.
Mọi bản quyền nội dung đều thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện không ngừng được kể lại.