Sống lại ở thế giới khác - Chương 253: Chapter 253: Trước ngày hồi hương.
Sống lại ở dị giới.
Chương 232: Trước ngày hồi hương.
Chuyện của ngài Thanatos ủy thác có vẻ như khó khăn hơn những gì tôi nghĩ, mặc dù đã có vài manh mối được phơi bày sẵn trước mắt. Theo như mô tả của ngài ấy, thì Nữ hoàng Regina là một High Elf nắm giữ sinh mệnh của thực vật và nhiều loài động vật khác. Ở một khía cạnh nào đó thì cô ta có quyền năng gần như bằng một đấng toàn năng rồi. Nói như thế thì theo lẽ thường, cô ấy phải có cuộc sống gần như là vĩnh hằng, nhưng lại phải gánh vác sự sống của những nô lệ vào thời loạn lạc xưa kia, đảm bảo họ không bị đoản mệnh nên tuổi thọ cô ta mới nhanh chóng bị héo mòn.
Nhắc đến năng lực này của Nữ hoàng Regina, thì tôi lại liên tưởng đến Thần Cernnunos, ông ta cũng có khả năng tương tự và đã tạo ra một Vương Quốc Bóng Tối riêng cho mình. Dù cả hai có năng lực tương đối giống nhau, nhưng để mà so sánh thì tôi nghĩ Nữ hoàng vẫn còn non và xanh so với Thần Cernunnos rất nhiều, vì ông ta không chỉ gánh vác toàn bộ sinh mệnh ở Vương Quốc Bóng Tối của bản thân mà còn ở cõi khác nữa. Trước kia tôi đã từng diện kiến ông ấy, dù chỉ là phân thân, nhưng sức mạnh sinh mệnh của ông ta không thể đo đếm được. Không biết, liệu Thần Cernunnos có manh mối gì về Nữ hoàng Regina mà ngài Thanatos cần tìm không nhỉ? Vì tôi nghĩ, những người mang năng lực sinh mệnh có lẽ đều có một sự liên kết nào đó với nhau, hoặc ít nhất thì họ vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh sinh mệnh của đối phương, vì ngài Thanatos bảo Nữ hoàng High Elf vẫn còn sống kia mà.
Tạm gác nhiệm vụ ủy thác dài hạn của ngài Thanatos sang một bên, giờ thì nhắc đến vấn đề chung của cả nhóm. Trước mắt, phần tôi và Audrey lẫn người nhà anh ấy sẽ cùng quay về bờ Đông. Còn về nhóm của ngài Thanatos, họ sẽ tiếp tục nhiệm vụ ủy thác giúp cô công chúa nhỏ phương Nam Fertine Kishkabaza khôi phục vương quyền, vì thế họ sẽ đi xuống lục địa phía Nam. Còn Teresa, cô ta cũng vừa mới nhận được lệnh từ Thần Điện Nirvana tiếp tục đi về bờ Tây để tiếp nhận nhiệm vụ mới. Việc thanh tẩy năng lượng hắc hóa của Abyssal tại lục địa phía Bắc này sẽ có đội ngũ khác của Thần Điện đến giải quyết. Vì vậy, sau khi gom đủ lương thực và bảo trì tàu thuyền xong, thời điểm nhổ neo rời khỏi mảnh lục địa này để quay về thì cũng là lúc chúng tôi sẽ tách nhóm ra. Đương nhiên là tôi cũng phải tạm chia tay với hai cô con gái của mình, vì cả hai phải theo nhóm của ngài Thanatos. Dẫu vậy chúng tôi vẫn có thể liên lạc được với nhau thông qua thần điện Parnassus của ngài Daniel.
Hành trình sẽ được chia ra như sau. Teresa sẽ tách nhóm hoàn toàn tại đây để cùng giáo đoàn của cô ta đi về bờ Tây. Còn nhóm của tôi và ngài Thanatos sẽ cùng lên chiếc du thuyền của tôi để quay về bờ Đông, khi gia nhân và người nhà của Audrey và tôi về tới lãnh địa Heine, thì sẽ cho nhóm của ngài Thanatos mượn tàu để du hành xuống lục địa phía Nam. Thế nên, tôi chẳng biết mình có thể giữ được lời hứa ban đầu với ngài ấy không nữa, rằng tôi sẽ góp sức mình để khôi phục lại vương vị cho gia tộc của cô nhóc Fertine. Vì, khi tôi về tới vương quốc Slain và chữa trị cho vua cha xong thì cũng đã gần hết mùa Đông rồi. Mà khi mùa Đông qua đi, thì cũng là lúc tôi cần phải rời khỏi đây rồi.
“Mẹ à, hôm nay dạo phố mà trông mặt của mẹ đầy tâm sự quá. Bộ có chuyện gì sao?” Eira hỏi, nét lo lắng lộ rõ trên gương mặt thanh tú của con bé. “Không lẽ, là di chứng của việc tiếp nhận Thần Khí Milletitan giờ mới bộc phát sao ạ?”
“Không đâu.” Tôi lắc đầu, miệng thì vừa cười vừa thở dài, tay vuốt nhẹ bàn tay của Eira lẫn Stella. “Chỉ là, mẹ đang cảm thấy rất hạnh phúc khi được ở cạnh hai con thế này. Nhưng, cứ nghĩ đến chuyến đi xuống phía Nam của các con thì mẹ lại cảm thấy bồn chồn trong lòng.”
“Tụi con đã hứa với ngài Thanatos rồi nên không thể thất hứa được.” Stella nói, con bé còn thuận tay mớm cho tôi một quả nho xem như là để dỗ dành. “Ngọt phải không mẹ? Ở phương Bắc khắc nghiệt này, nho đã được xem như là một món ăn dành cho quý tộc rồi đấy ạ.”
“Ừ, trái này ngọt lắm.” Tôi đẩy hai đĩa bánh kem dâu cho cả hai nói. “Trừ nho là món trắng miệng dành cho quý tộc ra, thì bánh kem dâu cũng là một món thường hay xuất hiện trong các buổi tiệc trà của các tiểu thư quý tộc. Hai đứa cũng nên ăn thử đi, mẹ còn nhiều loại bánh muốn giới thiệu cho cả hai lắm.”
Thực lòng, tôi còn muốn giới thiệu thêm rất nhiều loại bánh khác cho cả hai cô con gái của mình, từ bánh kem cho đến bánh quy kể cả bánh nướng. Rồi còn muốn dạy thêm lễ nghi của quý tộc dành cho hai con bé, muốn chúng một lần thật sự ứng xử như là các tiểu thư quý tộc trước đám đông trong những buổi dạ tiệc, nhưng thời gian lại không cho phép. Cứ nghĩ, sau chuyến đi đến đảo vô định rồi thì tôi sẽ có nhiều thời gian để vun đắp tình cảm cho cả hai. Nhưng trớ trêu thay, Teresa lại phán tôi nên rời khỏi thế giới này vì sự tồn tại của hai đứa nhỏ dù là ở tương lai hay thực tại. Nói lại thì... dù cảm thấy không cam lòng cho lắm, nhưng nếu việc tạm chia xa Audrey lẫn hai đứa nhỏ tầm hai mươi năm để đảm bảo cho toàn bộ con của chúng tôi cùng đều tồn tại thì điều đó vẫn rất đáng. Nghĩ thoáng một chút, thì tôi vẫn còn cơ hội khác để bù đắp tình cảm cho Eira lẫn Stella ở vị diện này, với điều kiện là thế giới này vẫn bình yên sau khi tôi trở về từ thế giới khác.
Trong lúc nhìn hai đứa con thân yêu của mình dùng bánh, tôi nhìn cả hai cười mỉm và khẽ vuốt mái tóc bạch kim của chúng lên vành tai, và chỉnh lại tư thế ngồi của cả hai sao cho trông thanh lịch nhất có thể. Stella thì còn đỡ, vì ít nhất con bé đã từng ở trong quân ngũ của Orvel trước kia, nên trừ cách ăn hơi xấu ra thì tư thế ngồi chẳng cần phải chỉnh lại gì nữa cả. Riêng Eira thì tôi hơi thương xót con bé, vì từ nhỏ con bé đã phải côi cút một mình giữa đất trời rộng lớn này, chẳng được ai dạy lễ giáo gì cả. Thói quen ăn uống của Eira giống như là một con dã thú hoang dã đang cố ngoạm lấy con mồi, ăn nhanh nhất có thể vì e sợ sẽ có những tình huống xấu xảy ra. Nhìn cử chỉ vội vàng ấy của con bé khiến lòng tôi như quặn thắt lại. Sự lo lắng trong từng bữa ăn, nỗi lo âu qua từng giấc ngủ. Tôi không biết con bé đã có lúc nào được ăn một bữa ăn ngon đúng mực, hay một giấc ngủ thật ngon mà chẳng cần lo toang về sự an nguy đến từ bên ngoài. Giờ chỉ còn vài ngày ngắn ngủi ở bên nhau, tôi muốn bù đắp và xua tan đi những nỗi lo toang trong lòng con bé trước khi tôi rời đi.
“Ăn xong rồi à? Cảm nhận được hương vị của chiếc bánh mà các con vừa ăn không?” Tôi hỏi, khi Stella là người đặt thìa xuống sau cùng.
“Ngon lắm ạ.” Eira đáp một cách ngựng ngùng.
“Vị dâu hơi chua một chút, nhưng ăn chung với lớp kem xốp thì độ béo đã cân bằng vị giác ạ.” Stella thì trả lời tinh tế hơn một chút, như thế cũng đủ chứng tỏ con bé đã thưởng thức được hương vị của chiếc bánh.
“Eira, thời gian tới vào mỗi bữa ăn con hãy dùng bữa cùng mẹ nhé.” Tôi vuốt ve bàn tay của con bé lớn nói một cách thâm tình. “Cả Stella nữa. Mẹ muốn, dù sau này không có mẹ ở bên cạnh, nhưng hai con vẫn sẽ cảm nhận được sự ngon ngọt trong mỗi bữa ăn.” Tôi muốn thông qua mấy ngày tới sẽ giúp Eira thả lỏng sự cảnh giác để con bé có thể tận hưởng những thứ mà tuổi thơ chúng đáng được tận hưởng.
“Mẹ à, chỉ là hai mươi năm thôi mà.” Eira nói, giọng có chút không nỡ nhưng thái độ thì lại rất cứng rắn. “Phần lớn cuộc đời con đã quen với việc không được mẹ ở cạnh bênh biết bao nhiêu năm tháng rồi, giờ thêm hai mươi năm cũng chẳng nhiều nhặn gì. Chúng con chờ mẹ quay về với chúng con được mà. Đúng không Stella?” Con bé vừa an ủi tôi, vừa đánh mắt về phía bé nhỏ để tìm sự đồng tình.
“Phải đấy ạ.” Stella và Eira cùng nằm tay tôi an ủi. “Ở đây chị em con vẫn còn có cha bên cạnh. Nhưng ở thế giới khác, mẹ chỉ có một mình ở đấy. Chúng con mới là người đang sợ mẹ sẽ không chịu được nỗi cô đơn đây này.”
Nghe hai đứa con gái của mình an ủi, nhất là câu nói phần lớn cuộc đời con không có mẹ bên cạnh của Eira đã khiến tôi nghẹn ngào muốn khóc, nhưng tôi đã phải nuốt nước mặt ngược vào tim vì không muốn hai con thêm lo lắng cho mình. Tôi giữ chặt lấy hai tay của hai đứa nói. “Hai mươi năm, sẽ nhanh thôi.” Tôi ngưng giây lát để điều chỉnh lại âm giọng và hít một hơi thật dài. “Sau hai mươi năm ấy, các con cũng nên chuẩn bị tinh thần để đón nhận bản thân mình đến từ vị diện khác đi.” Tôi nhớ lại lời của Teresa mà nói tiếp. “Trước khi hai con ở vị diện khác trưởng thành, mẹ sẽ không để bốn đứa các con gặp nhau đâu, vì làm như thế sẽ khiến sự tồn tại của hai đứa bị đe dọa, có khả năng sẽ bị xóa khỏi ở mọi dòng chảy thời gian.”
“Mẹ à.” Eira nói bằng chất giọng dạt dào đầy tình cảm nhiều tâm sự. “Dù sắp tới chúng ta phải tạm chia xa nhau hai mươi năm, nhưng ít ra bọn con có thể biết được một mốc thời gian nhất định sẽ được gặp lại mẹ. Chứ không như trước đây, chúng con đã phải tìm mẹ trong khoảng không vô định ở mọi vị diện, phí hoài biết bao nhiêu cái hai mươi năm mà cũng chẳng thể tiếp xúc được với mẹ ở cự ly gần như thế này.”
“Vậy nên, mẹ à.” Stella lại tiếp tời. “Bọn con vui mừng vì có thể gặp được mẹ và được tiếp xúc thân mật như thế này. Điều này còn tuyệt hơn cả phép màu cầu được ước thấy mà mẹ thường kể cho chúng con nghe vào mỗi tối trước khi ngủ nữa.” Đột nhiên con bé khựng lại giây lát, rồi đính chính. “Ý con là... người mẹ ở vị diện trước mà chúng con đã buộc rời khỏi.”
“Mẹ hiểu mà.” Tôi ôm lấy cải hai vào lòng và vuốt ve mái tóc bạch kim xỏa quá eo của chúng mà nói. “Dù có là ở bất kì vị diện nào, thì mẹ vẫn là mẹ của các con thôi, không cần phải phân biệt rạch ròi như thế. Cũng giống như sự tồn tại của các con vậy. Dù các con có xuất thân từ ở vị diện nào, thì mẹ cũng sẽ không để bất kì đứa con nào của mình phải bị dòng chảy thời gian xóa bỏ sự tồn tại vì sinh mệnh trùng lặp được.”
Kết thúc cuộc dạo phố ngắn ngủi của ba mẹ con, chúng tôi lại quay về điện thờ với nỗi vui buồn lẫn lộn. Vui là vì, dù thời gian ngắn ngủi, nhưng tôi thực sự đã có một chuyến đi vô cùng thư giãn với những đứa con của mình, và cũng đã dạy cho chúng biết được chút ít lễ nghi trên bàn ăn kiểu quý tộc. Còn buồn là vì, thời gian vui vẻ như thế này của chúng tôi không biết chừng nào lại có thể tiếp tục được như vậy. Tôi thừa biết, Eira và Stella hiện tại là những đứa trẻ thiếu thốn tình cảm của cha mẹ từ nhỏ. Những việc tôi làm hiện tại chỉ là đang cố bù đắp lại sự thiếu thốn đó được bao nhiêu hay bấy nhiêu mà thôi.
“Eira, Stella.” Về tới trước điện thờ tôi thì thầm với hai cô con gái của mình. “Sau khi mẹ sang thế giới mới, nếu ở đó là một thế giới hiện đại, có thiết bị lưu giữ hình ảnh thì mẹ sẽ cố ghi lại những khoảnh khắc của các con lúc bé cùng mỗi phút giây ân cần, hân hoan, quan tâm của mẹ bên cạnh các con. Mẹ muốn cho các con biết, các con cũng sẽ có được cảm giác được mẹ chở che từ bé là như thế nào.”
“Ý mẹ là kiểu như giếng theo dõi hay gương giao tiếp từ xa ấy à?” Stella hỏi.
“Hoặc là giống như đá lưu giữ ký ức.” Eira góp ý thêm.
“Cũng gần giống như Eira nói.” Tôi gật đầu.
“Vậy chúng con sẽ đợi đến ngày mẹ quay lại để cho chúng con xem những hình ảnh đẹp đẽ đó.” Stella cười dịu dàng giữ chặt lấy tay tôi. “Con và chị rất muốn xem xem, liệu hình ảnh dịu hiền của mẹ có khác với những gì mà chúng con còn lưu giữ trong tâm trí không.”
“Mẹ sẽ cố để lại những hồi ức đẹp cho các con, dù là ở thế giới này hay thế giới khác. Nhưng không cần phải đợi đến hai mươi năm, vì mỗi năm cha các con sẽ được ngài Thanatos đưa sang đó để cùng ăn sinh nhật của các con với mẹ. Lúc cha về, mẹ sẽ gửi những kỉ niệm đó cho anh ấy, các con có thể tìm cha để cùng xem.” Nói đến đây thì khóe mi của tôi lại trực trào nước mắt, cánh mũi thì cay xè vì nghĩ đến cảnh chia ly là lòng quặn nhói không chịu được.
“Vậy thì ở thế giới này tụi con cũng sẽ tìm những vật phẩm có tác dụng tương tự như mẹ nói, để chúng con lưu lại những phút giây ở bên này lại gửi cho mẹ.” Eira tỏa ra sự hạnh phúc ấm áp khi nói lên điều đó. Dù hai đứa con của tôi đã ở tuổi trưởng thành và luôn mang vẻ lạnh lùng của cha chúng, nhưng sự ấm áp này chắc chắn là di truyền từ tôi.
Vào trong điện thờ, chúng tôi chẳng còn gì để làm ngoại trừ phụ giúp vài việc thường trực. Ví dụ như quét dọn, nấu nướng, rửa chén bát, kiểm tra vệ sinh phòng sinh hoạt chung và hàng tá việc linh tinh lỉnh khỉnh khác phải làm hàng ngày. Dù mai đã rời khỏi đây rồi, nhưng chúng tôi vẫn kéo tay áo lên bắt tay vào phụ giúp để giết thời gian. Kể cả Teresa, cô ta vẫn phải làm việc như bao người dù ban sáng là người khám bệnh chủ chốt. Việc chúng tôi rời khỏi đây cũng không phải là chuyện bí mật gì, thế nên mấy người bệnh dưới trấn cứ thay phiên nhau kéo đến để xin chữa bệnh và thuốc miễn phí cả ngày, dù cho họ đã khỏi bệnh hay chẳng có bệnh nhưng vẫn tới.
Điều này tôi hiểu được. Kiểu như thôn quê hoang vắng, ít có bác sĩ tài giỏi ghé thăm, nên khi có một bác sĩ xuất hiện thì dân làng phải tận dụng hết mức cho đến ngày cuối cùng là điều dễ hiểu. Không chỉ là khám bệnh miễn phí, thuốc miễn phí, mà còn có cả thức ăn nóng miễn phí giữa ngày đông giá rét thế này nữa. Chưa kể các linh mục và tu nữ trong điện thờ cũng tự phát vài tiết mục phù hợp với độ tuổi của những người đến đây nữa. Các ma sơ thường sẽ tụ theo nhóm mấy em nhỏ để kể chuyện cổ tích lòng ghép yếu tố tín ngưỡng tôn giáo, hoặc dạy bọn trẻ hát những khúc thánh ca nghe rất ấm áp và dễ ru ngủ. Còn những người thuộc dạng trung niên thì lại nghe những bài thuyết giáo, những mẫu truyện sử thi truyền miệng hay những sự kiện bản địa. Còn đối với những người cao tuổi, các linh mục rất mở lòng sẻ chia những khoảnh khắc sinh hoạt thường trực và đề cao tinh thần lối sống tuân thủ theo tín ngưỡng rõ ràng, hơn là ngụ ngôn những mẫu truyện sử thi hay cổ tích.
Nổi bật nhất có lẽ là ngài Daniel. Ở góc sảnh chỗ ngài ấy sinh hoạt có rất nhiều người tụ tập để nghe kể chuyện mà không phân biệt tuổi tác, và nhóm người ấy nghe rất mê say. Kể cả tôi, dù đi tới đi lui ở sảnh chính để tiếp thêm súp nóng hay khăn ấm thì vẫn nghe rõ ràng được câu truyện ngài ấy kể. Có thể nói, mẫu chuyện ngài Daniel kể không rập khuôn như những linh mục tại đây, không mang đậm màu sắc thúc ép con người đi vào khuôn khổ hay quy luật của tín ngưỡng tôn giáo, đề cao bên này hạ thấp bên kia. Chuyện ngài ấy kể mang hơi hướng rộng rãi, để người nghe lựa chọn con đường riêng của mình khi đến điện thờ.
Nội dung câu chuyện ấy như sau. Vào những thời kì đầu tiên khi con người xuất hiện và có nền văn minh riêng biệt, thì những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ đã là chuyện thường thấy đối với các chủng tộc khác. Khi ấy con người chỉ có năng lượng dồi dào chứ không hề biết cách sử dụng nguồn sức mạnh ấy chuyển sang thành ma thuật. Loài người khi ấy chẳng khác gì những con mãnh thú có sức mạnh vô song và bất kham. Bước đột phá của nhân loại là khi các chủng tộc thượng giới bắt đầu có những trò cá cược. Họ ngầm ban sức mạnh, trí thông minh, cổ ngữ ma thuật để giúp những con cờ mình chọn đi đến chiến thắng.
Tất nhiên, đã là cá cược thì sẽ có thắng có thua, nhưng vì quy luật cá cược rất mơ hồ nên khi một bên cược bị thua sẽ cảm thấy không phục, đòi hỏi phải có luật lệ rõ ràng hơn và bát bỏ sự bồi thường. Những lần đánh cược ấy giữa các chủng tộc thượng giới dần lan nhanh sang các cõi giới khác, khiến việc tổ chức đánh cược này trở nên rộng rãi hơn và khiến vùng đất trung địa trở thành vũ đài trung tâm. Thần Tộc, Quỷ Tộc, Vong Linh Tộc, Tinh Linh Tộc, Long Tộc, và nhiều chủng tộc khác bắt đầu đưa hậu duệ của mình vào chiến trường dưới hình thức đọa đầy, để họ có những cuộc chiến sinh tồn mua vui cho các cõi giới khác nhau.
Hiển nhiên, với những trận đánh cược ấy thì thời gian cũng dần trôi với sự phát triển vượt bậc của nhân loại. Họ đã nghiên cứu, kết hợp, cũng như là tiếp thu được rất nhiều ghi chép về các loại phép thuật đến từ các chủng tộc, cõi giới khác nhau. Xã hội của họ phát triển nhanh cũng nhờ vào những kiến thức tuyệt vời ấy, nhưng cũng bị xóa sổ bởi sự tham lam kiến thức vô độ của họ. Nhân loại không chỉ là loài tham lam, mà còn không biết điểm dừng. Phép thuật họ sử dụng hiện tại là đến từ thượng giới kết hợp với âm giới. Khi họ khám phá ra các con chữ, các bản thô có ý nghĩa, thị họ lại nung nấu ý định chinh phục cả tam giới. Họ tin rằng, sức mạnh nằm trong những con chữ mà họ khám phá được, và những con chữ ấy khi giải mã xong sẽ giúp họ thống lĩnh toàn bộ các cõi giới và chủng tộc. Chính vì có những suy nghĩ ấy, nên đã có không biết bao đời bạo chúa nhân tộc đã bị thanh tẩy bởi các vị Thần. Sau mỗi lần thanh tẩy, thì người của thượng giới lại bắt đầu lựa chọn mầm mống nhân tộc biết nghe lời để bắt đầu lại thuở sơ khai mới, và họ đợi chờ cho nhân loại phát triển để tiếp tục những trận đánh cược tiêu khiển của riêng họ. Mà để những trò tiêu khiển này có thể kéo dài ổn định, thì họ đã bắt đầu hiện thân với danh nghĩa là các vị Thần để thành lập tôn giáo, đưa ra những giáo điều để tránh các cuồng nhân tiếp tục phá trời thách thức họ. Nói cách khác, giáo điều của các tu viện không chỉ khống chế sự hung hăng trong dòng máu nhân loại, mà còn khiến họ trở nên có quy củ hơn, dễ bị thuần hóa hơn.
Và tất nhiên là đồng tiền nào cũng có hai mặt. Để duy trì được giáo điều thì những tín đồ nào tuân thủ nghiêm ngặt các điều luật thì vào giây phút cuối đời sẽ được các vị Thần vị Thánh đón lên thượng giới, hoặc sẽ bị đầy xuống cõi âm nếu làm những chuyện ngược lại với các điều răn. Dẫu vậy, dù có người không hoàn toàn tuân thủ theo các điều răn ấy cũng vẫn sẽ được một trong hai thế lực thượng giới hoặc âm giới đón tiếp, tùy theo dục vọng ham muốn và cách sống của người đó khi còn tại thế có đủ lớn để đánh động đến những người cõi trên hay không. Đó là lý do vì sao câu chuyện của ngài Daniel kể rất dễ hấp dẫn người nghe ở mọi độ tuổi, vì nó rất trung tín, không nâng đỡ bên này hay vùi dập bên kia. Ngài ấy kể là vì muốn mỗi người đều tự có sự tư duy và lựa chọn riêng của bản thân mình khi trải qua sự việc, và họ sẽ nhanh chóng trưởng thành hơn là bị gán ghép định kiến vào đầu bởi những bài học rập khuôn ép buộc. Những kiểu thuyết giảng giáo lý như thế là kiểu truyền bá độc hại, và ngài ấy muốn người được truyền giáo cần phải tránh xa kiểu thuyết giáo như thế.
“Đây là buổi thăm khám cuối cùng của chúng tôi ở đây, nhưng chắc chắn đây không phải là câu chuyện cuối cùng mà mọi người có thể nghe kể từ tôi.” Ngài Daniel đang bắt đầu gửi gắm những lời nhắn nhủ cuối cùng với người dân nơi đây. “Dù tương lai có thể chúng ta sẽ không có dịp gặp lại nhau, nhưng trong thời gian sớm nhất tôi sẽ gửi đến đây những câu chuyện giáo lý huyền diệu cho mọi người. Đừng mù quán tin vào những mẫu chuyện đơn tín một chiều, mà hãy đặt vị thế của mình ở vị trí trung lập. Có như thế thì mọi người mới có thể nhìn nhận sự việc một cách khách quan, khám phá ra những hướng đi, hướng giải quyết vấn đề khác nhau.” Ngài ấy đứng dậy. “Giờ thì tôi xin phép được rời khỏi đây.” Nhắn xong lời cuối thì ngài ấy chắp hai tay lại giống như đang cầu nguyện, rồi làm hành động cúi chào của các vị linh mục hay làm.
Thế là kết thúc hoạt động khám bệnh phát thuốc miễn phí, kèm theo những bài giảng thuyết đậm chất tôn giáo. Các linh mục bắt đầu phối hợp với thành viên đội hiệp sĩ dòng đền để điều hướng dân làng ra về trong trật tự. Còn những người hoạt động tích cực trong quá trình thăm khám thì giờ đã được ngồi vào bàn ăn tập thể ở nhà ăn rồi. Trong đó có tôi, dù trong giờ thăm khám tôi chả làm gì nhiều ngoại trừ việc tỏ ra bận rộn thôi.
“Câu chuyện vừa rồi ngài Daniel kể nghe hấp dẫn thật đấy. Mang tính chất tôn giáo nhưng lại không nhồi nhét giáo lý ép buộc.” Tôi tán thưởng ngài ấy trên bàn ăn.
“Công chúa quá khen.” Ngài ấy tỏ ra khách sáo, còn ánh mắt thi đang quét qua bàn ăn, tìm món ăn ưa thích còn nóng. “Dù sao thì phần lớn thời gian tôi cũng chỉ để dành đọc sách nên có am hiểu nhiều thứ về lịch sử. Đặc biệt là lịch sử loài người. Có phải công chúa đang muốn hỏi về điều gì không?”
“Quả thật tôi cũng có tò mò đôi ba việc.” Tôi lại nở nụ cười xã giao, xong cũng hạ thấp giọng để hỏi. “Ngài vốn là Thiên Thần, nhưng sao ban nãy kể chuyện lại hạ thấp chủng tộc mình như thế, lại còn đề cao những thế lực đối lập khác như Quỷ Tộc hay Vong Linh? Ngài kể chuyện như thế, bộ không sợ giáo chúng truyền miệng nói ngài là dị giáo sao?”
“Mẹ à, ăn cái này đi.” Eira gắp cho tôi vài viên thịt vào dĩa.
“Uống cái này nữa, nó sẽ giúp mẹ giữ ấm trong thời tiết lạnh giá như thế này.” Stella thì lại đẩy cho tôi một tách trà sữa nóng. Cả hai con bé đang cố phục vụ cho tôi, khiến tôi cảm nhận được cảm giác có con cái hiếu thảo để nương tựa là như thế nào.
Nhà ăn cũng đang dần trở nên nhộn nhịp hơn, những tiếng lách cách của thìa và đĩa bắt đầu khua vào nhau không ngừng. Thường thì trong giờ ăn như thế này các tu sĩ linh mục sẽ rất ít trò chuyện chung với nhau một chủ đề, họ chỉ thường bàn về những chuyện trước giờ ăn một chút hay kế hoạch sau giờ ăn mà thôi. Còn giờ, hình như tất cả mọi người trong nhà ăn hiện tại đang bàn tán chung một chủ đề, và ánh mắt của họ đã nói lên điều đó khi cứ thi thoảng đá ánh nhìn sang bàn chúng tôi. Nói đúng hơn là họ đang nhìn về phía ngài Daniel, có lẽ như câu chuyện có lối tư duy mới mẻ vừa rồi không được các linh mục ở đây đón nhận lắm.
“Họ nhìn chúng ta cứ như là nhìn sinh vật lạ sổng chuồng vậy.” Tôi cười đầy mỉa mai. “Đúng là nhân loại luôn có định kiến bảo thủ trước những thứ mới lạ chưa được dạy hay tiếp xúc. Nhưng đó cũng là phẩm chất cần thiết để người thượng giới lợi dụng khống chế tư tưởng bọn họ.”
“Nhưng cũng sẽ có trường hợp ngoại lệ.” Cuối cùng ngài Daniel cũng chịu tiếp tục trò chuyện. “Cô còn nhớ ban nãy tôi nói đến việc mặt đất bị thanh tẩy chứ? Rằng loài người vẫn sẽ có vài cá thể không có tư tưởng bị ràng buộc vào một đức tin nào đó, họ chỉ tin vào những thành tựu mình đạt được bằng chính thực lực của mình. Chính vì sự tự tin thái quá vào bản thân như thế mới dẫn đến việc họ thách thức các vị Thần ở thượng giới, và kết quả là mảnh đất trung địa này bị thanh tẩy để bắt đầu một kỷ nguyên mới. Đó là chuyện có thật chứ không phải là hù dọa xuông đâu. Điển hình gần đây nhất là kỷ nguyên Eden, cũng là vương triều có sức uy hiếp đến thượng giới nhất trong tất cả các thời kì.”
“Vương triều Eden?” Tôi lầm bầm, vừa cảm thấy hình như hơi quen quen mà cũng không quen. Chẳng nhớ tôi nghe cái tên vương triều này lúc nào. Nhưng điểm mấu chốt trong lời nói của ngài Daniel là vương triều này có sức mạnh uy hiếp được cả Thánh Thần, tức là họ rất mạnh. Không chỉ một cá thể, mà là cả một tập thể, bằng không thì thượng giới cũng sẽ không thanh tẩy triều đại của họ. “Nói vậy thì, hiện tại chúng ta cũng không khác gì là những con cờ đối với người thượng giới nhỉ?”
“Phải mà cũng không phải.” Ngài ấy lý giải. “Sẽ có một vài cá thể không nằm trong phạm vi đánh cược của các thượng nhân. Tôi là một trong số đó, mặc dù bản thân tôi là kẻ bị lưu đầy khỏi tộc nhân. Trường hợp kế tiếp là ba mẹ con công chúa. Hai người là kẻ du hành thời không, còn cô là người được Đấng Sáng Tạo khai sinh. Những trường hợp này không nằm trong phạm vi đánh cược của các thượng nhân, nhưng các cô vẫn có thể có tác động đến quá trình đánh cược.”
Nghe ngài ấy nói vậy thì ba mẹ con chúng tôi cũng đồng loạt quét mắt nhìn nhau. Song tôi lại hỏi. “Những cuộc đánh cược của các thượng nhân có mục đích gì khác không? Và trừ ba mẹ con chúng tôi ra thì còn có những ai là quân cờ mà không thể đánh cược không?”
“Những kẻ quay về từ cõi chết như Thanatos, hoặc đại diện hiện thân của một vị thần nào đó giống như Thánh Nữ Teresa.” Ngài ấy nghiêm túc giải thích. “Những nhân vật này không nằm trong phạm trù đánh cược, vì khả năng mang lại rủi ro quá lớn.”
“Rủi ro? Đã là đánh cược thì có gì mà rủi ro với không rủi ro?” Tôi hỏi xong cũng tự lầm bầm. “Trừ khi cược thua quỵt nợ thì mới có rủi ro thôi.”
“Cô đừng đùa.” Ngài Daniel diễn giải. “Việc đặt cược cho những người mang năng lực phi thường, hoặc được thừa hưởng từ các vị Thần sẽ không công bằng trong trận cá cược. Mặc dù luật cá cược của các thượng nhân là không cho phép chủ cược giúp đỡ quân cờ của mình, nhưng họ vẫn có thể ngầm trợ giúp quân cờ của họ với điều kiện không để những người đánh cược khác biết.” Ngài ấy tặc lưỡi. “Thật ra, những trò cá cược này ban đầu vốn chỉ là để mua vui, nhưng thời gian dần trôi thì hoạt động tiêu khiển đã biến chất thành ngầm tranh đoạt sức mạnh của những người cá cược khác. Người thượng giới mỗi lần đánh cược sẽ đem sức mạnh của bản thân ra làm tiền cược, chứ không phải một vật chất hữu hình nào đó. Kẻ thắng lấy hết, kẻ thua mất tất cả. Mà thượng nhân khi không còn sức mạnh của riêng mình thì họ sẽ bị xóa sổ như chưa từng tồn tại. Đó là lý do vì sao những biến số như chúng ta không thể trở thành quân cờ dù xuất hiện trên bàn cờ.”
“Vậy, còn trường hợp họ thanh tẩy mảnh đất trung địa này thì sao? Kết quả ván cược ấy sẽ như thế nào?” Tôi hỏi.
“Khi xuất hiện cá thể, hay tập thể phải khiến thượng nhân thanh trừng thì lần cá cược ấy sẽ bị hủy bỏ. Thay vào đó là họ sẽ tìm ra kẻ nào đã tiếp tay giúp quân cờ phát triển đủ mạnh để làm tổn thương họ.” Ngài ấy nhìn tôi và hai đứa con gái tôi nói. “Công chúa biết đấy. Những kẻ có nhiều quyền lực mà càng sống lâu thì họ lại càng sợ chết. Các thượng nhân cũng không ngoại lệ. Việc hố Abyssal xuất hiện, hay tương lai các cổng hầm ngục bùng nổ thì cũng là chủ đề để thượng nhân đánh cược. Họ vui vẻ khi thấy chúng ta chật vật, họ thích thú khi thấy chúng ta khổ sở, và họ thỏa mãn khi chúng ta vẫn mãi chỉ là quân cờ không thể uy hiếp đến họ.” Đột nhiên giọng ngài ấy sắt lạnh, không còn mang vẻ ôn hòa ấm áp như mọi khi nữa. “Đó là lý do vì sao, tộc Thiên Thần chúng tôi đã giam cầm Bạo Đế Baidelmar Eden, chứ không kết liễu ông ta như yêu cầu của các thượng nhân. Ông ta là kẻ có thể lật đổ cả tam giới nếu được giải thoát.”
~*~
Trong khi đó ở Trái Đất. Sau khi trở về từ hầm ngục kép thì Kang Keaghan đã không tiếp tục đột phá hầm ngục nữa mà tự nhốt mình trong phòng làm việc ở tầng cao nhất của trụ sở Thức Tỉnh Giả. Anh nhìn ra cửa kính với chiếc rèm thả quá nửa, chỉ đủ để anh nhìn ra bên ngoài như đang muốn theo dõi một thứ gì đó. Từ việc Cổng Đỏ, Cổng Kép, giờ thì lại đến hàng loạt hầm ngục bùng phát khiến cho các công hội lẫn trụ sở Thức Tỉnh lâm vào tình trạng thiếu nhân lực. Chủ tịch Kang đang cảm thấy thế giới đang thay đổi một cách rõ rệt chứ không còn thầm lặng như trước nữa. Những cá thể quái vật ở trong từng Cánh Cổng đã dần trở nên mạnh mẽ hơn trước, nhưng loài người hiện tại vẫn không có bước đột phá nào đáng để người dân gửi niềm tin tưởng. Chính bản thân anh cũng vậy, anh đang tự nghĩ xem vì sao không chỉ nhân loại, mà cả những người ưu tú như anh cũng không thể đột phá giới hạng để bước lên một tầm cao mới. Thế giới này cần có những người mạnh mẽ để đối phó với thế lực ngoại giới.
“Chủ tịch Kang.” Thư ký Dan Ah bước vào cùng với tập báo cáo sau vài cái gõ cửa thông báo. “Chúng ta có nên giảm chỉ tiêu tuyển dụng tháng này của công ty không ạ? Tình hình hiện tại các công hội tư nhân và chúng ta đang rất kham hiếm Người Thức Tỉnh có thể đứng đầu chiến tuyến.” Thấy Kang Keaghan không trả lời gì, cô ta lật sang trang kế tiếp để báo cáo. “Các chủ công hội đứng đầu trong nước chúng ta đang muốn gặp mặt ngài để thảo luận về chính sách chia tài nguyên hầm ngục, cũng như là họ đang mong muốn ngài phê duyệt đơn giảm tiêu chuẩn thu nhận Thức Tỉnh Giả của các bang hội của họ.”
“Nếu cô muốn nhân loại bị tuyệt diệt thì cứ thay tôi ký đơn đó đi.” Keaghan trả lời hửng hờ, như một kẻ bị tổn thương.
“Vậy thì tôi sang báo cáo kế tiếp đây.” Cô thư ký cũng ảo não thở dài. “Tối nay giáo sư Decmitius sẽ về Châu Âu cùng cô Augusta Hasting và cô Jennifer. Họ được thông báo rằng có một bức tượng lộ thiên của đền thờ ở vùng Trung Âu đang chảy huyết lệ, đôi khi người dân bản địa còn có thể nghe thấy tiếng khóc phát ra từ bên trong bức tượng nữa. Đây là một hiện tượng bất thường nên các chuyên gia đã mời họ về cùng nghiên cứu.”
“Đền thờ nào mà lại có tượng chảy huyết lệ?” Kang Keaghan tỏ chút quan tâm.
“Hình như là... giáo phái Cửu Kiếp.” Dan Ah tra tư liệu để trả lời. “Bức tượng chảy huyết lệ hình như là vị Thần của tôn giáo ấy.”
Nghe thư ký Dan Ah nói thế, đột nhiên khiến anh phải nắm chặt chiếc thánh giá bằng gỗ đang đeo mà Teresa đã tặng. Kang Keaghan cảm nhận được, rằng chiếc vòng cổ ấy đang thôi thúc anh nên đến vùng Trung Âu vừa mới đề cập đến. Anh đứng dậy một cách đột ngột và khoác áo vest vào nói như ra lệnh. “Dan Ah, hãy mua cho tôi một vé máy bay cùng khoang với nhóm của giáo sư Decmitius vào tối nay đi. Tôi sẽ cùng ngài ấy viếng thăm đền thờ này với tư cách là vệ sĩ hộ tống.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!