Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống lại ở thế giới khác - Chương 252: Chapter 252: Di truyền huyết thống.

Sống lại ở dị giới.

Chương 231: Di truyền huyết thống.

Chuyện xảy ra giữa tôi và Teresa tại nhà tắm trong đêm qua rất ngắn ngủi nhưng sức ảnh hưởng lại rất lớn. Không một ai biết chuyện gì xảy ra giữa hai chúng tôi, nhưng tôi biết cơ thể mình đã có biến chuyển rất lớn. Đêm qua, sau khi tắm xong thì chúng tôi lại tiếp tục mở tiệc ngủ của những cô gái. Hiển nhiên là hai đứa con gái của tôi cũng gia nhập nhưng khi lên giường thì mỗi người lại chia nhóm ra nói chuyện riêng với nhau, chỉ có chủ đề về chuyến thám hiểm vừa qua là đề tài giúp mọi người đạt tiếng nói chung mà thôi.

Dẫu vậy, Teresa cũng đã thì thầm riêng bên tai tôi thêm nhiều thứ khiến cả đêm tôi không thể yên tâm chợp mắt được. Ban đầu là cô ấy giúp tôi tránh thai khi gần đến đảo Aidan, sau chuyến đi thì người khiến tôi có thể mang thai được cũng là cô ta. Có hai nguyên nhân. Quả thật, giai đoạn trước khi lên đảo vô định thì cơ thể tôi không thích hợp để mang thai, vì nếu mang thai thì hai đứa trẻ sinh ra cũng sẽ vẫn là Cambion thiếu hoàn thiện khi các dòng máu chủng tộc trong cơ thể tôi không thể thống nhất. Vì chính bản thân tôi lúc đó không chỉ là bán Succubus mà còn có một phần nhân loại và một phần thiên thần nữa. Sau chuyến phiêu lưu trên đảo vừa rồi thì món thần khí Milletitan cũng đã giúp tôi đạt được sự thức tỉnh về mặt thể chất thống nhất huyết thống. Không những là Succubus, mà cũng vừa là thiên thần, nhưng nói theo cách của Teresa thì tôi là Thiên Thần Succubus đầu tiên. Theo một ý nghĩa nào đó thì những Succubus hay Incubus đời đầu cũng từng là thiên thần, nhưng lại bị cám dỗ và trở thành thiên thần sa ngã. Cho nên, xét đến tình trạng cơ thể vật lý hiện tại của tôi thì cũng đã đủ điều kiện cơ bản xác nhận chủng tộc rồi. Mà chủng tộc đã được xác nhận thì lựa chọn đối tượng bạn đời cũng sẽ rõ ràng hơn.

Nói đến đây thì Teresa đã liệt kê ra một biểu đồ tròn cây sinh thưởng của các chủng tộc, khi tộc nào kết hợp với tộc nào sẽ sinh ra con ra sao, và những con lai ấy sẽ phát triển như thế nào trong mấy vòng đời kế tiếp. Nếu biểu đồ ấy chỉ nói về một chủng tộc cụ thể nào đó thì nó sẽ giống biểu đồ phả hệ phát triển của một gia đình vậy. Nhưng với sự kết hợp của nhiều chủng tộc thì biểu đồ ấy đã biến hóa thành dạng cầu với đường lưới phát triển chằng chịt, trông giống như đường vân lẫn dây thần kinh của một bộ não đang hình thành từng chút một vậy. Những chủng tộc lai nhiều đời sau sẽ càng trở nên yếu hơn so với đời trước, và cũng sẽ dần không thể kế thừa được toàn bộ năng lực từ thế hệ cha mẹ, đến cuối cùng không khác gì là một con người bình thường cả. Điều này thật sự rất là nhức đầu, nhưng nhân loại vừa lại là sinh vật kết thúc của nhiều dòng đời từng là sự kết hợp giữa các chủng tộc, nhưng cũng vừa ở gần trung tâm biểu đồ sinh trưởng nhất biểu thị cho sự khởi đầu mới. Điều đó có nghĩa, nhân loại thuần túy không có năng lực đặc biệt gì có thể kết đôi được với kha khá chủng tộc để sinh ra đời sau, tựa như là một tờ giấy trắng để giúp các chủng tộc khác duy trì bản sắc giống nồi vậy. Như thế sẽ khiến cho nhân loại dù có là chủng tộc yếu đuối so với những giống loài khác, nhưng vẫn có sự hữu dụng riêng biệt của riêng họ. Đây giống như là sự đền bù của tạo hóa vậy.

Quay lại vấn đề chính. Sau khi xác nhận được chủng tộc của tôi rồi thì tôi sẽ có thể kết đôi với người khác để sinh nở ra đời sau một cách bình thường, cụ thể là với Audrey. Con của chúng tôi sẽ không còn là những Cambion với nhiều dòng máu pha tạp khiến năng lực của chúng không thể phát huy một cách toàn diện nữa. Mà giờ chúng sẽ chỉ còn mang huyết thống của tôi hòa hợp với Audrey, và kế thừa năng lực hoàn thiện từ hai chúng tôi mà thôi. Đó là lý do vì sao các chủng tộc lại quan trọng vấn đề thuần huyết đến thế, vì huyết thống càng ít pha tạp thì càng thừa hưởng được nhiều năng lực và càng mạnh.

Thêm một vấn đề khác, lý do Teresa vừa mơn trớn vừa làm suy yếu thể trạng tôi lúc đi tắm là vì cô ấy đang giúp tôi có một cơ thể thích hợp để bước vào giai đoạn thai kỳ. Để giải thích rõ ràng hơn thì... là do thể chất của tôi sau khi đã ổn định huyết thống thì sẽ có sức đề kháng rất mạnh mẽ, mà khi đề kháng càng mạnh thì lại càng khó có thể bầu bì. Hiện tại thì cơ thể tôi cũng vẫn chưa đạt trạng thái hoàn hảo để bước vào giai đoạn thai kỳ. Theo lời Teresa nói thì ít nhất phải đợi đến mùa Xuân năm sau thì mới là thời điểm phù hợp để tôi mang thai, nhưng nếu tôi và Audrey có nhu cầu muốn có con cái sớm thì vẫn có thể thử va chạm từ giờ cho đến lúc đó, nhưng xác suất sẽ không cao bằng khi mùa Xuân đến. Thực tế thì hiện tại tôi lẫn Audrey vẫn chưa hưởng thụ đủ cuộc sống riêng tư của một cặp đôi, nên chưa quyết định có con trong thời gian này. Dẫu vậy, cá nhân tôi thì đã có dự định trong tương lai rồi.

Cuối cùng là về sự tồn tại của Eira và Stella của dị thời không khác. Đây là điều quan trọng mà Teresa đã nói với tôi. Nếu tôi vẫn muốn hai đứa con gái này của mình vẫn được tồn tại ở vị diện thời không này, thì khi mang bầu, trước khi cái thai định hình và có sinh mệnh, thì tôi buộc phải di chuyển sang dị thứ nguyên khác chưa từng có sự xuất hiện của Eira và Stella, cho đến lúc hoàn tất việc sinh nở tại đó. Làm thế thì sự ra đời của cặp song sinh mới sẽ được vị diện đó ghi nhận dấu hiệu sinh mệnh của cả hai tại thời không đó, còn Eira và Stella đang ở thế giới hiện tại sẽ không bị ảnh hưởng hay biến mất gì hết, vì không có dấu hiệu sự trùng lặp sinh mệnh trong một vị diện. Sau này khi chúng lớn và có năng lực rồi, thì chúng có thể tự quyết định có muốn gặp bản thể của mình ở vị diện khác hay không. Điều này giải thích theo kiểu game thủ thì giống như là tạo hai nhân vật đặt tên giống nhau trong cùng một tài khoản vậy, nhưng phải khác máy chủ thì cả hai nhân vật mới được tồn tại, nếu cùng một máy chủ thì buộc phải xóa nhân vật đã có trước thì mới có thể lập nhân vật mới với thiết kế y hệt như vậy.

Vấn đề là, trường hợp này của tôi không còn là trò chơi trực tuyến như trước đây tôi đã từng nhầm lẫn nữa, đây là hiện thực và tôi buộc phải đối mặt với thực tế. Nhưng cũng hên là Teresa đã giúp tôi chỉ ra cách giải quyết vấn đề. Sau này nếu như tôi lỡ mang thai thì chỉ cần lựa chọn một vị diện khác chưa từng có sự tồn tại của Eira và Stella để xuyên không qua đấy sống một thời gian là được. Mà xuyên không qua vị diện khác rồi thì tôi cũng phải ở lại đó nuôi nấng cho con của mình cho đến khi chúng trưởng thành mới được, bản năng của một người mẹ không cho phép tôi bỏ rơi con cái của mình. Điều đó cũng nghĩa, tôi sẽ phải rời xa Audrey ít nhất gần hai mươi năm. Không biết sau khi biết chuyện này rồi thì anh ấy có chấp nhận được sự thật để tôi rời đi từng ấy thời gian không nữa, vì dù sao thì đây cũng là cách duy nhất có thể giúp những đứa con của tôi có thể tồn tại được, dù có là ở thế giới nào đi nữa.

Còn thời điểm hiện tại thì, đây là ngày đầu tiên chúng tôi đón cái rét của phương Bắc. Thị trấn Ognarb này cũng gần như là ở vị trí cực Bắc rồi, nên khi mùa đông đến dù không phải là ngày tuyết rơi thì không khí vẫn rất lạnh giá. Đến cả đường phố, khung cửa, vườn cây hay các bước tường đá cũng đều mang sự ẩm ướt và những lớp băng mỏng do sương kết thành. Tệ hơn nữa là do Teresa đã khiến sức đề kháng của tôi suy giảm, nên giờ tôi có thể cảm nhận rõ ràng cái rét đang thẩm thấu qua từng hơi thở, từng sợi chân tóc xuyên đến lồng ngực và não bộ.

Mà cũng may là Teresa đã sắp xếp cho tất cả thành viên chúng tôi cùng dùng bữa sáng ở một căn phòng riêng biệt ấm cúng, không phải là khu tập thể của các thầy dòng hay linh mục. Vì có được không gian riêng tư như thế nên chúng tôi mới dễ dàng thảo luận việc riêng hơn, và tôi cũng đã vừa dùng bữa sáng, vừa kể lại toàn bộ chuyện tối qua mà Teresa đã nói với mình cho Audrey nghe. Tôi đang hỏi ý anh ấy, rằng liệu anh ấy có chấp nhận được việc rời xa tôi hai mươi năm không. Nếu so với tuổi bình thường của người Trái Đất trước kia thì đó đã là một phần ba đời người rồi, nhưng chúng tôi hiện tại không phải là người thường, nên tuổi thọ không chỉ nằm trong phạm vi sáu mươi hay ngoài trăm tuổi. Ở thế giới này, những người hấp thụ được năng lượng, dù không phải là pháp sư thì tuổi thọ ít nhất cũng gần hai trăm năm rồi và cao nhất là tầm năm trăm năm, đối với các pháp sư hay hiệp sĩ ma thuật thì tuổi thọ sẽ tính đến ngàn năm hoặc hơn thế nữa, tùy vào cấp bậc trình độ của họ. Còn trường hợp của chúng tôi thì ngàn năm hay chục ngàn năm gì cũng chỉ là con số, minh chứng là những cuộc tập huấn của ngài Thanatos trước đó dành cho vợ chồng bọn tôi, mỗi người đã luyện tập một hai ngàn năm gì rồi nhưng hiện tại chúng tôi vẫn giữ được sức sống của tuổi trẻ đôi mươi. Với vòng đời dài gần như là bất tận này, thì tôi hi vọng việc xa nhau chỉ hai mươi năm đối với Audrey không phải là một thử thách quá lớn đối với anh ấy.

“Vậy, ý của anh như thế nào?” Tôi hỏi, vừa thở một hơi dài sau khi trình bày hết những gì cần nói với Audrey, tay thì đang giữ lấy tách trà ấm để giảm bớt cảm giác lạnh giá của tiết trời.

“Vậy là từ giờ chúng ta sẽ hạn chế lại việc sinh hoạt chăn gối nhỉ?” Theo cách trả lời của Audrey, thì tôi cũng hiểu rằng anh ấy không muốn rời xa tôi từng ấy năm. Nhưng đây là tình thế ép buộc, vì nếu tương lai Eira và Stella không được sinh ra thì Eira và Stella có mặt ở thời điểm hiện tại cũng sẽ không tồn tại được.

“Em không biết sự tồn tại của Eira và Stella có thể còn duy trì được bao lâu, nhưng nếu tương lai, tại một thời điểm nào đó em hoặc anh không có ý định sinh ra đời sau thì sự tồn tại của hai đứa trẻ chắc chắn sẽ không còn xuất hiện ở bất kì vị diện nào nữa.” Tôi dùng ánh mắt kiên định nhìn Audrey để thuyết phục anh ấy, không chỉ vì đời sống riêng tư của hai chúng tôi, mà còn là vì sự tồn tại của các con của tôi và anh ấy nữa. “Audrey, Teresa bảo thời điểm thích hợp để em mang thai nhất là rơi vào mùa xuân năm sau. Tức rơi vào khoảng cuối tháng ba đầu tháng tư. Nếu là đầu tháng tư thì em nghĩ lúc đó cũng là thời điểm lễ trưởng thành của em được cử hành, đánh dấu cho việc em vừa tròn mười tám tuổi, là thời điểm em trở thành một cô gái chứ không còn là thiếu nữ nữa. Em nghĩ Teresa đã tiên đoán trước được việc này.”

“Vậy cô ấy có nói em sẽ rời đi đến thế giới nào không?” Audrey nhíu mày, vẻ bất lực. “Anh không muốn em lưu lạc ở một thế giới xa lạ chưa rõ hiểm nguy thế nào một mình. Anh sẽ nhờ ngài Thanatos dạy lại cho mình kỹ thuật Thời Không, sau khi nắm vững kỹ thuật thì anh sẽ có thể đến bên em để che chở.”

“Chuyện đó sẽ khó khăn cho anh lắm, nhưng Teresa cũng không có nói là sau khi em rời đi thì anh không thể đi theo. Chỉ là...” Tôi ngập ngừng ít giây, rồi lại nói, “sau khi em đi, thì cũng là thời kỳ thới giới này sẽ rơi vào tình trạng bùng bổ hầm mộ, mà anh lại là một trong những chiến lực cần thiết cho nhân loại.” Tôi quay sang dùng cả hai tay nắm lấy tay anh ấy nói bằng giọng tha thiết. “Em phải đi là do tình thế ép buộc, nhưng nếu vắng mặt cả anh thì chắc chắn nhân loại sẽ rơi vào tình cảnh khốn đốn vô cùng. Thế nên, cô Thánh Nữ ấy mới nói là chúng ta cần phải chia cách nhau một thời gian, bằng không thì cô ấy đã nói cả hai chúng ta cứ việc cùng nhau du hành sang vị diện thời không khác để sinh con đẻ cái từ ban đầu cho nhanh gọn rồi.”

“Vậy, em nói cảm xúc của em như thế nào nếu phải xa anh chừng ấy thời gian?” Audrey hỏi ngược lại tôi giống như đang chất vấn.

“Đương nhiên là em không cam lòng rồi.” Tôi trả lời ngay không chút lưỡng lự. Rồi, tôi lại cụp hàng mi xuống nói bằn chất giọng buồn bã. “Mà dù không cam lòng thì đã làm sao? So với việc để mất đi những đứa con của mình thì em buộc phải làm như thế.” Siết chặt gấu váy, tôi dốc hết tâm tư của mình để giãi bày. “Nếu so với việc phải vĩnh viễn mất đi ký ức lẫn sự hiện diện của Eira và Stella ở dị thời không này hay ở dị thời không khác, thì việc xa cách anh chỉ hai mươi năm là cái giá quá rẻ để đánh đổi. Anh có nghĩ như vậy không?” Tôi lại ngước lên nhìn anh ấy bằng hàng mi đẫm lệ, cùng cái nhíu mày đòi hỏi một câu trả lời thật lòng.

“Ôi, Lena.” Anh ấy ôm lấy tôi và vuốt ve tấm lưng còng của tôi mà nói. “Đừng để áp lực đè nặng lên tâm trí lẫn thân thể em như thế. Quả thật anh không muốn xa cách em tận từng ấy thời gian, nhưng trong trường hợp này anh cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận điều em nói là đúng.” Giọng của anh ấy gần như muốn nghẹn lại. “Trước kia ở tiệc sinh nhật của anh em đã không một lời từ biệt mà rời bỏ anh hết một lần rồi, mà một lần ấy thiếu vắng bóng em chưa đầy một năm mà đã khiến anh như rơi vào tình cảnh điên dại rồi. Còn giờ, sau lễ trưởng thanh của em thì đôi ta lại phải xa cách nhau tới tận hai chục năm. Thử hỏi anh phải sống sao đây?” Anh ấy trở nên bối rối, môi mấp máy, ánh mắt đảo liên tục như đang tìm kiếm câu trả lời thích hợp cho bản thân. “Anh... anh chẳng biết giờ mình muốn thời gian trôi qua thật nhanh hay mãi mãi dừng lại ở thời điểm này nữa. Anh không muốn phải xa em, nhưng buộc phải làm vậy. Mà xa em rồi thì anh lại không đủ can đảm để đối mặt với những ngày tháng thiếu vắng bóng hình em.” Cuối cùng Audrey cũng gục mặt xuống bờ vai của tôi mà khẽ nói bằng giọng nghẹn ngào pha tạp với sự bất lực. “Một mình em ở thế giới khác, hãy cố nuôi dưỡng Eira và Stella cho thật tốt, còn anh sẽ chăm sóc cho Eira và Stella ở vị diện này đợi chờ đến khi em quay trở lại.”

“Đừng lo, từ giờ cho đến lúc rời đi em sẽ học cách làm mẹ cho thật tốt. Để đến khi bước sang thế giới khác, em sẽ có kinh nghiệm nuôi dưỡng con của mình.” Thấy Audrey đã có dấu hiệu chấp thuận, tôi cũng vòng tay ôm lấy tấm lưng vững chãi của anh ấy, nhưng giờ đã thấp thoáng thấy được sự cô độc khi đôi vai anh ấy cứ rũ xuống vì phiền muộn. “Lát nữa em sẽ hỏi thử ngài Thanatos, xem xem có thể giúp chúng ta mỗi năm gặp nhau một lần được không.” Tôi thổ lộ. “Em không muốn sau khi những đứa trẻ ở bên kia được sinh ra không thể nhận mặt được cha chúng. Chí ít, anh cũng có thể dự sinh nhật của chúng hàng năm nếu ngài Thanatos có cách để chúng ta gặp được nhau.”

“Đây cũng không phải là ý kiến tồi.” Anh ấy trông đã khởi sắc hơn. “Anh sẽ cùng em đi gặp ngài ấy. Hy vọng ngài ấy có thể thấu hiểu và giúp được chúng ta.”

Dù được thiết đãi ở căn phòng ấm cúng với những bát súp nóng, nhưng khác với đa số chúng tôi, ngài Thanatos và ngài Daniel là hai người ăn qua loa nhất rồi rời khỏi để đến sảnh chính của điện thờ. Lịch sinh hoạt mỗi buổi sáng của điện thờ ở đây là hoạt động thiện nguyện, công việc cụ thể là chăm sóc và hốt thuốc cho người bệnh, kế đó là giảng phúc âm để chữa lành tâm hồn khốn khổ của người bệnh. Mà nhằm ngay thời điểm thời tiết giao mùa như thế này, thì số bệnh nhân cao tuổi càng đông người hơn nữa. Lý do ngài Thanatos và ngài Daniel đến sảnh chính điện thờ sớm cũng là vì nguyên nhân này. Họ đang làm tình nguyện viên phối hợp với các linh mục và nữ tu ở đây để vừa khám, chữa, và chăm sóc cho những người bệnh. Và hiển nhiên, cũng không thể nào thiếu được Teresa, vì cô ấy là nhân vật chính của hoạt động này tại điện thờ mà.

Với cả, cô ấy đã giấu thân phận Thánh Nữ của mình để thư thả làm việc tại đây.

Cô ta chỉ nói mình là tư tế với người dân trong trấn. Điều đó có thể giải thích được vì sao nhân lực của Thần Điện lại xuất hiện ở đây ít đến như vậy. Vì, nếu nói là Thánh Nữ đến thì đoàn người hộ tống không thể nào chỉ vỏn vẹn có vài chục người như thế này được. Có vẻ như Teresa đã lựa chọn bịa ra chức vị phù hợp với số người hộ tống trong chuyến đi này, nên người dân thị trấn mới không nghi ngờ về sự quan tâm của Thần Điện đối với nơi sinh sống của họ. Phải biết, Thánh Nữ không phải là người chỉ biết tối ngày mang danh hiệu hay địa đi khoe khoang khắp nơi với mọi người, mà là phải dùng hành động tốt đẹp và khiêm tốn để cảm hóa tất cả giáo chúng mà không cần khai báo danh phận. Có như thế thì mới làm cho người dân sinh ra năng lượng tín ngưỡng được.

Mà tôi cũng cảm thấy vi diệu thật. Khi đến sảnh chính điện thờ thì đây là lần đầu tiên tôi đã thấy ngài Thanatos trong bộ y phục linh mục trắng tinh với dáng vẻ đầy trang nghiêm và ân cần khi chăm sóc bệnh nhân, dù nó chẳng hợp với ngài ấy tẹo nào. Ý tôi là, vì ngoại hình ngài ấy là nửa người nửa bò sát với những lớp vảy chi chít trên gương mặt và cả hai tay, trông rất dọa người ở lần đầu gặp mặt. Đã thế thân hình ngài ấy còn to lớn như những tay võ sĩ lang thang cộm cán thường đứng ở tuyến đầu trong những cuộc ẩu đả, chứ chẳng thanh mảnh dễ nhìn như ngài Daniel. Nếu để miêu tả theo kiểu hiện đại thì trông ngài Thanatos giống như mấy tay du côn xăm mình mà mặc đồ doanh nhân vậy, ngoại hình với cách ăn mặc không phù hợp và trái ngược nhau hoàn toàn.

Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng đã ra tiền sảnh rồi thì cũng không thể thấy mọi người bận rộn thế này mà không góp chút sức được. Để có thể thoải mái thỉnh cầu ngài Thanatos, chúng tôi bắt tay vào việc giúp đỡ những người bệnh và đưa những người đã khám xong ra sau tiền sảnh để nghe phúc âm. Với sự sắp xếp của Teresa, người bện trong trấn không chỉ được khám, chữa lành bằng thần lực, mà còn phối hợp với thuốc uống để điều dưỡng cơ thể nữa.

Trong quá trình giúp đỡ, tôi nhận ra những người khám bệnh ở đây không chỉ có những triệu chứng cảm thông thường khi trời trở mùa, mà còn có cả những căn bệnh di căn khác mà không phải là những chứng bệnh có thể gặp ở người tuổi già hay thói quen sinh hoạt không tốt. Những người mắc căn bệnh lạ này tôi có thể thấy được họ đang rất yếu, dù vẻ ngoài vẫn có thể sinh hoạt bình thường không biểu lộ ra dấu hiệu nào của bệnh tật. Thế nhưng, những vết ban khiến da sẫm màu là dấu hiệu đầu tiên có thể thấy bằng mắt thường. Sau vết ban là những đường gân máu thâm đen nổi cộm lên từ trung tâm vùng da nhiễm bệnh, kế đó là nó từ từ phát triển lan tỏa ra khắp nơi và khiến cho phần da ấy nhanh chóng bị lão hóa kèm theo mùi hôi khó ngửi.

Theo như tôi nhận xét thì căn bệnh này xuất phát từ việc phát triển bên trong cơ thể người bệnh, khi triệu chứng da sẫm màu xuất hiện là căn bệnh đã được ủ trong cơ thể người được một thời gian dài rồi. Còn nguồn cơn căn bệnh thì tôi cũng đã có thể lờ mờ đoán ra được khi nghe những người thăm khám trò chuyện với nhau. Đây là tác hại của việc bị năng lượng Abyssal ăn mòn. Đa số những người bị phơi nhiễm là đã từng tiếp xúc cực ít với thứ năng lượng chết người ấy ở khoản cách xa, thế nên họ mới còn sống mà mang theo mầm bệnh như này. Nếu để thời gian đủ lâu, thì những người này chắc chắn sẽ không qua khỏi và sẽ trở thành những cái xác biết đi do năng lượng Abyssal điều khiển. Mà may mắn là, căn bệnh này không có tính truyền nhiễm trong giai đoạn ủ bệnh. Chỉ khi nào người bệnh qua đời thì tính lây nhiễm mới bắt đầu phát tán thông qua đường hô hấp. Cụ thể là sau khi người bệnh qua đời, thì nguồn năng lượng Abyss sẽ bắt đầu phân hủy một phần cái xác để phát tán ra bầu không khí xung quanh, hễ ai mà hít phải thì sẽ bắt đầu một chu kỳ ủ bệnh mới. Cách hoạt động của thứ năng lượng này chẳng khác gì một loại virus cả.

Mà, cũng hên là những người bệnh này chỉ nhiễm phải một tí năng lượng Abyssal, nên khi Teresa tra khám thì cô ấy cũng có cách thanh lọc ngăn chặn khối u tiếp tục phát triển trong cơ thể người bệnh, và bắt đầu bồi dưỡng thân thể họ lâu dài bằng thuốc than nhằm hồi phục lại chức năng của nội tạng. Một khi cơ thể người bệnh đủ khỏe mạnh, thì cô ấy hoặc bất kì vị linh mục hay mục sư nào có thể dùng được thánh lực sẽ bắt đầu quá trình thanh tẩy triệt để nguồn cơn của căn bệnh. Có như thế thì mới giúp người bệnh hoàn toàn thoát khỏi sự giày vò của năng lượng Abyssal.

Thời gian buổi sáng trôi qua rất nhanh, nhưng ánh mặt trời vẫn bị khuất sau những áng mây dày đặc khiến toàn thị trấn vẫn chìm trong một bức tranh màu xanh lạnh lẽo của trời đông. Số lượng người khám bệnh đã được giải quyết phần lớn và cũng đã được các linh mục đưa về tận nhà cẩn thận. Chỉ khi sảnh đường chính điện thờ đã giải tán bớt thì nhóm chúng tôi mới được không gian thư thả ngồi nhâm nhi tách trà để bàn chuyện chính.

“Vậy, thỉnh cầu của cô cậu là sau khi cô công chúa này sang vị diện khác sinh nở, thì tôi phải có trách nhiệm dạy Thời Không Thuật lẫn mở cổng dịch chuyển không gian giúp hai vợ chồng cô tụ họp mỗi năm một lần à?” Ngài Thanatos ngồi uy nghiêm khoanh tay đối diện với chúng tôi, dùng chất giọng rắn rỏi để hỏi giống như bậc trưởng bối đang dạy dỗ với trẻ nhỏ trong nhà.

“Không không không.” Tôi vội xua tay giải thích. “Đây là thỉnh cầu của hai vợ chồng chúng tôi giống như là xin ân huệ từ ngài chứ không phải là sự ép buộc hay áp đặt gì lên ngài đâu. Nên xin ngài đừng nói đó là trách nghiệm nghe nặng nề như thế. Nếu ngài không thích, thì chúng tôi xin phép không làm phiền.” Nói rồi tôi lại vội vàng nắm tay Audrey toan kéo đi.

“Đứng lại đó.” Ngài Thanatos lại gầm lên một tiếng khiến tôi và Audrey gần như là bị tê liệt không động đậy gì được, dù tiếng gầm ấy chỉ giống như là kiểu ăn nói hơi lớn tiếng chút mà thôi. “Quay lại đây ngồi xuống. Tôi muốn nghe xem cô Thánh Nữ kia đã rỉ tai hai người những gì.”

“Hả?” Tôi và Audrey ngạc nghiên nhìn nhau, rồi lại nhìn ngài ấy.

“Có vẻ như cô Thánh Nữ đó đã dự tính trước được kha khá chuyện. Tôi muốn biết chuyện của cô ta nói với hai người là như thế nào.” Ngài Thanatos lại chuyển thế ngồi, hai tay nắm chặt lấy đầu gối còn mắt thì dán xuống tách trà trên bàn với nét mặt đầy tâm tư. Lần này tôi cảm thấy lưng ngài ấy hơi còng lại, giống như đang chất chứa tâm sự gì đó.

“Vâng... nếu ngài không cảm thấy phiền thì vợ chồng chúng tôi sẽ kể lại.” Tôi và Audrey ngập ngừng quay lại ghế ngồi với bộ dáng nghiêm chỉnh. Kế đó tôi và anh ấy luân phiên kể về chuyện của Eira và Stella, cùng cách Teresa đã hướng dẫn để giúp hai đứa con chúng tôi có thể tồn tại được ở vị diện này lẫn ở vị diện khác. Cái giá phải trả để những đứa con của tôi có thể tồn tại song song ở hai thế giới khác nhau là vợ chồng chúng tôi phải xa cách nhau hai mươi năm. Nhưng vì tôi không muốn cảnh con cái của mình khi sinh ra không có cha, hay không được gặp mặt cha của chúng suốt hai mươi năm ròng, nên tôi mới đánh liều nhờ ngài Thanatos dạy Thời Không Thuật lẫn giúp Audrey du hành sang vị diện mới của tôi mỗi năm một lần để thăm tôi và hai đứa trẻ cho đến khi Audrey có thể tự vận dụng được Thời Không Thuật thì sẽ không làm phiền ngài ấy nữa. “Mọi chuyện là như thế đấy ạ.” Trình bày xong sự việc, tôi và Audrey lại bắt đầu hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ ngài ấy.

Nhưng thay vì nhận được một câu trả lời dứt khoát từ ngài Thanatos, thì chúng tôi lại thấy ngài ấy đang trầm ngâm suy tư rất nhiều. Đến mức, vẻ mặt cau mày suy tư ấy hiếm có thể thấy được từ một người như ngài Thanatos mà lại được bộc lộ ra một cách rõ ràng ngay lúc này. Cuối cùng, ngài ấy thở dài rồi hỏi chúng tôi. “Tôi giúp cả hai, nhưng đổi lại tôi cũng cần ân huệ từ hai người.”

“Chúng tôi rất sẵn lòng, dù điều đó có vượt sức chúng tôi đi chăn nữa.” Audrey không ngần ngại mà chấp nhận ngay trước khi tôi kịp mở lời.

“Không, chuyện này hoàn toàn nằm trong khả năng của hai người, nhưng nó lại là vấn đề chiếm dụng thời gian rất nhiều trong cuộc đời của hai người mà thôi.” Ngài ấy khẳng định, rồi đảo đôi mắt hổ phách của loài bò sát nhìn chúng tôi lần lượt. “Tôi nhắc lại lần nữa. Cả hai có sẵn lòng giúp tôi hay không, dù biết chuyện đó gần như là điều kiện trói buộc phần lớn thời gian cuộc đời của cả hai?”

“Dù không biết vấn đề của ngài là gì, nhưng với một người đáng kính đã giúp vợ chồng chúng tôi nhiều như ngài, thì dù vấn đề đó có là gì đi nữa thì chúng tôi vẫn sẽ đồng ý với ngài vô điều kiện.” Audrey dành quyền chủ động trước, và chấp nhận lời thỉnh cầu từ ngài Thanatos. Mà anh ấy đã nói đúng. Từ lúc gặp ngài Thanatos đến giờ thì ngài ấy đã giúp chúng tôi quá nhiều chuyện rồi, không có lý do nào để chúng tôi khước từ một người đáng tôn kính như ngài ấy cả. Dứt lời của Audrey thì cũng là lúc cả hai chúng tôi khẽ cúi đầu chấp nhận lời yêu cầu của ngài Thanatos.

“Được rồi.” Ngài Thanatos thở dài như vừa trút bỏ một gánh nặng, nhưng tôi thấy nét mặt lẫn tâm trạng của ngài ấy vẫn chưa khá hơn. Ngài ấy tiếp lời. “Tôi sẽ giữ đúng lời hứa với hai người. Sau khi công chúa Lena đi đến vị diện khác, thì mỗi năm tôi sẽ giúp Audrey du hành đến đó một lần để thăm cô. Và cũng để tiết kiệm thời gian, bắt đầu từ lúc này, khi nào rảnh thì tôi cũng sẽ dạy cậu ta Thuật Thời Không luôn. Còn giờ, tôi sẽ nói về thỉnh cầu của bản thân sau khi giản lược kể lại cho cả hai nghe về câu chuyện của tôi.”

“Vâng, xin mời ngài.” Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần, và dáng vẻ nghiêm túc để tiếp nhận câu chuyện của ngài Thanatos sắp chia sẻ.

Để mà kể, thì chuyện này cũng có chút liên quan đến hai cô cậu chủ tớ nhỏ tuổi người phương Nam trong nhóm. Chẳng qua là ngài Thanatos đồng ý với cô bé Fertine Kishkabaza khôi phục lại vương vị gia tộc cũng có phần xuất phát từ tâm tư riêng. Lần đầu gặp nhau, ngài Thanatos đã mua lại một nhánh Cây Thế Giới từ trong tay của cô gái nhỏ đó. Chính vì thế mà ngài ấy có manh mối về một Cây Thế Giới vẫn còn sống ở thời đại này. Ngoại trừ việc giúp Fertine khôi phục vương vị gia tộc, thì ngài ấy cũng cần tìm hiểu nguyên nhân vì sao Cây Thế Giới ở phương Nam vẫn còn sống. Vì theo ngài ấy biết, vị trí của Cây Thế Giới của tất cả lục địa Đông, Tây, Bắc chỉ còn lại những cái rễ chết và dần héo mòn.

Mà hiện tại, việc ngăn cản ngài Thanatos tìm hiểu về sự sống của Cây Thế Giới lại là vương tộc Assyrian vừa cướp mới ngai báu ở miền Nam. Gia tộc ấy muốn cướp ngôi báu là vì muốn dùng cường quyền để độc chiếm bí mật về Cây Thế Giới làm của riêng. Họ tin rằng, Cây Thế Giới này có bí quyết bất tử, nên ngày đêm đang cho nhân công khai thác nhựa sống cùng cành lá của cây mà nghiên cứu về sự bất tử.

Và vấn đề bắt đầu từ đây. Việc ngài Thanatos muốn nghiên cứu về sự sống của Cây Thế Giới phương Nam cũng nằm trong phạm vi cấm kỵ của vương tộc Assyrian. Mà, việc ngài ấy muốn tìm hiểu về Cây Thế Giới là manh mối duy nhất ở thời điểm hiện tại để ngài ấy đi tìm lại một người quan trọng đối với bản thân. Khoảng thời gian bị phản bội và chết hụt một lần, ngài ấy đã phải chu du khắp cõi giới trong suốt mấy ngàn năm để hồi phục và nâng cao thực lực bản thân, đồng thời cũng là để đi tìm manh mối về người mà ngài ấy cần tìm kiếm.

Nói ra thì, việc ngài Thanatos chết hụt cũng là nhờ vào năng lực tái sinh của một vật phẩm mà người mất tích kia đã để lại. Thứ đó đã cứu ngài ấy một mạng, nên ngài ấy mới có thể thức tỉnh được năng lực Long Tâm trước khi bị sức mạnh của rồng nuốt chửng, và hóa thành một con ác long như Elchulus hiện tại. Vì ngài ấy thức tỉnh hơi muộn, nên hình dạng ngài ấy bây giờ mới ở trong trạng thái nửa người nửa rồng. Dù có thể dùng ma thuật để huyễn hóa hình ảnh lại như xưa, nhưng ngài ấy không làm thế cho đến khi tìm lại được người quan trọng mà ngài ấy đang đề cập.

“Người tôi muốn tìm chính là nữ hoàng của tộc Elf, tên cô ấy là Regina.” Ngài Thanatos thổ lộ. “Trước kia cô ta đã cùng tôi vào sinh ra tử rất nhiều trận chiến chống lại thế lực hắc ám, bao gồm cả những cuộc cách mạng giải phóng nô lệ khỏi ách đô hộ. Đáng lẽ tôi sẽ không đánh mất cô ấy nếu tôi chịu an phận cùng cô ấy sống ở một hòn đảo cách xa lục địa cùng những nô lệ được giải phóng. Nhưng ôi không. Máu anh hùng của tôi khi ấy đã nổi lên, và tôi đã liên tục chiến đấu với thủy quái xung quanh hòn đảo vì muốn khẳng định lãnh thổ của mình. Chính vì hành đồng bồng bột ấy của tôi mà đã khiến người dân trên đảo phải hứng chịu một cơn đại hồng thủy. Nếu khi ấy Regina không hi sinh thân mình thì có lẽ người trên đảo đã không còn sống được. Từ đó, tôi đã đánh mất cô ta, cùng hoạt loạt câu chuyện nghe được từ trong nhân gian, rằng các cánh rừng ma thuật ở khắp lục địa của tộc Elf đang dần lụi tàn vì nữ hoàng của họ đã qua đời.”

“Vậy tại sao giờ ngài lại vẫn phải tìm cô ấy? Chẳng phải ngài nói cô ấy mất rồi sao?” Tôi buộc miệng hỏi, rồi cũng nhanh chóng che miệng lại khi thấy ánh mắt lạnh lẽo của ngài Thanatos nhìn mình. “Tôi xin lỗi, xin ngài hãy tiếp tục.”

“Những cánh rừng ma thuật của tộc Elf là hàng rào phòng vệ tự nhiên của nhân loại trước sự xâm lược của lũ quỷ dữ. Một khi rào chắn không còn, thì lũ quỷ lại tràn ra nhân gian.” Ngài ấy hít một hơi thật sâu rồi lại tiếp tục. “Vì tôi mà Regina phải hi sinh, nên tôi thấy mình phải có trách nhiệm cho vụ này nên đã một lần nữa tôi lại đứng dậy đối đầu với lũ quỷ, cùng những vị anh hùng khác cũng mang sức mạnh Long Tâm. Khi cuộc chiến với Quỷ tộc lần thứ hai kết thúc, thì cũng là lúc một trong những vị anh hùng đã đứng lên khơi dậy một cuộc chiến khác với Thiên Giới. Hắn ta cho rằng, việc nhân tộc lúc nào cũng phải đối đầu với Quỷ tộc một mình là do Thiên Giới đã quá thờ ơ mà lơ là trách nhiệm. Vì thế, hắn ta đã kêu gọi tất cả những ai thuận theo ý hắn để mở một cuộc tấn công lên Thiên Giới, và loại bỏ những biến số ở phía sau. Nhưng rốt cuộc, cuộc chiến ấy là một sự thất bại đối với người của mặt đất, và từ đó bộ luật cấm bay đối với người mặt đất cũng được hình thành.”

“Vậy ra đó là sự kiện Bầu Trời Rực Lửa có đề cập trong sách cổ.” Audrey nói ra những gì mình biết. “Và kẻ cầm đầu trong việc xách động người mặt đất tấn công Thiên Giới, không ai khác chính là Elchulus, Hỏa Hiệp Sĩ đời đầu.”

“Đúng vậy.” Ngài Thanatos khẳng định. “Sau thất bại đó, hắn đã cùng đồng bọn quay về mặt đất, và tìm cách thức tỉnh sức mạnh Long Tâm của bản thân. Trong đó, việc tôi bị hắn ám sát và bị đánh cắp sức mạnh cũng là vì mục đích đó. Nhưng, có một điều ngoài dự đoán của hắn. Chính là chiếc vòng tay làm từ dây mây mà Regina đã tặng tôi trước kia đã giúp tôi thoát chết một kiếp. Trong lúc lưu lạc trong thời không loạn lưu, chiếc vòng tay ấy đã chỉ về một hướng có sự hiện diện của Regina, nhưng vì khi đó thần trí của tôi đã không còn tỉnh táo, nên mới bỏ qua chuyện này và cũng chẳng nhớ chiếc vòng ấy chỉ về hướng cõi giới nào. Cho đến khi đến được Niflheim, tôi đã thử dò hỏi Tử Linh Vương về linh hồn của Regina thì mới được biết là cô ấy chưa từng chết. Từ đó, tôi bắt đầu chuyến hành trình đi tìm lại cô ấy. Và đây cũng là thỉnh cầu mà tôi muốn hai người giúp đỡ.” Ngài Thanatos bắt đầu nghiêm túc nhìn hai tôi nói bằng tất cả cảm xúc dâng trào. “Hãy giúp tôi tìm ra cõi giới mà Regina đang cư trú.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free