Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống lại ở thế giới khác - Chương 248: Chapter 248: Sự bành trướng tha hóa của Abyssal.

Sống lại ở dị giới.

Chương 227: Sự bành trướng tha hóa của Abyssal.

Tính tới thời điểm hiện tại, thì nhóm đại diện cho Hội Thánh Thế Giớ do Teresa dẫn đầu đã tách khỏi nhóm với Lena đã gần hai tuần. Sau khi tách nhóm với Lena và những người khác, thì chiếc du thuyền đã đưa những người còn lại quay về đất liền tới thành phố cảng Ognard của vương quốc Bravo, nơi được xem là một trong những tụ điểm phòng thủ của kết giới cách ly thế giới bên ngoài và khu vực còn lại của vương quốc đang bị Abyss cố nuốt lấy. Đây là nghĩa vụ của Thánh Nữ Teresa, và cô ấy sẵn sàng bỏ thời gian tìm hiểu nguyên nhân sự việc để giải quyết mọi chuyện.

Nơi chiếc du thuyền được neo lại là thị trấn cảng Ognard, dưới quyền điều hành bởi thành phố; cũng là pháo đài Gloom gần đó. Đây là thành phố Gloom mới được xây dựng sau này trên vùng đất Bol’Gak, dựa trên cái tên của thành phố Gloom cũ đã bị hố Abyss tha hóa tại Mythgard. Sau cùng thì Bol’Gak cũng chẳng phải là vùng đất màu mỡ gì, nhưng lại có kha khá pháo đài thành phố được xây đựng tại đây và tất cả đều nằm dưới quyền cai quản của thành phố Rottengate. Nguyên nhân là vì, nơi đây là chốt chặn cuối cùng mà con người có thể trốn chạy khỏi sự tha hóa của Abyss, cũng là dựa vào địa hình tự nhiên để thiết lập nên thế trận phòng thủ lẫn về mặt ngoài khơi và đất liền.

Dựa trên yếu tố địa lý, thì vùng Bol’Gak là một dãy núi tự nhiên bắt đầu từ mũi vùng vịnh Rolling Depths kéo dài cho đến hơn một nửa trong lục địa vương quốc, và bị cắt bởi một eo biển địa trung hải rồi lại tiếp tục nối tiếp ở phía bờ bên kia với một cái tên khác. Dãy núi này là một hàng rào đá, một tường thành tự nhiên để phòng thủ khi xây dựng pháo đài trên ấy. Với thành phố chính Rottengate tọa lạc ở vùng Tây – Bắc, là trung tâm ở giữa ngọn núi, thì ba pháo đài gần đó gồm Gloom, Grumgor, và Gutborg là những thành phố pháo đài phòng vệ chủ chốt thiên về mặt chiến đấu. Nhưng, có lợi mặt này thì sẽ bất tiện mặt kia. Sự bất tiện ở đây chính là thiếu thốn nhu yếu phẩm cần thiết. Để giải quyết vấn đề này, thì việc bảo vệ con đường thông thương với hai thành phố Altou và Bergdur là điều thiết yếu.

Với Altou, một thành phố nằm ở bìa rừng, chắn lối đi liên kết giữa đường núi xuống đồng bằng, là một thành phố có thừa nguồn tài nguyên gỗ và lương thực. Còn với Bergdur, một thành phố nằm ở hướng ngược lại, tọa lạc ở phía Tây dãy núi Bol’Gak nằm trên ngã ba cạnh một bờ hồ có lối thông thương chiến lược, thuận tiện lưu thông hàng hóa với nhiều làng mạc quanh đó, là nơi hội tụ nhiều thợ lành nghề về rèn đúc và xây dựng lẫn nhân lực lao động. Đây là những yếu tố mà các thành phố pháo đài không thể thiếu, và cả ba nơi thường xuyên có những cuộc mua bán trao đổi tại Phế Tích Nurg nằm giữa ba thế lực trên, một pháo đài trũng được các ngọn núi bao quanh như một bức tường tự nhiên, nhưng đã bị bỏ hoang vì thiếu tính chiến lược chủ công.

Trên thực tế, có rất nhiều thành phố, thị trấn, kể cả làng mạc cũ đã bị năng lượng tha hóa toát ra từ hố Abyss nuốt lấy, và không lâu sau cũng có rất nhiều thành trì pháo đài được dựng lên một cách cấp tốc ở những vùng an toàn để liên kết lại tạo thành một kết giới khổng lồ, giam cầm thứ năng lượng ấy bên trong, không cho thoát ra bên ngoài. Những thành phố pháo đài ấy đa số dựa theo địa hình vùng núi để xây dựng và tất cả đều được liên kết bởi một thành phố chính qua từng khu vực lục địa.

Chỉ có một khu vực trong vương quốc Bravo chịu ảnh hưởng nặng nhất, đó chính là vùng đồng bằng xung quanh vương đô Glans ở bên kia bờ địa trung hải. Đã có rất nhiều người vượt biển di tản sang vùng ngoài, đa số là người dân nghèo đi lánh nạn. Ấy vậy mà cũng có không ít kẻ giàu có, đem hết tất cả của cải cấm đầu đi ngược lại với đoàn di cư tới vương đô để tìm nơi cư trú an toàn. Điều này khiến cho thủ đô của vương quốc Bravo trở nên quá tải về mọi mặt, về nơi ăn chốn ở, cũng như là tệ nạn xã hội có thể bùng phát bất cứ lúc nào. Nếu không nhờ các pháp sư của Hội Thánh Thế Giới lẫn pháp sư của Ivory công tác tại vương đô kịp thời tạo kết giới bảo vệ, thì thủ đô vương quốc giờ cũng chỉ còn cái tên để tưởng nhớ. Nhưng chuyện này cũng không thể kéo dài được bao lâu, dù các nhân tố bên ngoài đã lần lượt thay nhân lực để gia cố lại kết giới cho vương đô và cố thanh tẩy năng lượng tha hóa, nhưng một khi hố Abyssal vẫn chưa được đóng lại thì mọi nỗ lực của họ cũng chỉ là dã tràng xe cát.

“Vậy đây là toàn bộ tóm tắt sơ lược tình hình của vương quốc Bravo do Alida tổng hợp lại giúp chúng ta à, ngài Stenham?” Teresa thả tập báo cáo xuống bàn, chống tay kê đầu hỏi ông mặt sẹo; thiếu tướng hiệp sĩ dòng đền trước mặt mình. Sau vài giây chông chênh rung lắc, cô lại đập tay lên khoang xe mà hét to. “Ngài Musgrave, ngài có thể điều khiển xe tránh những khúc đường gập ghềnh được không? Đoạn đường từ thị trấn Ognard đến Gloom chỉ tầm nửa giờ đi bộ, mà các ngài lại lo ngại tôi phải lộ mặt ra ngoài nên nhét tôi vào cái cỗ xe này, để giờ tôi phải chịu cực hình gần một giờ do đi đường vòng.”

“Xin lỗi Thánh Nữ, tất cả là vì sự an toàn của Người thôi ạ.” Ông chuẩn tướng có thân tròn trịa ngồi ở vị trí xà ích vừa đánh xe vừa hơi ngoái ngoài đầu đáp trả. “Người dân ở đây đa phần là những người lánh nạn tha hóa của Abyss, họ hầu như đã mất tất cả. Ngày đầu khi đến đây, Người đã chúc phúc xua đuổi bệnh tật cho họ, nên giờ ai cũng đang rất kính ngưỡng Người. Trong đó cũng có không ít thành phần quá khích khi được tiếp xúc gần với Thánh Nữ, thậm chí còn mang tâm lý lệch lạc. Đó là lý do vì sao chúng tôi buộc phải giữ Người trên xe để đi lại, tránh bị những thành phần cuồng tín đó chặn giữa đường đi.”

“Thánh Nữ xin hãy thông cảm cho chúng tôi.” Ông thiếu tướng Keaton cưỡi ngựa hộ tống bên cạnh cũng khom người xuống nói thêm vào. “Hầu hết các hiệp sĩ dòng đền của chúng ta đã được phân bố ở lại bệnh xá của đền thờ vì chuyến đi biển dài tháng vừa rồi, các mục sư đi cùng cũng chẳng khá hơn là bao, nhưng họ đã tình nguyện ở lại chăm xóc cho những người bệnh. Giờ những người đi theo chúng ta xuống thị trấn chỉ còn không tới mười lăm hiệp sĩ và các linh mục còn đủ sức khỏe và tinh thần mà thôi.”

“Thôi thôi, được rồi.” Teresa phẩy tay để ông ta không nói nữa. “Tôi chỉ than thở chút thôi mà mấy ông càm ràm ghê quá.” Rồi cô lại hướng tới người đối diện mình tiếp lời. “Giờ thì ngài Stenham, ta còn báo cáo gì nữa không?”

“Còn thưa Thánh nữ.” Ông ấy rút ra từ ống giáp tay một cuộn giấy rồi căn ra tóm tắt nội dung cho Teresa nghe. “Đã có vài ngư dân ở ngoài khơi phát hiện một vòng xoáy kì lạ trên một hòn đảo nhỏ. Họ không biết đó là gì nên đã báo cáo lại cho các mục sự linh mục ở thị trấn, và đền thờ đã cử người đi do thám. Kết quả là, chúng ta không thể can thiệp được vào vòng xoáy ma thuật kì lạ ấy, và nó đã xuất hiện được vài ngày rồi. Còn có người nói, ở bên này bờ, con trẻ của họ có thể thấy bóng của một sinh vật hình người, hoặc là ai đó quanh quẩn ở gần vòng xoáy lạ kì kia để nghỉ ngơi. Không bao lâu thì nhân tố bí ẩn ấy lại quay lại xuống biển. Đã có nhiều ngư dân không dám ra khơi mấy ngày nay vì vòng xoáy lẫn bóng hình bí ẩn trong miệng của lũ trẻ con, họ đồn rằng đó là bóng ma của đại dương. Người dân đã cầu xin chúng ta can thiệp vào giải quyết vấn đề này sớm nhất có thể.”

“Vậy còn phía điện thờ chúng ta đã tra ra được gì rồi?” Teresa vẫn giữ nguyên thái độ chán đời hỏi.

“Theo quan điểm của chúng ta thì, vòng xoáy đó giống như là một dạng cổng ma thuật. Điểm khác biệt ở đây là, các linh mục của chúng ta không đủ trình độ để phân tích trọn vẹn nguyên lý ma thuật của cánh cổng ấy. Đó là lý do vì sao Người lại có chuyến đi này. Chúng tôi cũng đã gửi thư thông báo đến cho phía người nhà Red Heart để họ chuẩn bị sẵn tàu thuyền trước rồi. Chỉ cần Người đến là sẽ nhổ neo thôi.” Ông Stenham thành thật trả lời với thái độ kính cẩn.

“Ra là vậy sao. Các linh mục, mục sư, giáo sĩ được đào tạo từ Thần Điện Nirvana chúng ta mà không thể phân tích được kết cấu của một cánh cổng ma thuật à?” Teresa cười mỉm, lơ đễnh ngó ra ngoài khung cửa sổ. “Tôi thật tò mò cánh cổng mà điện thờ không thể phân tích được nó trông như thế nào đấy.”

Nhẩm tính, Teresa cũng biết rằng nhóm của công chúa Lena cũng đã chinh phục xong hòn đảo vô định Aidan, và sớm thôi cô ấy cũng sẽ hội ngộ với những người có mặt tại đây. Nhưng bên cạnh đó, việc xuất hiện một cánh cổng dị thứ nguyên không thể kiểm tra được đã khiến cô nàng Thánh Nữ bắt đầu lo ngại, vì đây là điềm báo cho sự kiện tai ương những Hầm Mộ và Nghĩa Trang sẽ bắt đầu bùng phát trong tương lai không xa.

Chẳng mấy chốc thì xe hộ tống Teresa đã đến được thị trấn cảng Ognarb, nhưng đoàn xe không dừng lại ở trước điện thờ như thường lệ để chúc phúc chữa bệnh cho mọi người, mà lại tiếp tục chậm rãi lăn bánh ra bến tàu. Những người dân ở đó rất sùng kính cô nàng Thánh Nữ này, cho nên khi thấy xe và đoàn hộ tống của cô đi ngang, thì họ lại thành kính chấp tay nguyện cầu. Cũng có không ít người lẽo đẽo theo sau đoàn hộ tống, một phần vì muốn lần nữa chiêm ngưỡng dung mạo lẫn thần thái của người đại diện cho thánh thần ở cõi phàm trần này, phần còn lại là vì tò mò xem Thánh Nữ sẽ giải quyết vấn đề hố xoáy bí ẩn ở đảo nhỏ ngoài khơi như thế nào, và số còn lại là có ý đồ xấu khi ánh mắt không thể nào rời khỏi cơ thể đẩy đà của cô nàng Thánh Nữ ấy.

Gần đến bến cảng, Rebecca và Alida đã có mặt sẵn ở đấy để chào đón Teresa. Từ khi cập bến ở thị trấn này, gia nhân thuộc nhà Red Heart đã chủ động ở lại trên du thuyền, chỉ có Rebecca, Alida, và ông Gin là thi thoảng luân phiên ra ngoài mua thêm lương thực hay đồ dùng thiết yếu, hoặc giúp đỡ Teresa khi cần. Lý do họ chọn ở lại trên thuyền là vì đợi chờ nhóm của Lena quay lại, và cũng không tiện ở trọ lại trên bờ vì tình hình cư dân nơi này khá phức tạp. Như đã tìm hiểu trước đó, trừ những người dân bản địa ở thị trấn này, thì còn có rất nhiều người dân nhập cư khắp nơi đổ tới trong đợt sóng lánh nạn tha hóa của Abyss. Có vô số thành phần đặt chân đến đây và quyết định ở lại, người tốt xấu đều có, tệ nạn là điều không thể tránh khỏi và tỉ lệ tội phạm cũng đã tăng lên kể từ thời điểm ấy. Đến cả việc, bắt cóc, cướp giật, lừa gạt, hay thậm chí cưỡng bức tập thể một cô gái cũng là chuyện xảy ra như cơm bữa ở chốn này. Dù công lý cũng đã được thực thi khi các tình trạng tệ nạn hay phạm tội được báo cáo lên đội cảnh binh của pháo đài Gloom để họ đến điều tra, nhưng công lý đến muộn màng thì không còn là công lý nữa. Thế nên, thay vì ra ngoài mà trong khi bản thân có tính tự vệ thấp; không thể tự bảo vệ được mình, thì các cô hầu nhà Red Heart chọn ở lại trên thuyền để tự bảo vệ bản thân là quyết định đúng đắn, dù có hơi tù túng nhưng đảm bảo an toàn. Vì tính ra, trừ những trường hợp được tuyển thẳng vì có sở trường đặc biệt, thì tiêu chuẩn ứng tuyển vào làm người hầu nhà Red Heart cho cả nam lẫn nữ cũng tương đối cao, ngoại trừ thực lực trên mức phổ thông một chút ra thì ngoại hình lẫn nhan sắc cũng phải trên mức trung bình thì mới được chọn vào.

Sau khi các hiệp sĩ dòng đền giải tán bớt đám đông bất ổn, thì Teresa cuối cùng cũng được bước chân xuống khỏi xe ngựa. Cô đứng ưỡn ngực vươn vai, rồi đột ngột lao tới trước ôm chầm lấy cả Rebecca lẫn Alida trong niềm hân hoan mà chẳng màng đến hình tượng Thánh Nữ của mình.

“Ôi... cuối cùng cũng gặp lại được cả hai rồi. Mấy ngày qua hai người không ghé thăm qua đền thờ làm tôi chẳng biết kiếm ai chuyện trò tâm sự.” Khi chỉ có những người thân quen bên cạnh, đặc biệt là các cô gái, Teresa không ngần ngại lột bỏ hình tượng Thánh Nữ trang nghiêm mà bộc lộ ra tính cách cởi mở của mình.

“Thánh Nữ à, cô ôm tụi này chặt quá đó.” Rebecca cười khổ, vừa vỗ nhẹ lên tay cô ta để ra hiệu nới lỏng, chủ yếu là vì vòng một của cả ba đang bị ép vào nhau nên mới khiến cô tiểu thư nhà Red Heart cảm thấy hơi khó thở.

Teresa vẫn giữ nụ cười trên môi, vừa thả tay ra xong thì Alida liền lấy hơi lên, vừa hỏi chuyện. “Những bài báo cáo do tớ tóm lược có giúp cậu được gì không?”

“Giúp được rất nhiều là đằng khác. Rất cám ơn cậu, cô gái nhỏ nhắn nhưng lại có trái tim to lớn.” Cô nàng Thánh Nữ lại tùy tiện đặt biệt danh cho người khác thông qua hành động của họ làm. Dẫu vậy, cô thật lòng rất cảm kích những bài báo cáo tóm lược rất đầy đủ và tỉ mỉ của Alida, dù cô ấy không cần thiết phải nhận công việc này. Xã giao vài câu chào hỏi xong, Teresa bắt đầu vào vấn đề chính. “Hôm nay tớ đến đây là vì muốn tìm hiểu hiện tượng vòng xoáy ma thuật kì lạ ở đảo nhỏ ngoài khơi do người dân nhờ vả, hai cậu có định tiếp tục giúp tớ không?”

“Sao lại không?” Rebecca trả lời ngay tấp lự mà chẳng cần suy nghĩ, Alida cũng gật đầu phụ họa theo. “Chiếc du thuyền này cũng đã neo ở đây được nhiều ngày rồi. Giờ mọi thứ cũng đã chuẩn bị sẵn, cũng đến lúc lần nữa cho nó ra khơi trở lại rồi.”

“Đừng hào hứng quá.” Teresa cười mỉm nhắc nhở. “Hòn đảo nhỏ mà ngư dân chỉ cũng không cách xa nơi này lắm đâu, nên nói ra khơi thì có hơi quá. Nhưng nếu nói là chuyến tuần tra ngắn hạn thì sẽ hợp lý hơn.”

“Là gì cũng được, miễn sao con thuyền này được ra biển lần nữa là được.” Rebecca không chấp nhặt tiểu tiết mà nắm tay Teresa nhanh chóng kéo lên thuyền, cô cũng không quên ngoái lại phía ba ông hiệp sĩ cận thân của Teresa nói thêm. “Nhanh nào, các ngài hiệp sĩ dòng đền cũng lên đây luôn đi.”

“Không, họ cần ở lại để trấn giữ nơi này.” Cô nàng Thánh Nữ giải thích. “Ông Stenham sẽ trực tiếp nhận tin tức từ tớ tại bến cảng này. Ông Keaton sẽ đảm bảo an ninh trật tự của thị trấn khi tớ vắng mặt. Cuối cùng là ông Musgrave sẽ lo chuyện nội bộ của giáo đường. Chuyến đi này tớ chỉ thỉnh cầu sự giúp đỡ của ông Gin, quản gia nhà cậu là được. Cậu sẽ không ngại chứ?”

“Ồ, nếu đó là lời thỉnh cầu từ cậu thì không có gì không được cả.” Rebecca trả lời một cách vô tư lự. “Dẫu sao thì, cậu cũng có khả năng tiên tri mà. Tớ tin rằng cậu đã có sự tính toán của bản thân.” Cô tiểu thư nhà Red Heart lại tiếp tục hỏi với sự mong đợi hiện rõ trên gương mặt lẫn chất giọng. “Nhân tiện thì, cậu có giấc mơ nào tiên tri về anh của tớ hay là chị dâu không? Có biết khi nào chúng tớ mới có thể gặp lại được họ không?”

“Yên tâm đi.” Teresa an ủi, cũng vừa lúc được Rebecca kéo lên boong thuyền. “Chỉ thời gian ngắn nữa, cụ thể nếu sớm là chỉ tầm tối nay không thì trễ sẽ là sáng mai gì đó là chúng ta sẽ gặp được lại họ thôi.”

“Thôi, được rồi.

” Alida phía sau, đẩy cả hai tới khu hội tụ gần căn bếp lộ thiên trên boong, khi con tàu đang chậm rãi rời bến vì mọi người đã lên đầy đủ. “Không cần đến giấc mơ tiên tri của Teresa, chỉ cần nhẩm tính ngày chúng ta tách nhau ra thì giờ cũng đã gần đến lúc anh Audrey và Lena trở về rồi.”

“Tớ thấy đôi khi Alida thực tế và lạc quan hơn cả Rebecca nữa.” Teresa vẫn giữ nụ cười hiền dịu khi nhìn hai cô nàng đã yên vị bên cạnh mình.

“Mà Teresa này, hôm nay cậu vẫn mặc thánh phục sao không mang bịt mắt như mọi khi? Không định che giấu đôi mắt đẹp ấy nữa à?” Rebecca hỏi, đồng thời nhấn cái chuông trên bàn để gọi ông quản gia Gin gần đó chuẩn bị bữa ăn cho cả nhóm.

“Thôi nào, đừng chọc tớ nữa.” Teresa vẫn treo nụ cười ở cửa miệng, nhưng lời nói ra khiến Rebecca có chút tổn thương. “Dù có đẹp cỡ nào đi nữa, thì cậu cũng thừa biết đôi mắt này của tớ bị mù mà.”

“Ấy... tớ xin lỗi.” Cô tiểu thư Red Heart bụm miệng xuýt xoa. “Tại cậu sinh hoạt cứ như người bình thường làm tớ chả nhớ rằng cậu bị khiếm thị.”

“Nói thế nào đi nữa, thì tớ không thể nhìn mọi vật theo cách người bình thường nhìn thấy, nhưng tớ lại có thể nhìn thấy thế giới này theo góc nhìn của riêng mình.” Teresa lại nháy mắt với cả hai, nói với vẻ lạc quan. “Có khi theo góc nhìn này của tớ thì thế giới lại trở nên tươi đẹp hơn cũng không biết chừng, vả lại tớ còn có thể phân định sự tốt xấu của con người nữa.”

“Còn có khả năng đó nữa hả?” Rebecca ngạc nhiên.

“Nó giống kiểu phát hiện nói dối ấy à?” Alida hỏi chêm vào.

“Ừ, đại loại vậy.” Teresa đồng tình. “Kiểu như, cảm xúc của hai cậu bây giờ giống như ngọn lửa mới khởi lên vậy. Sáng chói, ấm áp, nhưng không hừng hực rực cháy. Điều đó cho tớ biết rằng hai cậu đang háo hức khám phá ra một thứ gì đó mới mẻ và thú vị. Cái tớ thấy ở hai cậu lúc này chính là cảm xúc của năng lượng. Hay nói rõ hơn chút là, cảm xúc của hai cậu được bộc lộ rõ ràng qua năng lượng nội thể, và đó là thứ tớ có thể thấy được từ mọi thứ. Từ con người, động vật, thực vật, sông hồ, hay thậm chí là cả thinh không. Tất cả mọi vật, dù có sự sống hay không thì cũng điều có cảm xúc của chính mình.”

“Nhưng, như cậy cậu chỉ có thể thấy được các dạng năng lượng xúc cảm của từng vật từng người, còn hình thù ra sao, màu sắc thực sự thế nào cậu đâu thể cảm nhận được hả?” Alida tò mò hỏi.

“Sao lại không?” Teresa áp tay lên gò má của Alida vuốt ve nói giọng đầy mê hoặc, khiến cô nàng đỏ ửng cả gương mặt. “Cảm xúc của các cậu không thể nói dối trước tớ. Nó cho tớ biết hình dáng của cậu, màu xắc nước da của cậu, sự phát triển cơ thể của cậu, thậm chí... nó còn cho tớ biết hôm nay cậu mặc nội y màu gì nữa.” Cô nàng ghé xuống tai Alida thì thầm. “Hôm nay trắng vanila đúng không.”

“Không thể nào. Cậu nhìn trộm tớ phải không?” Alida vội vàng thét lên, ngồi túm chân hai tay đè tà váy xuống đầy xấu hổ. Còn Teresa thì cười phá lên đầy khoái trá như những cô nàng phản diện.

“Thôi nào, không có chị dâu ở đây cậu lại quay ra chọc Alida à?” Rebecca khuyên ngăn.

“Mà, nói thật thì dù mắt tớ có mù lòa đi nữa, nhưng với năng lực của bản thân thì tớ vẫn có thể nhìn cảnh vật xung quanh một cách bình thường, nên cả hai không cần phải cảm thấy tội lỗi gì cả.” Teresa nháy mắt cười tươi, giơ hai ngón tay thành chữ v ngang tầm nhìn, làm dáng tinh nghịch với Rebecca.

“Nói vậy thì tại sao cậu lại thường xuyên đeo bịt mắt trước giáo chúng, làm giống như là mắt cậu thật sự không thể nhìn thấy vậy? Có mục đích gì à?” Rebecca truy hỏi, vì cô ấy cảm thấy có mùi đáng nghi ở đây.

“À, tớ mang bịt mắt là vì hai nguyên do.” Teresa vừa nói, vừa rút chiếc bịt mắt giữa cặp núi đôi hùng vĩ của mình ra giải thích. “Thứ nhất, mặt trong của chiếc bịt mắt này có thể giúp tớ gạt bỏ nhân dạng của giáo chúng mà tập trung vào năng lượng cảm xúc của từng người khi tiếp xúc chúc phúc cho họ. Nói cách khác là tớ sẽ đối xử công bằng với tất cả mọi người mà không thông qua ngoại hình xấu đẹp gì cả, tớ chỉ xem nhân cách cảm xúc của họ có thật tâm hay không. Thứ hai, mặt ngoài của bịt mắt thì có thể giúp tớ nhìn cảnh quan mọi vật như một đôi mắt thường, loại bỏ đi toàn bộ năng lượng cảm xúc của vạn vật, để tớ có thể cảm nhận thế giới này như một con người bình thường không có năng lực gì đặc biệt. Còn tác dụng phụ cuối cùng của tấm bịt mắt này nữa, chính là khiến mọi người hiểu lầm tớ là người khiếm thị, như bao người khiếm thị khác.” Teresa vừa cười nói, vừa trở qua trở lại chiếc bịt mắt để cho Rebecca và Alida thấy rõ hai mặt trắng đen trong ngoài lần lượt. “Và còn điều thứ ba nữa, tối ngủ mang bịt mắt này sẽ không bị ánh sáng lọt vào, khiến tớ dễ dàng chìm vào giấc mộng tiên tri hơn.”

Cô nàng Thánh Nữ chỉ dám nói với những người khác là tối mình ngủ mơ thấy giấc mộng tiên tri, chứ không dám nói ra sự thật là đêm nào cô cũng phải chết và sống dậy vào sáng hôm sau. Ngay cả giây phút này đây, cô cũng đang lão hóa và chết dần từng chút một, dấu hiệu chính là màu tóc cô phải đổi màu dần theo từng giai đoạn trong ngày. Ánh bạc vào sớm mai, vàng chói lúc ban trưa, nâu đỏ khi xế chiều, và đen tuyền khi đêm xuống. Đó là năng lực được kế thừa từ Nữ Thần Hekate mà cô chỉ mới chia sẻ cho mỗi Lena biết. Những cô gái khác lúc đầu cũng thắc mắc vì sao tóc của cô có thể thay đổi màu sắc liên tục trong ngày, nhưng cô chỉ giải thích là màu tóc của cô đại diện cho ngày và đêm, là sự lên xuống theo giờ giấc của mặt trời trong ngày, nên mọi người mới không nghi ngờ mà còn ngưỡng mộ năng lực mà mái tóc của cô có được. Nhưng có mấy ai biết được một đạo lý vô thường ẩn sau sự biến đổi ấy. Màu sắc mái tóc của Teresa thay đổi liên tục đang ám chỉ đến vòng đời của mọi vật sống và chính bản thân cô. Lúc sinh ra như ánh ban mai ánh bạc trông qua giọt sương sớm, khi trưởng thành thì tựa như ánh mắt mặt trời vàng rực ban trưa, khi về già giống như ánh chiều tà nâu đỏ bên kia sườn núi, và khi về với đất mẹ cũng là lúc ánh sáng mặt trời nhường lại cho màn đêm huyền ảo.

“Cái bịt mắt trông bình thường như thế mà lại không tầm thường chút nào nhỉ.” Rebecca cảm thán, rồi cô chợt nhớ ra vấn đề chính. “Mà nè, thuyền cũng đã rời bến được một lúc rồi. Cái đảo nhỏ mà ngư dân bảo với cậu ở chỗ nào vậy? Cách đây có xa lắm không?”

“Không xa đâu, với tàu thuyền bình thường thì chắc cần tầm một giờ, nhưng với tốc độ đặc biệt của con thuyền này thì chắc chưa đầy hai mươi phút. Nhưng vì thời tiết mùa Đông ở nơi này, ban ngày sương mù sẽ càng dày đặc khi càng xa bờ, cho nên chúng ta cần phải hạn chế tốc độ lại một chút.” Teresa phân tích, nhắc nhở cho mọi người cần lưu ý.

“Nói vậy là ban đêm mặt biển ở đây không có sương mù hả?” Alida thắc mắc.

“Sẽ không, vì nếu ban đêm mà có sương mù thì làm sao lũ trẻ trong thị trấn có thể thấy được vòng xoáy ma thuật trên hòn đảo kia, lẫn hình bóng của một người lạ mặt sinh hoạt trên đó thông qua ống nhòm được. Đấy là lý do vì sao tớ hỏi hai cậu có định đi chuyến này với tớ không, vì đó có thể là hồn ma trôi dạc ngoài đại dương đang trú ẩn trên hòn đảo đó đấy.” Teresa lại nở một nụ cười, nhưng nụ cười này của cô ấy u ám đến mức khiến cho Alida cảm thấy lạnh sống lưng.

“Thôi, cậu đừng hù Alida nữa.” Rebecca cười khổ, đồng thời cô hất ngược ngón cái về phía gian bếp, nơi các cô hầu gái đang chuẩn bị mang thức ăn lên mà nói tiếp. “Ông Gin cũng chuẩn bị xong bữa trưa cho chúng ta rồi, mọi người cứ ăn trước đã rồi tính tiếp. Có thực mới vượt được đạo mà. Chị dâu hay nói câu này lắm.”

“Cũng được.” Teresa ưng thuận. “Bữa rài bị chôn mình trong đống giấy tờ với lo kiểm tra kết giới quá nên tớ cũng chả cảm nhận được mấy ngày qua mình ăn cái gì nữa. Giờ thì có thể hưởng thức hương vị quen thuộc của nhà Red Heart rồi.”

Trong lúc cả ba đang háo hức đợi bữa trưa thì đột nhiên có một vật thể lạ va phải thân tàu, tạo thành một tiếng koong rõ to, khiến tất cả mọi người phải ngẩn người ra một vài giây.

“Dù sự rung chuyển có hơi nhẹ, nhưng hình như tàu chúng ta vừa va phải cái gì phải không?” Alida đánh giá.

“Không phải hình như, mà là khẳng định đã có gì đó va phải tàu của chúng ta.” Teresa chỉnh lại, đồng thời cũng đứng dậy nhanh chóng bước ra ban công, hướng bị va đập ban nãy để nhìn xuống dòng nước.

“Cậu có thấy gì không?” Rebecca và Alida cũng nối gót theo sau hỏi. “Tớ chẳng thấy gì cả, sương dày đặc quá.”

“Là xác của một con thủy quái nước cạn.” Teresa thuật lại. Cô cũng bắt đầu quan sát và phổ biến tình hình lại cho cả hai. “Một con cá da trơn với cái hàm chỉ có bốn chiếc răng cửa. Xác của nó vừa va phải thân thuyền của chúng ta. Nhưng mà, mực độ sương mù này hình như có hơi quá dày rồi thì phải.”

Như lời của Teresa nói, thuyền càng tiến tới thì sương ngày càng dày đặc một cách bất thường. Lớp sương này tuy có màu trắng xám, nhưng nó cũng có công dụng ngăn chặn tầm nhìn vật lý bình thường, lẫn thăm dò ma thuật của các pháp sư. Cho nên, những ai chưa từng tiếp xúc qua lớp sương mù Abyss thì sẽ không thể làm quen được với tầng sương mù này, dù nó không độc hại bằng sương mù Abyss. Mà vì sương quá dày, cho nên thuyền của mọi người đành phải dừng lại thả neo. Nhưng trong lúc đó, việc xác chết thủy quái va chạm với thân thuyền cũng tăng dần theo. Khiến cho tất cả nhân viên trên tàu điều chới với sau từng cú va chạm.

“Trời ạ.” Teresa rít qua từng kẽ răng. “Miếng ăn đến miệng rồi mà còn không được hưởng thức, mà phải bắt tay vào luôn công việc.” Cô quay sang Rebecca bên cạnh nói. “Từ đây chúng ta phải dùng thuyền nhỏ trinh thám thôi. Đảo nhỏ kia ở gần phía trước rồi.”

“Nhưng còn sương mù, chúng ta không thấy gì quá ba mét trước mắt mình dù tớ đã thử dùng dò tìm ma thuật. Nếu đi thuyền nhỏ rời khỏi đây thì sẽ có nguy cơ bị lạc đó, nguy hiểm lắm.” Alida vội nói.

“Đừng lo.” Teresa an ủi. “Với đôi mắt bất bình thường của mình, thì tớ có thể nhìn thấy mọi sự việc quanh mình rõ như ban ngày. Nên sẽ không lạc được đâu.” Thấy Alida vẫn còn xanh mặt thì Thánh Nữ lại nói thêm. “Nếu hai cậu vẫn còn lo thì bảo ông Gin mở toàn bộ đèn trên thuyền lên và hướng về phía xa, để chúng ta có thể thấy được. Đồng thời, nhắc nhở mọi người tránh xa mạn thuyền ra, kẻo những cú va đập với xác thủy quái sẽ khiến họ rơi xuống. Ta không biết dưới kia có gì mà lại khiến thủy quái vùng biển này chết nhiều đến vậy, cho nên cần phải thận trọng.”

“Được, tớ hiểu rồi.” Rebecca đáp ại bằng ánh mắt kiên nghị.

Một lát sau, cả ba đã được đưa xuống một chiếc thuyền nhỏ nhưng lại đủ chắc chắn. Chiếc thuyền này gần giống như là một cái buồng cứu sinh giữa đại dương vậy. Nó có thiết kế hình khối chữ nhật như là đầu của một con cá nhà táng, hơi bè ra hai bên và có chân vịt lẫn bánh lái phía đuôi, cùng hệ thống nổi trên mặt nước của những con thuyền lớn phối với đệm khí vòng quanh. Một buồng cứu sinh như này có thể chứa được tới mười người, và chỉ cần ba người ngồi lên vị trí bàn đạp liên tục để tạo lực đẩy đưa thuyền đi tới thôi. Bên trong buồng có ống nhòm quan sát, và thuyền cũng có hệ thống đèn chiếu sáng riêng, nhưng về mặt tấn công thì cực kém, hầu như không đáng kể đến.

Cả ba cô gái, cùng ông quản gia Gin đều xuống thuyền cứu sinh này, rồi phân công cho ba người nhà Red Heart ra sức đạp để khởi động con thuyền, còn Teresa thì quan sát ống nhòm để điều hướng. Chẳng bao lâu, chiếc thuyền của cả bốn thuận lợi vượt qua tất cả xác thủy quái mà tiếp cận đến hòn đảo nhỏ mà ngư dân đã chỉ. Trong quá trình tiếp cận được hòn đảo thì Teresa đã khám phá ra được vài điều kinh khủng, nhưng cũng không kém phần thú vị đối với cá nhân cô.

Dù chỉ mới đặt chân lên lục địa ở vùng cực Bắc này vài ngày, nhưng Teresa đã liên tục kiểm tra và rót thêm thánh lực vào kết giới để giữ lá chắn không bị ăn mòn quá nhiều bởi năng lượng Abyss. Thế nhưng, những báo cáo cô nhận được chỉ là những đề xuất chú trọng quan tâm đến vùng trời và trên mặt đất, mà lại quên đi những sông ngòi bên trong lục địa cũng có khả năng bị lây nhiễm. Thế nên bây giờ, không rõ là nguyên nhân gì, hay có một nhánh mạch nước ngầm nào đó đã bị phơi nhiễm rồi đổ ra biển, khiến cho những con thủy quái quanh vùng biển này đã bị biến chất. Sinh vật biển lớn bé nơi đây ngày càng trở nên hung hăn hơn và hiếu chiến hơn. Chúng có thể tấn công bất cứ sinh vật nào trong tầm mắt, dù là đồng loại hay khác loài, miễn là sinh vật chưa bị nhiễm sự hắc hóa của Abyss thì điều là mục tiêu của bọn chúng.

Teresa bác bỏ lập luận có nhánh sông bị phơi nhiễm đỗ ra biển. Vì nếu có, thì tin tức bị thiệt hại bởi nhánh sông đó bên trong lục địa đã sớm được lan truyền ra tới vùng biên này rồi. Cô lại tiếp tục đặt ra một giải thuyết khác, rằng vấn đề này xảy ra là do đã có một vật gì đó bị phơi nhiễm năng lượng Abyss bị vứt bỏ ở đây, hoặc một cánh cổng Abyssal hoàn toàn mới chuẩn bị được hình thành nên mới biến hệ thủy sinh vùng này trở nên như vậy. Hơn nữa, sự biến đổi của các sinh vật này chỉ mới vài ngày gần đây, chứ sự ô nhiễm chưa bị lan rộng ra xa. Bên cạnh đó, từ khi có dấu hiệu Abyss xâm thực thì các ngư dân ở bến cảng cũng đã không đánh bắt được mẻ cá nào, nên việc lây nhiễm trong cộng đồng cũng có thể được gạt bỏ. Nhưng riêng cá nhân Teresa thì lại theo phương châm phòng bệnh hơn chữa bệnh. Cho nên, vì an toàn của cộng đồng, vì sự trưởng thành của những đứa trẻ, cô sẽ cầu phúc một hồ nước thánh trong đền thờ rồi sẽ phân phát cho người dân trong trấn để mọi người đều có thứ phòng ngừa sự hắc hóa của Abyss trong thời gian này.

“Mọi người khoan hãy ra ngoài. Để tôi thanh tẩy khu vực xung quanh trước cái đã.” Teresa căn dặn mọi người khi thuyền cứu sinh đã cập bờ. Trong khi cô nàng Thánh Nữ vận dụng thánh lực thanh tẩy bên ngoài, thì Rebecca, Alida, và ông Gin trong này chuẩn bị thêm đèn cầm tay và vũ khí tầm xa. “Hòn đảo này không lớn lắm, mọi người ra ngoài được rồi.” Teresa thông báo sau khi đã thanh tẩy xong phần lớn bầu không khí quanh đảo.

Lúc toàn bộ thành viên đặt chân lên mặt đất, thì cũng là lúc Teresa thanh tẩy xong toàn bộ. Nhưng, sau khi thanh tẩy khu vực xung quanh xong thì sương mù cũng tan đi phần lớn, để lộ ra một hòn đảo trơ trụi, lác đác vài cây dừa cùng vài bụi cỏ. Bên cạnh đó, còn có một người nằm bất tỉnh được vây quanh bởi những cái bóng có đầy đủ hình thù từ thú vật bốn chân cho đến những sinh vật hai chân, toàn bộ những cái bóng ấy đều có tập tính của quái vật. Và cuối cùng là cả một vòng xoáy ma thuật to bằng cả một quán trọ, nó xoắn vặn đen hun hút không thấy điểm cuối cùng.

“Ôi trời.” Teresa cảm thán. “Giữa đám sương mù thế này mà lại có một hắc pháp sư nhập môn bất tỉnh ở đây sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free