(Đã dịch) Siêu Não Hắc Khách (Hacker) - Chương 163: Lắp Đặt Máy Chủ Cho Forum
Matthew rất tán thành ý tưởng của Lâm Hồng, thực tế hắn cũng có cùng suy nghĩ: "STONE nói rất đúng, nhất định phải mượn sức mạnh của mạng internet. Từ khi phần mềm bẻ khóa máy tính của chúng ta được công bố trên các diễn đàn, không ít người đã tải lên những phần mềm và trò chơi dùng cho máy tính, mà năm trong số tám trò chơi có thể hoạt động là bắt nguồn từ trên mạng!"
"Ý của các ngươi là... Chúng ta không chỉ giới hạn thành viên tại trường Latinh sao?" Arthur hỏi.
"Ừm." Lâm Hồng gật đầu, "Chúng ta muốn nhanh chóng trở thành một tổ chức có sức ảnh hưởng lớn, không chỉ ở trường Latinh, mà còn trên toàn bang, thậm chí cả nước Mỹ. Nhất định phải vứt bỏ những mặt bảo thủ của các tổ chức truyền thống, tuyển thành viên trên phạm vi cả nước, thậm chí là toàn thế giới. Giống như những tổ chức Hacker nổi tiếng, như vậy mới có thể tập hợp những người ưu tú nhất thế giới. Trong nước chúng ta có câu ngạn ngữ: 'Ba tên thợ giày, còn hơn cả Gia Cát Lượng', có nghĩa là coi trọng trí tuệ của quần chúng."
Lâm Hồng sở dĩ có ý nghĩ như vậy, hoàn toàn là từ lần trước Matthew lập chủ đề nhờ mọi người tìm kiếm lỗi. Lúc ấy, sau khi Matthew đăng chủ đề đã nhận được rất nhiều phản hồi có giá trị. Nếu không nhờ những người kia cung cấp tư liệu, việc bẻ khóa máy tính căn bản sẽ không thuận lợi như vậy.
Muốn mượn sức mạnh internet thì tốt nhất là có một trụ sở riêng. Vì vậy, bọn họ quyết định làm một diễn đàn cho riêng mình, tập hợp những người yêu thích máy tính của cả nước, thậm chí của thế giới lại để nghiên cứu, chia sẻ.
SAM hiệp hội khác với những đội bóng, đội cờ vua, câu lạc bộ âm nhạc khác, đây là một tổ chức kỹ thuật, cho nên phải theo sát bước phát triển của xã hội, mượn internet để truyền bá và tập trung trí tuệ tập thể.
Quá trình làm diễn đàn, bọn họ đã học được không ít từ "Đôi Mắt Ưng", cơ bản không gặp trở ngại gì. Nếu có vấn đề gì, cũng có thể thỉnh giáo "Đôi Mắt Ưng". Sau lần tiếp xúc trước, bọn họ phát hiện "Đôi Mắt Ưng" là một người rất nhiệt tình, có thể kiên nhẫn trao đổi cùng bọn họ.
Bất quá, vấn đề cần giải quyết là phần cứng.
Cần một máy chủ (server) để làm diễn đàn, nhất định phải có một máy vi tính mạnh, mặt khác còn phải bắt một đường dẫn internet cho nó và đóng phí mỗi tháng. Hai thứ này đều cần một số tiền lớn, mà hiệp hội của bọn họ thì hoạt động theo tinh thần miễn phí, không hề có bất cứ thu nhập gì.
Cuối cùng, sau khi thảo luận, họ quyết định áp dụng hai phương thức. Một mặt là quyên tiền, nói rõ tình hình với mọi người, dán áp phích ở trường học, tuyên bố chủ đề trên diễn đàn, công khai quyên tiền. Mọi người nếu ủng hộ bọn họ, tự nguyện quyên tặng một ít tài chính, không hạn chế số lượng.
Một phương thức khác là đi các công ty để thuyết phục, để họ tài trợ tài chính. Bọn họ có thể cân nhắc đặt quảng cáo ở các phần mềm và trò chơi.
Vừa mới bắt đầu, bọn họ lấy tiền riêng ra góp lại mua máy chủ, coi như là cho hiệp hội vay. Về sau, mọi người quyên tặng, lại từ đó rút ra số tiền tương ứng trả lại. Nếu tài chính dư dả, thì dùng để phục vụ sự phát triển của hiệp hội, như là chi phí tổ chức các loại hoạt động, phần thưởng cho những sản phẩm có chất lượng,…
Hội nghị lần này của "SAM hiệp hội" có ý nghĩa rất lớn, nhất là việc thành lập diễn đàn riêng, không hề giới hạn ở trường Latinh, mà là hướng toàn bộ thế giới thu nhận hội viên. Quyết định này có tác dụng vô cùng quan trọng đối với sự phát triển nhanh chóng của hiệp hội sau này, đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Matthew làm một phép tính, một máy vi tính có tính năng không tệ, thêm tiền lắp đường truyền internet, đại khái khoảng 4000 đô la. Dựa theo tình hình kinh tế của bốn người, Matthew và Pisen có 1500 đô la, Lâm Hồng và Arthur chỉ góp được 500 đô la. Arthur sở dĩ không có tiền, chủ yếu là vừa mới mua một cái máy vi tính siêu cấp xa hoa. Lần này xuất tiền, cậu đành phải mượn tiền của cha mẹ.
Matthew vốn định tiết kiệm tiền mua ô tô, xe cậu lái là của bố cậu, nhưng vì SAM hiệp hội cần, cậu tạm thời dùng đến.
Pisen tuy nhìn không có gì đặc biệt, nhưng gia đình lại rất giàu có. Vốn dĩ cậu nói thẳng để cậu bỏ ra 4000 đô la, nhưng bị phủ quyết. Mọi người đều cho rằng đây là việc của hiệp hội, nên cùng nhau giải quyết thì tốt hơn.
Sau khi có tiền, mọi người cùng nhau đến nội thành Boston, mua máy chủ và một số linh kiện.
Để sử dụng ít tiền nhất mà đạt được tính năng tốt nhất, họ quyết định mua các loại linh kiện máy vi tính rồi tự lắp ráp. Dù sao, họ đều rất quen thuộc với máy vi tính. Máy tính có nhãn hiệu thì trong đó đều có một khoản tiền dành cho nhãn hiệu, điều này không có lợi cho tình hình kinh tế hiện tại của họ.
Nhưng sau đó, họ phát hiện việc lắp ráp một máy vi tính làm máy chủ là không thể. Cuối cùng, họ không thể không lựa chọn APPLE-IIe của công ty APPLE. Hiện tại, máy tính cá nhân thích hợp nhất để làm máy chủ là nó. Tổ chức Lam Ưng Hacker cũng sử dụng loại máy chủ này.
Cấu hình tiêu chuẩn của APPLE-IIe đương nhiên không đáp ứng được nhu cầu, còn phải nâng cấp. Dù sao, cái máy vi tính này vốn được thiết kế cho Hacker, trên đó có rất nhiều rãnh mở rộng. Họ đến cửa hàng điện tử, mua hết linh kiện theo danh sách mà "Đôi Mắt Ưng" đã cho họ lần trước. Mặt khác, họ còn tốn không ít tiền mua phần mềm. Những phần mềm vận hành trên máy chủ đều thu phí, phải trả tiền cho chúng.
Vì vậy, tài chính còn dư lại một chút. Họ liền mua mấy cái máy tính để dùng khi cần kiểm tra, sau đó lại mua một ít linh kiện để nâng cấp, tỷ như bộ nhớ flash cao, cùng với một số thiết bị thu phát tia hồng ngoại có tính năng tốt hơn, có thể khiến việc truyền dẫn giới hạn khoảng cách xa hơn.
Thị trường điện tử có rất nhiều đồ, đều là những sản phẩm điện tử mới nhất, quả thực khiến Lâm Hồng hoa cả mắt. Nhưng tiếc là họ còn phải đến công ty bưu điện để đăng ký đường truyền internet.
Muốn lắp đặt một máy chủ, sau đó nối mạng internet để mọi người có thể truy cập, thì máy vi tính là trụ cột phần cứng. Ngoài ra, còn cần một cái router để sử dụng mạng dial-up, đương nhiên không thể thiếu một số phần mềm đi kèm. Ngoại trừ những thứ này, còn phải đến công ty điện thoại điện báo AT&T, xin một địa chỉ IP tĩnh. Như vậy, sau khi máy chủ được lắp đặt xong, người sử dụng có thể thông qua giao thức TELNET mà truy cập vào diễn đàn.
Thời kỳ này, diễn đàn không có giao diện hình ảnh, trình duyệt cũng chưa phát minh ra, chỉ sử dụng giao thức mạng TELNET, chỉ có thể truy cập đến một trang thuần văn bản.
Đương nhiên, nếu muốn người sử dụng dễ nhớ địa chỉ, có thể đăng ký mua một tên miền (domain), sau đó liên kết tên miền này với địa chỉ IP của máy chủ. Như vậy, khi người sử dụng truy cập bằng tên miền, máy tính của người sử dụng sẽ được kết nối đến IP của máy chủ.
Vốn dĩ Arthur và Lâm Hồng cho rằng việc mua tên miền là không quan trọng, có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền thì tiết kiệm. Dù sao, rất nhiều diễn đàn đều sử dụng địa chỉ IP để truy cập, mọi người cũng có thể nhớ được. Nhưng Matthew lại không nghĩ như vậy. Cậu nói địa chỉ IP rất khó nhớ, nếu SAM hiệp hội muốn phát triển ra cả nước và thế giới, thì nhất định phải đăng ký một cái tên miền đơn giản, dễ nhớ, như vậy sẽ tạo hiệu ứng thương hiệu, giúp cho sự phát triển sau này.
Cuối cùng, mọi người bị cậu thuyết phục, đồng ý đăng ký một cái tên miền. Dựa theo chữ viết tắt của "SAM kỹ thuật hiệp hội", họ đăng ký tên miền samtf.org. Sở dĩ không đăng ký tên miền (.)com chủ yếu là vì tên miền (.)com chủ yếu dùng cho lĩnh vực buôn bán, mà diễn đàn của họ không vì mục đích buôn bán, nên lấy tên miền có hậu tố (.)org.
Mấy người bận rộn cả buổi, chạy nhiều nơi, cuối cùng mới hoàn thành gần xong toàn bộ công việc. Họ thuận lợi lắp đặt máy tính ở phòng tổng bộ, cài đặt xong các phần mềm cần thiết, chỉ còn đợi nhân viên công ty AT&T đến lắp đặt đường truyền vào ngày mai.
Về đến nhà, Lâm Hồng cũng có không ít việc. Hôm nay mua mấy cái máy tính là vì cậu chuẩn bị đấy. Cậu phải nhanh chóng viết ra những phần mềm bẻ khóa tất cả các loại máy tính này. Chúng đều cùng một hệ thống, độ khó không lớn, chỉ là hơi rườm rà, cần chút thời gian.
Đến nước Mỹ đã hai tuần, Lâm Hồng cũng bắt đầu dần thích nghi với cuộc sống ở đây. Cậu kết giao được không ít bạn bè ở trường, đương nhiên, tốt nhất là Arthur và Matthew. Những ngày này trôi qua rất phong phú. Tuy nhiên, hiệu suất học tập rất chậm, nhưng Lâm Hồng không thể tự làm việc riêng trong lớp học, bởi vì phương thức giảng dạy ở đây rất khác biệt. Cậu thường xuyên tham gia thảo luận, may mắn là mỗi lần đều có thể biết được một số kiến thức không có trong sách vở.
Mấy ngày qua, Lâm Hồng cũng bắt đầu đọc những cuốn sách LINUS liệt kê cho cậu, nhất là cuốn 《 hệ điều hành: thiết kế cùng chấp hành 》. Cậu đã xem qua hai ba lần, hoàn toàn có thể đọc thuộc lòng. Thông qua quyển sách này, cậu cũng hiểu một chút về Unix, đồng thời nhận biết được một số phần mềm cơ bản của hệ điều hành này.
Trong thời gian này, Lâm Hồng đã liên hệ với LINUS vài lần, biết được tiến độ làm ra phần mềm mô phỏng máy đầu cuối của Linus đã tiến triển rất thuận lợi. Anh đã hoàn toàn nghĩ thông suốt cách thực hiện, hiện tại đang trong quá trình viết mã và có vẻ như nó sẽ sớm ra đời.
Bởi vì Lâm Hồng cũng sinh ra hứng thú với Unix, hơn nữa cậu tiến bộ rất nhanh, LINUS cảm thấy Lâm Hồng hoàn toàn có khả năng tham gia vào kế hoạch của anh. Vì vậy, anh chủ động gửi qua bưu điện một bản MINIX mà anh đã sửa chữa, như vậy hai người họ có thể thông qua mạng internet tùy thời trao đổi.
Hệ thống bưu chính từ Phần Lan đến Mỹ rất thuận lợi, bưu kiện từ đó đến Mỹ đi đường hàng không chỉ mất ba ngày, nên Lâm Hồng rất mong chờ bưu kiện.
Sau bữa cơm chiều, Lâm Hồng trở lại phòng của mình, vừa định xem qua mấy cái máy tính vừa mua, điện thoại trên bàn đột nhiên vang lên. Điện thoại của cậu từ lúc lắp đặt đến giờ cơ hồ chưa từng reo lên, số điện thoại của cậu dường như chỉ có người trong nhà biết, cho nên phản ứng đầu tiên của cậu là cho rằng đó là cuộc gọi từ Trung Quốc. (Vì internet thời đó còn là dial-up, nên cần một điện thoại để quay số)
Nhưng sau khi nghe máy, cậu mới phát hiện, hóa ra là Cook gọi tới.
"STONE, tôi là Cook, chẳng phải tôi đã nói với cậu đầu tuần là cậu gọi điện cho tôi sao!"
Vận mệnh trêu ngươi, ai biết được ngày mai sẽ ra sao. Dịch độc quyền tại truyen.free