(Đã dịch) Siêu Não Hắc Khách (Hacker) - Chương 113: Kỳ Quái Văn Bản Tài Liệu
"Mau đem cái này cắm vào xem hiệu quả thế nào."
Cố Vĩ vừa dứt lời, liền lập tức ý thức được mình đã phạm phải một sai lầm sơ đẳng.
Giờ phút này, kết cấu chip sao chép đã có thể nói là tiến hành cải biến, hơn nữa là cải biến nguyên lý.
Phần mềm nguyên bản trước kia đã không thể dùng được nữa.
"Đúng rồi, phần mềm này đã không dùng được!" Cố Vĩ há hốc mồm nói.
"Đúng vậy, ta mở rộng mấy B, phần mềm đã không phù hợp." Lâm Hồng tự nhiên biết rõ điểm này.
"Vậy phải xử lý thế nào? Chẳng phải là làm công vô ích rồi sao?"
Cho dù Lâm Hồng cải tạo chip sao chép này có tác dụng, nhưng không có phần mềm tương ứng để sử dụng, thì cũng vô dụng.
"Để ta suy nghĩ đã, ta có mấy người bạn hiểu kỹ thuật lập trình... Bất quá bọn họ phần lớn đều là sửa sửa trò chơi gì đó, đối với lập trình và tầng dưới chót lập trình không quá am hiểu..."
Cố Vĩ vừa nói vừa nghĩ xem nên tìm ai để biên soạn chương trình này.
Mà lúc này, Lâm Hồng đã ngồi trước máy vi tính, bắt đầu khởi động trình biên dịch BASIC hệ điều hành P thích hợp với chip 80 khác hoàn toàn APPLE nhưng BASIC thì giống nhau.
Cố Vĩ nghe thấy bên tai tiếng bàn phím lách cách vang lên. Quay đầu nhìn thấy Lâm Hồng đang gõ gì đó, vì vậy kinh ngạc hỏi:
"Ngươi đang làm gì vậy?"
"Lập trình, biên soạn một chương trình cho máy."
"Ngươi ngay cả cái này cũng biết?"
"Học qua một ít."
Cố Vĩ triệt để cạn lời, hắn còn định tìm một người bạn tới hỗ trợ, nhưng lại không chắc có thể biên soạn tốt phần mềm nguyên bộ trong thời gian ngắn. Lại không ngờ rằng Lâm Hồng giờ phút này đã bắt đầu lập trình. Lâm Hồng sở dĩ có sự tự tin này, hoàn toàn là vì đã hiểu thấu nguyên lý cơ bản của chip sao chép. Quá trình này nhìn như rất phức tạp, kỳ thật nguyên lý rất đơn giản, chính là quét dữ liệu từ trong chip truyền đến máy tính.
Lâm Hồng giờ phút này gõ bàn phím theo kiểu "mổ cò", nhưng tốc độ cũng rất nhanh. Hắn thậm chí không thèm nhìn vì đã thuộc vị trí của các phím rồi. Cố Vĩ ở bên cạnh thấy mà ngây người. Hắn thật sự không cách nào tưởng tượng hai ngón tay cũng có thể đánh chữ nhanh như vậy, lại không thèm nhìn cũng đánh được. Chẳng lẽ đối phương đã nhớ hết vị trí bàn phím và khả năng gõ đã đạt tới trình độ khủng bố? Quá biến thái rồi!
Lâm Hồng hoàn toàn không biết Cố Vĩ đã quy hắn thành loại "nhân vật biến thái", hắn toàn bộ tinh thần tập trung vào chương trình. Cái này tại vài chục năm sau, sẽ tương đối đơn giản, tùy tiện một sinh viên chuyên ngành máy tính tốt nghiệp cũng biết biên soạn. Nhưng là tại thời điểm này, những kỹ thuật này còn phải hoàn toàn dựa vào từ nước ngoài.
Đương nhiên, Lâm Hồng hoàn toàn không biết điểm này.
Bởi vì Lâm Hồng biên soạn công cụ này, là chuyên môn nhắm vào chip sao chép mà hắn cải tạo để biên soạn. So sánh với trước kia thì đơn giản hơn nhiều nên chỉ cần khoảng 500 câu lệnh là xong, trong đó 50-60 là hợp ngữ.
Dưới ánh mắt tràn ngập khiếp sợ cùng sùng bái của Cố Vĩ, hắn tiếp tục điều chỉnh thử mấy lần. Cuối cùng đem chương trình dup thuận lợi hoàn thành. Chương trình này chủ yếu có công năng cùng với chương trình nguyên bộ trước kia không sai biệt lắm, nhưng có chỗ khác nhau, theo đó lúc ban đầu phục chế số liệu thì nó chạy ở chế độ 0, sau khi đạt 8 MB thì chuyển qua chế độ 1.
"Có thể bắt đầu thử dup rồi."
Lâm Hồng nói với Cố Vĩ. Cố Vĩ liền tranh thủ lắp chip vào khe rồi khởi động máy tính. Lâm Hồng gõ lên trình biên dịch, sau đó ở góc dưới bên trái màn hình hiện lên con số tỉ lệ.
1%...
2%...
5%...
Không có hình ảnh biểu thị, chỉ có chữ số như vậy, quá trình đang dần dần hoàn thành. Muốn thực hiện có hình biểu thị Lâm Hồng cũng có thể làm được, chỉ là hiện tại tựa hồ không cần. Quan trọng là có thể dup được dữ liệu ra hay không. Còn lại chỉ cần xem hiểu là đủ. Cố Vĩ có thể thấy, lần này tốc độ dup, xác thực nhanh hơn trước rất nhiều, giờ mới chứng thực được công dụng của phi tuyến.
48%...
Sắp đến 8Mb rồi, tâm tình của Lâm Hồng và Cố Vĩ đều giống nhau – hồi hộp.
49%...
50%...
51%...
"Hoàn thành!"
Cố Vĩ cao hứng kêu lên.
Trên mặt Lâm Hồng cũng lộ ra nụ cười, tuy nhiên hắn rất tự tin, nhưng tận mắt thấy mạch điện do chính mình thiết kế tạo nên tác dụng, trong lòng vẫn rất vui vẻ. Quá trình này rất nhanh chóng đạt đến 100%, Cố Vĩ không thể chờ đợi được nữa mà nhanh chóng tìm đến file vừa đọc được, một file văn bản. Xuất dữ liệu ra. Tốn nhiều tâm tư như vậy để dẫn xuất những số liệu này ra, trong lòng hắn ẩn chứa một chút chờ mong. Hắn dùng lệnh tra xem kích thước file văn bản, đại khái 4 MB, Lâm Hồng thấy vậy, hơi sững sờ, nghi hoặc nói: "Sao lại nhỏ như vậy?"
"Đúng vậy." Cố Vĩ giải thích, "Dung lượng trong hộp băng trò chơi thì nhà sản xuất dùng đơn vị bits, còn máy tính dùng bytes nên hiển thị ở máy tính chỉ bằng 1/8."
Cố Vĩ dùng chương trình biên tập văn bản để mở file đó, phát hiện trong đó ghi là những mã thập lục phân, xem không hiểu nên hắn dùng phần mềm đóng gói lại để thử chạy trên chương trình giả lập. Kết quả là màn hình vẫn đen thui, ấn bàn phím không có phản ứng gì.
"Kỳ quái, chuyện gì xảy ra..."
Tốn nhiều tâm tư lấy đủ dữ liệu mà cuối cùng chẳng ra gì khiến hắn rất buồn bực.
"Chẳng lẽ là dẫn xuất số liệu xảy ra vấn đề?"
Cố Vĩ quay đầu nhìn Lâm Hồng.
Nếu như xảy ra vấn đề khi dup số liệu, hoàn toàn chính xác sẽ xuất hiện hiện tượng như vậy, có thể vì phần mềm đồng bộ với chip sao chép có lỗi gì đó nên không làm việc được. Lâm Hồng đang yên lặng tự hỏi xem khâu nào xảy ra vấn đề.
Cố Vĩ rời khỏi cửa sổ trò chơi, sau đó một lần nữa bắt đầu phân tích dữ liệu vừa dẫn xuất. Hắn quyết định mang file này đi phản biên dịch xem nó có nội dung gì. Rồi từ đó phán đoán xem rốt cuộc lỗi ở đâu. Quá trình này hắn thường xuyên làm nên rất thuần thục. Trực tiếp sử dụng phần mềm phản biên dịch để dịch ngược ngôn ngữ máy về chương trình nguyên bản. Đương nhiên, phần mềm của Cố Vĩ cũng không thể đem trọn vẹn trò chơi dịch ngược ra, bởi vì khi làm trò chơi nhà sản xuất sẽ xen kẽ vào đó một ít phương pháp chống crack. Không phải không thể crack hết 100%, nhưng rất khó. Cố Vĩ còn chưa đạt tới trình độ có thể đem trọn vẹn trò chơi dịch ngược ra. Bất quá, khi biên dịch ngược, hắn phát hiện một tình huống dị thường.
"Kì quái, sao toàn bộ là số liệu? Không có bất kỳ một câu lệnh nào."
Cố Vĩ phát hiện, toàn bộ số liệu trong file, vậy mà không có bất kỳ một câu lệnh nào, trong đó hoặc dữ liệu đọc không hiểu hoặc ký tự đọc không hiểu. Hắn lần nữa dùng chương trình biên tập văn bản mở file văn bản vừa dịch ngược ra tìm quy luật nhưng chỉ khiến hắn hoa mắt. Vì vậy hắn lại khiến chương trình biên dịch ngược mã thập lục phân thành mã nhị phân. Hắn làm bước này chỉ là thuận tay một cách máy móc mà thôi chứ dãy số 0 và 1 còn rối hơn nữa.
Hắn tắt chương trình biên tập đi, xoay đầu lại nói với Lâm Hồng:
"Xem ra đoạn mã đó chỉ là bậy bạ thôi, chả có gì."
Hắn nói rất uyển chuyển, cũng không nói thẳng là công cụ Lâm Hồng làm hoặc chương trình vừa biên soạn có vấn đề. Lâm Hồng chau mày mà hồi tưởng đến những mã nhị phân vừa hiện lên màn hình. Không trả lời Cố Vĩ.
Cố Vĩ quay lại dùng những con chip khác thử cắm vào máy sao chép chip thử lại. "Ôi, vẫn bình thường mà". Điều này làm cho Cố Vĩ càng thêm loạn.
Điều này nói rõ chip sao chép sau khi Lâm Hồng cải tạo và phần mềm biên soạn đều không có vấn đề, mà đoạn dữ liệu không có một câu lệnh kia mới có vấn đề. Rất hiển nhiên, chỉ có một giải thích, dữ liệu trong con chip kia chính là như thế. Đấy, căn bản không phải trò chơi gì.
"WTF, chẳng lẽ mệt cả buổi lại ra một đống rác rưởi?". Cố Vĩ buồn bực.
"Là đứa nào rảnh không có việc gì làm lại đưa đám dữ liệu không có ý nghĩa vào con chip đó chứ, thật phí của trời!"
27320 là đồ tốt, là con chip lớn nhất mà Cố Vĩ từng thấy, trong nước còn rất ít có. Đúng lúc này, Lâm Hồng đang tập trung suy nghĩ đột nhiên nói với hắn:
"Vĩ ca, phiền toái anh đem cái file văn bản vừa rồi dùng chương trình biên tập văn bản mở lại một chút."
Vận mệnh trêu ngươi, liệu Lâm Hồng có tìm ra được chân tướng sự việc? Dịch độc quyền tại truyen.free