(Đã dịch) Siêu Cấp Điện Não Hệ Thống - Chương 42: Cứu mỹ nhân
Sở Thiên Lâm thấy vậy, liền đưa tay vỗ vai Phương Tư Vũ, nói: "Không sao đâu, có Sở đại ca ở đây, không ai dám làm gì em đâu." Nghe Sở Thiên Lâm nói, Phương Tư Vũ an tâm hơn một chút, còn Tiểu Mỹ thì lại nói: "Thằng ranh con, ngươi..."
Tiểu Mỹ chưa kịp dứt lời thì Sở Thiên Lâm đã giáng một cái tát. Qua đoạn đối thoại điện thoại của Tiểu Mỹ, Sở Thiên Lâm cũng đại khái biết chuyện gì đang xảy ra. Con tiện nhân này muốn kéo Phương Tư Vũ vào vũng lầy, xem ra là dụ dỗ không thành nên định cưỡng bức. Đối với loại người này, Sở Thiên Lâm chỉ có thể thẳng tay tát một cái. Ngay lập tức, Tiểu Mỹ choáng váng, trên mặt in hằn một dấu tay rõ ràng. Sau đó, Sở Thiên Lâm quay sang Phương Tư Vũ nói: "Tiểu Vũ, đối với hạng người này, cứ việc tát thẳng vào mặt là được. Hay là em cũng thử một cái xem sao?"
Phương Tư Vũ nghe xong, nói: "Chúng ta mau chạy đi, Cường ca đến rồi thì sao bây giờ?" Sở Thiên Lâm nghe vậy cười nói: "Mặc kệ hắn là Cường ca hay nhược ca gì, chờ hắn đến rồi thì Sở đại ca tự khắc có cách đối phó!" Đúng lúc này, Tiểu Mỹ mới sực tỉnh, vừa chỉ tay vào Sở Thiên Lâm vừa gào lên: "Mày chết chắc rồi! Tao sẽ kêu Cường ca giết mày!"
Sở Thiên Lâm nghe xong, đáp: "Cô tốt nhất nên ngoan ngoãn mà chờ cái tên Cường ca gì đó đến đi. Tuy tôi không đánh phụ nữ, nhưng nếu cô thích ăn đòn thì tôi cũng chẳng còn cách nào khác."
Sở Thiên Lâm vừa nói vừa khẽ xoay cổ tay. Tiểu Mỹ nghe vậy thì cũng không dám nói thêm lời nào. Còn Phương Tư Vũ thì đứng sát bên cạnh Sở Thiên Lâm, cô bé tuy vẫn còn hơi sợ sệt nhưng việc có Sở Thiên Lâm ở bên cạnh khiến cô thấy thêm phần dũng khí.
Khoảng mười mấy phút sau, một chiếc xe Audi lái đến. Cửa xe bật mở, mấy gã đàn ông mặc âu phục, đeo kính râm bước xuống. Bọn chúng chính là đám bảo kê của quán bar mà Tiểu Mỹ làm việc, gọi là bảo an nhưng thực chất là đám lưu manh khét tiếng một vùng. Toàn bộ các quán bar, sàn đêm trên con phố đều do bọn chúng bảo kê. Chỉ cần nộp tiền thì không ai dám gây sự. Bang nhóm mà chúng thuộc về mang tên Thanh Lang, có không ít thành viên ngoài, còn thành viên cốt cán cũng chỉ hơn sáu mươi người, nhưng cũng được xem là có chút thế lực. Cường ca tên thật là Lê Cường, là một tiểu đầu mục của bang Thanh Lang. Quán bar Tiểu Mỹ đang làm chủ yếu do Cường ca quản lý. Vì Tiểu Mỹ tương đối trẻ đẹp, dáng người cũng không tệ, Lê Cường cũng có chút hứng thú với thân thể cô ta, nên đôi bên cùng có lợi. Lê Cường sau khi cùng mấy tên đàn em xuống xe, liền vội vàng bước nhanh tới trước mặt Tiểu Mỹ, hỏi ngay: "Tiểu mỹ nhân của tôi, mặt em bị sao thế này?"
Tiểu Mỹ nghe xong, nói: "Là tên thằng ranh này đánh em, Cường ca phải làm chủ cho em đó Cường ca!"
Lê Cường nghe vậy, tháo kính râm xuống, ánh mắt liền dừng lại trên người Sở Thiên Lâm và Phương Tư Vũ. Ánh mắt hắn khiến Phương Tư Vũ sợ hãi, vội nép sau lưng Sở Thiên Lâm. Trong mắt Lê Cường cũng lộ vẻ vui mừng, Phương Tư Vũ này quả nhiên còn xinh đẹp hơn Tiểu Mỹ nhiều. Nếu có thể có được cô ta thì còn gì bằng!
Rõ ràng Phương Tư Vũ chỉ dám chống đối chúng là vì có Sở Thiên Lâm. Nếu đã vậy, thì trước tiên phế bỏ thằng ranh này cái đã. Lập tức, Lê Cường tiến đến trước mặt Sở Thiên Lâm, nói: "Này nhóc con, cái giá phải trả khi làm anh hùng cứu mỹ nhân, cậu có nghĩ tới chưa?"
Sở Thiên Lâm nghe xong khẽ sững sờ. Cái giá phải trả ư? Chỉ một đám tép riu như bọn này mà cũng đòi ta phải trả giá đắt ư? Không nói nhiều lời, Sở Thiên Lâm trực tiếp đấm thẳng một quyền vào ngực Lê Cường.
Sở Thiên Lâm đã nắm được 30% tinh túy của Phách Quải quyền trung cấp. Dù chưa hoàn toàn nhưng khi giao chiến vẫn có thể phát huy hiệu quả không tồi, mạnh hơn rất nhiều so với những môn võ kỹ cấp thấp thông thường. Phách Quải quyền chú trọng ứng dụng đa dạng, bất kể là tập luyện cường thân hay thực chiến đều mang lại hiệu quả cực mạnh. Khi tấn công, chú trọng "thôn thổ co duỗi", "phóng trường kích viễn", "hư thực luân phiên", chiêu thức liên hoàn, công thế dứt khoát, chủ trương lấy nhanh thắng chậm.
Tuy nhiên, đối với Sở Thiên Lâm mà nói thì lại chẳng cần đến chiêu thức liên hoàn hay lấy nhanh thắng chậm. Với thể chất của Sở Thiên Lâm bây giờ, đám côn đồ tép riu này, chỉ một quyền là đủ để chúng ăn đủ. Đặc biệt là kỹ năng phát lực của Phách Quải quyền giúp Sở Thiên Lâm tung ra lực công kích mạnh hơn bội phần.
Cú đấm này giáng trúng Lê Cường, thân thể Lê Cường lập tức bay thẳng ra sau, bay xa đến bốn, năm mét, rơi thẳng xuống chiếc Audi của hắn. Lực đạo khủng khiếp khiến kính cửa xe Audi vỡ vụn. Xương sườn ngực Lê Cường cũng không biết gãy mấy cây, nội tạng bị thương, toàn thân mềm nhũn như bãi bùn, dựa vào xe Audi mà ngồi đó, tai mắt mũi miệng đều rỉ máu. Dù chưa chết nhưng cũng coi như tàn phế. Mấy tên đàn em của Lê Cường cũng đứng chết trân tại chỗ. Đây là tình huống gì vậy? Một quyền đánh bay người? Sau đó còn làm vỡ kính xe? Chứ có phải đang đóng phim đâu!
Sở Thiên Lâm cũng chẳng bận tâm vẻ mặt của bọn chúng. Đã ra tay thì không ngại hạ gục hết!
Sau đó, Sở Thiên Lâm vụt lao tới như hổ, bất ngờ xuất hiện trước mặt một tên đàn em của Lê Cường, rồi giáng mạnh bàn tay phải từ trên xuống vào vai tên đó. Lực đạo khủng khiếp trực tiếp khiến tên đàn em này quỳ sụp xuống đất, vai cũng hơi trật khớp. Tên đàn em ôm vai đau đớn gào thét dưới đất. Hai tên còn lại thấy cảnh ấy thì sợ chết khiếp, lập tức ôm đầu nằm rạp xuống đất, không dám có bất kỳ ý nghĩ phản kháng nào. Sở Thiên Lâm lúc này mới vỗ vỗ tay, sau đó quay sang Phương Tư Vũ nói: "Em xem, bọn chúng cũng chỉ là hổ giấy mà thôi, căn bản không cần sợ! Chúng ta đi thôi!"
Sở Thiên Lâm đang chuẩn bị rời đi thì tiếng còi xe cảnh sát bất ngờ vang lên. Lúc này mà bỏ đi, chẳng phải sẽ thành tội bỏ trốn sao? Vì vậy Sở Thiên Lâm lại ngừng lại. Đám côn đồ của bang Thanh Lang kia lại thở phào nhẹ nhõm, cảnh sát đến rồi thì sẽ không còn bị con mãnh thú hình người này đánh tơi bời nữa!
Tuy nhiên, Phương Tư Vũ lại biến sắc. Bởi vì Sở Thiên Lâm hình như đã đánh đám côn đồ kia rất thảm, lẽ nào mấy cảnh sát đó sẽ không bắt Sở đại ca chứ? Trên thực tế, vụ việc này là do Phương Tư Vũ lén lút báo cảnh sát từ trước. Cô bé tuy đơn thuần nhưng cũng đã biết Tiểu Mỹ chẳng phải hạng tử tế gì, e rằng đối phương sẽ thật sự gọi người đến gây chuyện. Vì lẽ đó Phương Tư Vũ mới báo cảnh sát sớm. Nhưng bây giờ nhìn lại, việc báo cảnh sát của Phương Tư Vũ lại thành ra rước họa vào thân. Đúng lúc này, ba cảnh sát bước xuống từ xe. Người dẫn đầu thì mặt béo tai to, dù khoác cảnh phục cũng chẳng che nổi cái bụng phệ. Một tên đàn em của Lê Cường nhìn thấy viên cảnh sát này thì mừng rỡ ra mặt. Viên cảnh sát này từng ăn cơm, thậm chí chơi b��i với Lê Cường. Thằng nhóc kia tuy biết đánh đấm, nhưng liệu có dám đánh cảnh sát không?
Toàn bộ bản quyền của chương truyện này được bảo hộ bởi truyen.free, chỉ đăng tải tại nguồn gốc duy nhất.