SEKAI - Chương 3: Chapter 3: (2):
“Hết chuyện.”
Sanabi làm bộ dạng đóng quyển sách bằng hai tay, kết thúc câu chuyện Hiệp ước Acert.
“Sanabi chị hai, có bao nhiêu câu chuyện hay, vậy mà chị lại quyết định kể chuyện về chính trị cho một cô bé!?”
Lira kêu lên trong đêm muộn, đôi mắt lục bảo lấp lánh. Lira, là cái tên mà Sanabi thường gọi cô bé kể từ khi được đưa về đây. Cô là đứa trẻ mồ côi, đã được Sanabi cứu từ một ngôi làng bị Vô Dạng tàn phá.
“Chị kể chuyện khác đi, chuyện về các Hiệp sĩ đánh bại Vô Dạng ấy!”
Sanabi mỉm cười, nụ cười chạm ánh trăng. Cô cốc nhẹ vào phần chỏm của tinh thể Luxium, giảm nhẹ ánh sáng để căn phòng chìm trong bóng tối ấm áp.
“Thôi nào, ngày mai em còn đi làm ở quán Tắt Đèn đúng không?”
Nếu kể thêm câu chuyện nữa cô sẽ muộn với chỉ thị của Thánh sĩ Leon mất.
Một thoáng lo âu lướt qua tâm trí Sanabi. Chỉ thị của Leon không bao giờ đơn giản, và cô biết đêm nay sẽ lại là một thử thách khác cho sự kiên nhẫn của mình.
“Nhưng mà…!”
Lira phồng má, đôi lông mày biểu tình, lắc lư trên giường rơm.
Sanabi vuốt ve mái tóc vàng óng màu sa mạc của cô bé.
“Ai không ngoan sẽ bị Vô Dạng bắt đi đấy.”
Cô trêu, giọng mang chút trêu đùa. Dù vài năm gần đây lũ Vô Dạng đã bắt đầu ít xuất hiện hơn, nhưng biết đâu được chúng vẫn lang thang đâu đó ngoài kia.
Lira rúc vào chăn rơm, đôi mắt ngấn nước. Sanabi tiếp tục xoa đầu cô bé, như lời hứa hẹn thầm lặng.
“Tối mai, chị sẽ kể chuyện về Dragon Piece Naruto, được chứ?”
Cô đề nghị sòng phẳng. Mà lạ nhỉ? Truyện gì nghe kỳ vậy.
“Chị hứa nhé?”
Lira thì thầm. Đang dần lấy lại vẻ vui tươi.
“Ừ, vung vẩy lửa đây.”
Sanabi đáp, giơ tay như cầm ngọn đuốc. Cả hai đồng thanh.
“Ai không giữ lời, sẽ bị rụng răng!”
Tiếng cười trong trẻo vang lên, một âm thanh hiếm hoi giữa Góc Khuất. Sanabi để tiếng cười ấy vang vọng trong lòng, như một lá bùa quý giá giúp cô đủ sức bước qua bóng tối của đêm nay.
Khoảng thời gian yên tĩnh trôi qua, Lira đã dần rơi vào giấc ngủ sâu.
Thấy vậy Sanabi khéo léo đứng dậy, bước rón rén đến cửa sổ, tránh làm cho Lira thức giấc. Cô đẩy tấm gỗ mục, để ánh trăng tràn vào, bảo vệ cô bé khỏi lũ rệp và chèn một mảnh dao găm khắc hình Hiệp sĩ tiên phong vào khe cửa… dấu hiệu cảnh báo cho kẻ nào dám bén mảng tới. Hành động này không chỉ là bảo vệ Lira, mà còn là lời nhắc nhở chính cô: dù thế giới ngoài kia có tàn nhẫn, cô vẫn sẽ là lá chắn cho những điều quý giá.
Trước khi rời đi, cô nghe Lira nói mớ.
“Sanabi chị hai, bánh chị làm ngon lắm…..!”
Cô khẽ cười tạm biệt, rồi bước ra con hẻm lầy lội.
Một chút vui vẻ thoáng qua, nhưng nó nhanh chóng bị mùi hôi thối nuốt chửng. Được biết tới là khu tạp nham nhất Vương quốc khu vực này được người dân thì thầm trong sự e dè… Góc khuất. Đúng với tên gọi, chỗ này rất ít người lui tới.
Khung cảnh xung quanh chất đầy rác thải, do thiếu sự lãnh đạo lẫn quy hoạch bên người dân. Riêng việc này thì không thể đổi tội tại hoàn cảnh được.
Căn nhà gỗ của Lira nằm ở tầng thấp nhất, điểm dừng chân nóng hổi của các loài bò sát, còn đằng sau được tận dụng để làm một khu vườn treo nhỏ nơi dân chúng trồng cây gai dầu để dệt chăn và làm thuốc. Nhà cửa trong khu này bó viền, chen chúc dính lấy nhau, phát triển thành một mê cung khổng lồ.
Bên dưới chỉ có vậy thôi. Để tôi bế bạn lên cao hơn nhìn toàn cảnh. Bạn thấy gì chưa?
Công trình đồ sộ xa xa kia là Tường thành.
Bao hàm toàn bộ vương quốc Elite là một bức tường phủ lớp đá trơn, sừng sững như một lằn ranh chia cắt giữa sự sống và cái chết. Xây dựng từ thời ký hiệp định sát nhập với Empert, bức tường không theo hình tròn mà uốn lượn theo những điểm sáng cuối cùng của Ignis, tạo nên bộ mặt méo mó cho vương quốc.
Nằm loang lổ làm mất tính chất thẩm mỹ giữa lòng vương quốc là một Bức tường cổ kính dày, đóng vai trò phân chia giai cấp. Ừ thì con người thời đó vậy mà, cứ phải có tí phân biệt nhau thì nó mới dễ sống.
Sanabi chỉnh lại bộ giáp bạc, có phần bụi bẩn do va đập trong lúc luyện tập. Cô bắt đầu di chuyển, bước chân sải dài hết tốc lực. Địa hình nơi đây không dành cho các nhà nữ hành thiếu kinh nghiệm. Những con đường đầy bùn, lởm chởm và trơn trượt, uốn lượn qua các dốc cao ngất và thung lũng sâu hun hút do trận chiến với một con cấp Dạng để lại.
Len lỏi giữa mê cung khổng lồ này. Sanabi vẫn không hề có dấu hiệu hụt hơi.
Khi tiến vào trung tâm, không gian dần trở lên thoáng đãng hơn, với các quảng trường trải dài nơi thương nhân buôn bán và Hiệp sĩ Hạ cấp tụ tập, bàn luận về tin đồn rằng lũ Vô Dạng đang trở lại.
Sanabi nhảy qua một sạp trái cây, tà áo choàng dập dìu, cơ thể nhỏ nhắn lướt đi như bóng ma. Mái tóc trắng lấp lánh đậm màu ánh trăng khiến một người qua đường giật mình, lầm tưởng cô là hồn ma bà cố hiện về.
Một thoáng chạnh lòng lướt qua. Cô không phải hồn ma, cũng không phải bà cố, nhưng đôi khi, cô tự hỏi mình có thực sự còn sống, hay chỉ là một cái bóng phục vụ vương quốc.
Thấy mọi người bắt đầu để ý. Cô đột ngột tăng tốc, tốc độ mà ngay cả những Hiệp sĩ Tiên phong dày dạn kinh nghiệm cũng khó lòng theo kịp.
Hiệp sĩ Tiên phong….. nghe thôi cũng đủ gợi lên hình ảnh những chiến binh lặng lẽ, đứng hiên ngang trước cái chết. Họ là tuyến đầu của vương quốc, những kẻ được phái ra ngoài thành để thám thính hay gọi tắt là chết thay cho các Thánh hiệp sĩ.
Tại sao các Thánh hiệp sĩ, với sức mạnh nhỉnh hơn một bậc, lại không đứng ra tuyến đầu để giảm thiểu thương vong? Họ thích thế….. đùa đấy! Lý do là đã từng, cho tới khi một con Cấp Dạng khắc dòng chữ Chiến Binh ở trước ngực, tình thế đã thay đổi…..
Hóa thành tia sáng, Sanabi lướt qua các khu vực trọng yếu của thành phố Quảng trường Khế ước, nơi các Hiệp sĩ thề trung thành với vương quốc. Thánh hội, với không khí tấp nập đang chuẩn bị thứ gì đó.
Thánh Hội không chỉ là một tổ chức. Nó là trung tâm của vương quốc, chiếm giữ 40% quân lực….. một con số đủ để khiến cả vua chúa lẫn lãnh chúa phải dè chừng. Đặt giữa bức tường ngăn cách, Thánh Hội tồn tại trong lằn ranh kỳ lạ: vừa là biểu tượng thần thánh, vừa là một thế lực chính trị không thể xem nhẹ. Đó là họ nói thế còn tôi nghĩ họ như là một cái Công ty bất động sản đi lùa mấy con gà thời đó.
Dẫu sao thì, nhà vua cũng có một ghế trong đó lên chắc cũng không sao đâu.
Quyền lực của Thánh Hội không chỉ đến từ quân đội hùng mạnh, mà còn từ ngọn lửa Ignis bùng cháy trên đỉnh tháp của họ. Ignis không chỉ là một ngọn lửa. Đối với dân chúng, nó là hiện thân của thần thánh, là lá chắn siêu nhiên xua tan lũ Vô Dạng….. những thực thể vô hình, vô cảm. Người ta tin rằng ánh sáng của Ignis cướp đi “lý do” của lũ Vô Dạng, khiến chúng không dám tiến tới gần. Chính niềm tin ấy đã biến Ignis thành biểu tượng tối cao, được thờ phụng bởi mọi tầng lớp, từ thường dân đến quý tộc. Cũng phải thôi là tôi thì tôi cũng vậy, thử tượng tưởng một ngày nó tắt một cái thì đúng là ghế không phải bàn..
Ở cái thời đại mà chỉ một con Cấp Dạng có thể ký giấy báo tử cho cả một đất nước thì việc sở hữu nhiều lực lượng thế có thể đem thánh hội ra làm một lâu đài thứ hai của vương quốc. Dẫu vậy thánh hội vẫn là thánh hội, vua chúa vẫn là vua chúa, chừng nào hai bên còn tồn tại thì thế cân bằng vẫn không thay đổi.
Điểm đến cuối cùng, Ký túc xá dành riêng cho Hiệp sĩ phía bên này bức tường, một tòa nhà đồ sộ bằng đá granite, với những cột trụ chạm khắc hình các chiến binh cổ đại.
Xuất vào bên trong….. à nhầm, đi vào bên trong.
Sanabi lướt qua hành lang ký túc xá. Cô dừng lại trước cánh cửa phòng mình, nhưng chỉ thoáng nhìn, rồi tiếp tục bước đi. Đêm nay, cô không nghỉ ngơi ở đó. Một cảm giác bất an dâng lên trong lồng ngực. Cô biết căn phòng tiếp theo sẽ không mang lại sự yên bình, nhưng cô không có lựa chọn.
Căn phòng nằm cuối dãy hành lang, sang trọng hơn, với cánh cửa gỗ chạm khắc hoa văn phức tạp.
Mở cửa bước vào, Sanabi cởi bỏ đôi bốt trước khi để đôi bàn chân chạm nhẹ lên sàn đá cẩm thạch, ánh trăng sáng từ cửa sổ rực rỡ lóe lên gương mặt cô, làm nổi bật làn da hồng hào thiên mệnh, điều hiếm thấy từ một Hiệp sĩ, những người thường mang trên mình làn da ngăm đen bởi ánh nắng và bụi đất. Điều này là do khả năng đặc biệt của cô, một bí mật mà chỉ vài người biết, cho phép cô hấp thụ và loại bỏ mọi sắc tố đen, giữ cho cơ thể cô luôn hoàn hảo, bất chấp những trận chiến khốc liệt.
Không thấy ai, cô dòm ngó qua một vòng căn phòng. Một bàn làm việc cổ, phủ đầy văn tự và bút lông chấm mực, đứng lặng dưới ánh trăng. Khung tranh cổ Thánh Jerome treo trên tường, như nhắc nhở về những ngày tháng vinh quang của vương quốc.
“Ta nghe thấy tiếng em phát ra từ dưới sân rồi đó.”
Từ góc tối một giọng nói quý tộc vang lên. Cô lùi lại một nhịp.
Dưới khung tranh, một chàng trai tinh quái với mái tóc tím được nuôi dài, chăm chút đến mượt mà, đang dựa người vào ghế, đôi mắt tím quyền quý đang ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ. Mới nhìn lướt qua, trông anh chỉ đơn giản như những quý tộc khác với vẻ đẹp khó đoán. Nếu thử hỏi thì ta có thể biết rằng anh ta chính là Leon Lasti, với địa vị và sức mạnh vượt xa Hiệp sĩ Tiên phong. Trong tay anh là một ly rượu, được bọc trong một lớp kim loại tinh xảo, phản chiếu ánh sáng như một viên ngọc.
Sanabi biết rõ, Leon không gọi cô đến đây chỉ để trò chuyện. Ý định của anh đã lộ rõ qua những ánh nhìn gần đây, những khoảnh khắc anh vô tình để lộ sự khao khát.
“Hệt như đứa em gái thứ hai của ta. Vẫn kiệm lời như ngày nào nhỉ?”
Nghe thấy Leon nhắc nhở cô liền giật mình khuất gối.
“Thưa Thánh hiệp sĩ Leon Lasti, Hiệp sĩ Tiên phong Sanabi Kobas đã có mặt.”
Leon không để tâm mấy, nhấp một ngụm rượu trọn vẹn, hương vị mạnh mẽ của Ephilo Giả tràn ngập khoang miệng.
“Ta hiểu tại sao đám Hiệp sĩ lại ưa chuộng thứ này rồi. Nó giống Ephilo, nhưng không gây nghiện. Một thứ kích thích vô hại.”
Nói xong, anh ta quyết làm một hơi cạn ly. Cảm xúc bắt đầu chếnh choáng, anh nói ra những lời tâm tư mà chỉ có anh mới hiểu được.
“Ta mừng vì đã đại diện gia tộc mình ủng hộ Công chúa Sekiria lên cầm quyền.”
Leon tậm sự như thể cô là người bạn lâu năm.
“Ta cũng mừng vì được quyền giám sát nơi này!”
Sanabi đứng dậy, đôi mắt sắc lạnh quan sát từng cử chỉ của Leon. Anh ta đặt ly rượu rỗng xuống, ánh mắt lướt qua cô, không phải gương mặt mà anh ta đã quen thuộc, mà là đường cong hoàn hảo của cơ thể cô dưới bộ giáp.
“Em không thấy bộ giáp đó nặng nề sao?”
Giọng điệu đơn thuần, nhưng ẩn chứa một sự ra lệnh khéo léo. Không phải vì anh muốn ép buộc cô. Anh muốn cô tự nguyện, muốn cô hiểu rằng anh không xem cô như một kẻ dưới quyền. Nhưng anh biết, với địa vị hiện tại, mọi lời nói của anh đều mang sức nặng của mệnh lệnh.
Ngầm hiểu được ý định, Sanabi lập tức tháo từng mảnh giáp theo mệnh lệnh, để lộ lớp nội y sơ sài bên trong. Cơ thể cô, trắng ngần như được tạc từ ngọc trai, khiến Leon khẽ mất kiểm soát con quái thú 12cm. Dù đã gặp vô số mỹ nhân, anh vẫn không thể rời mắt khỏi cô.
“Em có biết tại sao ta chỉ để mắt đến em không?”
Leon chậm dãi tiến gần đến Sanabi.
“Thưa Thánh Hiệp sĩ Leon Lasti, mong ngài hãy giải đáp khúc mắc.”
Sanabi đứng yên, không một hành đồng rụt dè, nhưng cô đáp lại bằng giọng cứng nhắc.
“Vì tình yêu của ta dành cho em.”
Sanabi khẽ lảng tránh, không dám nhìn trực tiếp vào mắt anh. Không chấp thuận Leon nhẹ nhàng nâng cằm cô, buộc cô nhìn vào mình.
“Rồi em sẽ hiểu thôi!”
Anh yêu cô, yêu đến mức phát điên, nhưng không phải dưới tư cách một Hiệp sĩ Tiên phong, một kẻ dưới quyền, một bóng hình phục tùng. Anh muốn cô đứng ngang hàng với mình, muốn chinh phục cô bằng chính thực lực của anh, bằng một tình yêu chân thành, chứ không phải bằng mệnh lệnh hay quyền lực của nhà Lasti. Nhưng hiện tại, anh đang làm gì đây? Ra lệnh cho cô xuất hiện, giữ cô trong tầm mắt, như một kẻ yếu đuối không thể kiểm soát bản thân
“Thưa.....!”
Căm ghét sự yếu đuối từ mình, anh hôn cô, một nụ hôn tham lam, như muốn cướp đi hơi thở cuối cùng của cô.
Sự kích thích còn dư thừa trong nước bọt của Leon lan tỏa trong miệng cô, khiến cơ thể cô run rẩy. Leon đẩy cô xuống sàn, và trong ánh sáng lập lòe của Ignis, anh cởi từng mảnh nội y, tiến sâu vào bên trong cô.
Trong bóng tối, Sanabi nhắm mắt, để tâm trí trôi về tiếng cười của Lira, về lời hứa kể chuyện tối mai. Đó là ngọn lửa nhỏ bé giữ cô không bị bóng tối nuốt chửng.
Đây không phải cảnh Rape.