See You When the Snow Falls - Chương 6: Chapter 6:
___________
Tất cả mọi người ở trong gia đình tôi đều biết rằng dì tôi Reiko là một người rất cứng rắn. Tóc dì tôi ngắn đen, và là một người nghiêm khắc khi gặp nhân viên và dễ dãi khi gặp khách khứa. Dì là chủ của ryokan Hana no Sato ở ngôi làng nhỏ này. Nhưng đó không phải là tất cả. Theo lời mẹ tôi, dì tôi đã rời đại học để chuyển sang trượt tuyết; sau đó kết thúc bằng việc làm thêm ở ryokan này khi dì tôi cạn tiền. Trong thời gian làm ở đây, dì tôi trở thành bạn gái của chủ sỡ hữu ryokan này và cưới anh ta.
Tuy nhiên đó là một cuộc hôn nhân ngắn ngủi. 5 năm sau anh ta mất và dì tôi thừa kế toàn bộ tài sản. Họ không có đứa con nào cả. Mẹ tôi bảo tôi rằng lúc đó dì Reiko vẫn còn trẻ, tầm 35 tuổi, và đã đánh đổi tuổi xuân để có một cuộc sống mới, cắt tóc ngắn lại, thay đổi cách ăn mặc và 'thực sự trở thành người lớn chỉ trong 1 đêm'.[note79232]
Đây chắc chắn sẽ là người tôi phải đối mặt sau chuyến đi dạo ảo thật đấy kia.
Yuki biến mất và tôi đứng như trời trồng vì sốc. Tất cả là ảo giác, đúng không? Nhận thức của tôi đang bị sụp đổ chăng? Tôi nhìn xung quanh và nhận ra dấu chân Yuki vẫn còn ở đây.
Tôi nhanh chóng cảm thấy lạnh. Ngón tay tôi đau đớn, hai bàn chân như hai cục băng, chân tôi nặng như chì. Tôi cố gắng di chuyển. Mặt trời đã lặn phía sau chân trời và nhiệt độ tụt đốc như thị trường chứng khoán bất động sản nước Nhật sau khi sụp đổ kinh tế.
"Tôi đi đây. Yuki?"
Im lặng.
"Thôi được...tạm biệt"
Tôi nhét hai tay vào túi áo và đi về.
Thứ đang đợi tôi quay trở về làng chắc chắn chẳng tốt đẹp gì cho cam, nhưng tình hình lại ổn hơn tôi nghĩ nhiều.
Lối dành cho nhân viên nằm ở phía sau của ryokan. Nó dẫn xuống tầng hầm, nơi mà khách để dụng cụ và ủng của họ, và tôi cần đi lên cầu thang để lên sảnh. Nó thật tối và lạnh y như cái hầm ngục.
Khi tôi đang lén lút trốn theo lối dàn cho nhân viên, tôi tìm thấy một mảnh giấy ghi chú ở trong chỗ tôi hay để giày đi ngoài đường của tôi.
Đó là tờ giấy ghi chú của dì Reiko viết.
"Cháu về muộn. Đừng có mà ăn trộm bữa tối của khách. Chẳng có bữa tối cho cháu vào tối nay. Đến phòng gặp dì lúc 9 giờ tối."
Trong lúc tôi đọc nó, tôi đang cởi giày.
Dì tôi nói cấm trộm bữa tối của khách, cảm giác như dì ấy xem tôi là một mối tai họa lớn cho dịch vụ ryokan của dì, làm như nó là tội lỗi lớn nhất thế gian này.
Nhưng thứ thực sự làm tôi sợ là phần cuối: Đến phòng gặp dì lúc 9 giờ tối.
Có lẽ tôi nên nhập vào Yuki với tư cách là một con ma lúc 09:00:01 tối.
Tôi nghe thấy tiếng ai đó bước dưới cuầ thang. Tim tôi ngừng dập. Không lẽ là dì tôi?
"Yamato-kun? Có phải cậu không?"
Nó là một giọng nói của con gái. Thanh hơn giọng dì Reiko. Và dịu dàng hơn.
Một cô gái bước xuống chân cầu thang. Em ấy tên Miyazono Haruka. Haruka mặc một chiếc quần bò màu xanh, cái áo cộc màu lục và mái tóc được buộc gọn gàng. Em ấy trẻ hơn tôi và ở đây với tư cách là một tình nguyện viên. Khi tôi gặp em ấy vào tuần trước, em ấy bảo em ấy làm việc ở đây qua kì nghỉ đông nhưng không bao giờ nói với tôi rằng tại sao em ấy lại đi mất nửa vòng thế giới chỉ để đến đây làm việc.[note79233]
Ngắn gọn, em ấy là một nhân viên chăm chỉ và dì Reiko rất thích em ấy. Trẻ, chăm chỉ, và không vì lợi ích của bản thân, vì em ấy còn là vị thành niên và khá rảnh. Có khi dì Reiko còn tăng tiền lương cho em ấy như một khoản trừ thuế.
"Tôi về rồi"
"Tôi đã phục vụ bữa tối cả rồi. Cậu đã ở đâu thế?"
Giọng nói của em ấy dường như vô cảm. Nó chỉ đơn thuần là một câu hỏi.
"Tôi chỉ đi dạo ngoài kia một chút. Tôi lạc và phải tìm lại đường."
"Dì Reiko đang bực đấy biết không? Tôi đoán là dì ấy đang tức vì cậu. Dì ấy sẽ cắt cổ cậu vì cái tội đi chơi về muộn đấy biết không."
"Tôi biết."
"Về ngay phòng cậu trước khi dì ấy xé xác cậu, biết chưa. Tôi sẽ tìm cách kìm cơn giận của bà ấy lại. Tôi sẽ nói là cậu bị lạc."
Miyazono đúng là một người tốt. Tôi muốn cảm ơn em ấy, nhưng tôi đoán là em ấy vẫn còn việc phải làm. Nhưng theo tôi nghĩ, nó chỉ làm dì ấy giận thêm. Cái làng này quá nhỏ để có thể lạc đường ở đấy. Dì Reiko cũng biết tôi không ngu đến mức đó. Suy cho cùng, cần phải thông minh để có thể sống trong cái môi trường trung bình như vậy.
Tôi đi theo em ấy lên cầu thang.
thực sự là chỗ này mình đã cố chỉnh rồi nhưng sao nó cứ bị cấn cấn thế nào á
yêu cầu hạ ship này ngay trc khi thuyền Yuki thủng