(Đã dịch) Sát Lục Đô Thị! - Chương 106: bích hoạ
Chà!
Tiểu hòa thượng với gương mặt thanh tú kia.
Sao lại giống hệt cái vị tiểu hòa thượng ăn móng heo mà mình từng gặp trước đó như vậy.
Bởi vì hình ảnh trong bích họa quá đỗi hùng vĩ.
Thậm chí rất nhiều nhân vật trong tranh chỉ bé bằng ngón tay.
Tiểu hòa thượng cũng chỉ bé bằng ngón tay.
Thị lực của Phương Tân vượt xa người thường, anh có thể nhìn thấy rõ ràng đối phương giống hệt tiểu hòa thượng mình từng gặp.
Ngoài tướng mạo giống nhau, tăng bào vị ấy đang mặc hình như cũng không khác gì so với lúc anh gặp trước đó.
Phương Tân cắm cây Bàn Long thương trong tay xuống đất, còn mình thì đứng trên mũi thương, ngước nhìn vào bức bích họa.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền giật mình.
Tiểu hòa thượng trong bích họa không chỉ giống hệt vị tiểu hòa thượng Phương Tân từng gặp, mà chiếc ba lô nhỏ của cậu ta cũng y chang.
Trong bọc còn chứa một viên gạch vàng khắc chữ "Đức" cùng nửa chiếc móng heo ăn dở, hệt như một dấu hiệu nhận biết khó có thể giả mạo.
Trời đất thánh thần ơi!
Phương Tân hoàn toàn sững sờ.
Trước kia anh từng nghe nói có những người rất tương đồng với các nhân vật trong sử sách.
Nhưng tiểu hòa thượng trong bức họa này lại giống hệt vị hòa thượng anh từng gặp trước đó.
Mà sự giống nhau này thì đúng là quá mức.
Ánh mắt Phương Tân lại hướng về hậu viện.
Nơi đây ít nhiều cũng có chút kỳ lạ.
Anh lại bảo Hoắc Sư đi vào, đứng ở bức tường vô hình khi nãy, rồi đẩy thử xem.
Hoắc Sư bất đắc dĩ đành phải làm theo.
Thế nhưng Hoắc Sư cứ đẩy thế nào cũng chẳng ăn thua.
Đứng bên cạnh quan sát, Hổ Vệ Tranh đã nhận ra điều bất thường.
"Chủ thượng! Để thuộc hạ thử xem!"
Sau một thoáng suy nghĩ, Phương Tân nói, "Chú ý an toàn!"
Hổ Vệ Tranh sải bước đi vào, đứng trước bức tường vô hình, rồi dùng hết sức bình sinh tông thẳng vào một cái.
Chẳng mảy may suy chuyển, Hổ Vệ Tranh bèn cầm đôi đồng chùy giáng một đòn lên bức tường vô hình.
Phương Tân đang quan sát bức bích họa, tận mắt thấy mặt tiểu hòa thượng kia tái mét, thậm chí còn toát mồ hôi lạnh.
Thấy Hổ Vệ Tranh còn muốn giáng thêm đòn nữa, Phương Tân vội vàng nói, "Đừng đánh!"
Hổ Vệ Tranh không hiểu mô tê gì, từ hậu viện quay trở lại bên cạnh Phương Tân. Nơi đây phật quang phổ chiếu, đối với những vong hồn như hắn có sự áp chế rất lớn, chỉ khi ở cạnh Phương Tân mới đỡ hơn chút.
Ánh mắt Phương Tân chuyển động.
Nơi này khá quái dị.
Vừa tới, anh đã nghe thấy tiếng nói vọng lại trong tâm trí.
Hai tiểu quỷ da đen kia đã đi vào bức bích họa.
Hiện tại trong bích họa lại xuất hiện một tiểu hòa thượng nửa thực nửa hư có liên quan đến hậu viện.
Khắp nơi phảng phất đầy rẫy sự quỷ dị.
Phương Tân nhìn cánh cửa kia.
Suy tư sau một lát.
Anh ngưng tụ Lực Quang trong thất đạo Thần Nguyên.
Nếu xuất hiện chút bất thường nào, lập tức rút lui ngay.
Khi bước vào hậu viện.
Không biết có phải do tâm lý hay không, Phương Tân rõ ràng có thể cảm nhận được luồng gió lạnh lẽo thổi qua nơi quanh năm không người ở này, khiến da gà anh khẽ nổi lên.
Phương Tân đi về phía bức tường vô hình mà Hồn Tướng vừa chạm vào.
Đến trước mặt, anh giơ tay lên sờ thử.
Rõ ràng nhìn không thấy gì, nhưng khi sờ vào thì đúng thật là có một vật gì đó ở đây.
Phương Tân áp tay vào bức tường vô hình, gọi khẽ, "Trần Bồ Đề?"
Bức tường vô hình không hề có bất cứ động tĩnh gì.
Phương Tân lại gọi lớn hơn một chút, "Diệu Năng?"
Vẫn không có bất luận động tĩnh gì.
Nhưng A Ly đang quan sát bích h���a bỗng nhiên nói, "Chủ thượng! Tiểu hòa thượng trong tranh hình như vừa nhếch môi!"
Phương Tân lập tức khom người ra ngoài, ngẩng đầu nhìn tiểu hòa thượng trong bích họa kia.
"Diệu Năng?"
Tiểu hòa thượng trong tranh nháy mắt liên tục.
"Ngươi làm sao đi vào?" Phương Tân lại lần nữa dò hỏi.
Diệu Năng trong tranh ngập ngừng môi, hình như đang muốn nói gì đó, nhưng Phương Tân chẳng nghe thấy gì.
Chỉ là, ánh mắt và biểu cảm đó tựa hồ đang cầu cứu Phương Tân.
Phương Tân chợt nhớ tới, vừa rồi khi đang định rời đi khỏi đây, giữa lúc gió bắt đầu thổi, trong gió còn kèm theo tiếng kêu cứu.
Hiện tại cẩn thận hồi tưởng, âm thanh kia rất giống tiếng của tiểu hòa thượng.
Dù tiểu hòa thượng đang ở trong bích họa, có thể nhìn thấy nhau qua bích họa, nhưng hai bên lại như ở hai chiều không gian khác biệt, một là ba chiều, một là hai chiều.
Phương Tân đứng trên Bàn Long thương, cố gắng phán đoán khẩu hình tiểu hòa thượng đang nói gì.
Thế nhưng nhìn hồi lâu, tiểu hòa thượng trong bích họa dường như bị lỗi khung hình, vả lại khẩu hình giống hệt hai nhân vật trong anime nói chuyện, thì làm sao mà nhìn ra được gì chứ.
Phương Tân lùi lại.
"Ta hỏi, ngươi nháy mắt. Mắt trái là đúng, mắt phải là sai, nghe hiểu không?"
Tiểu hòa thượng trong tranh chớp chớp mắt trái.
"Ngươi là vô tình chạm phải cơ quan mà đi vào sao?"
Diệu Năng chớp chớp mắt trái, ý nói đúng vậy.
"Cơ quan ở phía bên trái phật điện sao?"
Diệu Năng chớp chớp mắt phải, ý nói không phải.
"Cơ quan ở phía bên phải phật điện?"
Diệu Năng vẫn chớp chớp mắt phải.
"Trên đó à?"
Diệu Năng chớp chớp mắt phải.
"Phía dưới à?"
"Hậu viện à?"
Diệu Năng liên tục chớp chớp mắt phải.
"Ngươi không phải từ tòa phật điện này đi vào?"
Diệu Năng chớp chớp mắt trái.
Đạt được câu trả lời này, Phương Tân hoàn toàn ngẩn người.
"Vậy có nghĩa là, lối vào bích họa ở một nơi khác?"
Diệu Năng chớp chớp mắt trái rồi, nghĩ một lát lại chớp chớp mắt phải.
"Không chỉ có một lối vào?" Phương Tân suy đoán.
Diệu Năng chớp chớp mắt trái, ý nói đúng vậy.
"Lối vào c��a cả phật điện lẫn hậu viện này ngươi đều không biết ở đâu?"
Diệu Năng lại lần nữa chớp chớp mắt trái.
Điều này khiến Phương Tân hoàn toàn bối rối.
"Ở chỗ này có thể cứu ngươi ra không?"
Hai con mắt Diệu Năng chớp liên hồi như đèn nháy.
"Ngươi không biết?" Phương Tân đoán được tâm tư của đối phương.
Diệu Năng nháy mắt trái.
Nhìn thấy Diệu Năng trả lời, Phương Tân triệt để sững sờ.
"Vậy hai tiểu quỷ da đen kia làm sao đi vào? Ở trong phật điện sao?"
Diệu Năng lại nháy mắt liên hồi y như vừa nãy.
"Ngươi không thấy rõ?" Phương Tân lại hỏi.
Diệu Năng chớp chớp mắt trái, ý nói là vậy.
Sau khi biểu đạt xong những điều này, Diệu Năng với vẻ mặt đáng thương nhìn Phương Tân.
Đúng lúc Phương Tân đang suy tư.
"Tới!"
Tiếng nói kia lại lần nữa vọng lại trong tâm trí anh.
Lần này Phương Tân nghe rất rõ ràng, đối phương nói chuyện tựa hồ ngay sau cánh cửa dẫn ra hậu viện.
Theo âm thanh kia xuất hiện.
Trong phật điện, tiếng Phạn âm vang lên liên hồi, kim quang lấp lánh, quay đầu lại nhìn, thấp thoáng bóng người đang ngồi xếp bằng trên những bồ đoàn kia. Các tăng nhân đồng loạt niệm kinh, cố trấn áp âm thanh đó.
Một lát sau.
Tiếng Phạn âm vang dội như thủy triều lặn xuống.
Tất cả lại khôi phục như lúc ban đầu, tựa hồ chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt Phương Tân lại nhìn về phía cánh cửa thông ra hậu viện.
Cảm giác bị triệu hoán mãnh liệt vẫn còn đó.
Thứ đang triệu hoán dường như đang ở phía bên kia cánh cửa.
Thế nhưng vừa rồi Phương Tân đã đi qua cánh cửa để vào hậu viện.
Vậy hiện tại đối phương đang triệu hoán mình.
Chỉ có thể thông qua một phương thức đặc biệt để nhìn thấy đối phương.
Phương Tân giơ tay lên.
Huyết Hoàn từ lòng bàn tay bay ra, dần dần lớn lên rồi dựng thẳng trước cánh cửa.
Phương Tân giơ tay lên, chạm vào bên trong Huyết Hoàn.
"Lấy danh sát lục của ta! Ra lệnh Bát Phương Quỷ Thần yết kiến!"
Một giây sau, không ngờ rằng.
Cuồng phong đột nhiên nổi lên!
Phạn âm như sấm!
Đây là bản biên tập văn bản thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.