(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 98: tình hình dưới điện thờ.
Sau khi Thắng bị đá vào hố đen để kích hoạt cánh cổng thông xuống đại địa, toàn bộ cư dân của Hư Vô thành nhao nhao lao xuống thông đạo.
Chúng bắt đầu xô đẩy, đánh giết tranh chấp thứ tự tiến vào, khiến khắp điện thờ xảy ra loạn chiến, tiếng đánh giết vang vọng khắp nơi.
Có một số người khôn khéo hơn, họ liên minh thành những nhóm nhỏ, cùng nhau tiến vào.
Vì là lần đầu tiến vào, bọn người này có chút cảnh giác, không dám rời quá xa Atticus.
Atticus ở đằng xa kia lại phối hợp hành động, cố gắng giảm bớt tốc độ, để nhóm người phía sau có thể theo kịp bước tiến.
Chẳng mấy chốc đoàn người đã tiến vào trung tâm của thông đạo một cách dễ dàng, trên đường cũng không có bất kỳ cạm bẫy ẩn giấu hay quái vật trấn thủ nào, mọi thứ trống rỗng.
Có một số người bắt đầu sinh nghi nhưng khi thấy số lượng người tràn vào ngày càng nhiều, nỗi sợ bị mất bảo vật lại trỗi dậy, sự nghi ngờ cũng dần bị lòng tham che mờ.
“Đường cụt?” Đám người nhìn thấy Atticus dừng lại tại cuối đường thông đạo, nơi đó đã bị chặn bởi một bức tường đá to lớn, hoàn toàn không có cánh cửa nào khác để thông qua.
Chỉ thấy Atticus lúc này đang mò mẫm trên các vách đá, khiến đám người phía sau khó hiểu.
Khoảng chừng một phút sau, tảng đá chặn ngang phía trước bọn họ bắt đầu lay động, rung chuyển dữ dội, tách ra hai bên để lộ phía trong là một thông đạo đen ngòm, không nhìn thấy ánh sáng.
Cánh cửa vừa mở, Atticus liền xông vào hô lớn: “Bảo vật là của ta!!!” sau đó ẩn mình vào trong bóng tối vô tận.
Đám người nghe vậy liền nhanh chóng xông vào bên trong như thiêu thân, họ sợ rằng kẻ đi trước sẽ cướp mất phần của mình, không dám chậm trễ mà sử dụng khả năng của bản thân, thi triển đủ loại pháp thuật để tăng tốc.
Cứ như vậy, đám người cuồn cuộn như dòng nước lũ ồ ạt chảy vào trong, người sau đẩy người trước tiến lên, ngày càng gần đến tận cùng của không gian kia.
Đám người này không hề hay biết, Atticus vừa xông vào trước tiên hiện tại đang ẩn mình trên trần hang gần cửa vào, ánh mắt khát máu nhìn đám người ồ ạt tuôn vào trong mà mỉm cười tà dị.
Đi được một lúc, đám người liền nhìn thấy một thân ảnh khổng lồ đang bị trói buộc giữa hư không.
Chỉ thấy người này toàn thân đỏ máu, xung quanh là những xúc tu đang ve vẩy, bốn tay và hai chân đang bị những sợi xiềng xích to lớn khóa chặt, trôi nổi giữa không trung.
Khi đám người Hư Vô thành vừa tới, tên quái vật này liền ngẩng đầu lên, đôi mắt tà dị, hung ác nhìn chằm chằm đám người, tràn đầy sự thèm khát.
“Quái, quái vật!”
Một con lươn điện ngồi trong bộ cơ giáp tứ chi sợ hãi hô lớn.
Mọi người đều đề phòng nhìn tên quái vật đang bị xích giữa không trung này.
Vù!
Những xúc tu phía sau tên quái vật đó di chuyển nhanh chóng, đâm về phía đám người, tốc độ cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã cắt mất mười đầu sinh mạng, tốc độ không hề chậm lại, trái lại còn tăng tốc đâm tới những kẻ gần đó.
Hàng loạt tiếng kinh hô vang lên, khiến đám người đang thẫn thờ chợt bừng tỉnh. Lần đầu tiên nhìn thấy một tên quái vật kinh khủng như vậy, đám người bắt đầu sợ hãi bỏ chạy, nhưng nó dường như không muốn để mọi người thoát đi, và đã nhắm vào những kẻ ở xa nhất để tấn công.
Những người đang hướng phía sau bỏ chạy đều bị một nguồn sức mạnh không tên hút lại, dù đã cố gắng vùng vẫy nhưng không thể làm gì khác ngoài chấp nhận cái chết.
Thấy cảnh này, đám người còn lại hoảng sợ không thôi, bỏ chạy chắc chắn sẽ bị nó giết đầu tiên, ở lại cũng bị nó giết, tiến thoái lưỡng nan, không biết phải làm sao, thì bỗng có một người hô lớn, cầm kiếm lao về phía tên quái vật.
“Các vị đạo hữu, muốn sống thì tiêu diệt con quái vật này!!! Trên người nó ẩn chứa vô số bảo vật! Chính Tiên vực chúng ta cũng đã thu được không ít từ nó! Nghe nói, trên người nó còn có Sáng Tạo Chi Huyết!”
Chỉ thấy có một vị tu sĩ, cởi bỏ đấu bồng, tay cầm trường kiếm bay thẳng về phía con quái vật.
Người này không ai khác chính là vị tu sĩ đã bẩm báo với tông chủ Tiên vực về việc đám người Hư Vô thành tiến vào phong cấm chi địa lần này, không biết tại sao nhưng hắn luôn cảm thấy có chút lo lắng, nên lần này ẩn mình trong đám người cùng tiến vào nơi đây xem xét thực hư.
Nhìn thấy tên quái vật này ra tay tàn sát, không chịu nổi cảnh tượng tàn khốc, tên tu sĩ này đành phóng lên trước, xung phong đi đầu, tấn công tên dị tộc.
Đám đông vẫn còn đang sợ hãi, nhưng khi nghe vị tu sĩ kia tiết lộ một bí mật kinh thiên động địa: chỉ cần tiêu diệt con quái vật này, sẽ có rất nhiều bảo vật! Không những thế, trên người nó còn có Sáng Tạo Chi Huyết – đây chính là một giọt máu của vị tiên nhân đã để lại giới vực này, nếu nuốt chửng được, khả năng cao sẽ thức tỉnh sức mạnh sáng tạo giống như vị tiên nhân nọ.
Nghĩ đến đây, ánh mắt sợ hãi của đám người đã bị thay thế hoàn toàn bởi sự tham lam.
Thất phu vô tội, hoài bích có tội a!
Cảnh tượng lúc này hoàn toàn đảo ngược: không còn là một con sói đối mặt đàn dê, mà là một mãnh hổ bị bầy chó khinh nhờn. Toàn bộ đám người của Hư Vô thành liên tục tấn công tên dị tộc này, vô số công kích, đủ loại pháp thuật bay lượn khắp trời, khiến dị tộc vốn đang nhàn nhã tấn công giờ đây phải dùng xúc tu của mình để phòng thủ.
Vì đã bị giam cầm hàng trăm triệu năm, liên tục bị người của Tiên vực vào đây làm hao mòn sinh lực, cho nên tên dị tộc không còn mạnh như trước.
Tuy là vậy nhưng đối diện với toàn bộ đám người của Hư Vô thành, dù tất cả đều là cường giả cấp Hoàng nhưng vẫn bị tên dị tộc này dễ dàng phản kích, trong lúc phòng thủ đánh giết thêm vài người. Đủ để thấy kẻ này mạnh đến mức nào vào thời kỳ đỉnh cao.
Đủ loại pháp thuật bá đạo, có thể một quyền đánh vỡ trời đất, lại bị tên dị tộc này dễ dàng chặn đứng và phản công lại.
“Ngoại lai! Xem chiêu!”
Vị tu sĩ bộc phát một luồng sức mạnh khủng bố, tích tụ kiếm khí nhằm thẳng dị tộc mà lao tới, đám người phía sau thấy vậy kinh hô.
“Một kích toàn lực của cấp Hoàng đỉnh phong, lại có thể sánh ngang cấp Giới Tọa! Thật là kinh khủng, không hổ là người của Tiên vực!”
Oanh!!!
Thành công sao? Đám người dừng lại công kích, ngẩng đầu nhìn về phía dị tộc.
Vụt!
Từ trong khói bụi, một xúc tu bay ra với uy thế bá đạo, quất thẳng về phía vị tu sĩ.
Keng! Phụt.
Vị tu sĩ này phản ứng thật nhanh, kịp thời đưa kiếm ngang người chặn lại một kích. Tuy thoát hiểm thành công, nhưng uy lực cú đánh quá mạnh khiến y bị nội thương, phun ra một ngụm máu tươi.
“Tấn công!!!”
Thấy vị tu sĩ đó vậy mà thất thủ, đám người liền bừng tỉnh, tập trung toàn bộ sức mạnh của mình, dồn dập phóng thích công kích về phía dị tộc.
Sau khi đã xác định phía ngoài đã không còn người tiến vào nơi đây, Atticus mới tạo ra một kết giới vô hình để chặn cửa, không cho bất kỳ kẻ nào lọt lưới thoát ra ngoài.
Hoàn thành mọi việc, hắn mới nhanh chóng tiến vào bên trong. Khi thấy tên dị tộc bị bao phủ bởi những làn công kích mạnh mẽ từ một lượng lớn cường giả cấp Hoàng, Atticus không khỏi lo lắng.
Hắn âm thầm tiến vào trong đoàn người, bắt đầu ra tay tàn sát. Khiến vô số người vô cớ bỏ mạng. Nhưng vì mọi sự chú ý đều dồn vào dị tộc đang trôi nổi giữa hư không, nên không ai hay biết điều bất thường này.
Phải đến khi hơn một nửa số người đã ngã xuống, mọi người mới biết là do Atticus này dở trò. Nhưng đến lúc này đã là quá muộn, số người còn lại không còn khả năng chống lại sức mạnh của dị tộc lẫn Atticus.
Lúc này đám người của Hư Vô thành hoàn toàn trở thành cá nằm trong chậu, không còn đường thoát.
Nội dung này do truyen.free biên tập và nắm giữ bản quyền.