Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 96: tiến về lăng mộ

Lăng mộ của vị đại năng nằm sâu trong dãy sơn mạch, ẩn mình trong một thung lũng được bao bọc bởi một rừng cây rậm rạp. Để vào được khu trung tâm, cần phải đi qua khu rừng đầy hiểm trở này.

Thắng nhấm nháp cây cỏ khô trong miệng, vừa đi theo Atticus, vừa không quên phóng ra thiên nhĩ thông nghe ngóng động tĩnh phía sau. Quả nhiên, chẳng bao lâu sau khi Thắng và Atticus rời đi, đ��m người kia cũng dọn dẹp, đóng cửa toàn thành, rồi kết bè kéo cánh theo sau hai người họ.

Một số người đã đến lăng mộ từ hôm qua, khi biết Thắng đồng ý với Atticus, đã tập trung đông đảo ở lối vào. Để tránh bị Thắng phát hiện, bọn chúng còn cải trang để ẩn mình, kẻ thì giả đá, người thì giả cây, đợi sẵn trước cửa lăng mộ.

Phải nói màn hóa trang của bọn này tệ không thể tả, một con Hùng Sư thay vì ngụy trang thành tảng đá lại đi cải trang thành một con mèo hoang, đeo nơ trên đầu, trên mặt thì kẻ vài vạch rồi ngồi cạnh đồng bạn kêu meo meo. Kẻ đồng hành của nó cũng kỳ lạ không kém, rõ ràng là một loài thực vật thành tinh lại đi cải trang thành một con cự xà, uốn éo bên cạnh con cự hùng này. Mấy con thạch nhân thì khá hơn một chút, biết lợi thế của mình là thân đá nên giả làm những tảng đá lớn, nhưng thay vì im lặng, chúng lại tám chuyện với nhau, chủ yếu xoay quanh Thắng.

Vì chúng quay lưng về phía con đường, nên khi Thắng và Atticus đi tới phía sau, chúng không hề hay biết, vẫn còn đang mắng Thắng là kẻ ngu, tự cười h��nh hệch. Mãi cho đến khi Atticus tiến tới, đá bay một tảng cự thạch, tên đồng bạn mới toát mồ hôi hột mà ngậm miệng lại.

Thắng lúc này thật sự cạn lời, hắn giả vờ ngu đi theo là để tìm kiếm tung tích của Bạo Vương, tốt nhất là lừa hắn thì phải lừa cho có tâm, chứ lừa kiểu này hắn thật không còn gì để nói.

“Đỗ Minh tiểu đệ đừng để ý! Nơi này là dị không gian, nên các sinh vật và thực vật đều bị biến dị!” Atticus vội giải thích với Thắng về những điều kỳ lạ trong khu rừng.

“Ặc, phải rồi!” Thắng ra vẻ gật gù, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng nhìn về phía Atticus.

Thấy được biểu hiện của Thắng, Atticus khẽ thở phào, thầm nghĩ: “May mắn thật, tên này không thông minh như mình tưởng!”

Càng đi sâu vào, khóe miệng Thắng càng giật giật, bọn này ngày càng lộ liễu quá! Rõ ràng là một con sư tử, nghiễm nhiên bôi sơn xanh lên bờm, sau đó ngồi thù lù ra đấy, mắt trợn trừng nhìn hai người, như sợ người khác không biết mình là cây cỏ, nó còn mở miệng nói dõng dạc: “Tôi là cỏ!”

Đừng nói Thắng, đến Atticus còn không chịu nổi, đá bay nó ra xa, rồi giải thích và dặn dò Thắng.

“Là một con hung thú, dám mai phục chúng ta! Đỗ Minh, đệ phải cẩn thận một chút, nếu thấy có gì khả nghi, nói với ca một tiếng!”

Thắng lúc này thật sự không còn gì để nói.

Từ khi có lời nhắc nhở của Atticus, Thắng luôn tích cực chỉ cho Atticus những thứ chướng mắt. Thành ra cứ mỗi giây, mỗi phút là có một con hung thú, nhân loại, người ngoài hành tinh đều bị Atticus một cước đá bay. Vô tình khiến bọn họ ghi hận trong lòng, căm phẫn Atticus không thôi.

Thắng lúc này lại thoải mái, tay chắp ra sau đầu, miệng huýt sáo vang, lững thững bước theo Atticus, nhân lúc rảnh rỗi lại chỉ điểm vài kẻ ngụy trang, để Atticus đá chúng bay ra ngoài, nhìn thật sướng mắt.

“Muốn tính kế tao ư? Hừ! Tặng cho mày một nhóm kẻ thù!” Thắng ngoài mặt mỉm cười, nhưng trong lòng thì lại cười lạnh không thôi.

Lý do hắn tự tin, không sợ chết như vậy là vì bản thân có tiểu thế giới! Nếu như nguy cấp quá thì nhảy vào không gian nhỏ mà trốn, rồi liên kết với túi không gian của Tiểu Thử để thoát đi. Hiện tại con chuột này còn đang du hí ở một nơi khác.

Lần này đi theo chủ yếu là để tìm tung tích của Bạo Vương, nếu thành công cứu được Bạo Vương rời khỏi nơi đây, hắn sẽ thôn phệ hết cả vùng không gian này.

Dinh dưỡng cả đấy, toàn bộ nơi đây là dinh dưỡng!!!

Chẳng mất bao lâu, Thắng đã đến gần lăng mộ cùng Atticus.

Đập vào mắt Thắng lúc này là một công trình đồ sộ, tráng lệ nhưng lại đổ sụp hoang tàn, xung quanh toàn là đất đá vỡ nát, chứng tỏ nơi này từng trải qua một trận tàn phá dữ dội.

Thông qua thiên nhĩ thông, Thắng có thể nghe thấy tiếng thì thầm của công trình vĩ đại này. Nó tràn đầy ai oán, bi thương, phẫn nộ, đủ mọi cảm xúc tiêu cực, đặc biệt hơn cả là sự cô đơn cùng cực.

“Đi thôi, Đỗ Minh!” Atticus gọi Thắng.

Choàng tỉnh khỏi sự bần thần, Thắng cũng theo bước chân của Atticus tiến vào một nơi như điện thờ. Nơi này có một thông đạo không gian như hố đen đang phiêu dật hư phù ngay trước mặt.

Tò mò lại gần thông đạo không gian này, đang chăm chú cảm nhận pháp tắc từ nơi này tỏa ra thì một cự lực từ phía sau đánh mạnh vào mông Thắng, theo quán tính hắn cứ thế mà đâm đầu vào vùng không gian này. Ngay khi thân thể Thắng đi vào vùng không gian này, phía trung tâm điện thờ liền xuất hiện một thông đạo khác, hướng xuống lòng đất.

Atticus thấy vậy liền không nhanh không chậm đi xuống, phía sau đám người nhao nhao xông lên, lao về phía này như sợ mất phần của mình. Nhưng bọn chúng không hề hay biết, tên Atticus lúc này đang nhếch mép mỉm cười, đôi mắt cũng theo đó chuyển thành màu đỏ, long lên sòng sọc phấn khích phóng xuống phía dưới, miệng lẩm bẩm: “Thần vương, ngày ngài xuất thế không còn xa xôi nữa! Ta mang tới cho ngài một nhóm huyết tế đây! Khặc, khặc!!!”

***

Bị rơi vào hố đen không gian, Thắng khá bất ngờ bởi nơi này lại có liên hệ với pháp tắc thôn phệ. Lý do tất cả mọi người tiến vào đây đều không sống sót đi ra là do vùng không gian này đã nuốt chửng họ, nơi này thực chất chính là một vùng không gian thôn phệ, nhưng thôn phệ để cung cấp cho thứ gì thì Thắng không biết.

Như pháp tắc thôn phệ của hắn, những thứ hắn thôn phệ được đều cung cấp cho bản thân và tiểu thế giới, vậy pháp tắc ở nơi này cũng phải có công dụng tương tự. Nhưng để tìm ra nguồn gốc thật sự thì rất phí thời gian! Với kẻ lười suy nghĩ như hắn, thì thật sự là tốn công vô ích. Thế cho nên Thắng đã đưa ra một quyết định đúng đắn, đó là thôn phệ toàn bộ nơi này.

Hắn đành tạm hoãn việc tìm tung tích Bạo Vương, hiện tại bị kẹt ở đây, khó mà tìm được Bạo Vương. Pháp tắc nơi đây quả thực mạnh mẽ, khiến Thắng phải huy động cả nguyên anh cùng mình thôn phệ mới có thể thôn phệ được vài tia.

Thời gian cứ thế trôi qua, kể từ khi Thắng bị tên khốn Atticus đá đít vào vùng không gian này cũng đã được sáu tiếng đồng hồ, pháp tắc thôn phệ bên trong hắn ngày càng lớn mạnh, độ tương thích với tọa độ nơi đây cũng ngày càng cao. Thắng cảm thấy mơ hồ một sự liên kết nào đó với thiên địa nơi đây, cảm giác rất kỳ lạ, khó mà diễn tả thành lời.

Điều này càng làm Thắng phấn khích, theo như phán đoán, chỉ cần thôn phệ toàn bộ pháp tắc nơi này, h��n có thể liên kết với ý chí thiên địa nơi đây, mượn tạm thần nhãn để bao quát toàn bộ thiên địa ở đây, tìm kiếm tung tích của Bạo Vương. Còn việc làm chủ thế giới này? Chỉ có thôn phệ nó thì được, chứ làm chủ nơi này thì thiên đạo nơi đây chắc gì đã cho phép! Tốt nhất thôn phệ mới là chân lý.

Đang say mê thôn phệ pháp tắc, bỗng từ phía sau lưng Thắng xuất hiện một bóng người to lớn, vĩ đại đang ngạc nhiên nhìn Thắng.

“Vậy mà có thể thôn phệ pháp tắc hố đen cao cấp của ta?”

Nghe thấy tiếng nói phía sau lưng, Thắng giật mình quay người nhìn lại. Trước mặt hắn lúc này là một thân hình khổng lồ đang đứng sừng sững. Thắng vô thức nuốt một ngụm nước bọt. Đôi mắt của người này như có thể nhìn xuyên thấu toàn bộ bí mật của Thắng, khiến Thắng bất giác lạnh toát toàn thân.

“Ồ! Trong người ngươi thế mà cũng tồn tại một thế giới! Tuy nhỏ bé nhưng về chất lượng sinh vật đã có thể sánh ngang một thế giới cấp trung!” Người này tấm tắc không thôi, khen ngợi Thắng: “Ngươi làm tốt lắm tiểu bối! Không biết ng��ơi là đệ tử của vị nào ở Tiên vực?”

Nhìn thấy người tới không có ý xấu, trái lại còn thể hiện chút thiện cảm, khiến Thắng bình tâm lại không ít, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy kính sợ.

“Ta, ta không phải người của Tiên vực! Ta là người Trái Đất!” Đứng trước một vị đại năng, tất cả bí mật đều bị nhìn thấu chỉ bằng một con mắt, hắn sao dám trả lời bừa!

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nguồn cảm hứng bất tận cho những người yêu thích thế giới huyền ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free