Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 95: Tất cả là miễn phí nha!

Ngày hôm sau, đúng như lời hẹn, Thắng đã có mặt từ sớm tại quán rượu.

Nói đến sớm thì không hẳn đúng, bởi suốt đêm qua hắn đã phải ngủ ngoài đường. Một mình nơi đất khách quê người, không biết tiền tệ ở đây sử dụng loại nào, hắn thực sự không dám bước vào quán trọ nghỉ ngơi, đành tựa lưng vào tường quán rượu chợp mắt tạm bợ, chờ đến sáng hôm sau.

B��n thân từng sinh sống ở trái đất cổ đại, quen với cảnh ăn sương nằm đất nên việc ngủ ngoài đường như một kẻ ăn mày cũng chẳng khiến Thắng cảm thấy khó chịu. Hắn cứ thế dễ dàng chìm vào giấc ngủ đến tận sáng hôm sau.

Ngồi cạnh quán rượu, Thắng đủng đỉnh ngậm một sợi cỏ trong miệng, không rõ kiếm được từ đâu, thong thả đợi người.

Hôm qua, nhờ Thiên Nhĩ Thông, hắn đã nắm được một vài thông tin.

Tên Atticus này không phải loại người hiền lành. Khi Atticus tiếp cận hắn, Thắng đã nghe được vài người bàn tán xì xào.

Lúc đó có ba người ngồi cách đó không xa, tiếng nói tuy rất nhỏ nhưng vẫn không lọt khỏi Thiên Nhĩ Thông của Thắng một từ nào.

"Nhìn kìa, tên Atticus đó lại tìm người mới đi cùng hắn vào lăng mộ tiên nhân. Haiz, tên này thật ác độc! Năm lần bảy lượt đều tìm người mới để thế mạng cho mình!"

Một người da dẻ xanh xao nói nhỏ với đồng bạn, ánh mắt thi thoảng vẫn lướt qua chỗ Thắng và Atticus đang uống rượu.

"Nhờ vậy mà hắn mới có nhiều pháp bảo đấy! Nghe nói trước khi tiến vào lăng mộ, cần một người làm vật tế để mở cổng. Lần trước, nếu không phải huynh đệ ta biết được điều này mà giữ chân ta lại, thì giờ ta đã thành cô hồn rồi!"

Một người khác có làn da ngăm đen gật đầu đồng tình, không ngừng cảm thán. Nhớ lại lúc đó, hắn cũng thấy mình thật may mắn biết bao.

"Haiz, đáng tiếc thật! Tên nhóc này sắp chết mà lại không biết mình sẽ chết như thế nào!" Một tên thú nhân lắc đầu thương tiếc.

"Thôi, đạo hữu đừng mèo già khóc chuột nữa! Ta nghe mà sởn cả gai ốc!" Người có làn da xanh xao khinh bỉ nói với tên thú nhân.

"Khà khà, chỉ là thông lệ, thông lệ mà thôi! Lần này chúng ta phải húp được một chén canh mới chịu!"

Tên thú nhân vừa rồi còn thương tiếc lập tức thay đổi nét mặt, ánh mắt trở nên có chút đê tiện, tràn đầy vẻ thèm khát.

Nghe đồng bạn nói vậy, người đàn ông da ngăm đen không đồng tình: "Lần trước bọn người Tiên Vực vây bắt một con thằn lằn khổng lồ, thành công mở ra lối vào lăng mộ, nhưng khi đi ra thì thương vong vô số đấy!"

"Nhưng nghe nói bọn chúng chiếm được r���t nhiều bảo vật, không những thế còn lấy được một viên Huyết Mạch Đan!" Người có da dẻ xanh xao nói nhỏ với mọi người.

Nghe được ba chữ "Huyết Mạch Đan", hai người còn lại vô thức hít một ngụm khí lạnh.

"Haiz, nghe nói trong đó rất nguy hiểm, muốn lấy được bảo vật cực kỳ khó. Trong số những kẻ từng thoát khỏi đó, chỉ có tên Atticus kia là ba lần bảy lượt an toàn trở ra. Bảo vật hắn ta có thì vô số! Muốn giữ được mạng sống, đi theo tên này may ra còn có đường sống. Còn nhóm tu sĩ kia, mỗi lần mở cổng đều không cho ai theo vào! Muốn kiếm chác từ bọn tu sĩ sẽ rất khó! Nhưng nếu hợp tác với tên Atticus này, may ra còn húp được chút canh." Người có da dẻ xanh xao phân tích với đồng bạn.

"Nếu vậy, lần mở cổng này ta quyết định tham gia!" Tên thú nhân trầm giọng nói với hai người đồng bạn.

"Nhưng nhỡ tên người mới kia không đồng ý đi cùng Atticus thì sao?" Mọi người nhìn nhau. Đúng vậy, nếu hắn không chịu vào lăng mộ thì sao? Chẳng lẽ lại bắt hắn quẳng vào hiến tế như con thằn lằn lớn lần trước? Nhưng làm vậy kh��ng được, nhìn hình dáng thì là nhân loại, hẳn là người của Tiên Vực, động vào không khéo bị Tiên Vực truy sát thì cũng toi đời!

Vì một viên Huyết Mạch Đan quả thực không đáng!

Khi chúng còn đang chán nản, thì cuộc nói chuyện giữa Thắng và Atticus đã kết thúc. Thấy hai tên này vậy mà bắt tay nhau rồi rời đi, nhóm ba người thầm vui sướng trong lòng. Như vậy là tên Atticus kia đã thành công mời chào được người mới, và hắn đã trở thành kẻ thế mạng.

Không chỉ ba người bọn họ chú ý đến nơi này, mà cả tòa Hư Vô Thành đều dõi theo. Khi thấy Thắng đồng ý đi cùng Atticus vào lăng mộ tiên nhân, tất cả mọi người đều âm thầm rục rịch tính toán.

Các thế lực trong Hư Vô Thành bắt đầu nhấp nhổm, muốn húp chút canh ngọt.

Tiên Vực.

Có một tòa thành thị rộng lớn lơ lửng trên không trung, xung quanh tỏa ra ánh hào quang chói lọi, rực rỡ. Thi thoảng, những áng phù vân trôi nổi bám vào tòa thành này, càng làm tăng thêm vẻ thần thánh.

Kiến trúc nơi đây đều mang phong cách cổ điển phương Đông thời phong kiến, tất cả đều được dựng lên từ chất liệu gỗ, trông thật cổ kính và trang nghiêm.

Nếu Thắng ở đây, chắc chắn hắn sẽ "mồm chữ A miệng chữ O", bởi nơi này có rất nhiều tu sĩ đang ngự kiếm phi hành, bay đầy trời, toàn là tiên nhân!

Trong một tòa cung điện nguy nga nằm giữa trung tâm, một vị tiên nhân đang ngồi cao cao tại thượng trên chủ vị, nhìn xuống một nhóm người đang quỳ lạy báo cáo.

"Tông chủ! Có tình báo từ Hư Vô Thành! Có một nhóm người đang chuẩn bị phá bỏ phong ấn để tiến vào dị độ!" Một vị tiên nhân có khuôn mặt chữ điền quỳ xuống, hướng về chủ vị báo cáo.

"Ồ! Thế cũng tốt! Bên trong lăng mộ đó làm gì có thiên tài địa bảo nào! Đơn thuần là đang phong ấn giam giữ một tên dị tộc. Hiện tại đệ tử của ta đã tử thương vô số, không thể tiếp tục đi vào chiến đấu được nữa! Nếu bọn chúng muốn vào cứ để chúng vào, cũng tiện giúp chúng ta bào mòn bớt phần nào sức mạnh của tên dị loại đó! Trước đây ngăn cản chúng là vì ý chỉ lão tổ để lại, giờ bọn chúng tự tìm đường chết thì cứ để chúng toại nguyện!"

Ngồi trên chính điện, người được gọi là tông chủ phẩy tay xua đi.

Thấy vậy, người đàn ông có khuôn mặt chữ điền này đang định nói gì đó, nhưng nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của tông chủ mình, y đành thở dài rồi rời đi.

Quay trở lại Hư Vô Thành, lúc này Thắng còn đang ngán ngẩm chờ tên Atticus. Cái bụng hắn chưa ăn gì kể từ tối h��m qua, đang réo lên phản đối.

Đang định lấy một phần thức ăn trong tiểu thế giới ra dùng thì hắn bắt gặp một thân ảnh quen thuộc đang tới gần.

"Atticus lão ca!" Thắng hô lớn, vẫy tay chào hỏi.

Từ đằng xa, Atticus nhìn thấy Thắng vẫy tay về phía mình, hắn mỉm cười, trong lòng thầm nghĩ: "Đúng là người mới, thật ngây thơ quá!"

Mọi người xung quanh vẫn đi lại bình thường, mỗi người một việc, nhưng tất cả đều có cùng một điểm chung, đó là khóe mắt đều lén nhìn về phía Thắng.

"Đỗ Minh tiểu đệ, ngươi tới sớm vậy!" Atticus mỉm cười hòa nhã, chào hỏi Thắng.

"Ây, hôm nay được theo đại ca đi kiếm bảo vật, tất nhiên phải đến sớm rồi!" Thắng nhoẻn miệng cười tươi rói, trông thật ngây ngô.

"Đến sớm tốt lắm, đến sớm tốt lắm!" Một bà lão tay cầm cây chổi quét trước cửa nhà, người run lên bần bật vì vui sướng, cười hơ hớ với Thắng.

Thắng còn đang hơi bất ngờ thì thấy một người đàn ông lực lưỡng từ trong nhà đi ra, túm bà lão kéo vào. Một tay bịt miệng, một tay ôm bà lão, hắn vội vàng đi vào trong, miệng thì cười cười, hướng Thắng xin lỗi vì đã làm phiền.

Bên cạnh, Atticus âm thầm chửi rủa: "Lũ ngu dốt này!"

"Atticus đại ca, ta đang hơi đói, đợi ta ăn sáng xong rồi hãy tiến vào lăng mộ nhé!" Thắng xoa xoa bụng, nói với Atticus.

Nghe vậy, Atticus chỉ có thể cười xòa đồng ý: "Được..."

"Ây, tiểu huynh đệ! Ta thấy ngươi thật nhỏ con quá! Mau mau ăn chút hoa quả đi!" Một chủ tiệm trái cây nhỏ gần đó đang vểnh tai nghe ngóng, thấy Thắng kêu đói liền nhanh chóng vác theo một thúng trái cây mời hắn dùng.

Xa hơn chút, có một cặp vợ chồng thú nhân đang bán bánh bao, đôi tai vẫy vẫy động đậy, nghe được Thắng kêu đói, vội vàng dùng tốc độ thật nhanh đẩy chiếc xe bán bánh lại gần Thắng.

"Tiểu huynh đệ à! Bánh bao lâu no, bánh bao lâu no... mau dùng đi, mau dùng đi!"

Không chỉ có mấy người này, mà cả những ông chủ tiệm mì đang nấu ăn tại quán gần đó cũng cầm theo một bát mì lớn đưa tới cho Thắng. Tiểu nhị hôm qua phục vụ Thắng cũng vác theo một bình rượu Tiêu Sầu.

"Cái này... có mất phí không?" Thắng có chút hoang mang. Lúc này xung quanh hắn đang có một lượng lớn người vây quanh, đông nghịt như kiến. Tất cả đều nhất loạt đưa thực phẩm cho Thắng dùng.

"Không hề! Miễn phí cả!" Tất cả mọi người vậy mà đồng thanh, khiến Atticus bên cạnh mặt xám ngoét, tức giận nhưng không dám phát tiết, chỉ có thể âm thầm đánh giá Thắng.

Khi thấy Thắng ăn xong chỗ thức ăn này, vẫn không hề tỏ vẻ nghi ngờ, Atticus mới thở phào một hơi. Lợi dụng lúc Thắng đang ở xa, hắn nhỏ tiếng chửi bới về phía mấy người kia:

"Lũ ngu các ngươi, ta đồng ý dẫn các ngươi vào trong rồi. Các ngươi không biết yên tĩnh, cứ phô trương như vậy lỡ hắn nghi ngờ thì sao?"

"Ha ha, Atticus lão đại! Ngươi cũng biết mỗi lần mở cổng, bọn tu sĩ đều không cho chúng ta cùng tiến vào. Nếu lần này không nhanh chóng đi trước một bước, đợi bọn tu sĩ tới thì sẽ mất phần đấy! Cho nên mọi người mới phấn khích như vậy. Chẳng phải tên đó vẫn ngoan ngoãn đi theo đến lăng mộ rồi sao?"

Mấy người cười khà khà với Atticus rồi rời đi, để lại hắn một mình với vẻ mặt tức giận.

"Hừ, lũ các ngươi cũng chỉ là mồi mà thôi!"

Truyện này do truyen.free biên tập và chỉ phát hành tại đây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free