(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 93: Hư vô thành
Bước vào dị không gian, pháp tắc thời không trong cơ thể Thắng bất chợt xao động, pháp tắc thôn phệ trong tiểu thế giới của hắn cũng vì thế mà rung chuyển.
“Ồ!” Thắng kinh ngạc thốt lên, không ngờ pháp tắc không gian nơi đây lại cao cấp đến vậy. Nếu hắn có thể thôn phệ được chỗ này, tiểu thế giới của hắn chắc chắn sẽ mở rộng thêm không ít.
Tuy nhiên, hắn phải đè nén cơn thèm khát này. Trước tiên, cần xem xét tình hình, tìm kiếm tung tích của Bạo Vương rồi mới tính chuyện thôn phệ vùng không gian này.
Thôn phệ sớm chỉ sợ sẽ cắn nuốt luôn Bạo Vương.
Quang cảnh xung quanh biến ảo chập chờn khiến Thắng hoa cả mắt. Đến khi định thần lại, hắn đã đứng giữa một nơi hoàn toàn xa lạ.
Trước mắt Thắng là một khung cảnh đồ sộ: một khu rừng cây cổ thụ hùng vĩ, thân cây nào cây nấy đều cao đến ngàn mét, dường như đâm thẳng lên tận trời xanh.
Linh khí nơi đây cũng vô cùng dày đặc. Nếu so với tiểu thế giới của hắn, nơi này quả là một trời một vực.
Thi thoảng, trên bầu trời lại có vài đầu cự điểu khủng bố bay qua, tiếng thét vang vọng cửu thiên, oai vệ vô cùng, khiến Thắng phải rụt rè lùi lại.
Chứng kiến đại vương nhà mình hoảng sợ đến vậy, Tiểu Thử không hề buồn cười mà ngược lại, còn thấy khá đồng cảm. Bởi khi mới đặt chân đến đây, nó đã bị dọa đến nỗi tè ra quần, trong khi đại vương của nó chỉ rụt lùi vài bước. Điều đó càng khiến nó thêm kính sợ đại vương.
Qua đi phút thất thố, Thắng mới nhận ra có điều không đúng. Con hung cầm khổng lồ kia tuy trông đáng sợ, nhưng khí tức tỏa ra rõ ràng chỉ ở cấp Quân trung kỳ, chẳng hề có chút uy hiếp nào.
Thắng vỗ ót một cái thầm nghĩ: “Đúng là thần hồn nát thần tính!”
Trước khi vào, Tiểu Thử đã truyền cho hắn một phần ký ức về nơi này. Tuy nhiên, vì mải tập trung vào hình ảnh của đám tu sĩ nên Thắng đã bỏ qua những con vật nơi đây. Việc bị dọa đến thất thố như vừa rồi thật khiến hắn có chút mất mặt.
Gạt bỏ mấy chuyện vớ vẩn này, Thắng nhanh chóng dùng thần hồn liên kết với Bạo Vương, xem thử tình hình nó ra sao.
“Hửm!” Thắng bất ngờ thốt lên. Qua tinh thần lực, hắn cảm nhận được Bạo Vương vẫn còn sống, không những vậy còn rất khỏe mạnh. Hiện tại, tên này đã đột phá từ cấp Quân, tiến vào hàng ngũ cấp Vương.
Có thể nói, trong số các quân bài tẩy hiện có, Bạo Vương là mạnh nhất.
“Bạo Vương???”
“Bạo Vương???”
Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, không một tiếng đáp lại. Thắng bắt đầu lo lắng, không hiểu sao tên này lại không trả lời mình, dù rõ ràng trong thần hồn, hắn vẫn cảm nhận được sự hiện diện của Bạo Vương.
Hay nó bị khóa hồn? Hay thần hồn rơi vào trạng thái ngủ say? Hàng loạt câu hỏi dồn dập vây lấy Thắng, nhưng chẳng ai có thể giải đáp cho hắn.
Rơi vào bế tắc, Thắng chỉ có thể rời khỏi tiềm thức.
“Sao rồi, chủ nhân?” Tiểu Thử lo lắng hỏi Thắng. Hiện giờ, muốn tìm được đại ca, chỉ có đại vương của nó mới làm được, nên mọi niềm tin của nó đều đặt vào Thắng.
“Nó không trả lời!” Thắng nhăn nhó mặt mày, vò đầu bứt tai, không biết phải làm gì tiếp theo.
“Đại vương, cách đây vài trăm dặm có một thành trì, nơi tập trung những người giống như đại vương. Hay là người vào đó thử nghe ngóng tình hình xem sao?” Tiểu Thử góp ý với Thắng.
Đúng vậy, theo ký ức Thắng tiếp nhận từ Tiểu Thử, nơi đây quả thực có một tòa thành. Vì tò mò, Tiểu Thử từng lẻn vào thám thính, sau đó bị phát hiện và suýt chút nữa thì thành thịt chuột.
Dựa vào ký ức này, Thắng nhanh chóng lướt về phía thành trì. Để đảm bảo an toàn cho Tiểu Thử, hắn đã đặc biệt chế tạo cho nó một chiếc túi trữ vật mới. Lần này, vì cả hai cùng ở trong một chiều không gian, Thắng có thể sử dụng pháp tắc không gian để xuất hiện bên cạnh Tiểu Thử bất cứ khi nào cần.
Sau đó cả hai mới tách ra, Thắng tiến về nơi có nhân loại, Tiểu Thử tiến vào rừng sâu điều tra tung tích của Bạo Vương.
...
Hư Vô Thành là một tòa thành trì do thế lực Chấp Pháp Giới sáng lập, dùng làm nơi nghỉ chân và trao đổi hàng hóa cho các thế lực lớn.
Trật tự an ninh ở đây rất kém. Nếu xảy ra xung đột, những người liên quan phải tự chịu trách nhiệm, sẽ không ai đứng ra can thiệp. Vì thế, việc liên tục có người chết trong thành là điều hết sức bình thường.
Trên đường đi tới đây, Thắng đã sử dụng Thiên Nhĩ Thông để nghe ngóng tình hình, cũng hiểu sơ sơ về nơi này.
Ban đầu, hắn định dùng Thiên Nhãn Thông, nhưng lại nhớ rằng nơi đây có rất nhiều cao thủ tọa trấn. Nếu vô duyên vô cớ dò xét người khác, không cẩn thận bị coi là kẻ địch thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng khó mà gột rửa hết tội lỗi.
Lần trước, Tiểu Thử mới tiến vào chưa kịp điều tra đã bị đối phương đuổi cổ ra ngoài. Còn vừa rồi Thắng chỉ sử dụng Thiên Nhĩ Thông, nên hắn cũng chỉ nghe ngóng được thông tin chứ không nhìn thấy rõ cảnh vật bên trong.
“Đứng lại! Báo ra danh tính! Chủng loài, thế lực!” Một lính gác cổng thấy Thắng tiến lại gần liền đứng chặn đường.
Đập vào mắt Thắng là một nhân loại da ngăm đen, mặc giáp trụ, tay cầm một cây thương dài, đăm đăm nhìn hắn với vẻ hung tợn.
“Đừng dọa người ta, Đại Lực! Chào tiểu huynh đệ, ngươi trông lạ mắt quá, chắc hẳn mới tới đây?” Một tên có hình thù kỳ dị đứng gần đó nói. Hắn có cái đầu tròn vo, dưới thân là những xúc tu bạch tuộc đung đưa ve vẩy.
Thắng hơi giật mình lùi lại. Hình như trong ký ức của Tiểu Thử không hề có loại người kỳ lạ như thế này!
“Hừ, ta dọa người ư? Ngươi nhìn xem, ngươi mới là kẻ dọa cậu ta ấy! Tên bạch tuộc kỳ dị kia!” Người mang tên Đại Lực khinh bỉ nói với giọng mỉa mai, hướng về phía kẻ có đầu bạch tuộc.
“Mẹ nó! Đại Lực, ngươi lại muốn chết ư?” Nói rồi, không đợi tên Đại Lực kịp trả lời, tên bạch tuộc kia liền nhanh chóng lao tới tấn công. Các xúc tu điên cuồng đấm đá lên người, khiến hắn kêu la oai oái vì đau đớn.
Cả hai vô tình quên đi nhiệm vụ của bản thân, bỏ mặc Thắng ở bên cạnh đứng nhìn.
Thấy hai tên này chẳng thèm để ý đến mình, Thắng cũng lười bận tâm, lặng lẽ bước vào trong thành.
Vừa tiến vào, cái nhìn của hắn về thế giới này lập tức bị đảo lộn hoàn toàn.
Đập vào mắt Thắng là một nơi sầm uất, nhộn nhịp. Khắp nơi là đủ loại cửa hàng tấp nập buôn bán, cùng những lời mời chào khách hàng vang vọng. Điều khiến Thắng ngạc nhiên nhất chính là cư dân nơi đây: không chỉ có nhân loại, mà còn có vô số chủng tộc khác cùng nhau qua lại đông đúc trên đường phố.
Không hiểu sao, Thắng lại có thể nghe hiểu ngôn ngữ của tất cả bọn họ, dù cách phát âm hoàn toàn khác so với hắn.
“Nhìn kìa, là nhân loại!” “Tên này trông lạ, chắc mới tới đây!” “Tưởng là cao nhân, hóa ra chỉ là một tên man di đi lạc!” Những lời chỉ trỏ, đánh giá từ đủ mọi ngôn ngữ vang lên khi Thắng tiến vào. Những ánh mắt soi mói, khinh thị khiến hắn khá khó chịu, nhưng chẳng thể làm gì. Nơi đất khách quê người, tốt nhất là nên nhẫn nhịn và ngoan ngoãn một chút.
Tìm một quán rượu gần đó, Thắng chậm rãi bước vào, tìm một chỗ ngồi và bắt đầu nghe ngóng thông tin.
Sự có mặt của Thắng cũng chỉ như một hòn đá nhỏ quăng xuống mặt hồ, chỉ tạo ra chút gợn sóng rồi lại trở về như cũ. Mọi người nơi đây chẳng mấy bận tâm đến sự xuất hiện của hắn, mọi thứ lại quay về vẻ ban đầu.
Phiên bản chuyển ngữ của chương truyện này được cung cấp độc quyền tại truyen.free.