Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 9: Nguy hiểm

Giữa trưa là lúc ánh mặt trời gay gắt nhất, cũng là thời điểm mệt mỏi nhất đối với các loài ăn thịt lớn. Chúng thường chọn cách nghỉ ngơi thay vì đi săn mồi, bởi thời điểm này săn mồi vừa kém hiệu quả, vừa tiêu tốn năng lượng, lại dễ kiệt sức.

Sau khi kết thúc tu luyện, Thắng kiểm tra điện thoại thì đã thấy mười hai giờ trưa. Sợ tốn pin, anh chuyển sang chế đ��� tiết kiệm pin.

Dù đã chuẩn bị khá đầy đủ trong balo, nhưng Thắng nào ngờ lại rơi vào tình cảnh này, nên anh chỉ mang theo những nhu yếu phẩm thiết yếu cho một buổi dã ngoại. Những phụ kiện thời trang như đồng hồ anh không hề mang theo, thế nên việc xem giờ đành phụ thuộc hoàn toàn vào chiếc điện thoại cũ kỹ này.

Không gian yên ắng, chỉ có tiếng gió thổi qua những hàng cây đung đưa xào xạc.

Sau khi nạp vào người một thanh socola và uống một ngụm nước lọc, Thắng mới bò lên miệng hố để đánh giá tình hình.

Hôm qua, sau khi bò lên đã bị hình dáng đồ sộ của lũ Troodon làm cho hoảng sợ, vội vã tụt xuống chưa kịp nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Giờ đây, đã bình tâm hơn, lại không thấy bóng dáng loài thú ăn thịt nào xuất hiện, Thắng có thể bình tĩnh quan sát.

Quả thật, không nhìn thì không biết, hình ảnh nơi đây thật hùng vĩ và kỳ lạ, với những thảm thực vật đồ sộ. Chúng san sát, ôm chặt lấy nhau như muốn đè bẹp đối phương để vươn lên, tranh đấu giành giật từng chút sinh tồn.

Thi thoảng, vài con bọ to bằng chiếc bát lớn bay lư��n qua những chạc cây khiến Thắng trợn tròn mắt kinh ngạc.

Sau khi đánh giá thấy xung quanh không có nguy hiểm, Thắng chống hai tay lên thành hố, dồn lực đẩy người bật lên.

Sau khi khai mở đan điền, Thắng cảm thấy cơ thể mình có sức lực hơn, nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Hiện tại, Thắng mới chỉ rèn ra được nội lực. Theo như các tiểu thuyết tu tiên thì anh mới ở cảnh giới Luyện Khí kỳ tầng một, nhập môn mà thôi. Đây có thể coi là cảnh giới mà cả đời anh chưa chắc đã luyện thành công. Không rõ có phải nơi đây là trái đất cổ đại, còn tồn đọng linh khí hay không, mà chỉ trong vỏn vẹn vài tiếng đồng hồ, anh đã luyện ra nội lực, hay nói đúng hơn là linh khí. Điều này quả thực đã đưa Thắng lên một tầm cao mới.

Việc tu luyện Tạo Giới pháp không thể một sớm một chiều mà thành công, nó đòi hỏi thời gian và tài nguyên. Hiện tại, đan điền của Thắng chưa đủ khả năng để sản sinh chấn động, anh cần phải tự thân tu luyện cho đến khi các kinh mạch và cơ năng đủ mạnh mẽ, chịu được sức nổ lớn từ đan điền, khi đó mới có khả n��ng khai mở công pháp này.

Để mở được cánh cửa đó, Thắng có lẽ phải tu luyện đến cảnh giới Linh trong Quỷ Tộc, tương đương với cấp Trúc Cơ bên tu tiên. Tuy nhiên, sức mạnh hiện tại đã đủ giúp Thắng an toàn phần nào trong môi trường khắc nghiệt này.

Tiến lên phía trước, tinh thần Thắng căng cứng, cảnh giác cao độ với xung quanh. M��t nơi như rừng rậm Amazon nếu không chú ý còn có thể mất mạng như chơi, huống hồ đây lại là một vùng đất cổ đại đầy rẫy những sinh vật khổng lồ.

Chỉ cần lơ là một chút là có thể vạn kiếp bất phục, chẳng đùa chút nào.

Tiến sâu thêm một đoạn, Thắng vẫn chưa phát hiện ra điều gì nguy hại, khiến tâm tình vốn đang căng thẳng của anh cũng hạ bớt phần nào.

Đi được một lúc, đôi chân bắt đầu có cảm giác mỏi nhừ, Thắng quyết định dừng lại nghỉ tạm, lấy chai nước lọc trong balo ra tu một hơi.

Đang tu dở chai nước thì bỗng nhiên, tóc gáy Thắng dựng đứng, một cảm giác nguy hiểm ập tới khiến anh giật mình, vứt phăng chai nước và bật dậy.

Từ trong bụi cỏ, một con rết lớn dài hơn mét lao vọt về phía Thắng. Trong cơn hoảng loạn, Thắng tiện tay vớ lấy một khúc gỗ to bằng bắp tay bên cạnh, định đập con rết thì bỗng thấy khúc gỗ đó uốn éo, một cái đầu hình tam giác quay ngược lại, táp thẳng vào anh.

Theo bản năng cầu sinh, Thắng liền quay người vùng vằng hất cả hai sinh vật kia sang một bên. Theo quán tính, chúng mỗi đứa bay một nơi. Cứ tưởng đã thoát nạn, nào ngờ từ đâu một con Troodon chui ra, gặm lấy con rắn đang nằm dưới đất rồi nghiêng đầu nhìn về phía Thắng.

Hai mắt chúng nhìn nhau. Được một lúc, nó mới nhả con rắn trong miệng, kêu ré lên vài tiếng. Như có sự cộng hưởng, xung quanh đó cũng dần dần xuất hiện thêm những con Troodon khác, chúng đồng loạt dồn ánh mắt về phía Thắng.

“Ực!”

Thắng nuốt khan một ngụm nước bọt, rồi vác balo chạy về hướng không có con Troodon nào. Thấy vậy, cả đàn Troodon cũng vội vàng truy đuổi theo.

“Vù... vù!!!”

Thắng phi nước đại như một vận động viên, chuyển mình lách qua các hàng cây, tránh né các loại trùng độc. Dù đã luyện ra linh khí, nhưng chừng đó vẫn không đủ sức để giúp Thắng duy trì tốc độ chạy bền bỉ.

Cả đàn Troodon điên cuồng truy đuổi. Mấy hôm nay quả là những ngày đen đủi của bọn chúng. Chẳng biết từ đâu, một con bạo chúa xuất hiện, săn g·iết, t·ấn c·ông khiến cả đàn phải trốn chui trốn lủi, không dám tiến xa hơn để săn mồi. Mấy ngày nay không có được một bữa ăn ra hồn, con nào con nấy đều đói meo.

Giờ đây, đột nhiên lại xuất hiện một "khẩu phần ăn" béo bở, chỉ nhìn thôi đã thấy ngon hơn khối thứ tạp nham dưới đất, nên lần này chúng quyết tâm phải thịt bằng được con mồi kia, xả nỗi hận bấy lâu.

Nhìn phía sau, thấy lũ súc vật vẫn đuổi theo không chút ý định từ bỏ, Thắng tức giận thầm rủa. “Con mẹ nó, đợi bố mày có sức mạnh rồi thì đá đít hết chúng mày, bố xào sả ớt từng con một!”

Cứ như cảm nhận được tâm tình của Thắng, chúng càng thích thú, kêu kéc kéc rồi điên cuồng truy đuổi.

...

Cách đó hơn trăm mét, một con bạo chúa khổng lồ đang chậm rãi bước đi.

Thân hình nó to lớn, chi chít những vết sẹo lớn, toàn bộ cơ thể dài đến mười hai, mười ba mét, cao quá năm mét.

Hôm nay là một ngày khá khó chịu đối với nó. Mới mở rộng lãnh thổ đến đây chưa bao lâu, sáng nay đã có một con cự ngạc đến x·âm p·hạm. Nó và con cự ngạc đã quyết chiến một trận sống còn.

Cự ngạc thua trận, đành bỏ chạy xuống đầm lầy. Bạo chúa tuy thắng nhưng lại mang vết thương trên m��nh, khiến nó khá bực bội.

Đang lúc rảo bước tìm chỗ trút giận thì phát hiện cách đó ba trăm mét, lũ sâu bọ ăn tạp dám ngang nhiên xuất hiện trong địa bàn của mình. Hôm trước mới thịt nửa đàn, hôm nay chúng đã dám ló đầu ra quậy phá, khiến tâm tình nó đang khó chịu lại càng thêm tồi tệ.

Nó quất nhẹ cái đuôi vào mấy gốc cây cổ thụ gần đó, phát ra tiếng "ầm, ầm", rồi ngẩng đầu lên gào rú.

“Gào!!!”

Với thân hình đồ sộ, nó điên cuồng phóng về phía trước. Cả thân hình khổng lồ lắc lư theo từng bước chân.

Mặc kệ vết thương trên mình, nó cứ thế v·a c·hạm với những gốc cây cổ thụ lớn. Một số cây không chịu được sức mạnh kinh khủng này, đổ rầm xuống đất.

Ở phía xa, lũ Troodon vẫn mải mê đuổi theo Thắng, không hề hay biết nguy hiểm đang ập đến. Chúng vẫn điên cuồng háo hức truy đuổi con mồi, bỏ qua mọi thứ xung quanh.

...

Tâm tình Thắng lúc này tệ vô cùng. Anh cứ tưởng đám chó c·hết này đã di cư sang nơi khác nên mới dám thò mặt ra, ai ngờ từ trong bụi lại chui ra cả đàn, khiến Thắng chỉ còn biết âm thầm chửi đổng cả dòng họ tổ tông của lũ súc sinh này.

Càng đối mặt nguy hiểm, Thắng lại càng bình tĩnh đến lạ, đó dường như là bản năng trời ban cho anh. Nhiều lần bản thân anh rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, nhưng những lúc như vậy, tâm lý anh đều tự nhiên trở nên lạnh lùng không chút cảm xúc, và từ đó anh có thể suy nghĩ ra cách giải quyết.

Lúc này cũng vậy. Tuy vừa rồi có chút kinh hoàng, nhưng giờ đây, tâm lý anh lại lạnh lùng đến lạ, khiến anh trở nên sáng suốt hơn trong suy nghĩ.

“Bọn này có hình thể rất nhanh nhẹn, nếu cứ chạy lâu, mình chắc chắn sẽ thành bữa ăn cho chúng. Với cấu tạo cơ thể như vậy... chắc chắn chúng không thể trèo cây được! Muốn tìm đường sống, chỉ có cách liều mình bò lên những gốc cây cổ thụ lớn, may ra mới thoát được lũ súc sinh này!”

Vừa chạy, vừa phân tích, Thắng quyết định làm theo ý tưởng vừa nảy ra của mình. Không biết lũ Troodon có leo lên cây được không, nhưng có giải pháp vẫn tốt hơn là không có gì.

Thắng vội đổi hướng, lao về phía bên phải. Theo tầm nhìn của anh, ở nơi đó có một thân cây to lớn, chắc chắn đủ cao lớn để anh có thể leo lên, bảo toàn cái mạng nhỏ này.

Phía sau, bầy Troodon vẫn ra sức truy đuổi. Con nào con nấy đều háo hức, chờ mong. Chúng thèm khát, nhìn chằm chằm về phía Thắng như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Cái cảm giác bị coi như thức ăn này khiến Thắng càng thêm bực tức trong lòng. Không có cách nào phát tiết, anh chỉ đành hậm hực nhẫn nhịn cho qua.

Nếu chỉ có một hoặc hai con, với kinh nghiệm chiến đấu từ tiền kiếp của Dạ Minh, Thắng có thể dễ dàng xử lý. Chẳng qua mọi thứ diễn ra quá nhanh và nguy hiểm, khiến anh chưa kịp chuẩn bị đã rơi vào thế khó. Đã thế, bọn chúng còn kéo theo thành đàn, buộc Thắng phải co cẳng chạy trối chết.

Tuyệt tác biên tập này, cùng toàn bộ nội dung của nó, là tài sản trí tuệ không thể tách rời của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free