Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 89: hóng chuyện

Thắng nhanh chóng di chuyển, chẳng mấy chốc đã đến điểm hẹn với Tiểu thử.

“Hả?”

Thắng sửng sốt khi nhìn thấy Tiểu thử nằm thoi thóp dưới đất, hấp hối, chỉ còn thoi thóp vài hơi thở yếu ớt.

Không kịp suy nghĩ, tình thế lúc này quá cấp bách, hắn lao nhanh tới chỗ Tiểu thử, vội vàng vận dụng pháp tắc sinh mệnh để gia trì.

Với những vết thương đó, chắc hẳn nó đã vô cùng cố gắng mới giữ được chút hơi tàn.

Luồng năng lượng màu xanh đi vào cơ thể Tiểu thử, nhanh chóng giữ lại sinh mạng cho nó. Dù không thể chữa trị hoàn toàn, nhưng tạm thời giữ được tính mạng thì vẫn ổn.

Tiểu thử, từ khi thoát khỏi không gian kia, với cơ thể trọng thương như vậy, bình thường đã sớm chết rồi. Nhưng nhờ ý chí kiên định, nó vẫn giữ được chút hơi tàn, kịp thời Thắng đến cứu giúp.

Khi đó, sự mệt mỏi và buồn ngủ ập tới khiến mí mắt nó díu lại. Nhưng Tiểu thử thực sự không dám nhắm mắt! Nếu nhắm mắt lại, nó chỉ sợ sẽ thấy đầu trâu mặt ngựa mà không còn thấy Đại vương của mình nữa, nên nó cố gắng tỉnh táo bằng mọi giá.

Cuối cùng, trời không phụ lòng người. Ngay khi nó sắp không chịu đựng nổi nữa thì một bóng đen xuất hiện trước mắt. Chiếc mũi nhỏ hít hà, phát hiện ra mùi hương quen thuộc. Lúc đó, trong đầu nó chỉ còn duy nhất một từ.

Đại Vương!

Rồi sau đó, nó lịm đi, chìm vào bóng tối vô tận.

...

Nhìn thấy thương thế đã tạm ổn, hơi thở đã đều đặn trở lại, Thắng biết lúc này Tiểu thử chỉ là ngất đi do những vết thương đã gây áp lực lên tinh thần, khiến nó kiệt sức mà thôi, không có gì đáng lo ngại.

Để Tiểu thử nhanh chóng hồi phục, Thắng liền đưa nó vào không gian riêng và sử dụng gia tốc thời gian để giúp nó hồi phục thương thế nhanh chóng.

“Tiểu Thảo!”

Thắng xách theo Tiểu thử, xuất hiện tại trung tâm quảng trường của Vương quốc Sơn Lâm.

Vương quốc Sơn Lâm là một quốc gia của tộc tinh linh, trú ẩn sâu trong rừng vạn dặm. Phía ngoài là những thung lũng rừng rậm nguyên sinh, nơi có đủ các loại độc vật. Nhờ có vành đai tự nhiên này mà các sinh vật khác không thể tấn công vào phía trong.

Người dựng lên hàng phòng thủ này không ai khác chính là Tiểu Thảo. Sau khi được các tinh linh tôn làm Vương, nàng liền quyết định đứng ra bảo vệ những đứa trẻ này.

Lần này, Thắng đến đây là để nhờ Tiểu Thảo chăm sóc cho Tiểu thử, bởi nơi đây có một loại nước thánh tên là Sinh Mệnh Chi Tuyền. Nó là sản phẩm của Thắng... không, nói đúng hơn, nó là sản phẩm của Tiểu Thảo. Con bé đã tìm ra cách chế tạo một lượng lớn loại nước này để bồi dưỡng các tinh linh. Tuy nhiên, vì bản thân không có pháp tắc sinh mệnh nên nàng đã nhờ Thắng giúp đỡ gia trì.

Tác dụng của pháp tắc sinh mệnh rất đơn giản: chỉ cần đặt người trọng thương vào trong, nó sẽ giúp tái tạo tế bào mới, khiến cơ thể trở nên cường tráng hơn.

Tuy Thắng đã truyền cho Tiểu thử vài tia pháp tắc vào trong cơ thể nó, nhưng nếu kết hợp thêm sự hỗ trợ từ bên ngoài, Tiểu thử sẽ nhanh chóng phục hồi hơn.

Lúc này, Bạo Vương vẫn chưa rõ tung tích và tình trạng hiện tại ra sao, Thắng muốn Tiểu thử nhanh chóng hồi phục rồi cùng hắn lên đường tìm kiếm Bạo Vương.

“Cha!!!”

Tiểu Thảo thấy người đến là Thắng, vội vàng vui vẻ hô lớn.

Vừa rồi, khi nàng đang trên đại điện, bỗng thấy một thân ảnh tự nhiên xuất hiện, còn tưởng bọn yêu tộc kia dám ngang nhiên xâm phạm. Định thần nhìn lại mới rõ ràng người tới là cha mình.

Ở trong tiểu thế giới, khác so với bên ngoài, thời gian bị Thắng gia tốc gấp trăm lần, nên nói Tiểu Thảo lâu lắm mới được gặp Thắng cũng không phải là nói quá.

“Tiểu Thảo này! Con hãy nhờ người chăm sóc tên nhóc này giúp ta. Hãy đặt nó vào nồi nước, đun sôi rồi cho viên này vào.”

Thắng đưa cho Tiểu Thảo một viên đan dược. Đây là Tẩy Tủy Đan do hắn và Đan Tiên sáng tạo.

Vì quá trình thăng cấp của Thắng đòi hỏi phải ăn lượng lớn thịt hung thú, bên trong chắc chắn có chứa nhiều tạp chất. Vì thế, Thắng đã liên hệ với Đan Tiên, cùng nhau nghiên cứu loại đan dược gọi là Tẩy Tủy Đan. Họ đã phải thử nghiệm thất bại hàng ngàn lần, nổ lò đan vô số kể mới tìm ra công thức, chế tạo được một phiên bản sơ khai của Tẩy Tủy Đan để hỗ trợ hắn thanh lọc tạp chất trong cơ thể.

Có thêm viên đan dược này, chắc chắn Tiểu thử sẽ thoát thai hoán cốt.

“Vâng thưa cha!” Sau khi đưa đồ cho các tinh linh khác, Tiểu Thảo tung tăng chạy về phía Thắng.

Tiểu Thảo vui vẻ, quấn quýt lấy Thắng, sợ người cha này lại rời đi mất, vì suốt ba mươi năm qua nàng chưa hề gặp lại hắn.

Xung quanh, các tinh linh nhìn thấy Thần Vương của mình như trẻ con nũng nịu, tất cả đều kinh ngạc đến há hốc mồm! Một vị quân vương uy nghiêm như vậy, mà trước mặt người đàn ông này lại chỉ như một đứa trẻ mới lớn.

Quả là Đạo Tổ!

“Nhân lúc chờ đợi con Tiểu thử kia phục hồi, ta muốn tham quan tiểu thế giới một chút. Vừa rồi mới vào, chỉ kịp lấy vài món đồ rồi đi loanh quanh ở nhân gian một chút, vẫn chưa gặp được các tiên nhân! Sao? Tiểu Thảo có muốn đi cùng không?”

Thắng mỉm cười hòa ái với Tiểu Thảo, rồi đưa tay ra mời con bé.

Tiểu Thảo thấy vậy liền nhảy vào lòng bàn tay.

Thắng tiện tay đưa Tiểu Thảo lên trên đầu mình, để con bé ngồi ở đó. Sau đó, hắn sử dụng pháp tắc không gian, dịch chuyển đến chỗ các tiên nhân.

“Trước tiên, đi gặp Bá Thể Tiên xem hắn ra sao!” Nói rồi, Thắng cùng Tiểu Thảo liền biến mất, để lại những tinh linh vẫn đang sùng bái, dập đầu không ngớt.

...

Lôi đài, Bá Thể Tông.

Hửm?

Theo dõi hơi thở của Bá Thể Tiên, Thắng vậy mà lại xuất hiện giữa một đám người thú nhân.

Vì xung quanh có quá đông người và tất cả đang tập trung nhìn về một phía, nên cũng không ai để ý đến sự xuất hiện bất chợt của hắn.

Thấy mọi người vậy mà lại hớn hở, đều tập trung nhìn về một hướng, Thắng cùng Tiểu Thảo tò mò cũng đưa mắt nhìn theo hướng đó.

Đập vào mắt hắn là một sàn đấu rộng lớn, rộng phải đến hơn trăm mét vuông.

Lúc này, ở trung tâm sàn đấu đang có hai thân hình lực lưỡng, mang ba sừng trên đầu, đứng đối diện nhau trong không khí đằng đằng sát khí.

Cảm thấy lạ, Thắng liền quay sang một thú nhân đứng cạnh dò hỏi.

“Này vị đại ca, có chuyện gì ở đây vậy?”

Một bán thú nhân thân hình nhỏ con, nhưng trên tay toàn là móng vuốt, trông hung thần ác sát, đang nhìn về phía sàn đài bỗng bị hỏi, có chút không vui quay lại nhìn.

Thấy trước mặt mình là một người thanh niên, làn da rám nắng, mái tóc dài rối tung, trên người quấn một tấm da thú. Với tạo hình này, trong Bá Thể Tông của hắn cũng không hiếm gặp, nên hắn cũng không lấy làm lạ.

Tên thú nhân này không biết Thắng là ai, đang định nóng nảy chửi bới thì nhìn thấy tấm vải mà Thắng đang mặc trên người. Đây là một loại vải cao cấp từ thân hung thú cấp tông! Chỉ những kẻ lắm tiền mới dám mặc.

Chưa kể đến việc trên đầu hắn, vậy mà còn có một tinh linh làm sủng vật. Đây đích thị là con cháu nhà phú thương nào đó!

Biết người đến chắc hẳn là một phú thương, mà thường thì phú thương hay có cao thủ đi cùng. Nếu làm phật ý tên này, e rằng sẽ chẳng có lợi lộc gì. Ngược lại, nếu làm tốt, không khéo lại được ban thưởng hậu hĩnh. Nghĩ vậy, tên thú nhân này vội vàng thay đổi thái độ, trở nên hòa nhã không ít.

“A, Tiểu ca! Không biết ngài muốn hỏi gì?”

Thấy tên thú nhân này thay đổi thái độ nhanh chóng đến chóng mặt, Thắng cũng không mấy để tâm, liền hỏi lại hắn.

“Tại hạ thấy ở đây có nhiều người tập trung, không biết là có sự kiện gì mà mọi người lại tụ tập đông đảo đến thế?”

Để tên này ngoan ngoãn nhiệt tình làm hướng dẫn viên, Thắng không quên lôi ra một củ linh sâm, đưa cho tên thú nhân này.

Thấy Thắng vậy mà lại hào phóng, đưa hẳn một cây linh thảo quý hiếm, tên thú nhân này mắt sáng rực lên. Tay còn nhanh hơn não, hắn vội cầm cây linh thảo cất vào trong ngực, ánh mắt láo liên nhìn quanh xem có ai thấy không. Phải đến khi đảm bảo chỉ có mình hắn và Thắng, hắn mới vui vẻ thở phào một hơi.

Hắn vội vàng lại gần, kể lại toàn bộ sự việc cho Thắng nghe. Bản chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free