Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 83: Quỷ, Ma tìm gặp

Hiện tại, tiểu thế giới của Thắng đã phát triển theo hướng hoàn toàn khác với Dạ Minh. Từ giờ, hắn phải đi một con đường riêng biệt, phát triển tiểu thế giới sao cho chúng hài hòa mà không bị mất cân đối.

Đó là lý do vì sao lúc này hắn khá lo lắng.

Tuy Huyết Giới mang đến cho Thắng nhiều lợi ích, nhưng ẩn sâu trong đó là hiểm họa rình rập, nguy cơ rất cao bị huyết tâm cắn nuốt.

Vì vậy, để có thể phát triển một giới ngày càng mạnh mẽ, hắn cần phải tìm ra từ trường pháp tắc hoặc thứ gì đó có thể ngăn cách giữa vùng trời trên mặt đất và vùng trời dưới lòng đất.

Thật khó khăn!

Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn!

Đó là châm ngôn sống của Thắng. Việc gì khó thì cứ tạm gác lại, ôm đồm nhiều chỉ tổ đau đầu.

Rồi sẽ có cách giải quyết mà thôi!

“Đạo Tổ!”

Một thanh âm phía sau vang lên. Thắng quay lại thì mới phát hiện người đến là Quỷ và Ma.

Vì mải đắm chìm trong suy nghĩ, với lại lúc này Thắng đang ở trong tiểu thế giới nên hắn cũng không quá cảnh giác và chú ý xung quanh. Bởi vậy, khi Quỷ và Ma âm thầm đi đến, hắn không hề phát giác.

“Hửm? Hai ngươi có chuyện gì?” Thắng lơ lửng trên bầu trời Huyết Giới, dò hỏi hai người.

Hai kẻ này hiếm khi tìm gặp Thắng, chắc hẳn lại có chuyện gì đó mới đến bắt chuyện.

Thì ra là có mục đích.

“Ta và Ma tiên đang định tìm chỗ ở... vừa hay thấy nơi đây cảnh đẹp hữu tình, nên muốn dừng chân làm thơ.”

Quỷ tiên học theo tư thái nhã nhặn của Tiên nhân, phất phất tay áo, nét mặt tự nhiên mà ngẩng lên trời như một vị thi sĩ nho giáo.

Nếu để người học sĩ cổ đại nhìn thấy, sợ rằng sẽ kinh hô hai tiếng “tiên nhân”!

“Thôi khỏi!” Thắng phất tay, ra hiệu không cần nói dài dòng, có gì thì cứ nói thẳng.

Kẻ này là một trong những chúng sinh do hắn tạo ra, hắn mà không hiểu thì còn ai hiểu được Quỷ tiên này nữa.

Cảnh đẹp cái gì? Xung quanh toàn một màu đỏ quạch, huyết khí ngút trời, quỷ thảo là những loài cây ăn thịt, liên tục há mồm đớp không khí phát ra tiếng “cạp, cạp” rợn người! Hữu tình cái nỗi gì? Vớ vẩn.

Còn làm thơ ư? Quỷ tiên trước nay chỉ biết tu luyện, biến thái, hành hạ kẻ khác chứ biết gì về thơ ca? Nó mà biết thơ ca thì quả thực chỉ có quỷ mới tin!

Thấy Đạo Tổ vừa nhìn đã thấu ý đồ, Quỷ tiên cũng không còn mặt mũi nào mà làm thơ nữa, căn bản hắn nào có biết làm thơ đâu.

“Cái này... Hà hà...”

“Thôi được rồi, đừng tỏ vẻ ái ngại nữa, có gì thì nói nhanh lên!” Thắng tỏ vẻ không kiên nhẫn, thúc giục Quỷ tiên.

“Chẳng là đệ tử cùng Ma tiên đang tìm chỗ trú ngụ, vô tình đi ngang qua đây... thấy nơi này huyết khí dâng trào, rất phù hợp cho công pháp bá đạo của chúng con tu luyện, nên là... muốn hỏi Đạo Tổ, bọn con xin ở lại đây được không ạ?”

Quỷ tiên dò hỏi Thắng, một bên Ma tiên cũng dùng đôi mắt tròn xoe dõi theo, đôi mắt long lanh chớp chớp không ngừng.

Thắng lơ lửng bên cạnh, chăm chú nghe ý của Quỷ tiên là gì.

Thì ra là thấy nơi đây khí huyết dồi dào. Thắng phải công nhận, nơi này không những huyết khí mà ngay cả quỷ khí, lệ khí cũng rất nhiều, quả là một nơi cực kỳ phù hợp cho những kẻ theo đuổi tà tu. Bởi vậy, việc Quỷ và Ma muốn xin vào đây ở cũng là điều hiển nhiên.

Nhưng khi nghe đến từ “Công pháp bá đạo”, mặt Thắng bỗng có chút nhăn lại.

Mẹ nó! Công pháp bá đạo ư? Dọa người thì được chứ dọa hắn thì nhầm to, bởi hắn đã chứng kiến quá trình luyện công của hai kẻ này, thật sự không thể chịu nổi.

Thôi thì đành thành toàn cho chúng vậy. Vừa hay nơi đây cũng cần người cai quản, tránh cho một số kẻ đen đủi đui mù mò nhầm vào đây bị huyết tâm thôn phệ, làm mất đi một sinh linh vô tội.

Khuôn mặt hắn còn đang nhăn nhó bởi vừa nghĩ tới công pháp bá đạo của Quỷ tiên, bây giờ quay người lại thì thấy một khuôn mặt chữ điền vuông vắn, râu ria mọc đầy má và miệng theo kiểu người Trung Quốc ngày xưa, cùng với đó là đôi mắt long lanh, ngập nước.

Kẻ này không ai khác chính là Ma tiên, đang ra vẻ dễ thương để làm nũng Thắng.

Nhưng đập vào mắt Thắng thì quả thực không khác nào một quái thúc đang dụ dỗ trẻ con, khiến hắn như sống lại thời thơ ấu từng bị thúc thúc dụ dỗ.

Thắng phải nhẫn nhịn lắm mới không đạp cho tên này một trận, trông thật vô sỉ hết sức!

“Được, được. Nơi này giao cho các ngươi xử lý. Từ giờ chỗ này sẽ là nhà các ngươi, thích làm gì thì làm!”

Thắng thật sự mất kiên nhẫn, chỉ muốn nhanh chóng cho chúng hoàn thành tâm nguyện rồi bản thân rời khỏi đây, tránh nhìn cái bản mặt "đực cái hỗn loạn" của Ma tiên.

“Ấy!!! Đạo Tổ, ngài chờ đã!” Quỷ tiên thấy Đạo Tổ nhà mình chuẩn bị rời đi, vội vàng gọi với theo.

“Còn chuyện gì?”

“Nơi đây ít nhiều gì cũng là nhà mới do Đạo Tổ sáng tạo. Đệ tử không dám tự ý đặt tên lung tung, chi bằng ngài đặt tên thì hơn ạ!”

Nghe Quỷ tiên nói, Thắng thấy cũng có lý.

Dù sao giờ tiểu thế giới cũng đã chia làm hai nửa như thế này, cứ gọi chung là "tiểu thế giới" cũng không hay. Nên tách ra gọi mới dễ nhận biết.

“Vậy nơi đây sẽ gọi là Quỷ Giới đi!”

Nơi đây huyết khí, quỷ khí và lệ khí rất vượng, khá giống với Quỷ Giới trong ký ức của Dạ Minh, nên Thắng tiện miệng đặt luôn, coi như giúp Dạ Minh trong tiềm thức nhớ lại cố hương.

Nghe Đạo Tổ vậy mà lấy tên mình đặt cho một giới, Quỷ tiên trong lòng bỗng có chút xúc động. Không ngờ Đạo Tổ lại coi trọng nó đến thế, không chỉ cho nó tự cai quản nơi đây mà còn lấy tên nó làm danh tự một giới, cảm giác xúc động dâng trào!

Lúc này Quỷ tiên chỉ muốn lao vào ôm Đạo Tổ một cái, tỏ bày lòng kính yêu, thương mến của mình.

“Còn cần gì nữa không? Nếu không thì ta đi đây nhé?”

Nhìn Quỷ tiên vậy mà xúc động bùi ngùi khiến Thắng không biết phải làm sao. Hắn hỏi xem tên này còn tâm nguyện gì, bảo nói luôn để hắn giải quyết, bởi hiện tại thời gian là vàng là bạc, đủ loại việc đang cần hắn lo toan!

“Ấy! Đạo Tổ! Vẫn còn một chuyện muốn bẩm với ngài... chẳng là đệ tử cùng Ma tiên tâm đầu ý hợp, muốn làm một cái lễ phu thê để chứng minh tình yêu đậm đà! Mong rằng Đạo Tổ sẽ là người làm chủ cho chúng con ạ!”

Quỷ tiên thành khẩn nói ra ý định thực sự của mình với Thắng.

Thì ra hai kẻ này tìm Thắng là vì mục đích này. Việc xin vào đây ở chỉ là thăm dò ý tứ, ai ngờ lại được thật.

Nhìn khuôn mặt trắng nõn của Quỷ tiên, lại nhìn sang khuôn mặt già dặn, mang đầy vẻ đại thúc của Ma tiên, Thắng không khỏi thầm kinh ngạc.

Thật mẹ nó tâm đầu ý hợp! Hai tên đực rựa đấu kiếm thế này quả thực khiến người ta kinh hãi!!!

Hắn chỉ nghĩ vậy thôi, thực không dám nói ra thành lời, sợ hai kẻ này buồn.

“Được rồi, đến lúc đó thì báo ta một tiếng, ta sẽ vào đây thay các ngươi làm chủ!”

Thắng vội vàng đáp lời, hắn thực sự muốn nhanh chóng rời khỏi đây, tránh xa hai tên nửa nam nửa nữ này.

Thấy Đạo Tổ đồng ý, Quỷ và Ma vui lắm, chúng lao vào ôm nhau hôn hít. Chẳng hiểu kiểu mẹ gì mà toàn bộ râu mép của Ma tiên chui tọt vào họng khiến Quỷ tiên la oai oái buông ra.

“Mà này, ta khuyên thật, Ma tiên ngươi nên thay đổi hình dạng giống Yêu tiên đi, như vậy sẽ...”

Vừa đi được vài bước, Thắng bỗng không kìm được lòng mà quay người lại, định đưa ra lời khuyên cho Ma tiên. Vừa hay hắn lại bắt gặp cảnh tượng "cơm chó" này. Cơm chó bình thường còn đỡ, đây lại là "cơm chó thiu" khiến hắn sợ hãi không thôi, vội vàng rút ý thức, thoát ly khỏi nơi này.

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free