(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 79: Khai chiến
Càng đi sâu, Thắng càng cảm nhận rõ huyết khí trùng thiên tỏa ra từ phía trung tâm. Không đơn thuần chỉ có một đầu hung thú cấp quân như Bá thể tiên đã nói, mà nơi đây ít nhất cũng phải có đến năm, sáu đầu. Nếu chúng mạnh đến thế, sao lại dễ dàng để Bá thể tiên cứu người đi như vậy? Thần sắc Thắng khẽ biến, ánh mắt cũng trở nên lạnh lẽo. Bọn chúng... đang đùa giỡn với nhóm hắn. Kẻ săn mồi thích nhất là vờn con mồi cho đến chết mới thôi, chúng rất khoái chí khi thấy con mồi đau khổ và tuyệt vọng.
Thắng phóng Thiên Nhãn Thông ra dò xét. Quả nhiên, nơi trung tâm có đến bảy đầu cấp quân, ngoài con Velociraptor đã giao đấu với Thắng trước đó, còn có sáu con nữa, con nào cũng huyết khí hừng hực. Trong số đó có một con Velociraptor to lớn, hung bạo, trên người nó Thắng thấy những tia phù văn đang lưu động quanh thân. “Đây hẳn là đầu hung thú đã động tay chân với Minh Vương!” Thắng nghĩ thầm, định bụng từ từ tiến sâu hơn. Bên trong, các đầu hung thú cấp quân đang kề cận nhau gầm rú, chúng lộ rõ vẻ hung hãn, tàn bạo. Bỗng, con Velociraptor trông hung tợn nhất như cảm nhận được điều gì đó, nó ngừng gầm gừ và nhìn về phía đồng cỏ, trùng hợp đó cũng là nơi Thắng đang ẩn nấp. Thông qua Thiên Nhãn Thông, Thắng có thể thấy rõ đầu hung thú này đang nhìn chằm chằm về phía mình. “Con này cảm nhận được ta sao?” Thắng nhíu mày thầm nghĩ. Quả nhiên, nó lập tức lao thẳng về phía này, lũ Velociraptor bên cạnh cũng nhanh chóng nối gót theo sau.
Các loài hung thú từ trước tới nay đều sở hữu giác quan bén nhạy, chúng dựa vào thiên phú trời cho này để tránh khỏi những nguy hiểm cận kề. Chúng càng trưởng thành và trải qua nhiều huyết chiến, khả năng cảm nhận càng tăng lên. Đầu Velociraptor cấp quân trung kỳ này cũng vậy, với kinh nghiệm sinh tồn lâu năm, sự khắc nghiệt của cổ địa hoang dã đã rèn giũa cho nó một sự nhạy bén kinh người. Vì thế, khi Thắng vừa sử dụng Thiên Nhãn Thông nhìn chằm chằm, đầu Velociraptor này đã phát giác, liền vội vàng hướng về phía này dò xét. Biết mình đã bị phát hiện, Thắng không còn chơi trò bọ ngựa bắt ve sầu nữa mà chuyển sang chế độ đối đầu. Vù! Cơ thể Thắng nhẹ nhàng, nhanh chóng vọt qua những bụi cỏ cao ngất, bước chân thoăn thoắt thi thoảng phát ra những tiếng xé gió. Đang di chuyển, con Velociraptor cấp quân liền nhìn thấy thân ảnh của Thắng thoắt ẩn thoắt hiện trong lùm cỏ, đôi mắt nó híp lại sắc lạnh. Vậy mà có một đầu hung thú cấp thấp dám xâm phạm lãnh địa của nó, còn dám khiêu khích nó? Cảm thấy tôn nghiêm bị coi thường, đầu Velociraptor này lập tức rống lớn, tiếng rống uy mãnh vang vọng khắp xung quanh, làm những con Velociraptor cấp thấp đang nghỉ ngơi ở nơi xa bỗng dưng như ăn phải kích thích mà lao vọt về hướng này. Cả đàn Velociraptor thi nhau kéo tới lũ lượt từ bốn phương tám hướng, số lượng rất đông, ước chừng cũng lên đến hàng nghìn con. Ngoài bảy đầu cấp quân, còn có tổng cộng hơn một trăm đầu cấp tông (chủ yếu là sơ kỳ), cùng với vô số Velociraptor cấp sư trung kỳ.
Cảm nhận được ánh mắt thích thú của con Velociraptor cấp quân nhìn mình, Thắng cũng có thể đoán được con hung thú này sắp sửa muốn làm gì. Nó muốn biến Thắng thành trò tiêu khiển, để bè lũ của chúng vờn cho đến chết, như vậy mới thỏa mãn được tâm lý của chúng. Gào! Đã bắt đầu có vài con Velociraptor tiến gần chỗ Thắng, nhưng đều bị Thắng nhẹ nhàng giải quyết. Với những con cấp tông trở xuống, Thắng không cần dùng hết sức, chỉ cần một nắm đấm là đủ. Oanh! Lấy đầu bọn Velociraptor này làm bàn đạp, Thắng vận dụng khả năng bật mạnh, hướng về phía trung tâm bay đi. Thấy Thắng dễ dàng giải quyết thủ hạ, đầu Velociraptor cấp quân này không hề đau khổ hay tiếc thương, trái lại nó còn rất khoái chí.
Càng về phía trung tâm, số lượng Velociraptor ngày càng dày đặc, cấp tông cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, nhưng Thắng vẫn thấy chưa đủ, hắn cắn răng cố tiến sâu hơn nữa. “Thêm chút nữa!” Lông tóc dựng đứng, một cảm giác nguy hiểm ập tới, Thắng vội vàng lách người qua một bên. Oanh! Một tiếng nổ lớn phát ra, nơi Thắng vừa đứng vậy mà xuất hiện một đầu Velociraptor cấp quân. Đòn đánh vừa rồi của nó khiến mấy con Velociraptor cấp thấp xung quanh bị đánh thành thịt vụn, máu me tung tóe. Định thần nhìn lại, đó là con Velociraptor đã cùng hắn quyết đấu lần trước. Sau ba ngày, vết thương của nó vậy mà đã hồi phục, chỉ là thương tật để lại làm nó trông thê thảm hơn trước. Nhìn phía xa, sáu đầu cấp quân cũng chỉ cách hắn sáu, bảy trăm mét, Thắng cảm thấy cự ly này đã đủ. Con Velociraptor kia không hề cho Thắng thời gian, nó nhanh chóng tấn công liên tục. Lúc này, nó đang rất tức giận, muốn bắt Thắng để trả thù. Nhưng giờ Thắng đã xưa đâu bằng nay. Trước đây đối đầu với nó, Thắng chỉ là cấp sư đỉnh phong, hiện tại tu vi của hắn đã là cấp tông, cộng với việc đã có đủ lá bài tẩy thì đầu Velociraptor này không còn là đối thủ của hắn nữa. Ầm! Lại một đòn của con Velociraptor đánh hụt, khiến nó bực tức không thôi, cảm giác như Thắng giống một con lươn vậy, luồn lách khó bắt đến thế!
“Đến đây là được rồi!” Chỉ thấy Thắng dồn lực vào đôi chân, bật mạnh người lên không trung, tác động từ lực dội vào mặt đất làm nó nổ tung một tiếng oanh. “Phá Giới Quyền!” Trên không trung, Thắng đưa tay ra tụ lực, pháp tắc không gian quấn quanh gia trì. Một luồng hơi thở chết chóc tỏa ra làm lũ Velociraptor bên dưới kinh hãi tột độ, muốn thoát ly, né tránh. Oanh! Cú đấm phát ra, một vùng rộng lớn bị đánh thành bình địa, những con Velociraptor xấu số cứ vậy mà chết đi, không kịp chạy trốn. Sức mạnh khủng bố làm đất đá tứ tung, khói bụi đầy trời, Thắng cũng theo đó mà ẩn mình bên trong. “Rống!!!” Bỗng một tiếng long ngâm uy mãnh từ phía trong bụi mù phát ra, kèm theo đó là vô số tiếng rống giận hung hãn. Vụt! Phù! Từ trong làn khói đó bay ra một con Hỏa Long, sức đập cánh mạnh mẽ làm khói bụi cũng theo đó tán loạn, dần hiển lộ mọi thứ. Trước mặt lũ Velociraptor bây giờ lại là một đạo quân, tuy số lượng không nhiều bằng chúng nhưng huyết khí tỏa ra từ đối phương cũng đủ khiến chúng phải kinh sợ.
Rống! Hỏa Long là kẻ mở màn, nó hung dữ lao về phía trước, ánh mắt hận thù hiển lộ rõ bên trong. Nó muốn báo thù cho Tiểu Hỏa, người đã nuôi dưỡng nó! Sức mạnh bá đạo từ Hỏa Long khiến lũ Velociraptor thất kinh, hoảng sợ chạy tán loạn. Với ngọn lửa khủng bố cùng tốc độ bay nhanh gấp bội, chẳng mấy chốc nó đã diệt sát hàng trăm con Velociraptor. Để càn quét đám quái vật theo bầy, Hỏa Long đúng là lựa chọn hoàn hảo. Nhìn thấy Hỏa Long hiển lộ thần uy, tất cả mọi người, từ chư tiên cho đến các đầu hung thú trong tiểu thế giới, đều sôi trào khí huyết, nhanh chóng lao vào trận địa địch. Các con Tam Giác Long cũng xông pha vào cuộc chiến, chúng cùng Thuồng Luồng liên kết hỗ trợ lẫn nhau. Tam Giác Long phụ trách thủ hộ, Thuồng Luồng bên cạnh trợ công, tiến thủ đều đặn khiến lũ Velociraptor không thể giở trò. Thắng ngồi trên người Minh Vương hướng Kim Long hô lớn: “Kim Long, ngươi phụ trách áp chế đầu hung thú cấp quân trung kỳ kia, đợi bọn ta giải quyết bên này sẽ cùng ngươi chiến đấu!” “Rống! Đại nhân cứ giao cho ta!” Nói rồi, Kim Long lấy tốc độ sét đánh lao về phía con Velociraptor cấp quân trung kỳ kia mà tấn công. Lôi điện cuồn cuộn khiến đầu Velociraptor kinh hãi tột độ, không dám đón đỡ, chỉ có thể lách người né tránh.
Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ độc quyền của truyen.free.