Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 78: Bạo Ngược chết!

Ùynh, uỳnh!

Một con Velociraptor cấp Tông, khắp người đầy thương tích, đang điên cuồng lao về phía Tiểu Hỏa, há miệng chực nuốt chửng cái xác.

Vẫn còn đang thẫn thờ, Thắng bỗng bừng tỉnh, đôi mắt theo đó mà long lên sòng sọc.

Không suy nghĩ nhiều, hắn lập tức phóng đi với tốc độ nhanh nhất, nhắm thẳng con Velociraptor mà đánh tới.

Cú đấm mạnh mẽ đầy uy phong xé toạc không khí, giáng thẳng xuống đầu con Velociraptor.

Oanh!

Một tiếng nổ vang dội, đầu con Velociraptor vậy mà nổ tung, biến dạng hoàn toàn.

Thắng khẽ hạ thấp người, nhẹ nhàng đưa thi thể bé nhỏ của Tiểu Hỏa vào lòng bàn tay.

Cái cơ thể luôn hừng hực lửa cháy giờ đây đã lạnh ngắt, tuy vẫn còn vài tia pháp tắc tồn đọng nhưng cũng chẳng thể sưởi ấm thân thể bé nhỏ ấy.

Nhìn thằng bé chết không nhắm mắt, đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn về phía trước, thật khiến lòng Thắng bất giác quặn đau.

Nơi xa, không biết từ đâu lại có vô số Velociraptor kéo tới, chúng như điên dại lao đến như bay.

Lúc này, mọi thứ xung quanh Thắng như mờ nhạt đi, mọi sự chú ý của hắn chỉ còn đổ dồn vào thi thể của Tiểu Hỏa.

Hắn thật sự căm hận! Hắn hận bản thân sao lại yếu kém như vậy! Tại sao hắn lại để đám trẻ ở bên ngoài mà không đưa chúng vào trong? Ở trong tiểu thế giới tu luyện cũng được mà? Hàng loạt câu hỏi cứ thế tuôn ra, giày vò tâm trí hắn.

Vì sợ cơ thể sẽ suy yếu do thời gian bị gia tốc trong tiểu thế giới, nên hắn v��n luôn để nhục thân ở ngoài. Nhưng hắn đâu có biết, bản thân hắn từ khi có sinh mệnh pháp tắc cũng đã được coi như bất tử rồi, việc gia tốc thời gian không hề làm hắn già đi.

Chính vì sự hiểu biết thiếu sót đó mới dẫn tới việc Tiểu Hỏa bị hại chết.

Hiện tại hối hận cũng đã muộn, mọi lỗi lầm đều không thể cứu vãn, người chết thì không thể sống lại được nữa, trừ khi hắn nắm giữ hoàn toàn Pháp tắc Thời gian hoặc Pháp tắc Linh hồn.

Nhưng cả hai thứ đó hắn đều không có, vì thế, cứu sống Tiểu Hỏa là điều vô vọng.

"Cha! Cẩn thận!"

Tiểu Thổ một bên vừa được Thắng cứu chữa đã có thể cử động đôi chút. Khi thấy có mấy con Velociraptor lao tới tấn công, thằng bé vội kinh hãi kêu lên.

Vù!

Không cần Tiểu Thổ cảnh báo, Thắng cũng có thể cảm nhận một luồng hơi thở hôi thối đang bao trùm lấy mình.

Nhanh như chớp, Thắng vung tay ra phía sau, tung một quyền.

Oanh!

Cú đấm trông có vẻ nhẹ nhàng, hời hợt nhưng bên trong lại chứa đựng toàn bộ sự tức giận của Thắng.

Lại một con Velociraptor cấp Tông dễ d��ng bị Thắng tiêu diệt, máu thịt bắn tứ tung nhưng chẳng hề khiến Thắng để tâm dù chỉ một chút.

"Nhóc con, con muốn làm mặt trời cho ta sao? Con muốn ta phải để mắt đến con nhiều hơn sao?"

Thắng nở một nụ cười méo mó, ánh mắt long lanh bỗng trào ra một giọt lệ.

Đàn ông rất khó để rơi lệ, chỉ khi nào tận cùng của nỗi đau và s��� thất vọng thì họ mới yếu đuối như vậy mà thôi.

Khi Ngũ Linh xuất thế, nhận hắn làm cha, với tư duy của một thanh niên như hắn, thật sự không muốn nhận cái thân phận này.

Nhưng gọi nhiều thành quen, vô thức, hắn đã xem Ngũ Linh như con ruột mà đối đãi.

Hiện tại có một đứa cứ thế mà chết đi, lại còn chết vì lỗi lầm của chính hắn, thì dù có bao nhiêu hỷ lạc cũng không thể xóa nhòa, và chẳng có định mệnh nào có thể cứu rỗi hắn khỏi nỗi đau này.

Cầm thân thể bé nhỏ trên tay, Thắng nhẹ nhàng vuốt đôi mi thanh tú của Tiểu Hỏa, để thằng bé được nhắm mắt an nghỉ.

Trên lòng bàn tay Thắng, một cái lỗ đen xuất hiện, nó bắt đầu lớn dần ra, bao trùm lấy Tiểu Hỏa.

"Từ giờ... con sẽ cùng ta chinh chiến, và sẽ trở thành mặt trời cho ta!"

Nhìn thân thể bé nhỏ đang dần biến mất trên lòng bàn tay, Thắng thủ thỉ nói khẽ, như sợ đây là lần cuối hắn được thấy con.

Cuộc sống này dù có khổ đau, thì cũng phải cố gắng mà vượt qua để sống tiếp một đời. Với tư tưởng đó, Thắng cũng đã nhanh chóng chuyển biến tâm trạng mình.

Mọi thù hận trong lòng hắn cứ thế chuyển hết sang lũ Velociraptor. Giờ đây, muốn diệt trừ tâm ma, muốn hóa giải chấp niệm, thì chỉ có tàn sát tộc Velociraptor mới khiến hắn hả dạ.

Cầm Tiểu Thổ trên tay, Thắng nói khẽ với thằng bé:

"Vào trong tiểu thế giới chữa thương, nhân tiện thông báo cho mọi người... Tiểu Hỏa chết rồi!"

Thắng mang vẻ mặt u ám, phất tay thu Tiểu Thổ vào tiểu thế giới, một mình tiến về phía trước.

Thi thoảng lại có một con Velociraptor đang nằm dưới nền đất bỗng điên cuồng nhảy xổm đòi cắn xé hắn, nhưng tất cả đều bị hắn dễ dàng hạ sát.

Đi được một lúc, Thắng thấy có một thân hình to lớn nằm đó, khí tức đã tắt lịm và đang bị lũ Velociraptor bên cạnh cắn xé.

Nhìn cái thân hình quen thuộc này, không cần nhìn chính diện Thắng cũng biết đó là ai.

Bạo Ngược!

Một con tam giác long cấp Tông đỉnh phong, uy mãnh là thế mà lại dễ dàng chết ở đây, thật khiến hắn khó tin.

Con cự đại này dẫu gì cũng từng theo Minh Vương và hắn một thời gian. Dù tính tình có chút ngang bướng, lười nhác, nhưng rất quan tâm Minh Vương và hắn.

Nếu không phải nó một mình lao lên đứng ra đỡ lấy phần lớn địch nhân, làm giảm bớt áp lực cho hắn và Minh Vương, thì giờ này có lẽ hắn cũng đã bỏ mạng.

Lúc này Bạo Ngược lại nằm đây chết, thật khiến Thắng không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này, trái tim hắn như bị cứa thêm một vết xước sâu hoắm.

Ánh mắt đầy căm thù hướng về phía lũ Velociraptor gần đó. Trước mắt, Thắng muốn dùng chúng làm vật hiến tế cho Tiểu Hỏa cùng Bạo Ngược, sau đó mới tiến vào tàn sát tộc Velociraptor.

Oanh!

Những tiếng nổ vang động lớn, kèm theo đó là cơ thể của lũ Velociraptor vỡ nát. Thắng hoàn toàn dùng nhục thân để tiêu diệt toàn bộ hung thú.

Vì tất cả bọn chúng đều là cấp Tông trung kỳ nên dễ dàng bị hắn tiêu diệt.

Tuy bọn chúng đã bị ba người Tiểu Thổ tàn sát rất nhiều, nhưng vì số lượng quá đông nên khi trận chiến đã kết thúc thì chúng vẫn còn khoảng đâu đó tầm hai chục con, gồm cả cấp Tông lẫn cấp Sư.

Dù đông đảo, nhưng chúng cũng chỉ là đám tạp nham. Dựa vào thân thủ nhanh nhẹn, cơ thể dẻo dai và sức mạnh bá đạo, chẳng mấy chốc, Thắng đã tiêu diệt cả đàn.

...

Vù!

Trong vùng thảo nguyên cổ đại, có một thân hình lưng hùm vai gấu đang nhanh chóng lách mình, xé gió lao đi, thoắt ẩn, thoắt hiện.

Người này không phải ai xa lạ, đó chính là Thắng!

Trước đây, hình thể của Thắng được coi là khá nhỏ bé, với thân hình cao bốn thước (1m60), nặng năm mươi cân. So với mặt bằng chung thì khá nhỏ con, nhưng từ khi sinh sống tại thế giới này, trong lúc vô tình đã tự nhiên phát triển đến khó mà tin nổi.

Hiện tại, hình thể hắn đã biến hóa từ bốn thước lên tới bốn thước năm (1m80), cao hơn hẳn hai tấc (20cm). Trọng lượng cũng lên tới trăm cân nhưng không hề xồ xề, ngược lại cơ thể hắn lại rất thon gọn, rắn chắc.

Lúc này Thắng đang tiến về phía lãnh thổ của lũ Velociraptor. Vì không để kẻ địch phát giác, hắn đã ẩn mình trong những bụi cỏ lớn, lao đi với tốc độ thật nhanh.

Trước khi xuất phát, hắn đã kịp gọi Bá Thể Tiên ra hỏi đường. Dù gì tên này trước đây cũng đã đi cứu Minh Vư��ng, tiến vào địa bàn của lũ Velociraptor một lần, thì chắc chắn y biết đường, không thể nghi ngờ gì.

Và con đường mà Thắng đang đi này cũng là do Bá Thể Tiên đề xuất. Bởi khi đi cứu Minh Vương, Bá Thể Tiên đã phát hiện ra nơi đây có địa hình bằng phẳng, không gồ ghề khó đi, ngược lại còn rất dễ dàng. Không những thế, còn có những bụi cỏ cao quá đầu người che khuất, hoàn hảo để xâm nhập vào tộc địa của chúng.

Toàn bộ nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free