Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 77: Tiểu Hoả chết!

Nhìn ba con dực long trước mặt, Thắng cảm nhận được khí chất bá đạo toát ra từ chúng, đặc biệt là Kim Long, từ nó, hắn nhận ra một mối nguy hiểm tiềm tàng.

Sau khi ý cảnh Thương Long chuyển hóa thành Chân Long pháp tắc, cả ba con dực long thế mà đã thành công tẩy rửa huyết mạch, tích hợp long khí, chuyển hóa thành chân long. Từ ba con thằn lằn bay tầm thường, giờ đây chúng đã là ba đầu long tộc hùng mạnh, huyết khí hừng hực, uy vũ ngút trời.

Bởi lẽ cả ba đều tiến hóa theo hình thể của rồng phương Tây, nên trong vô hình, chúng luôn toát ra một uy thế tà ác, hung hiểm.

Thấy quân đoàn hiện tại của mình tuy không nhiều về số lượng, nhưng chất lượng thì khỏi phải bàn cãi, mạnh vô song.

Hiện tại, hắn có một đầu Quân chủ trung kỳ là Kim Long; sáu đầu Quân chủ sơ kỳ, bao gồm hai đầu dực long, thầy trò Minh Vương, và hai huynh đệ Quỷ, Ma.

Ở cấp Tông, có bốn vị tiên nhân cùng Bạo Ngược con hàng đã đạt đến đỉnh phong; còn lại Tiểu Hỏa, Tiểu Thổ cùng đầu chân long do giao long hóa thành thì đang ở cấp Tông trung kỳ.

Ở cấp Sư, có hàng chục đầu giao long đều đã ngót nghét đỉnh phong, còn bảy đầu tam giác long khác thì mới chỉ ở cấp Sư trung kỳ.

Bởi lẽ, lúc giải cứu tộc đàn, gần như những con có khả năng chiến đấu đều đã chết, chỉ còn lại mấy đầu già yếu và mấy đầu con non được bảo vệ. Hiện tại, những đầu tam giác long này đều là thế hệ trẻ được cứu sống, vừa được dạy bảo nên mới tiến cấp Sư trung kỳ.

Chúng đều đang trong độ tuổi sung mãn, hiếu chiến nên rất phù hợp cho việc ra chiến trường; còn mấy con già yếu thì hắn để lại trong tiểu thế giới, e rằng nếu cho ra ngoài sẽ thành bữa ăn miễn phí cho bọn Velociraptor.

Sau khi xác định được quân số và sức mạnh bản thân, Thắng mới bắt đầu chuẩn bị chiến lược tiến đánh.

Đánh rắn phải đánh dập đầu, đừng để nó ngoe nguẩy sẽ gây hại về sau!

Lần này, Thắng muốn toàn lực tổng tấn công, triệt hạ toàn bộ bọn chúng trong vòng một nốt nhạc.

Sắp xếp và bàn giao mọi thứ xong xuôi, Thắng liền thoát khỏi tiểu thế giới, tiến ra ngoại giới.

Ầm!

Một tiếng nổ lớn vang lên, đất đá bay tứ tung, từ trong khói bụi nghi ngút, Thắng lững thững bước ra.

Vừa rồi, để thử sức mạnh nhục thân, Thắng đã sử dụng nắm đấm thường để phá bỏ vách tường đá do Tiểu Thổ tạo dựng.

Phải công nhận, cơ thể Thắng sau khi lên cấp Tông đã mạnh đến kinh người. Chỉ cần một quyền giáng xuống, không cần đến pháp tắc gia trì, hắn đã có thể phá vỡ bức tường có chứa hệ Thổ pháp tắc. Nếu cho thêm chút pháp tắc không gian vào, chẳng phải sẽ nghịch thiên hay sao?

Chỉ mới nghĩ đến đó, Thắng đã nóng lòng muốn thử ngay, nhưng hắn phải kìm lại, trước tiên làm chuyện chính sự đã.

“Hả?” Thắng kinh ngạc nhìn về phía trước.

Lúc này, trước mặt hắn là đủ các loại xác chết đang nằm ngổn ngang, có cái bị thiêu cháy, có cái bị nát người,... nói chung đủ loại thảm trạng. Điều đặc biệt là tất cả đều là Velociraptor.

“Cha...”

Theo tiếng gọi, Thắng đưa mắt nhìn lại, thấy một thân ảnh nhỏ bé đang nằm vật ở một góc không xa, cơ thể be bét máu, khí tức hỗn loạn.

“Tiểu Thổ!”

Thắng thất sắc kinh hô, vội vàng đi thẳng đến chỗ Tiểu Thổ, không chần chừ vận chuyển pháp tắc sinh mệnh cuồn cuộn vào cơ thể thằng bé để cứu chữa.

“Khục... Cha, mau cứu Tiểu Hỏa, nó... nó sắp không xong rồi.”

Tiểu Thổ miệng ho ra máu, dùng chút sức lực thì thào với Thắng, đưa ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía trước.

Theo hướng Tiểu Thổ chỉ, Thắng thấy một thân ảnh bé nhỏ quen thuộc đang nằm ở đó, cơ thể đã bị xé nát, khí tức cũng đã tắt từ bao giờ rồi, không còn sự rung động của sinh mệnh.

“Cái, cái gì vậy? Chuyện gì xảy ra thế này?”

Đôi mắt Thắng trừng lớn, không dám tin vào mắt mình, tâm cảnh của hắn ở Tam Thiền cũng tự nhiên rung động.

“Tiểu Hỏa tử à, sao ngươi cứ không nghe lời vậy hả?” Thắng đưa tay gõ vào đầu Tiểu Hỏa.

“Ui da, ông già chết tiệt! Đừng có đánh đầu ta!” Tiểu Hỏa sung khí, hung hãn phồng má trợn mắt, quát lớn với Thắng.

“Ây, dám hỗn?” Nói rồi, Thắng đưa tay gõ thêm hai phát vào đầu thằng nhóc hỗn xược này.

Khiến Tiểu Hỏa đau đớn gào lên, đôi mắt trừng lớn long lanh, thi thoảng có chút hơi nước bốc lên từ khóe mắt nó.

Dù cho nó cuồng ngạo, bá đạo, cương mãnh, nhưng trí tuệ vẫn chỉ dừng lại ở một đứa nhóc mà thôi, khi bị cha mẹ đánh vẫn tủi thân như thường.

Trong khi đó, Tiểu Hỏa cũng đã coi Thắng là cha của mình. Nếu như nó bùng Hỏa chủng, Thắng sẽ không thể nào gõ vào đầu nó, nhưng Tiểu Hỏa lại không làm vậy, bởi trong tiềm thức, nó sợ làm tổn thương đến Thắng.

Nhìn thằng nhóc rưng rưng nước mắt nhưng vẫn trừng lớn đôi mắt tỏ vẻ mạnh mẽ, Thắng thực sự có chút buồn cười.

“Tiểu Hỏa! Ngươi khóc đấy à?” Thắng thích thú lấy ngón tay ấn nhẹ mấy cái lên đôi má bánh bao của Tiểu Hỏa, khiến nó tức giận không thôi.

“Còn lâu ta mới khóc!” Tiểu Hỏa kiên quyết phủ định, nhưng đôi mắt long lanh của nó đã bán đứng bản thân.

Thắng bắc nồi lên bếp, hơi nóng từ cơ thể Tiểu Hỏa bốc lên hừng hực, khiến nước trong nồi sôi lên ùng ục.

“Tiểu Hỏa, con muốn sau này sẽ trở thành gì?” Ánh mắt Thắng hiền hòa, nhìn vào thân thể bé nhỏ đang ở bên dưới đáy nồi.

“Ta sao? Tất nhiên là trở thành một mặt trời to lớn, làm bá chủ trên thiên không!”

Tiểu Hỏa khoanh hai tay lại, ngực ưỡn ra phía trước, miệng há lớn hùng hồn nói ra mục tiêu của mình.

Thắng nhìn đứa nhóc này mà mỉm cười, hắn biết vì sao thằng nhóc này lại chọn làm mặt trời.

Trong một lần đi vào bắt Tiểu Hỏa ra làm mồi lửa, hắn vô tình nghe được lời tâm sự của Tiểu Hỏa với Tiểu Kim.

“Tiểu Hỏa lão ca à! Huynh có mục tiêu gì cho tương lai không?” Tiểu Kim ngồi trên lưng Kim Long, dò hỏi lão ca đang ở bên cạnh mình.

“Ta? Tất nhiên là trở thành ngọn lửa bất diệt, thiêu rụi mọi thứ rồi! Haha...” Tiểu Hỏa hào hùng khí khái, khoe khoang với Tiểu Kim.

“Thế còn ngươi, lão Tứ?”

“Đệ sao? Đệ muốn giúp cha phát triển và bảo vệ tiểu thế giới này... haizzz nhưng đệ lại là Kim hệ, chẳng giúp được gì nhiều.

Nếu đệ mà thức tỉnh hệ Hỏa như Tam ca thì tốt biết mấy.” Tiểu Kim vui vẻ tâm sự với Tiểu Hỏa.

Từ trong đôi mắt đó, Tiểu Hỏa có thể cảm nhận được sự u buồn của Tiểu Kim.

“Hử? Sao lại tốt biết mấy? Ta thấy Kim hệ của đệ cũng rất mạnh mà!” Tiểu Hỏa vỗ vai Lão Tứ, cảm giác có chút không hiểu.

“Ta từng nghe cha tâm sự, một thế giới phải có mặt trời chiếu rọi, như vậy muôn vật mới có sinh cơ, giúp cho thế giới này phát triển.

Cha nói Tam ca có hệ Hỏa pháp tắc, nếu cố gắng phát triển thì chắc chắn sẽ thành một mặt trời, giúp cho nơi đây phát triển. Nhưng mà Tam ca lại muốn trở thành ngọn lửa bất diệt, cha biết chắc buồn lắm...”

Nghe lời Tiểu Kim nói, Tiểu Hỏa trầm tư một lúc, sau đó mới nói lớn với Tiểu Kim.

“A, ta cảm thấy trở thành mặt trời cũng tốt, cảm giác ban phát ánh sáng cho chúng sinh cũng vui a!”

Thực chất, Tiểu Hỏa chỉ muốn có sự công nhận từ Thắng. Nó luôn nghĩ rằng nếu bản thân mạnh lên, chắc chắn ông già sẽ không coi thường hay bắt nó làm mồi lửa. Mục tiêu của nó chỉ đơn thuần là muốn thoát khỏi kiếp ngọn lửa bình thường, trở thành ngọn lửa bất diệt để ông già chấp nhận nó mà thôi.

Nên sau khi biết ông già kỳ vọng vào mình như thế nào, Tiểu Hỏa mới không hề khó khăn mà thay đổi mục tiêu của mình.

Cũng chính nhờ cuộc hội thoại đó, Thắng đã trọn vẹn nghe hết. Kể từ đó, hắn luôn kéo thằng nhóc này ra ngoài thế giới nhiều hơn, chính là muốn bồi dưỡng tình cảm. Nhưng với cái tính lầy lội, hắn luôn trêu chọc thằng nhóc đến phát khóc, khiến nó tủi thân không thôi.

Đứng thẫn thờ tại chỗ, Thắng trừng lớn đôi mắt về phía xác của Tiểu Hỏa. Những ký ức của cả hai cũng theo đó ùa về, đôi mắt hắn thế mà cũng bắt đầu long lanh, giống như lúc Tiểu Hỏa bị hắn chọc cho uất ức, không nói thành lời.

Nội dung chuyển ngữ này thuộc bản quyền của truyen.free và không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free