Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 75: Pháp tắc cuồng nộ

Mẹ nó, đúng là mù mắt lão tử!

Thắng vội vàng nhìn sang phía khác, tránh để mấy thứ chướng mắt đó làm bẩn tầm nhìn.

"Hửm? Đó là gì?" Khi Thắng đưa mắt đến một hốc đá lớn, thì trông thấy vài phù văn đang lưu động, ẩn hiện.

"Pháp tắc?" Thắng không dám xác định, khó tin thật, vậy mà trong tiểu thế giới lại xuất hiện một đạo pháp tắc mà hắn không hề hay biết.

Dừng việc sử dụng thiên nhãn thông, Thắng nhanh chóng di chuyển tới đó để xem thực hư thế nào.

"Đây chẳng phải là..." Nhìn đống túi da rắn vứt lăn lóc tại đây, Thắng sực nhớ ra đây chính là những món đồ tùy thân từ thuở ban sơ của hắn.

Khi mở ra tiểu thế giới, hắn đã tiện tay thu chúng vào trong, rồi quẳng vào một xó, chẳng thèm để ý đến, thành ra quên bẵng sự tồn tại của chúng.

Mở tung những chiếc túi da rắn, Thắng muốn kiểm tra xem thứ bên trong là gì mà lại có thể ẩn chứa pháp tắc.

Tiếp tục kích hoạt thiên nhãn thông, hướng về đống đồ vật đó mà nhìn lại.

"Đây là... viên trân châu từ con cự xà!"

Trên mặt đất đang nằm la liệt đủ loại đồ đạc, có một viên trân châu lăn lóc một góc trông có vẻ kỳ dị.

Cầm trên tay viên ngọc đỏ rực, cảm giác lạnh buốt lan tỏa nơi bàn tay, thi thoảng còn có chút phù văn lấp lánh phiêu động.

"Mẹ nó! Vậy mà con cự xà khi trước cũng mang trong mình pháp tắc ư! May mắn quá chừng!" Thắng cảm giác mình thật may mắn, hắn không thể tin được rằng con cự xà trước đó đuổi giết mình không phải là một con hung thú tầm thường, mà là một đầu cự xà cực kỳ nguy hiểm!

"Nhưng xà huynh à! Chết rồi mà vẫn để lại cho người ta một món lợi lớn, ta thật sự ghi nhớ ân tình của ngươi!"

Thắng bỗng lấy ra không biết từ đâu một cây hương, cầm trong tay khấn vái lia lịa.

Nơi xa có một con tam giác long đang nhìn về phía này, nó không phải ai khác xa lạ mà chính là con vật Thắng đã trông thấy đang lười biếng trước đó.

Nó tên là Tiểu Mị, là một con tam giác long đực.

Cái tên này là do Yêu Tiên đặt, không biết vì sao nàng lại đặt cho nó cái tên nữ tính như vậy, nhưng vì không có tiếng nói, nó đành ngậm ngùi chấp nhận cái tên này.

Từ khi sinh ra nó vốn đã ngang bướng, không coi ai ra gì, đến cha mẹ nó mà nó còn không nể nang, huống chi là các bậc tiền bối đồng tộc.

Nhưng có một điều đặc biệt là nó rất cuồng Đạo Tổ, phải kể từ lúc Đạo Tổ xuất hiện tại tộc đàn, uy mãnh ngút trời, tiêu diệt vô số hung vật, làm cho cả tộc nó cũng theo đó mà ngày càng bá đạo, xưng hùng một phương.

Khiến các tộc hung thú xung quanh khi thấy bọn nó đều phải ngước mắt nể phục.

Vì có Đạo Tổ chống lưng, tính cuồng ngạo của nó ngày càng lên đến đỉnh điểm, không coi ai ra gì. Thế là nó bắt đầu dẫn anh em trong tộc cùng nhau đi tìm những con hung thú bé nhỏ để đánh đấm, mong rèn luyện bản lĩnh giống như Đạo Tổ.

Nhưng ai ngờ đâu, bị cả nhà đối phương đem ra diệt sát gần hết tộc nhân, khi đó nó sợ mất mật, nhưng vì được các dũng sĩ trong tộc liều chết bảo vệ nên lần này mới giữ được cái mạng quèn này.

Nó rất cuồng Đạo Tổ, tha thiết muốn học bản lĩnh của người, nên với nó các tiên nhân xung quanh không đủ tư cách làm thầy nó, chỉ có Đạo Tổ mới xứng đáng mà thôi.

Với nó, Yêu Tiên cũng chỉ là một nữ tử yếu đuối, chẳng đáng để nó bái sư, chỉ là bản thân bị ép buộc theo học nên mới ra nông nỗi bị bắt học như thế này.

Đang buồn chán trốn học, ra ngoài vui chơi thì lại bắt gặp Đạo Tổ lướt qua trước mặt nó, khiến nó tò mò dõi theo.

Khi thấy Đạo Tổ dừng lại tại một gò núi đá, nơi có một cái hang, nó bèn tò mò tiến lại gần.

Lúc này Thắng đang dâng hương cho cự xà cúng bái, thành tâm cảm tạ tấm lòng của cự xà.

Coi như xong thủ tục với cự xà dưới suối vàng, Thắng chẳng thèm quan tâm nữa mà lướt nhanh đi, để lại đống đồ đạc cùng mấy cây hương ngổn ngang khắp nơi.

Bên này Tiểu Mị liền vội vàng chạy tới, nhìn trên đất có đủ thứ lộn xộn, và nó chỉ đặc biệt chú ý đến đống nhang nằm la liệt, thầm nghĩ:

"Đạo Tổ làm gì với mấy thứ này?"

Bỗng như được khai sáng, linh quang trong đầu lóe qua, nó như chợt tỉnh đại ngộ.

"Không lẽ Đạo Tổ mạnh lên là nhờ những hành vi như vậy? Nếu ta làm giống ngài... thì ta cũng có thể mạnh lên sao! Vậy là ta cũng có thể mạnh ngang với Đạo Tổ rồi haha!"

"Nhưng mà... ta đâu có tay?"

Nhìn lên đôi chân to lớn, giấc mộng của Tiểu Mị cũng tan biến theo, niềm vui đến nhanh và đi cũng nhanh, khiến nó chỉ còn biết thất thểu quay về.

Lúc đang vui sướng, Thắng không hề biết những chuyện này, hắn chỉ quan tâm đến viên ngọc mà cự xà huynh đã 'ký gửi' lại cho hắn trước khi chết mà thôi.

Cảm nhận pháp tắc trên đó thanh thuần tinh khiết, Thắng thật sự vui sướng đến phát rồ!

Cầm trên tay viên trân châu huyết sắc, Thắng có chút phấn khích mà nghĩ: "Mình sẽ sử dụng thôn phệ, nuốt chửng nó rồi để nguyên anh cảm ngộ là được!"

Thời gian là vàng là bạc, không thể chậm trễ.

Thắng vội sử dụng thôn phệ pháp tắc, hướng về viên trân châu trên tay mà tiến hành nuốt chửng.

Một hấp lực mạnh mẽ từ lòng bàn tay truyền ra, những pháp tắc phiêu phù xung quanh viên trân châu này có thể thấy rõ bằng mắt thường đang nhanh chóng bị rút cạn.

Từ một viên huyết hồng trân châu vậy mà bây giờ đã biến thành màu trắng tinh khiết, không những vậy, điều khiến Thắng hơi bất ngờ là bên trong còn có một tia long tộc khí tức tiềm ẩn.

Nhưng hiện tại hắn chỉ toàn tâm toàn ý đắm chìm vào pháp tắc mới này, cũng chẳng buồn quan tâm đến long tộc hay giun tộc làm gì. Vì vậy, hắn cứ theo thói quen quẳng nó vào một xó trong không gian, vô tình làm rơi xuống hồ nước của Tiểu Dương. Đám cá – không, phải gọi là giao long mới đúng – khi thấy viên trân châu màu trắng này thì điên cuồng tranh nhau cướp đoạt.

Khiến một vùng hồ lớn đầy rẫy xác chết, và tất cả đều là của những con giao long dưới hồ nước.

Và hiện tại, người gây ra những chuyện này lại không hề hay biết, vẫn cứ chăm chú, tập trung vào pháp tắc mình vừa nhận được.

Theo như thông tin mà hắn thu nhận được qua thôn phệ truyền về thì pháp tắc này gọi là Cuồng Nộ.

Khi vận dụng, người dùng có thể sử dụng máu huyết của bản thân để đốt cháy, từ đó lấy được một nguồn sức mạnh lớn gấp bội so với trạng thái bình thường.

Và sức mạnh này sẽ càng nhân lên theo lượng máu trong cơ thể sụt giảm dần, càng ít máu, càng trở nên cuồng bạo mạnh mẽ.

Đó là vì sao khi cự xà gần chết, bộc phát ra nguồn sức mạnh lớn đến vậy, khiến con cự ngạc kia sợ hãi bỏ chạy mất dạng.

"Tuyệt vời của nó! Có pháp tắc này thì ta chẳng sợ bất cứ con hung thú quân chủ nào nữa! Haha!"

Thắng phấn khích không thôi, hắn lúc này đang thực sự vui sướng tột độ, việc thôn phệ được pháp tắc Cuồng Nộ như là trời cao ban ân cho hắn vậy.

"Xà huynh đáng kính! Nếu trên cao có linh thiêng thì xin phù hộ độ trì cho tiểu đệ. Đệ hứa sẽ bắt vài con xà trùng xuống làm bạn với huynh!"

Thắng chắp tay trước ngực, hướng lên trời mà vái, miệng thì lẩm bẩm tế văn.

Nếu để cự xà nghe hiểu những lời tế của Thắng, chắc chắn nó sẽ tức điên mà đội mồ sống dậy mất.

Mục tiêu của hắn là bế quan ba ngày rồi mới đi diệt tộc đối phương, nhưng vì có may mắn bất ngờ ập đến nên hắn liền hoãn lại thêm một ngày.

Hắn cùng nguyên anh tiến vào tiểu thế giới, tập trung lĩnh ngộ pháp tắc Cuồng Nộ.

Vì thôn phệ chỉ là giúp cho tiểu thế giới thêm phần phong phú pháp tắc mà thôi, không thể mang ra ngoại giới sử dụng như pháp tắc tự thân lĩnh ngộ, nên Thắng muốn cả mình lẫn nguyên anh cùng tiến vào tiểu thế giới để tự thân lĩnh ngộ pháp tắc này.

Có thể nói, thôn phệ pháp tắc kết hợp với khả năng đại trí tuệ của Phật gia, cộng với nguyên anh tu luyện không ngừng nghỉ thì quả thật không khác gì đang bật hack.

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập truyen.free, mong bạn đọc có những giây phút thư giãn tuyệt vời.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free