(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 73: Minh Vương hấp hối
Ầm!!!
Tường đất vỡ vụn, khói bụi mù mịt che khuất tầm nhìn, nhưng từ sâu bên trong, một bóng người bình tĩnh bước ra.
“Đạo tổ!!!”
Bá Thể tiên mừng rỡ như vớ được cọng rơm cứu mạng mà reo lên. Hắn vội vã lao đến, hai chân quỳ sụp, đầu đập mạnh xuống đất, phát ra tiếng bôm bốp.
“Cầu ngài, cầu ngài cứu đại tráng!!!”
Nhìn khuôn mặt lấm lem máu và bụi đất của Bá Thể tiên, Thắng không khỏi thầm nghĩ, không biết tên này đã liều mạng đến mức nào mà để bản thân ra nông nỗi thảm hại như vậy.
“Từ từ, kể rõ đầu đuôi câu chuyện cho ta nghe xem nào!”
Thắng bước về phía Bá Thể tiên, dùng thời không chi lực nâng hắn dậy.
Hiện tại, thần hồn của hắn đã hoàn toàn bình phục. Không những vậy, Nguyên Anh trong thức hải vẫn đang chăm chỉ tu luyện, khiến thần hồn Thắng mạnh lên từng phút từng giây. Có thể nói, từ giờ trở đi, hắn không còn phải lo lắng về việc tu luyện hay hao hụt thần hồn, bởi Nguyên Anh đã thay hắn đảm nhiệm việc này. Hắn chỉ cần chuyên tâm rèn luyện nhục thân là đủ.
Cảm nhận được pháp tắc Đạo tổ quán nhập vào thân, Bá Thể tiên biết ngài đã phục hồi hoàn toàn, việc cứu chữa Minh Vương giờ đây là hoàn toàn khả thi.
Bình tĩnh lại, Bá Thể tiên hít một hơi thật sâu rồi mới bắt đầu kể rõ sự việc cho Thắng nghe: “Chuyện là...”
Sau khi nghe hết toàn bộ câu chuyện Bá Thể tiên kể, Thắng mới tường tận đầu đuôi sự việc.
Thì ra, sau khi phát hiện cha mình bị sát hại, Minh Vương đã một mình đi săn giết lũ Velociraptor tàn dư. Vì Minh Vương đã đạt cảnh giới Tông Trung Kỳ, cùng bản lĩnh hơn người được truyền dạy từ các Tiên nhân, nên khi nó lủi thủi rời đi, mọi người cũng không quá bận tâm. Dù sao thì, mấy con Velociraptor tàn dư kia làm sao có thể gây nguy hiểm cho Minh Vương được.
Nhưng mọi việc lại không đơn giản như vậy.
Minh Vương đuổi theo đến lãnh thổ của đàn Velociraptor. Tuy đã tàn sát một lượng lớn quân địch trong trận chiến trước đó, nhưng tại lãnh thổ của chúng, số lượng vẫn còn rất đông, đa phần đều là cấp Sư. Không những vậy, còn có một con cấp Quân Trung Kỳ tọa trấn, chính là con Velociraptor đầu đàn tiền nhiệm.
Minh Vương đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết, hấp hối, suýt chút nữa thì mất mạng. May thay, Bá Thể tiên kịp thời ứng cứu, dựa vào Thánh Thể đỉnh phong, tàn sát tứ phương, mở đường máu cứu Minh Vương trở về.
Khi được cứu về, Minh Vương chỉ còn thoi thóp hơi tàn. May nhờ có Phục Huyết Đan của Đan Tiên mà nó kịp thời giữ lại một mạng.
Nhưng k��� lạ thay, tuy đã được phục hồi toàn bộ thương thế, nhưng bằng một cách nào đó, sinh mệnh lực trong Minh Vương lại đang dần bị rút cạn. Hai viên Phục Huyết Đan cuối cùng cũng đã được dùng hết, chỉ có thể kéo dài hơi tàn thêm vài ngày nữa.
Đan Tiên đành bó tay chịu thua, khuyên Bá Thể tiên đi cầu cứu Đạo tổ, chỉ khi ngài sử dụng Sinh Mệnh Pháp Tắc thì may ra mới cứu được. Vì vậy mới dẫn đến cảnh tượng lúc này, Bá Thể tiên ở bên ngoài dập đầu cầu khẩn được gặp Đạo tổ thì bị Tiểu Thổ từ chối, không cho lại gần.
“Thật kỳ quái! Phục Huyết Đan dù chứa một tia Sinh Mệnh Pháp Tắc nhỏ, mà vẫn không thể chữa trị hoàn toàn cho Minh Vương, còn để lại ám thương, chỉ kéo dài được hơi tàn?”
Thắng rơi vào trầm tư, quả thật khó lý giải sự việc này.
“Đi, chúng ta đi xem xét tình hình.” Nói rồi, Thắng xách Bá Thể tiên, phất tay phá không gian, dịch chuyển đến chỗ Minh Vương đang trị thương.
Sau khi tấn cấp Thánh Thể đỉnh phong, nhục thân của Bá Thể tiên hiện đã cao đến năm mươi phân, trông như một chú lùn đô con. Bởi vậy, cảnh tượng Thắng xách Bá Thể tiên đi trông có chút khôi hài.
Theo như rada không gian của Thắng phản hồi, Minh Vương đang được chăm sóc tại một căn nhà đá lớn. Bên cạnh nó, Đan Tiên đang tận tình vận dụng sở học của mình, cố gắng kéo dài hơi tàn cho nó, chờ Đạo tổ xuất quan cứu trị.
Xoẹt!!!
Thắng từ cổng không gian bước ra, thả Bá Thể tiên xuống rồi tiến đến gần Minh Vương.
“Đạo tổ!!!” Thấy Thắng đến, Đan Tiên vội vàng cúi đầu, chắp tay kính cẩn.
“Ừm!” Thắng khẽ ừm một tiếng, rồi không để ý đến Đan Tiên, hắn bình tĩnh bước tới chỗ Minh Vương.
Đưa tay chạm lên bề mặt da, một cảm giác thô ráp truyền đến từ đầu ngón tay, Thắng mới bắt đầu sử dụng thần thức tiến vào cơ thể to lớn này.
“Vậy mà có pháp tắc bám thân?” Thắng ngạc nhiên kinh hô.
Khi thần thức tiến vào nội thể Minh Vương, hắn thấy có một số phù văn đang lưu chuyển trong thân nó, ngăn cản khả năng phục hồi của các tế bào. Điều đặc biệt là phù văn này không phải của Minh Vương, mà chúng được đánh vào từ ngoại giới. Như v��y chỉ có một khả năng, đó là trong trận tấn công vừa rồi, Minh Vương đã gặp phải một hung thú nắm giữ pháp tắc tự thân, thế nên mới ra nông nỗi tàn tạ như hiện tại.
Tạm gác lại nguyên nhân, Thắng muốn tập trung tinh thần vào việc cứu chữa Minh Vương.
Lần này, đối thủ của hắn là một loại phù văn kỳ dị, chúng luôn phát tán ra những năng lượng xấu, tàn phá nội thể của Minh Vương. Điều Thắng cần làm là tìm cách loại bỏ chúng một cách từ từ, mà không gây kích thích, khiến chúng điên cuồng phản kháng.
Thẩm thấu thần thức vào trong, hắn sử dụng Sinh Mệnh Pháp Tắc quán nhập vào những vùng có tia pháp tắc kỳ lạ này, ngăn cản chúng di chuyển liên tục. Nhưng thật sự rất khó, bởi mỗi khi va chạm, Sinh Mệnh Pháp Tắc lại luôn bị chúng cắn nuốt, tiêu diệt, khiến Minh Vương không thể phục hồi.
“Cái này...” Thắng có chút hoang mang. Hắn không ngờ những tia pháp tắc này lại lợi hại đến vậy, dù có sử dụng một lượng lớn Sinh Mệnh Pháp Tắc cũng không ngăn cản được sự tàn phá của chúng.
Đang định vận dụng Không Gian Pháp Tắc đ�� trục xuất chúng, thì bỗng một đoạn tin tức nhỏ từ Nguyên Anh hiện lên trong thần hồn hắn.
Để phục hồi đến trạng thái toàn thịnh, cũng như tăng cấp thần hồn, Thắng đã để Nguyên Anh liên tục tu luyện trong thức hải. Nguyên Anh đã nhanh chóng đưa thần hồn Thắng từ cấp Tông Sơ Kỳ sơ cấp lên đến cấp Tông Sơ Kỳ viên mãn. Không những vậy, trong lúc vô tình, nó đã liên kết được với Pháp Tắc Thôn Phệ cùng Chân Long Pháp Tắc tại tiểu thế giới, thành công đốn ngộ thêm một pháp tắc của Dạ Minh và nâng cấp Thương Long Ý Cảnh thành Chân Long Pháp Tắc.
Hiện tại, trong thân thể Thắng có bốn đại pháp tắc có thể sử dụng ra bên ngoài. Trừ Sinh Mệnh Pháp Tắc không dùng để chiến đấu, ba pháp tắc còn lại đều vô cùng hữu dụng trong đối chiến.
Có được Pháp Tắc Thôn Phệ, Thắng hoàn toàn tự tin có thể cứu trị Minh Vương mà không hề gặp phải bất kỳ phản kháng nào. Hắn tự tin như vậy là vì... Thôn Phệ không phải là một pháp tắc đơn giản, nó là một loại pháp tắc có thể cắn nuốt được mọi thứ, biến mọi vật xung quanh trở thành dinh dưỡng cho vật chủ.
Cũng nhờ nó mà Dạ Minh đã thành công khai phá Tiểu Thế Giới, sáng tạo ra Tạo Giới Pháp, tạo nền móng cho sự phát triển của Thắng sau này. Có thể nói, nếu biết khai thác triệt để pháp tắc này, nó có thể sánh ngang cấp độ vũ trụ, vừa có thể sáng tạo một giới, lại có thể phá hủy một giới khác. Nhờ khả năng bá đạo đó, Dạ Minh mới thành công đả thương Ma Thần Chủ, thoát khỏi Quỷ Giới, và thành công đặt chân đến Trái Đất.
Vì đã tự thân trải nghiệm quãng đời của Dạ Minh, nên Thắng biết rõ sự bá đạo của thứ pháp tắc này. Vì thế lần này, Thắng muốn dùng nó, cắn nuốt hết những pháp tắc kỳ lạ kia, sau đó mới dùng Sinh Mệnh Pháp Tắc gia trì cứu chữa cho Minh Vương.
Toàn bộ bản văn này là tài sản trí tuệ của truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.