(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 72: Thiên nhĩ thông, thiên nhãn thông
Ngồi kiết già, Thắng thả lỏng cơ thể, hít thở tự nhiên.
Chẳng vận dụng bất kỳ công pháp hô hấp nào, Thắng chỉ đơn thuần ngồi yên, cảm nhận toàn bộ cơ thể mình, tiến hành quán thân, quán tâm, quán ý.
Khi khí vào, Thắng biết khí vào; khi khí ra, Thắng biết khí ra. Tâm theo đó mà định lại, không còn vướng mắc hay bám chấp điều gì.
Tinh thần Thắng cũng nhờ vậy mà tr��� nên nhẹ nhõm, thoải mái, những ưu phiền trước đó dần dịu đi rồi tan biến.
Tâm thức dẫn thần hồn hắn đi sâu vào cảnh giới định.
Trong Thức Hải, một thần hồn khác cũng đang đứng im lặng, và theo đó cũng ngồi kiết già xuống, bắt đầu thiền định.
Đó không gì khác chính là Nguyên Anh của Thắng. Khi bản thể (tức Thắng) tiến vào tu luyện, Nguyên Anh sẽ tự động theo ý thức mà đồng tu, dù không cần sự chỉ đạo trực tiếp.
Mỗi khi Nguyên Anh có cảm ngộ, nó sẽ tự động chuyển giao thông tin cho bản thể, ngay cả khi đang trong trạng thái định.
Nhờ sự đồng điệu đó, Thắng chỉ mất vỏn vẹn một ngày đã tiến vào đệ nhị thiền, loại bỏ khổ đau, sống trong hỷ lạc, chuẩn bị cho bước tiến tới tam thiền.
Thời gian cứ thế trôi đi, chẳng mấy chốc đã một tuần trôi qua.
Cuối cùng, Thắng đã thành công đột phá, tiến vào đệ tam thiền. Không những thế, hắn còn chứng đắc một thần thông gọi là Thiên Nhĩ Thông.
Đây là một thần thông của Phật gia, có thể nghe được tiếng vọng thế gian, vạn vật, dù nhỏ bé đến đâu cũng không b��� giới hạn.
“Ai... thật đáng buồn!”
“Sao sao sao?”
“Lũ ba sừng trước đây rõ ràng nhiều là thế, tung tăng đùa nghịch khắp nơi, giờ thì... chết gần hết rồi!”
“Chúng chết là đáng, ngày nào cũng ra ngoạm một miếng trên đầu ta, làm ta mất một mảng đây! Chết đáng lắm!”
“Tỷ tỷ hôm nay trông đẹp thế...”
“Ui chao ơi, đít ta nở hoa...”
Đủ loại thanh âm liên tục truyền đến, khiến Thắng vừa mở thần thông đã phải vội vàng đóng lại. Cái cảm giác ong ong hết cả đầu óc ồ ạt tràn vào làm hắn không kịp chống đỡ.
“Vậy ra đây là Thiên Nhĩ Thông?” Tuy nó khiến Thắng hơi vất vả, nhưng hắn biết rằng, có được thần thông này, hắn sẽ dễ dàng sinh tồn hơn ở nơi đây.
“Chỉ cần cố gắng luyện tập, ta có thể phát huy nó một cách triệt để!” Với một kẻ hiện đại như Thắng, từng đọc qua đủ loại lý thuyết tu tiên, việc vận dụng hiệu quả các loại thần thông cũng không phải quá khó.
Dù sao trong mấy bộ truyện, những nhân vật chính sở hữu Thiên Nhãn hay Thiên Nhĩ không hề ít, chỉ cần dựa theo đó mà phát triển là ổn.
Đang còn mải suy tính về khả năng vận dụng Thiên Nhĩ, Thắng đột nhiên bị một loại cảm giác cổ quái ập đến, làm hắn rơi vào hôn mê.
“Hửm? Vậy mà lại tiến vào Thức Hải? Kia là...?”
Thắng nhìn về phía trước, nơi đó lại có một Thắng khác tồn tại, tuy nhiên "người này" lại chỉ bé bằng nắm tay, đang đứng nhìn chằm ch���m về phía hắn.
“Ngươi là...” Còn chưa kịp thốt ra câu hỏi, Thắng đã bị một nguồn năng lượng ập đến.
Quá nhanh, Thắng chưa kịp phản ứng thì nó đã tiến nhập vào thần hồn.
Một lượng lớn tin tức theo đó lan tỏa, khiến Thắng, đang còn giữ tư thế đề phòng, bỗng hiểu ra vài điều.
“Vậy, vậy mà là Nguyên Anh? Ta đột phá cấp Tông?”
Thắng thật sự có chút không thể tin nổi, không ngờ trong lúc vô tình, hắn đã thành công tiến nhập cấp Tông, và sản sinh ra phôi thai Nguyên Anh.
“Hả? Cái này là... Thiên Nhãn Thông?”
Một luồng sức mạnh êm ái truyền lên đôi mắt, khiến hắn, dù đang ở trong Thức Hải, lại có thể hướng ra bên ngoài nhìn thế gian.
Mọi thứ đều hiển lộ trước mặt, không phân biệt xa gần. Vì là lần đầu khai mở, lượng thông tin và hình ảnh liên tục xoay chuyển làm hắn hoa mắt chóng mặt, vội vàng dừng sử dụng thần thông. Lúc này hắn mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.
“Vậy mà lại thức tỉnh hai thần thông, hahaha!”
Nằm ngả mình trong Thức Hải, Thắng vui vẻ cười lớn.
“Đúng rồi, kiểm tra Nguyên Anh!”
Hắn vẫy tay về phía Nguyên Anh, chỉ thấy Thắng nhỏ bé kia tung tăng chạy đến, rồi thuận lợi nhảy lên bàn tay hắn.
“Vậy mà lại giống hệt ta, không những thế còn có ý thức riêng biệt.”
Cảm nhận sự liên kết với thần hồn nhỏ bé trước mắt, Thắng thấy tuy chỉ là một phôi thai do hắn tình cờ khai sinh ra nhưng cũng mang trong mình ý thức riêng. Không những thế, hắn còn có thể tùy thời chuyển giao ý thức hiện tại sang Nguyên Anh trước mặt, lựa chọn biến nó thành thần hồn bản thể của mình.
Nhưng nó quá nhỏ yếu nên Thắng không chọn. Nhìn cái thần hồn nhỏ xíu đó mà xem, làm sao đủ khả năng để vận dụng pháp tắc?
“Theo như các bộ truyện tu tiên, Nguyên Anh có thể xuất khỏi nhục thân, thay bản thể ngao du tứ xứ.
Không những vậy, khi bản thể chết, có thể chuyển giao ý thức sang Nguyên Anh, sau đó tìm kiếm vật chủ khác phụ thể mà nhập vào, tiếp tục một đời sống mới.”
Nghĩ là làm, Thắng liền sử dụng ý thức tiến vào Nguyên Anh.
“Ồ, mình vậy mà cũng đẹp trai thế!” Thắng đưa đôi tay nhỏ bé xoa cằm, nhìn về phía thần hồn bản thể to lớn của mình đang chăm chú nhìn.
“Ây, cái này tính sau! Thử xem Nguyên Anh này thế nào đã.” Nói xong, Thắng liền phi thân ra khỏi thân xác, lơ lửng trên không trung.
Thân thể nhẹ nhàng khiến hắn dễ dàng du tẩu. Với trạng thái thần hồn, hắn dễ dàng xuyên qua các lớp tường vây, bay lơ lửng trên không.
Lúc này hắn thấy bên dưới, xung quanh có rất nhiều người đang tụ tập. Mọi người đứng đó không biết đang bàn tán điều gì, Thắng thấy vậy cũng hạ xuống để nghe ngóng.
“Đại Thổ tiên nhân, Đạo Tổ khi nào mới xuất quan đây? Cũng đã được một tuần rồi!” Bá Thể tiên lo lắng, hướng về Tiểu Thổ dò hỏi.
“Cái này ta không biết, trước khi tiến vào bế quan, cha có dặn không được để ai quấy phá!”
Tiểu Thổ lắc đầu, tỏ ý không biết.
“Nếu chờ lâu hơn nữa, Đại Tráng sẽ chết mất!” Bá Thể tiên dưng dưng nước mắt, hướng về Tiểu Thổ hô lớn.
“Hiện tại chỉ có Đạo Tổ, mới có thể cứu đồ nhi ta, chỉ có Người mới có Sinh Mệnh Pháp Tắc! Đại tiên ơi! Ta van cầu ngài!”
Hắn vậy mà quỳ sụp xuống nền đất, hướng về phía Tiểu Thổ ra sức dập đầu. Mỗi cú dập của hắn đều hết sức mạnh, khiến cả đại địa cũng rung chuyển theo.
“Ngươi điên rồi sao? Cha đang bế quan, ngươi làm vậy sẽ ảnh hưởng đến quá trình tu luyện, ngươi không sợ Người quở trách sao?”
Nhìn thấy cử động điên rồ của Bá Thể tiên, Tiểu Thổ vội vàng tiến tới ngăn cản.
“Ta mặc kệ! Đồ nhi ta sắp chết, nếu không cứu nhanh hắn sẽ chết thật đó! Đạo Tổ ơi! Ngài mau cứu Đại Tráng đi!”
Biết không thể nói lý với Tiểu Thổ, Bá Thể tiên chỉ có thể gào thét, mong Thắng đang bế quan bên trong có thể nghe thấy.
“Minh Vương gặp nguy hiểm đến tính mạng?” Lơ lửng trên không trung, Thắng không dám tin tự hỏi.
Nhìn biểu cảm của Bá Thể tiên thì không thể nào là giả. Kẻ này coi Minh Vương như con ruột, không thể nào lại nói dối để nguyền rủa nó được.
Như vậy chỉ có thể là thật, Minh Vương đang gặp nguy hiểm.
“Không được, phải mau ra ngoài xem có chuyện gì! Không thể để Minh Vương chết được!”
Thắng vội vàng dùng thần hồn Nguyên Anh nhanh chóng tiến vào gian thạch thất, không chút do dự tiến nhập vào Thức Hải, truyền lại ý thức cho thần hồn bản thể.
Dù không biết chuyện gì xảy ra với Minh Vương, nhưng hắn không thể để tên nhóc này chết được. Dù gì tên nhóc này cùng Bạo Ngược cũng đã gắn bó với hắn khá lâu. Chưa kể đến tài nguyên hắn đã bỏ ra cho chúng tu luyện, nếu để nó chết Thắng thật không cam tâm!!!
Mọi quyền lợi sở hữu trí tuệ của nội dung này đều thuộc về truyen.free.