(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 7: Tỉnh dậy
Ở một nơi nào đó, dưới một vùng trũng thấp ngổn ngang đá tảng, chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết nơi đây từng hứng chịu một trận động đất kinh thiên.
Các lớp đất đá vô tri đang nằm im lìm bỗng nhiên lay động như có sinh mệnh. Những tảng đá lảo đảo lăn xuống, và từ dưới đó, một bàn tay trần dính đầy bùn đất đen đúa vươn lên.
Sau một hồi vùng vẫy trong lớp đất đá, một chàng trai độ khoảng hai mươi ba, hai mươi tư tuổi mệt mỏi bò ra. Hắn lết tấm thân tàn tạ đầy vết thương, tựa vào thành đất bên cạnh.
Chàng trai này không ai khác, chính là Đỗ Tất Thắng.
Sau khi Đạo Viên đại sư dùng luân hồi mộng, giúp Thắng sắp xếp lại tri thức từ Dạ Minh cũng như những ký ức tiền kiếp của ngài, cuộc đời của một phật tử hòa vào dòng chảy của một quỷ yêu, giúp hắn thoát khỏi đại tâm ma mà Dạ Minh đã gieo sẵn, đưa hắn về trạng thái cân bằng cần thiết.
Nhờ đó, Thắng cảm tưởng như mình có thêm hai kiếp sống. Nhân sinh quan của hắn cũng trở nên rộng mở hơn rất nhiều, có thể nói lượng tri thức tích lũy từ các kiếp sống của hắn giờ đây là vô cùng đồ sộ.
Khi Thắng thoát khỏi mộng ảo cũng là lúc hắn kết thúc quá trình trải nghiệm cuộc đời Đạo Viên đại sư, từ khi xuất sinh cho đến lúc sử dụng luân hồi mộng. Bởi vậy, hắn biết rõ trạng thái hiện tại của bản thân, chỉ là không biết mình đang ở đâu mà thôi.
Cảm nhận cơn đau đớn truyền tới, Thắng nhăn nhó mặt mày rên rỉ. Hắn có thể c��m nhận toàn bộ xương trên cơ thể đều bị tàn phá nặng nề, các lớp cơ cũng chịu chấn thương nghiêm trọng.
Vừa rồi, hắn cũng phải mất rất nhiều sức lực mới có thể bò ra khỏi đống đất đá đó.
“Phì... phù...!”
Thắng ngồi phịch xuống, miệng thở dốc phì phò vì kiệt sức.
Cắn răng chịu đựng cơn đau, Thắng tiến vào thiền định, đi sâu vào tiềm thức bản thân để tìm kiếm tri thức đã trải nghiệm trong kiếp Dạ Minh.
Hắn nhớ trong lúc lịch luyện, Dạ Minh từng luyện một môn công pháp tên là Huyết Mệnh công.
Nó không phải để tu thân, cũng chẳng phải tu khí. Đúng như tên gọi, nó dùng để luyện hóa huyết mạch của bản thân.
Môn công pháp này Dạ Minh chỉ luyện được một nửa do hắn cướp được từ trên người một tên Ma tộc trong lúc du ngoạn bí cảnh.
Huyết Mệnh công không có tính công kích, nó chỉ có tác dụng trị thương. Công pháp này vận dụng máu của bản thân điều đến những nơi tổn thương trên cơ thể, rồi thiêu đốt chúng để kích hoạt tế bào, thúc đẩy chúng sinh trưởng mà tự chữa lành vết thương.
Điểm kỳ dị của môn công pháp này là nếu dùng máu quá liều cho việc điều trị, người dùng có thể chết do mất máu. Tuy nhiên, có thể dùng máu của ngoại giới để thay thế, bằng cách hút máu của loài khác rồi chuyển hóa thành máu của chính mình. Máu càng tinh thuần, hiệu quả càng cao.
Lý do chủ yếu để Thắng chọn công pháp này là vì nó rất hữu dụng trong trường hợp hiện tại. Môn công pháp này không đòi hỏi quá nhiều từ người sử dụng, chỉ cần có đủ máu là có thể tùy ý vận dụng.
Điều Thắng cần làm lúc này là kịp thời chữa trị một phần cơ thể, giúp bản thân có thể di chuyển trở lại, rồi sau đó mới tìm hiểu xem mình đang ở đâu và tính toán bước tiếp theo.
Theo lý giải của Đạo Viên, Thắng có thể không còn ở Yên Tử nữa mà đã rơi vào một nơi tận cùng nào đó của thời không, nhưng hắn vẫn mong sao bản thân vẫn còn trên Địa cầu.
Nhờ sự trải nghiệm từ kiếp sống của Dạ Minh, Thắng dễ dàng điều khiển huyết mạch tự thân mà không hề gặp chút khó khăn nào.
Trong suốt quá trình vận công, Thắng tận dụng từng chút một, cân đo đong đếm sao cho lượng máu vừa đủ để duy trì sinh mệnh, mà lại vừa đủ để chữa thương.
Với sự thuần thục đến vậy, có thể thấy kiếp trước Dạ Minh đã trải qua biết bao cuộc chiến sinh tử gian nan, nhưng cuối cùng lại phải chịu khuất phục dưới tay một nhà sư ở đất Đại Việt này.
Không biết trải qua bao lâu, Thắng giật mình tỉnh dậy sau một tiếng gào rú to lớn phát ra từ phía sau.
Vì đang tựa vào thành đất ở dưới hố sâu ba mét, hắn không thể nhìn thấy phía trên có gì, chỉ có thể dựa vào tiếng động mà phán đoán.
“Rầm... rầm!!!”
Hàng loạt tiếng bước chân ầm ầm vang lên, kèm theo đó là tiếng cây cối đổ rầm rầm. Thắng kinh hãi khiếp vía, vội vàng tựa sát vào thành đất, đầu ngẩng lên đề phòng.
Hắn chỉ thấy một đàn quái vật khổng lồ cao tới hai mét liên tục chạy ngang qua đầu mình. Bọn chúng đi thành đàn lướt qua cái hố mà Thắng đang ẩn mình bên dưới. Chúng chỉ để tâm đến những thứ phía trước mà không nhìn xuống, nên vô tình bỏ qua Thắng.
“Ực!!!”
Thắng mặt cắt không còn một giọt máu, cổ họng khô khốc cố nuốt khan.
Dù những thứ Thắng vừa thấy không đáng sợ bằng các trải nghiệm của Dạ Minh, nhưng nếu để chúng phát hiện thì mười cái mạng hắn cũng không giữ nổi. Cái hắn sợ không phải là kích thước khổng lồ của chúng, mà là nỗi sợ mất mạng.
Sau khi xác nhận bọn chúng đã đi xa, cảm giác bản thân còn sống khiến tâm trạng của Thắng lúc này thật khó tả.
Nhìn lên trời xanh, hắn tự lẩm bẩm: “Cái này... chẳng lẽ mình quay lại thời tiền sử? Sáu mươi lăm triệu năm về trước?”
Đúng vậy, sau khi thấy một đàn quái vật khổng lồ có hình thù như khủng long, giống hệt với các dữ kiện vẫn chiếu trên ti vi, Thắng nghĩ ngay đến việc bản thân đã bị quay lại thời tiền sử.
Nó giống như việc xuyên không đến thế giới khác mà Thắng từng đọc, nhưng lần này lại khác, hắn không phải xuyên không mà là bị trục xuất khỏi thời không.
Có thể nói tâm trạng của Thắng lúc này lên xuống rất thất thường, từ tiêu cực cho đến tích cực, đủ loại suy nghĩ bùng lên trong lòng. Cũng may có sự trải nghiệm tiền kiếp của Đạo Viên đại sư nên hắn đủ tỉnh táo để đưa thân tâm trở lại hiện thực.
“Bị đẩy đến thời không khác? Hay là quay ngược thời gian? Mong là ta chỉ bị đẩy đến không gian khác, như vậy ta mới vẫn có thể quay lại, về với bố mẹ và thằng em...”
Thắng nắm chặt bàn tay, vừa tự an ủi mình vừa giúp bản thân thêm kiên định.
Trong tri thức c���a Dạ Minh, có một môn công pháp là Tạo Giới pháp. Nó được sáng tạo bởi một vị Ma tộc đại năng nhờ việc giác ngộ pháp tắc không gian mà tạo ra một pháp môn gọi là Hư không pháp. Sau này, Dạ Minh nhận truyền thừa. Do tư chất thiên tài, Dạ Minh dễ dàng khai ngộ thêm pháp tắc thứ hai là thôn phệ, nhờ đó cải tiến Hư không pháp thành Tạo Giới pháp.
Tạo Giới pháp không còn đơn giản như Hư không pháp. Nó lấy không gian làm thể, thôn phệ làm hồn, nuốt chửng các pháp tắc khác để kiến tạo thành một thế giới mới với đầy đủ pháp tắc.
Nhưng sau trận chiến với Ma Thần Chủ, Dạ Minh đã tự tay phá hủy thần giới mà mình mất công sức sáng tạo, đẩy bản thân vào thế vạn kiếp bất phục. Dù đã thoát được sự truy đuổi nhưng đổi lại hắn bị giam cầm suốt mấy trăm năm và giờ thành dinh dưỡng cho Thắng.
“Nếu ta có thể mạnh như Dạ Minh, thì có thể sử dụng Phá Không Quyền, phá vỡ không gian tọa độ quay lại quê hương. Như vậy... cần phải cố gắng sống!!!”
Ánh mắt kiên định mà cương quyết nhìn lên trời xanh, đôi bàn tay đen đúa vẫn khư khư nắm chặt vạt áo như thể hiện sự kiên cường, bất khuất của một con người trẻ tuổi.
...
Bầu trời đêm phủ xuống, màn sao tinh tú giăng mắc. Thi thoảng có những ngôi sao băng nhanh chóng vụt qua tầm mắt khiến Thắng nhìn mà than thở.
“Thật đẹp, ở quá khứ mình chưa từng nhìn thấy bầu trời đêm đẹp như vậy.”
Bây giờ cũng đã vào giữa đêm. Khung cảnh tuy đẹp đẽ nhưng không thể cản được cái rét phủ xuống làm Thắng phải run rẩy mà co mình trong góc chịu đựng.
Sau khi sử dụng Huyết Mệnh công, cơ thể Thắng cũng đã đỡ hơn phần nào, dù vẫn còn nhức nhối nhưng không còn tàn tạ như lúc mới tỉnh dậy.
Mò trong ba lô lấy ra một thanh sô cô la, Thắng cắn từng miếng nhỏ. Hiện tại đang trong trạng thái thiếu máu, có sô cô la quả thực như được uống thuốc bổ. Sô cô la là loại thực phẩm giúp hồi phục máu nhanh chóng nhờ chứa nhiều khoáng chất có lợi như chất xơ, sắt, kali, kẽm, selen và magie.
Cũng may mắn khi bản thân Thắng lại là một người thích chuẩn bị đầy đủ mọi thứ vào ba lô, nhất là những lúc đi xa hoặc leo núi. Bởi v���y, trong ba lô thường dự trữ các thực phẩm bổ dưỡng dễ ăn, thuốc thang cần thiết cùng với các dụng cụ sinh tồn khác.
Khi mặt trời vừa xuống, Thắng định đánh lửa dựng trại nhưng khi trèo lên tìm củi, hắn thấy mấy con Troodon đang quanh quẩn gần đó. Sợ gây tiếng động khiến chúng chú ý, Thắng vội vàng trườn xuống ẩn nấp. Với cơ thể này thì chỉ có nước bị làm thịt chứ không có chút cơ hội sống sót nào, lao lên là lựa chọn ngu ngốc.
Thế nên lúc này, tầm nhìn của Thắng đa phần dựa vào ánh sáng từ những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời. Cũng may trời đêm ở đây cũng đủ để Thắng nhìn rõ vật trong bán kính năm mét.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, kết quả của những nỗ lực biên tập không ngừng.