(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 65: lật ngược tình thế
“Oanh, oanh!” Liên tiếp những cú tấn công mạnh bạo từ Velociraptor đầu đàn dồn dập về phía Thắng, nhưng hắn đều kịp thời né tránh. Tốc độ cực nhanh cùng những chiếc nanh vuốt sắc nhọn khiến Thắng không dám đối đầu trực diện. Chẳng may bị nó vạch trúng một nhát, dù không chết cũng tàn phế.
“Bịch!” Thắng vừa định nhảy lên né cú oanh kích từ đuôi của Velociraptor đầu đàn thì bất ngờ, nó dồn hết sức vào chân, hướng đầu về phía Thắng mà húc mạnh.
Vì đang ở trên không trung và không ngờ nó lại dùng đầu công kích, Thắng đã ăn trọn một cú húc cực mạnh vào bụng, văng xa năm mét. Cảm giác đau đớn dữ dội từ bụng dội thẳng lên não khiến hắn nhăn nhó mặt mày.
“Mẹ kiếp... thế mà biết chơi hư chiêu?”
Thấy Thắng thất thế nằm ngửa dưới đất, Velociraptor đầu đàn liền nhân cơ hội hắn bị thương mà dồn đòn kết liễu. Nó bộc lộ sức mạnh khủng khiếp, dồn toàn lực xuống chân, đạp mạnh xuống đất, lao vút đi.
“Oanh!” Tiếng nổ lớn vang lên khi đôi chân khổng lồ của nó tiếp xúc với mặt đất, in lại một vết chân sâu hoắm rồi lao vút đi.
Bộ hàm sắc nhọn há rộng, táp thẳng vào nơi Thắng đang nằm. Chỉ cần trong tích tắc ấy, nếu Thắng không kịp chuyển mình né tránh, ắt sẽ bỏ mạng.
Cảm nhận một luồng gió uy mãnh vụt về phía mặt cùng mùi hôi thối xộc tới, Thắng đang nằm dưới đất bỗng xoay người, nhấc cây độc giác thương dựng chéo mũi sắc nhọn một góc khoảng bốn mươi lăm độ, chĩa thẳng về phía Velociraptor đang lao tới rồi gầm lên.
“Chính là lúc này!!! Con mẹ nó, cắn chết tiệt mày đi!”
“Phập!”
Tiếng cây thương đâm vào vòm họng của Velociraptor đầu đàn khiến nó đau đớn ngửa cổ ra sau, nhưng không vì thế mà ngừng tấn công. Theo đà, nó đưa một chân ra dẫm thẳng lên Thắng.
“Rắc, rắc!!!” “A, a, aaaaa...!!!"
Tiếng thét thất thanh của Thắng vang lên, đôi chân hắn đã bị Velociraptor đầu đàn dẫm gãy nát bét, biến dạng hoàn toàn.
Khuôn mặt hắn lúc này tái mét, không còn một giọt máu. Cơn đau đớn từ bụng và chân truyền qua dây thần kinh dội lên não bộ, nhưng điều chiếm trọn tâm trí hắn chính là đôi chân đã nát bét.
Từ thuở khai sinh đến nay, hắn chưa bao giờ bị trọng thương nặng đến thế. Dù có bị ném xuyên qua thời không tới đây, hắn cũng chưa từng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, hay mất đi một phần cơ thể như lúc này.
Hiện tại, hắn không thể cảm nhận được phần chân bên dưới, chỉ thấy sự lạnh buốt từ đó truyền ra, rồi dần dần là những cơn đau buốt xé lòng dội lên tận óc.
Nhưng cũng chính vì thế, hắn lại càng thanh tỉnh, trở nên bình tĩnh, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Người ta nói, kẻ độc ác nhất không phải là kẻ đối xử tệ bạc với người khác, mà là kẻ tự đối xử tệ bạc và hành hạ chính bản thân mình.
Thắng là một kẻ như vậy, hắn như có hai nhân cách. Bình thường, hắn có thể thoải mái, thỏa mãn dục vọng của bản thân nếu hắn muốn, nhưng nếu cơ thể không đáp ứng được nhu cầu mong muốn, hắn sẽ trở nên vô cùng điên cuồng.
Chẳng hạn, nếu chân hắn bị đau và ảnh hưởng đến quá trình chạy bộ, hắn sẽ nghiến răng liều mạng chạy, mặc kệ cơn đau hoành hành! Còn đau cổ ư? Hắn sẽ cố tình xoay cổ cho đến khi nào hết đau mới chịu thôi!
Nói chung, càng đau đớn, hắn càng trở nên điên cuồng đến đáng sợ.
Và lúc này đây, Velociraptor đầu đàn đã thành công khiến Thắng phát điên, hắn thực sự nổi giận rồi.
Hiện tại, trong mắt Thắng chỉ còn có con súc sinh trước mặt, còn xung quanh? Hắn không thèm để ý tới!
"Huyết Mệnh công" từ trong vô thức kích hoạt. Phần xương chân hồi phục nhanh chóng với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, các hệ thống dây thần kinh nhanh chóng tái tạo, các tế bào mô cũng theo đó mà sinh trưởng. Chẳng mấy chốc, đôi chân của Thắng đã phục hồi hoàn toàn như lúc ban đầu.
Xa xa, Velociraptor đầu đàn đã thành công ném cây độc giác thương của Thắng ra xa khỏi miệng. Lúc này, miệng nó tràn ngập máu tươi.
Cả hai đưa mắt nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai chỉ còn ngập tràn sự điên cuồng.
“Gào!!!” Velociraptor đầu đàn gào lên rồi phóng mình về phía Thắng. Tốc độ lần này đã có chút giảm đi.
“Con mẹ nó, bố mày phải đập chết tiệt mày!!!”
Thắng mắt đỏ sòng sọc, giơ nắm đấm lao về phía Velociraptor đầu đàn. Lần này, hắn chẳng màng đến cơ thể như trước, cứ như một gã điên không sợ chết, lao lên dùng thân mình làm lá chắn.
Không, hắn không hề điên! Lúc này, hắn tỉnh táo hơn ai hết trong hoàn cảnh này. Hắn sẽ lấy thân làm mồi nhử, tung ra một đòn toàn lực để kết thúc trận chiến. Càng kéo dài thời gian, hắn, Minh Vương và Bạo Ngược càng gặp bất lợi.
Chỉ có liều mạng đổi m���ng, may ra mới có thể tiêu diệt được con súc sinh trước mặt này.
...
Xa xa, Bạo Ngược đã hoàn toàn thất thế. Lúc đầu, nó còn đè đầu lũ Velociraptor này ra đánh, nhưng càng kéo dài trận chiến, nó càng tỏ ra yếu thế.
Dù chịu tổn thương lớn từ đám Velociraptor, Bạo Ngược đã thành công tấn cấp tông đỉnh phong, nhưng chỉ dừng lại ở đó. Nó vẫn bị bọn chúng lấy đông đánh một, luân phiên đổi chỗ, khiến Bạo Ngược tiến thoái lưỡng nan, công không xong mà thủ cũng chẳng nổi.
Tinh thần lực đã hao hết, quỷ lực cũng không còn để giúp nó hồi phục thương thế. Huyết nhục xung quanh dù nhiều đến mấy cũng không thể sử dụng được!
Hiện tại, nó hoàn toàn dựa vào ý chí tự thân, liều mình lấy thân thể chống đỡ, ngăn cản lũ Velociraptor này, tránh để chúng thoát ra và tiến về phía Minh Vương hoặc Thắng. Nếu không, cả hai người sẽ gặp nguy hiểm.
Phía bên kia, Minh Vương cũng chẳng khá hơn là bao. Thân thể nó dù rất rắn chắc, nhưng gặp phải bọn Velociraptor cấp tông đỉnh phong, cao hơn nó một tiểu cấp độ, cộng thêm những chiếc nanh vuốt s���c bén và thân thủ nhanh nhẹn, khiến Minh Vương phải chịu uất ức không thôi, liên tục bị bọn chúng thay phiên "làm gỏi".
Vết thương cũng theo đó mà dày đặc không ít. Nhìn Minh Vương lúc này, phải công nhận nó trông vô cùng thê thảm!
Tưởng chừng như cuộc chiến không thể thay đổi thế cục, bỗng từ phương xa, một tiếng rống cùng một tiếng hét lớn thất thanh vang lên, khiến bầy Velociraptor vô thức ngoảnh đầu nhìn về phía Thắng và con Velociraptor đầu đàn đang giao đấu.
Thấy thời cơ đến, Minh Vương liền dồn sức mạnh cơ bắp vào chân, nhanh như chớp xông thẳng vào con gần nhất, làm vang lên một tiếng "oanh!".
Chưa dừng lại ở đó, ngay sau khi hạ thân, nó quất mạnh đuôi về phía hai con còn lại. Tiếng động khiến cả hai tỉnh thần lại nhưng không kịp, đều bị cái đuôi to lớn đập trúng, văng xa.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến năm con Velociraptor cấp tông đỉnh phong không kịp ứng đối. Minh Vương cũng vì thế mà thành công giết chết một con Velociraptor, làm hai con khác trọng thương.
Tuy không nghiêm trọng nhưng cũng ảnh hưởng tới tốc độ di chuy��n của chúng. Giờ đây, Minh Vương chỉ cần đối đầu với hai con Velociraptor lành lặn cùng hai con đã bị trọng thương, giúp nó dễ thở hơn rất nhiều.
Ở trung tâm, nơi Velociraptor đầu đàn và Thắng quyết chiến đang vô cùng căng thẳng, không ai chịu thua ai.
Thắng đưa đôi tay nhỏ bé của mình hướng về phía Velociraptor đầu đàn đang lao tới. Đôi tay ấy trông có vẻ nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa một luồng sức mạnh đủ để xé rách không gian.
Thấy Thắng dám đối đầu và lao tới, Velociraptor đầu đàn lóe lên tia huyết sắc. Nó há rộng bộ hàm, máu tươi trào ra, táp thẳng vào thân thể Thắng.
Nó muốn cắn xé Thắng ra làm đôi, rồi nuốt chửng từng chút một, để Thắng có thể cảm nhận sự sợ hãi tột cùng mà kêu la. Có như vậy, tâm tình nó lúc này mới được thỏa mãn.
“Hahaha, cắn bố mày đi con!”
Thắng thấy Velociraptor há miệng lao về phía mình, hắn điên cuồng cười lớn rồi gầm lên. Đôi tay hắn đang tích tụ pháp tắc thời không cũng đã gần hoàn thành.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với phần nội dung này đều thuộc về truyen.free.