Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 61: Tin tốt cùng tin xấu

“Ầm ầm, oanh!!!”

Vô số Velociraptor bị Bạo Ngược và Minh Vương lao vào oanh tạc, xác chết ngổn ngang. Càng tiến sâu, số lượng Velociraptor càng nhiều, càng dày đặc và cấp độ của chúng cũng ngày càng tăng.

Lúc đầu, chỉ lác đác vài con Velociraptor cấp Sư xuất hiện nên Thắng cùng Minh Vương và Bạo Ngược di chuyển rất nhanh. Nhưng càng vào sâu, số lượng và cấp độ tăng lên khiến tốc độ của cả ba dần bị chậm lại.

Yêu Tiên đã được Thắng thu vào tiểu thế giới để tránh nàng gặp nguy hiểm trong cuộc chiến này. Dù đã thức tỉnh tiên thể, nhưng Yêu Tiên chỉ là một linh mộc biến hóa thành, hoàn toàn không đủ sức chống lại lũ quái vật cấp Sư. May ra, chỉ có Bá Thể Tiên cùng hai anh em nhà quỷ, ma mới có cách đối phó với chúng.

Trong lúc giao lưu với nhóm thất tiên, Thắng được biết chúng cũng có cấp độ phân chia. Đó là tiên thể, thánh thể, thần thể và cuối cùng là đại đạo, mỗi cấp độ có cửu trọng phân chia. Khái niệm “thể” ở đây chỉ quá trình thoát thai hoán cốt của thất tiên, không hề liên quan đến pháp môn tu luyện của họ.

Theo như Thắng so sánh, tiên thể tương đương với cấp Linh và cấp Sư. Đột phá đến thánh thể là cấp Tông và cấp Quân Chủ. Còn thần thể là cấp Vương và cấp Hoàng. Đại đạo thì khác hẳn, nó như một bức tường vững chắc, cực kỳ khó đột phá, gần như bất khả thi.

Tuy nhiên, nếu bất kỳ ai trong thất tiên mà đột phá đến đại đạo, chắc chắn có thể mạnh bằng Giới Chủ, hoặc thậm chí hơn. Họ sẽ trở thành Thiên Đạo mới, tiếp quản một phương thiên địa, với điều kiện giới vực đó đã hoàn thành đại đạo, hội tụ đủ ba nghìn pháp tắc. Tiểu thế giới của Thắng chưa hội tụ đủ, nên thất tiên khó mà đạt tới cảnh giới này.

Biết rõ cấp độ của thất tiên như vậy, Thắng thật sự không dám mạo hiểm chút nào! Chẳng may Yêu Tiên bất ngờ bị một con Velociraptor vồ chết thì đúng là "kiếm củi ba năm thiêu rụi một giờ".

Vì xung quanh toàn là hung thú cấp Sư trở lên, ngay cả Thắng còn phải chật vật ứng phó, huống chi là bảo toàn tính mạng cho Yêu Tiên? Trong khi đó, nàng mới ở cấp Tiên Thể cửu trọng, lại vừa lên cấp không lâu. Cho ra ngoài chiến đấu thì không khác nào "lấy trứng chọi đá". Nên Thắng quyết định thu Yêu Tiên vào trong, chờ giải quyết xong mới đưa ra.

Càng vào sâu, Thắng bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của cấp Tông. Hắn vận chuyển pháp tắc, sử dụng radar không gian để xem xét tình hình.

“Vãi cứt!!!” Khuôn mặt Thắng tái mét, buột miệng chửi thề một câu.

Vừa rồi sau khi sử dụng radar không gian để kiểm tra tình hình, Thắng thấy có một con Quân Chủ đang nhìn về phía này. Cùng với đó là hơn hai chục hung thú cấp Tông, đủ loại: đỉnh phong có, trung kỳ có và đa số là sơ kỳ.

Thấy quân số này, Thắng chỉ có một ý nghĩ duy nhất đó là... Chạy!

Nhưng thực tế lại không như ý muốn của hắn. Khi phát hiện có kẻ tấn công vào vòng trong, Velociraptor đầu đàn đã điều quân bao vây Thắng, Minh Vương và Bạo Ngược.

Hiện tại, Thắng thật sự không còn đường lui nữa rồi. Xung quanh hắn đều là bầy đàn Velociraptor đang điên cuồng tấn công dồn dập. Bọn chúng như không sợ chết, liều mình lao lên tấn công những kẻ ngoại lai.

“Oanh, oanh!”

Liên tiếp là những cái xác Velociraptor bị hất tung lên trời, máu đỏ tươi rải đầy đại địa. Nội tạng của chúng vương vãi khắp nơi, nhưng chúng vẫn điên cuồng cào cấu những móng vuốt sắc nhọn vào cơ thể của Minh Vương và Bạo Ngược.

Tốc độ của cả ba cứ thế mà chậm dần lại. Với số lượng tấn công dồn dập như vậy, Minh Vương và Bạo Ngược không thể bước tiếp. Ngồi trên lưng Minh Vương, Thắng thật sự không dám động thủ.

Bởi hắn biết, có kẻ còn nguy hiểm hơn đang tồn tại. Nếu giờ mình tham gia vào chém giết, lát nữa sẽ không còn sức mà đối đầu với con Velociraptor cấp Quân Chủ kia. Vì thế, lúc này hắn chỉ có thể đặt niềm tin vào Minh Vương cùng Bạo Ngược, để chúng đưa mình tới nơi con boss đang ngự trị. Như vậy mới có khả năng chiến đấu với nó một trận và sống sót rời khỏi nơi đây.

Cả hai tam giác long là Minh Vương và Bạo Ngược, sau khi bước vào không gian tu luyện, cũng trở nên thông minh hơn nhiều. Nên với ý định của Thắng, chúng không hề có chút nghi ngờ, ngược lại còn dốc sức bảo vệ Thắng đang ngồi trên lưng chúng. Gần như tất cả hung thú đều không thể nào chạm vào được một sợi tóc của Thắng.

Ngồi trên lưng Minh Vương, Thắng cũng không hề nhàn hạ chút nào.

Để đảm bảo an toàn cho bản thân cũng như hai tam giác long, hắn đã thử dùng tâm linh tương thông kêu gọi hai sủng vật Bạo Vương và Tiểu Thử. Chỉ cần có chúng xuất hiện, Thắng không phải sợ bất kỳ kẻ nào. Hắn sẽ tiêu diệt gọn lũ hung thú mà thôi.

Nhưng biến cố xảy ra. Thắng không thể liên hệ được với Bạo Vương. Giống như tên nhóc này đã bốc hơi khỏi thế giới này vậy... có thể đã chết! Tâm trạng hắn chùng xuống đến đáng sợ. Một nơi hiểm nguy như này, việc Bạo Vương bị giết cũng là điều bình thường.

Chẳng phải con Dực Long trên vách núi đá ��ó sao? Con đó mạnh hơn Bạo Vương gấp mấy lần mà còn trọng thương tàn tạ, vậy với cấp Quân Chủ nhỏ bé của Bạo Vương, làm sao có thể sống sót khi gặp những hung vật tương tự? Điều đó là không thể. Vì vậy, nếu Bạo Vương bị loài hung vật như Dực Long hay con hung cầm lúc trước để ý, thì việc nó không qua khỏi là điều hiển nhiên.

Lúc này đang rất cấp bách, Thắng thật sự không có tâm tư mà đau xót, hắn chỉ mong tìm được một tia hy vọng cứu mạng mà thôi.

Chỉ còn ký thác vào Tiểu Thử, con chuột đã ký hợp đồng nô lệ với hắn.

Trong tâm thức, nơi có một tờ phù văn đang trôi nổi trên hư không. Mang theo tâm trạng không tốt mà tiến vào thức hải, khi thấy tờ phù này vẫn còn đó Thắng mới thả lỏng cơ mặt một chút. Ít ra tên tiểu tặc này còn sống. Vì tờ phù văn này sẽ đi theo sinh mệnh của nô lệ và chủ nhân, nếu nô lệ hoặc chủ nhân chết, tờ phù văn này sẽ bị thiêu rụi. Nhìn thấy nó còn tồn tại, điều đó chỉ có thể có nghĩa là Tiểu Thử vẫn an toàn.

“Tiểu Thử!!!”

“Đại vương à! Ngài gọi ta có việc gì ư?”

Tiểu Thử xuất hiện với một tia thần hồn. Nhìn nó cô đặc, thỉnh thoảng lại có những phù văn vàng óng uốn lượn quanh thân khiến Thắng kinh ngạc thốt lên.

“Quân Chủ? Vậy mà ngươi đã đạt cấp Quân Chủ?”

“Đúng vậy, Đại vương. Hiện tại ta đang rất bận! Ta và Vương lão ca vừa phát hiện một thời không khác, hẳn là có rất nhiều bảo vật! Ngài có thấy vui không? Lão Vương đã đi vào, ta cũng chuẩn bị v…”

Chưa nói hết câu, thần hồn Tiểu Thử đã biến mất khỏi thức hải của Thắng. Ánh mắt hắn đờ đẫn nhìn mọi thứ, cố gắng liên lạc lại với con chuột nhỏ này nhưng... không được. Vậy chỉ có thể là tên tiểu tặc này đã tiến vào không gian đó rồi.

Hiện tại hắn có một tin tốt và một tin xấu. Tin tốt đó là Bạo Vương không hề chết đi, chỉ đơn giản là nó cùng Tiểu Thử đã phát hiện ra một thời không khác giống với bí cảnh trong các bộ truyện, và đã thành công tiến vào nên hắn không thể liên lạc. Tin xấu là hiện tại mạng sống của hắn đang phải đối diện với một đội quân hung thú hùng mạnh mà không có cứu trợ, có nguy cơ m���t mạng như chơi.

“Con mẹ nó!!! Sao đúng lúc này lại tiến vào bí cảnh chứ???”

Thắng tức giận hô lớn. Bao ngày luyện môn võ nhất nam đã làm cổ họng hắn khỏe hơn, nên tiếng thét của hắn vang vọng núi rừng như tiếng gào của một hung thú, khiến mọi hung thú xung quanh ngừng lại, hoảng sợ nhìn Thắng. Vô tình giúp Minh Vương và Bạo Ngược có chút thời gian nghỉ ngơi.

Bản dịch này là thành quả lao động miệt mài của truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free